| |
Blog Việt
Đã 6 năm kể từ khi tôi xa bạn. Bắt đầu từ ngày tôi nhận được cú điện thoại oan nghiệt ấy. Một chút hiểu lầm, một chút nghi ngờ, một chút ghen tuông và cao hơn hết là lòng ích kỉ của cả hai đứa, để rồi chúng ta xa nhau mãi mãi.
Bạn bè tôi vẫn bảo, rồi tôi sẽ quên, rồi thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, bởi tôi cũng đã một lần thất bại trong tình yêu. Bạn không phải mối tình đầu của tôi. Chúng nó vẫn nói rằng, thời gian 2 năm bên nhau của chúng ta không quá lâu và tôi sẽ sớm thăng bằng trở lại.
Nhưng thực tế đã chứng minh rằng tất cả mọi người đều nhầm. Thời gian cho dù là 1 ngày, 1 năm hay 10 năm với tôi cũng thế thôi. Từ khi xa bạn, tôi đã chọn cho mình một cách sống khác. Tôi sôi nổi hơn, và cũng câm lặng hơn. Tôi càng tỏ ra mình cứng rắn, mạnh mẽ và vô tâm bao nhiêu thì lại càng có những giây phút 1 mình đơn độc đến hóa đá bấy nhiêu. Tôi nhớ bạn, nhớ mọi thứ liên quan đến bạn. Không một giây phút nào là thôi nhớ - ngay cả khi tôi ở bên cạnh một người đàn ông khác.
Tôi 27 tuổi, tôi lên xe hoa về nhà chồng. Chồng tôi là một người đàn ông trưởng thành. Anh có tất cả mọi thứ để đảm bảo cho một cuộc sống ổn định. Anh 32 tuổi. Nhưng anh không có được trái tim tôi, và hình như tôi cũng thế. Với tôi, kết hôn cũng chỉ như một phần cần có của cuộc sống mỗi người. Năm đó, bạn mới 24. Và bạn đang ở một nơi nào đó xa lắc, tôi chẳng thể nào chạm tới được. Tôi cũng không biết rằng đã có khi nào bạn day dứt về tình yêu của chúng ta?
Sau ngày chia tay, bạn và tôi không ai nói một lời. Sự tự ái đã khiến chính bản thân tôi ngăn không cho mình tìm đến bạn, dẫu có những lúc nhớ đến điên dại, khóc đến cạn cả nỗi đau. Đêm nào tôi cũng úp mặt lên tay mà thương mình đứt ruột. Ngày đó, bạn đã nói với tôi những lời tàn ác và lạnh lùng nhất. Tôi cũng trả đũa lại bằng những câu cay độc hơn mọi thứ trên thế gian này. Nhưng chỉ đến khi quay lưng bước đi, tôi mới dám để cho nước mắt tuôn rơi, vỡ òa nức nở. Tôi biết bạn cũng đau lắm. Hai năm bên nhau đó, đủ để giúp tôi hiểu phần nào về bạn, nắm bắt được những cảm xúc và tâm tư của bạn. Nhưng chúng ta đã chẳng thể giữ được nhau ở bên.
Khi tôi mang bầu đứa con đầu lòng, biết nó là con trai, tôi đã ngày đêm nghĩ về bạn. Bởi tôi đọc được ở đâu đó rằng, nếu khi mang bầu mình nghĩ đến ai nhiều thì đứa bé trong bụng sẽ có khuôn mặt giống người đó.. Tôi ước gì đứa bé có được ánh mắt và cụ cười của bạn – như từng có thời gian nó là của riêng tôi. Ngày sinh con, tôi đau đớn nhưng chỉ dám gọi thầm tên bạn, tôi bám tay vào thanh sắt đầu giường bệnh mà nước mắt giàn giụa. Tôi nhớ bạn đến da diết, chỉ ước sao có bạn ở đó nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc bé nhỏ của mình. Nhưng ước mơ thì cũng chỉ là ước mơ, phải không bạn?
Chồng tôi cũng cứ lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời tôi. Anh ấy cũng đã từng yêu một người phụ nữ khác, rồi họ chia tay và anh cũng không thể quên được cô ấy. Chúng tôi sống bên cạnh cuộc đời nhau, tự thỏa thuận ngầm rằng sẽ không ai động chạm đến quá khứ cũng như nỗi đau lòng của nhau. Chúng tôi sống không có cãi cọ, giận hờn, không có ghen tuông và ngờ vực. Sẽ là một cuộc sống lí tưởng nếu như mọi người đứng ở một góc khác nhìn vào. Nhưng với người bên trong, chúng tôi chỉ đơn thuần muốn tìm một vỏ bọc cho nỗi đau quá khứ riêng của mình.
 |
| Ảnh minh hoạ:shatinn |
Đêm hôm qua, không hiểu tại sao, tôi lại mơ thấy bạn quay trở lại. Vẫn là ánh mắt và nụ cười của ngày xưa, vẫn là khuôn mặt và dáng vẻ có chút bất cần ấy. Nhưng thoắt một cái, hình ảnh của bạn lại tan biến đi. Tôi đã khóc, òa lên khóc nức nở. Sáng dậy, thấy một bên gối ướt đẫm. Thì ra tôi đã khóc thật. Đột nhiên, chồng tôi hỏi, em có chuyện gì buồn mà lại khóc cả đêm. Tôi chỉ lặng im, không giải thích gì. Anh ấy biết, tôi vẫn có những giấc mơ rất riêng và lạ lùng. Có lẽ anh ấy cũng thế. Chúng tôi chỉ có mối gắn bó duy nhất là đứa trẻ đang lớn lên từng ngày, nhưng tôi không biết rằng sau này, nó sẽ giống ai?
Một mùa đông nữa lại đến. Một năm nữa lại trôi qua. Đã 6 năm rồi chúng ta không một lần nào liên lạc hay tình cờ gặp nhau – như cả ngàn lần tôi đã mong ước bạn nhỉ! Không biết đến khi nào tôi mới có thể thôi nhớ và xót xa đến thế này khi nghĩ đến những bồng bột khi xưa. Không biết rằng, ở một nơi nào đó – có thể xa, mà cũng có thể rất gần, bạn đã quên tôi hay chưa? Nhưng tôi sẽ luôn nhớ bạn, như mùa đông năm nay, cái lạnh vẫn tái tê khắc khoải nỗi lòng!
- Gửi từ email Blue Tear – tiphunoibuon02
Chia sẻ của bạn đọc:
dương hải yến, gửi lúc 23/02/2010 08:02:54
Phạm Cao Huynh, Tây Hồ, Hà Nội, gửi lúc 18/02/2010 10:30:22
Thu Lan , Quang Binh, gửi lúc 17/02/2010 20:53:15
Ho Nam Mai, ba đình hà nội, gửi lúc 17/02/2010 20:25:17
nguoigannguoixa_nguoidung, gửi lúc 16/02/2010 19:38:12
Lê Thị Chi, gửi lúc 16/02/2010 15:06:15
nguoivecuoipho, hanoi, gửi lúc 15/02/2010 22:09:09
le anh vu, dhxd, gửi lúc 15/02/2010 21:31:44
cabvk.vbv, jabfbglkg, gửi lúc 15/02/2010 14:49:42
Vũ Thành Vương, Hưng Yên, gửi lúc 15/02/2010 13:43:08
hoamoclan, viet tri - phu tho, gửi lúc 14/02/2010 21:54:11
zany, Ha Noi, gửi lúc 14/02/2010 13:59:43
Nguyễn Thúy Hồng, VPPD, gửi lúc 14/02/2010 13:06:38
Hồ Điệp, ĐN, gửi lúc 14/02/2010 10:18:48
kim phuong, gửi lúc 13/02/2010 14:55:38
Em cũg như chị,cũng vừa chia tay với mối tình đầu của em.những ngày này em luôn sống trog sự đau khổ và dằn vặt.chúng em chia tay la vì em,vì em luôn đòi hỏi nhiều hơn những gì anh ấy thể hiện.em biết anh ấy yêu em rat nhiều nhưg anh ấy lai không phải là người lãg mạn để thể hiện điều dó.bây giờ chia tay e muốn níu kéo anh ấy lai.nhưg anh ấy van quyết tâm ra đi.tim e quặn thắt.e đau lòng đến nỗi không rơi được nước mắt nưa.nhưg bây giờ e đã hiểu ra rồi...nếu như đã có duyên gặp được nhau mà k có phận để đến được với nhau thì hãy quên đi.chị còn có gia đình,có con.hãy cho con chị 1 mái ấm thất sự.hãy yêu thươg chồng chị nhiều hơn và hãy quên người cũ đi.khó nhưg k phải là k làm được.phụ nữ phải chăm lo cho hạh phúc của gia đình.chúc chị hạnh phúc
Phạm Hường, gửi lúc 12/02/2010 23:23:44
Phạm Hường, gửi lúc 12/02/2010 23:09:06
pham thi ha, hai phong, gửi lúc 12/02/2010 18:51:59
Huyen Vu, Hà nội, gửi lúc 12/02/2010 07:06:43
Đỗ Phương, Long An, gửi lúc 11/02/2010 08:45:20
Anne , gửi lúc 11/02/2010 01:39:39
Ánh Nguyễn, Hà Tĩnh, gửi lúc 10/02/2010 16:12:37
Ngay hom qua, Viet Nam, gửi lúc 10/02/2010 16:07:26
thuhuong, TP.HCM, gửi lúc 10/02/2010 13:13:06
Thanh Mai, Phan Thiết - Bình Thuận, gửi lúc 10/02/2010 10:17:39
Ôh! Sao con người ta lại làm đau mình và làm đau nhau như thế nhỉ? Bôi xóa cuộc tình này bằng một cuộc tình khác. Khỏa lấp nỗi đau này bằng một nỗi đau khác. Cứ như vậy thì đến bao giờ bình yên? Và cuộc sống có thể gọi là "" Cuộc sống "" ? Mình nghĩ là không! Họ đang sống trong những kỷ niệm của quá khứ và tồn tại bên nhau trong hiện tại.
Phan Nguyen, Hà Nội, gửi lúc 10/02/2010 08:47:41
ga`kon, BG, gửi lúc 10/02/2010 08:36:34
|
|