Thứ Ba, 7/2/2012, 19:03 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Nhớ những ngày Tết cận kề!
  14:46, 25/2/2010 (GMT+7)
 

Blog Việt


Lời tác giả: Là một người xa quê hương, mãi tận mảnh đất phương Nam đầy nắng gió, nỗi nhớ cồn cào cái rét của mùa đông. Một ngày cuối năm, nhờ Blog Việt mang về cho mảnh đất ấy một nỗi lòng sâu nặng!

…Gió nhớ gì ngẩn ngơ ngoài hiên
Mưa nhớ gì thì thầm ngoài hiên
Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay, tôi lại một mình...”

Sài Gòn cuối tuần bao giờ cũng hối hả, người người ngược xuôi tất bật chẳng phút thảnh thơi. Có điều may mắn là cũng mang vẻ đẹp của riêng nó. Một buổi tối của gió và ánh sáng, con đường hẻm vào nhà lung linh mê đắm bởi những chiếc đèn màu đủ kiểu, trang trí khắp mọi nơi. Lại sắp giao thừa rồi còn gì, nhanh thế không biết nữa! Vậy là đã một năm trôi qua, bỗng nhiên thấy bứt rứt không yên nguôi vơi. 20 tuổi đời, bản lề Đại học, khởi đầu cho tình yêu, nhen nhóm cho công việc, định hình cho tương lai…, tất cả lại sắp chỉ còn là những dòng chữ được ghi nhớ lại mà thôi…

Đêm càng sâu, không gian càng loãng ra, thật dễ chịu, bớt đi được biết bao nhiêu là ngột ngạt, là dư thừa của cuộc sống. Gió nhẹ nhàng len qua ô cửa sổ vuốt ve mái tóc, tìm được cả chút xa xăm nhất của heo may lành lạnh, bất giác nhớ đến cồn cào da diết một bóng hình, một cơn mưa phùn ẩm ướt trong hơi khói thở khi xuýt xoa đôi bàn tay. Cứ thế, cứ thế mà kêu rét…

Quê mình đã chìm trong mùa đông rồi đấy, thế nào em đi học cũng phải khoác cái bông thật dày, quàng lên cổ cái khăn thật bự, trông hệt như một chú người tuyết to đùng, băng qua gió rét đến thấu xương, trên những cánh đồng trơ gốc rạ, mỗi buổi sang sương giăng đi học. Ừ... thì nhớ chứ! Mình cũng có một thời như thế, giờ chỉ còn là những hoài niệm thôi.

Nhớ bà nội đêm đêm nhai trầu tóp tép, chít cái khăn nhung trên đầu, y như liền chị quan họ Kinh bắc. Phảng phất mùi thơm của dầu gió, pha lẫn mùi trầu không, đó là mùi của tuổi thơ, mùi của quê hương, mỗi khi chạy ùa vào ôm bà cho đỡ lạnh. Chắc bây giờ vẫn thế, vẫn những đêm không ngủ được vì đau chân, vì lo cháu, thương con… Có nỗi đau nào lớn hơn không, khi đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh mãi…

Nhớ bố, những ngày cận Tết phải còn phải xuống đồng cho vụ mới kịp xong. Sáng thức giấc đã không thấy nữa, rồi tới tối mịt mới đánh máy về. Thương lắm chứ! Đến con mèo còn biết chui vào chăn ngủ ấm; vậy mà giữa mênh mông đồng ruộng, gió mùa Đông bắc như cứa vào da thịt, bố vẫn ở đấy, chân lội bùn, áo bạc phếch phèn chua… Chỉ mong sao đứa con ở xa kia, đầy đủ chi dùng, lên giảng đường trong nụ cười ấm áp…

Ảnh minh họa: Bùi Vinh

Nhớ mẹ, những buổi tối ngồi bên bếp lửa, ủ nồi cám cho đàn heo ngày mai. Trong tiếng tí tách của củi cháy giòn tan, qua ô cửa sổ trống không, khuôn mặt hồng lên trong bập bùng ánh sáng. Cả một đời tần tảo, những nỗi lo mẹ dành hết về mình, chắt chiu dành dụm cho con những yêu thương. Mẹ ơi mẹ, con chỉ sợ ngày bàn tay mẹ mỏi, con vẫn còn một thứ quả non xanh…

Nhớ cả những người đã nằm xuống, thấy hết những thân quen, cả tiếng cười đùa, cả những giọt nước mắt. Chìm trong tiềm thức của màu trắng đội đầu, một tí ti thôi để mà mất đi mãi mãi. Lòng quặn thắt cho người ở lại; âu cũng đành một nhẽ, một phận con người…Chỉ có điều thân quen quá, yêu thương quá, rồi ám ảnh cũng quá…

Nhớ đêm 30, một mình ra ngồi ở biển, gió lồng lộng, rét đến cóng tay. Trời tối đen như mực, chỉ nghe tiếng sóng, tiếng gió vi vút qua hàng phi lao. Đốt một đốm lửa đỏ, nhả những vòng khói, thấy từng giây phút đã qua, trên từng giọt máu, từng thớ thịt nơi mình. Cuộc sống vẫn thế, trôi và trôi mãi, được mất bại thành bỗng hoá hư không cả…

Nhớ…

Nửa đêm, một chút nhớ nhà, nhớ em, đọng lại để thấy mình vẫn còn chút thiện tâm giữa biết bao những vồ vập thường ngày. Đi qua một con đường, ngoảnh nhìn lại vẫn có thể thấy được những dấu chân…

Sài Gòn thì vẫn nắng và gió…

2:15 AM 20/12/09

  • Gửi từ email Kim Thanh Phong - kimthanhphong@

 

 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Lắng nghe mùa xuân về   (25/02/2010)
Thì thầm: Bạn có day dứt về tình yêu của chúng ta?   (23/02/2010)
Cám ơn chiếc roi da của bố!   (22/02/2010)
Khi bước chân mệt mỏi, trở về bên Bố Mẹ con nhé!   (22/02/2010)
Cả chồng và anh đều không hiểu tôi!   (29/01/2010)
Thư gửi ba ngày 22/12   (20/01/2010)
Những chiêu lừa hành khách trên xe buýt   (19/01/2010)
Xin bố hãy tiếp thêm sức mạnh cho con...   (16/12/2009)
Trong tim con có nhip đập và hơi thở của ba   (16/12/2009)
228 - H.0   (16/12/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
ỐNG KÍNH BLOGGER
 
Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay
 
Đêm Phố Hội
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
Cafe Blog - ngắm ảnh và nhận bộ sách quà tặng từ Blog Việt bạn nhé!
 
Bóng mát tâm hồn: Cái kén bướm
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Ghét. Thích. Và yêu anh!  
TRUYỆN ONLINE
  Lời tỏ tình đêm mưa  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
BLOG RADIO
  Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng  
CAFEBLOGGER
  Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.