| |
Tặng chồng yêu
“...Hờn ghen là một chiếc lá
Ngỡ đã tắt gió trong lòng ..."
Bài thơ về năm chiếc lá - Dạ Thảo Phương
Ngày mình yêu nhau có giận nhau mấy đâu anh nhỉ? Bạn bè em khối đôi yêu nhau mà như mặt trăng với mặt trời, gần nhau thì tranh luận rồi xung đột và dẫn đên giận hờn, còn mình thì chẳng như vậy. Bọn nó hỏi em, “Mày và người yêu mày có thế không, bọn tao cứ gây sự, xa nhau thì lại nhớ nhau... không chịu được”. Còn anh và em, chẳng cãi cọ gì, chẳng tranh luận gì, thời gian chúng mình toàn dành để hiểu hơn về nhau, thế mà xa nhau vẫn nhớ nhau nhiều thế. Có lần anh chở em về, vừa về đến nhà anh đã nhắn tin: “Anh đi ngủ luôn nhé, nhưng anh sợ lại không ngủ được như hôm qua, cứ vừa không ở bên em có một lúc đã thấy nhớ em rồi.” Rồi anh khôn lắm chêm vào một câu: "Hay mình cưới nhau nhé, em đồng ý đi để anh không phải nhớ em nhiều như thế này."
 |
| Ảnh minh hoạ: Cưới Ngay Studio |
Anh đi công tác, anh gọi về hoài, được về trước dự định anh mừng quýnh gọi cho em, em cũng vậy, nghe điện thoại xong là chỉ mong anh có ở Hà Nội luôn thôi. Anh về Hà Nội là tới chỗ em luôn, đưa cho em túi ngô non mua tận ruộng, mặt mũi lấm lem, đầu tóc bù xù nhìn em một lúc rồi về “chỉnh chang”, tối lại qua đưa em đi lòng vòng...
Có mỗi lần mình giận nhau, em khóc như mưa, là lần anh hứa đưa em đi lễ chùa, nhưng mình ăn cơm cùng nhau muộn quá, trời mưa phùn, thấy anh ngại ngần:
“Trời mưa nhỉ, mà muộn rồi, anh sợ chùa đóng cửa”
Em ngồi sau, im lặng, em không nói nhưng em lại muốn anh hiểu rằng lúc đó anh nhất định phải đưa em đi, dù đến nơi chùa có đóng cửa, dù có phải quay về. Nhưng anh lại đưa em về phòng anh, anh về đến nhà là lao ngay lại cái máy tính, bật photoshop lên và sửa ảnh của 2 đứa mình, anh hồ hởi:
“Cún ơi, như thế này đẹp không? Em có thích không?”
“...”
Em im lặng nhưng anh chẳng hiểu được sự im lặng đó, anh vẫn say sưa làm, cho đến khi em đang ngồi, vùng dậy lao đến bàn của anh cầm chùm chìa khóa, ra cửa xỏ dép và chạy một mạch qua 4 tầng cầu thang ra khỏi khu chung cư mini anh đang ở trọ. Vừa thấy em lao đến cầm chùm chìa khóa là anh hốt hoảng:
“Sao thế em...em, chờ anh, Cún ơi!” - Anh cũng tất tưởi, chạy theo em.
Em càng đi nhanh hơn khi nghe tiếng xe anh nổ, tiếng anh gọi đằng sau. Anh đuổi theo, túm lấy tay em, em vằng ra, tiếp tục đi, anh đành xuống nước:
“Thôi anh xin lỗi, em lên xe rồi anh đưa em về nhà”.
“Tào Tháo” mắc mưu “Khổng Minh” khi mà anh chẳng đi đường về nhà em, phát hiện ra em khóc to hơn, bắt anh dừng lại, anh dừng xe vào ngõ nhỏ, ôm em thật chặt, có lẽ anh chẳng hiểu được vì sao em khóc nhiều thế, nhưng nhìn ánh mắt anh lúc đó em hiểu anh lo lắng và rối rít đến mức nào. Anh chỉ nói đi nói lại được một câu:
“Anh không biết dỗ dành đâu, anh vụng lắm, Cún nín đi, em đừng khóc, em nín đi, anh có làm gì sai anh nhận hết lỗi, em đừng khóc nữa....”
Em khóc to hơn, vì ấm ức tủi thân được cởi bỏ, và vì xúc động ... rồi em ngừng gào lên, chỉ thút thít nép vào ngực anh, rồi phì cười khi nhìn lại anh: quần ngố, chân không đi tất, xỏ giầy đen. Có vài người đi qua nhìn mình, nhìn em lo lắng lúc em khóc nức nở, thế mà em chẳng biết ngượng là gì, còn anh thì vô cùng lúng túng bảo “Em ơi, người ta nhìn kìa”.
Rồi mình cưới nhau, mình thuê một căn phòng nho nhỏ - xinh xinh của một khu nhà 5 tầng, và dọn về đó. Mình là vợ chồng rồi chồng nhỉ? Em thấy mình thật là hạnh phúc, em có một gia đình nhà chồng hòa hiếu yêu thương nhau, gia giáo nền nếp, chồng hiền lành, đúng mực và yêu thương vợ.
 |
| Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st) |
Thế mà từ ngày mình cưới về và ở với nhau bắt đầu xung đột, cãi cọ nhau nhiều hơn. Người ta bắt đầu bằng chiến tranh ngôn ngữ còn nhà mình thì hành động luôn nhưng có mình em hành động, em đành hanh lắm, em cứ ném vù vù một số thứ, rồi dỗi, rồi không ăn cơm. Những ngày đầu anh nhường nhịn hết nước chỉ im lặng đi nhặt từng thứ em ném, sau dần anh bực mình cho ném, anh mặt lạnh tanh ngồi làm việc, chơi game, em thấy mình bị tủi thân, bị cô đơn khi mà anh chẳng dỗ dành em, em khóc to hơn, bỏ lên sân thượng, em chán nản lắm. Nhưng anh cứ kệ, em thấy vô ích lại xuống phòng đi ngủ. Ấm ức cả đêm, anh không nói gì, anh vờ như không biết.
Mà những lần đó cũng có gì đâu, toàn bắt đầu từ việc anh hút thuốc và anh ngồi chơi nốt ván điện tử mà không chịu giúp em việc nhà. Anh nghiện thuốc, anh bảo nếu chia ra 6 cấp độ khó khăn của cuộc sống thì bỏ thuốc thuộc vào cấp độ thứ 5, muốn bỏ phải cho anh thời gian, nhưng em lại đòi hỏi sự giảm giần trong tần xuất hút của anh, không được như thế em nóng tính gây sự, em giằng điếu thuốc vứt đi, anh kệ, ngồi một lúc lại lấy điếu khác, em giằng lần nữa... Anh không hút nữa, bỏ ra bàn ngồi chơi điện tử, em lấy hết can đảm, cầm điếu thuốc châm lửa hút, anh chẳng cuống lên mà lại nhìn em cười (sau này anh nói là nhìn điệu bộ em buồn cười lắm), bị tổn thương vì thấy anh chẳng thèm lo cho mình, em cầm mọi thứ gần đó ném vù vù, anh giận hẳn.
Rồi những lần anh ngồi chơi điện tử em càu nhàu, vì anh không tự động giúp em, em trách móc “Lúc yêu em anh thương em lắm cơ mà!”, em nói mãi, quên mình đang là một “mụ vợ” khó tính ngán ngẩm, anh – cũng như bao ông chồng khác, ghét sự càu nhàu triền miên, anh nổi cáu “để anh làm tất” thế là em dỗi, em giận, em nóng tính, em nói những lời không hay, làm tổn thương anh.
Những lần mình giận nhau, em luôn vô cùng căng thẳng, còn anh đi làm, về nhà vẫn chào hỏi em, em như một người không – biết – nói, nên em thấy mệt mỏi lắm, anh làm lành thì em không cho, để đên khi anh ghét, không buồn làm lành nữa thì lại đến bên anh, ngồi vào lòng anh, em nhớ anh, em sợ sự cô đơn, nên em thấy mình yếu đuối, em chỉ giận được đến thế thôi, em cần anh lắm. Em lại thấy mình hạnh phúc như anh vừa đi xa lâu ngày về bên em.
Rồi anh hay phải đi công trình xa lắm, anh đi, em lại một mình, đi làm về thấy nhà vắng tanh, nhắn tin cho anh “trình bày hoàn cảnh” anh trêu “Thế là không còn phải cằn nhằn ai nữa nhé”. Ở nhà thì thế nhưng cứ anh đi rồi em lại nhớ anh thế, em ăn cơm một mình không có anh ăn cùng - cũng ngồi khóc, anh nhắn tin dặn “Cún ở nhà ngoan nhé, nhớ là phải mạnh mẽ lên, chẳng mấy nữa đã làm mẹ rồi đấy”. Thế thôi mà em cũng tức tưởi khóc.
Có lần anh đi công trình những một tuần, em lân la lấy password blog của anh, rồi vào cái blog lạ hay vào thăm blog anh, em thấy cô ấy viết về tình cảm của cô ấy dành cho một người, sâu nặng quá, những kỷ niệm anh ta với cô ấy, anh ấy chơi ghiutar qua điện thoại tặng cô ta khi làm cô ta giận, anh ấy hứa nắm tay cô ấy rồi thì sẽ không buông tay cô ấy ra ..., và cuối cùng em hiểu rằng cô ấy viết về anh, thế mà anh nói anh không có tình cảm gì, cô ấy chỉ đơn phương thôi.
 |
| Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st) |
Em không hẹp hòi ghen tuông nhưng em gọi điện cho anh chỉ để trêu thôi, em mở đầu bằng những câu nói khiêu khích, anh bỗng cáu:
“Em thôi đi, anh nói anh không có gì là không có gì, còn em tin anh hay tin cô ta là tùy em” - rồi anh tắt máy.
Em lại nóng ran đầu lên, em bấm số anh, gọi lại, anh phủ đầu:
“Em còn nói thế nữa không?”
“Em cứ nói đấy, nào là “anh hứa anh nắm tay em rồi mà sao anh còn buông tay em ra...”, - Em vẫn vênh váo.
Anh tắt phụp máy, em tức quá, gọi lại, thì anh tắt nguồn rồi. Em nóng ran hai má, lầm lì ngồi một lúc, rồi rơi nước mắt, em khóc, em tủi hờn nhắn tin: Anh nhớ nhé! Anh không tôn trọng em, anh dám tắt máy nhé, anh sẽ phải ân hận vì đã tắt máy.
Rồi em hạ quyết tâm sẽ không replay tin nhắn của anh, phớt lờ cuộc gọi của anh. Em làm thinh như thế được đến tối ngày thứ 2 bỏ qua mấy tin nhắn mấy cuộc gọi của anh, thì anh nhắn tin hỏi “Vợ ơi, em gửi giấy chuyển khấu về cho bố mẹ chưa?” em thấy tầm quan trọng của tin nhắn nên nhắn lại “rồi”. Anh lại hỏi thêm “em ăn cơm chưa” em bị lừa trả lời ngay “rồi”, anh nhắn tiếp “em ăn cơm với gì” Em nhắn lại “ hết nội dung cần trả lời”. Anh gọi điện, em lại không nghe, ngồi một lúc, vẫn chờ anh gọi tiếp, nhưng anh không gọi nữa, đến lúc này em nhớ anh quá rồi, cứ ngồi nhìn vào màn hình điện thoại, anh vẫn không gọi, em đành lấy máy bấm số anh, giọng anh cười bên đầu giây, “Anh đây, em hết giận anh chưa?” Em lủng bủng “chưa” “thế em đừng giận anh nhé, lúc anh đang đi làm ngoài công trình mệt mỏi, vất vả, thì em lại làm anh phải suy nghĩ”, “Em làm sao, anh nói là anh với người ta chẳng có gì sao người ta lại viết thế” . Thế em tin anh hay tin người ta” “Em không biết, nhưng mà anh không nói thật” “Em đừng làm căng thẳng lên nữa, em người lớn lên chút đi, sao em hẹp bụng thế” “Ừ, em cứ thế đấy, em cứ thế đấy...” anh lại tắt máy, anh lại tắt nguồn, em nhắn tin “Em ghét anh, em ghét anh...” rồi òa khóc, một lúc anh nhắn lại, “Anh tắt máy là anh sai rồi, anh xin lỗi em, em đừng khóc, đừng hành hạ mình nhé... em gầy lắm”. Em nức nở òa khóc, rồi gọi cho anh, cứ thế gào khóc, anh dỗ dành mãi, em mới nín...
Tình yêu chúng mình là thế đấy, nhưng mà xa nhau thì nhớ không biết là nhiều như thế nào... Em dần khôn lớn hơn, anh biết cách “trị” em hơn, anh chẳng để em lấn lướt nữa, dần biết cách dạy bảo em, em bớt dỗi hờn vô cớ, bớt sinh sự, nhưng dẫu sao em vẫn là em, là “con trâu lì lợm và bướng bỉnh”, tuy có lúc hiền lành ngoan ngoãn lắm.
Anh lại đi công tác rồi, viết những dòng này khi vừa nhận được điện thoại của anh, lại nhớ anh, mình giận nhau để yêu nhau nhiều hơn chồng nhỉ. Nhưng em sẽ cố gắng sửa bản thân để yêu anh và bớt căng thẳng với anh để mình chẳng cần giận nhau mà vẫn yêu nhau nhiều hơn.
le thi hang, tram khuyen nong trieu son, gửi lúc 10/03/2010 08:12:43
phương hiền, Nông cống_th, gửi lúc 09/03/2010 11:00:48
MiuMiu, gửi lúc 03/03/2010 18:26:39
nguyen thi mai, dong nai, gửi lúc 01/03/2010 08:43:01
Trần Huyền, gửi lúc 28/02/2010 07:46:48
thocon, pleiku, gửi lúc 26/02/2010 13:30:35
danphuong_2003, Hà Nội, gửi lúc 26/02/2010 08:40:46
conmua_7788, HN, gửi lúc 25/02/2010 19:58:51
Hà phương, Vinh, Nghệ An, gửi lúc 25/02/2010 16:06:59
Hà phương, Vinh, Nghệ An, gửi lúc 25/02/2010 16:06:59
tranhaiyen, gửi lúc 25/02/2010 14:27:52
nguyenphuongthao, Nghe An, gửi lúc 25/02/2010 07:42:15
gà ú, gửi lúc 24/02/2010 19:02:08
Hong Thuy , gửi lúc 24/02/2010 14:27:42
Quynh Hlu , gửi lúc 24/02/2010 14:27:12
Moon Còi , gửi lúc 24/02/2010 14:18:41
Giang Le Tam , gửi lúc 24/02/2010 14:16:59
Han Phuong Nga, gửi lúc 24/02/2010 13:36:20
|
|