Chủ Nhật, 20/5/2012, 06:00 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Tình người trong bệnh viện
  16:29, 11/5/2010 (GMT+7)
 
Blog Việt

Vậy là sau 3 tuần nằm viện, chồng cô đã khỏi bệnh và xuất viện. Tạm biệt những bệnh nhân và người nhà bệnh nhân cùng phòng bệnh, cùng khoa, vợ chồng cô không khỏi không bâng khuâng! Tuy mỗi người mỗi bệnh, mỗi cảnh, đến từ nhiều miền của đất nước, nhưng thời gian qua, mọi người coi nhau như anh em một nhà, chia sẻ, động viên nhau vượt qua khó khăn, vượt qua bệnh tật.

Dân gian có câu “Hàng xóm tối lửa tắt đèn có nhau”, ở trong viện, những người bệnh nhân và người nhà bệnh nhân cũng là “hàng xóm” của nhau. Có khi tên không biết, cũng chẳng rõ bệnh nhân đó nằm phòng nào nhưng cứ nhìn thấy nhau là lại gật đầu chào nhau, nở một nụ cười thân thiện và hỏi thăm “Vào lâu chưa? Bị bệnh gì? Nằm phòng nào? Có phải mổ không...?”. Chuyện nhờ vả, vay mượn đồ dùng, thuốc men của bệnh nhân cùng phòng, thậm chí cùng khoa là điều hết sức dễ hiểu và khá phổ biến. Nào là vay tạm lọ nước muối, lọ cồn hay ít băng gạc. Nào là mua hộ nước nóng, cơm, cháo. Biết cô bị đau lưng, không làm được việc nặng nên mỗi lần đưa chồng cô sang băng ca, lại có những người nhà bệnh nhân khác hỗ trợ, rồi hôm chuyển phòng cho anh, mỗi người mỗi tay xúm vào giúp. Người đẩy giường, người đẩy băng ca, người xách hộ đồ... Chị N – người nhà của bệnh nhân V thì ra tận chợ cách đó 2 cây số, mua hộ cô chiếc giường gấp hay em X – người nhà của bệnh nhân L thì thỉnh thoảng lại bảo “Chị để em bấm huyệt, day lưng cho!”. Bệnh nhân D – quê ở Lạng Sơn, do điều kiện gia đình neo người nên chỉ có một thân một mình chốn bệnh viện, mọi việc như mua cơm, nước, thuốc đều “trông cậy” vào người nhà bệnh nhân cùng phòng...

Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Tình người trong bệnh viện, là có gói kẹo cả phòng cùng ăn, có tờ báo là cả phòng cùng đọc. Giường bên mà có nhiều khách đến thăm, mấy người nhà bệnh nhân ở giường cạnh đó lại cho mượn ghế và đi ra ngoài hành lang ngồi. “Một nụ cười không làm nghèo người cho nhưng làm giàu người nhận!” – đúng là như vậy đấy, mọi người luôn tặng nhau những nụ cười và sự quan tâm, giúp đỡ nhau, không cần phải ai đó lên tiếng “Cháu cho bác nhờ một chút!”, “Chị có thể giúp em với ạ?”..., tất cả đều luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau, san sẻ những vui buồn.
 
Người xuất viện, kẻ ở lại cũng bịn rịn, quyến luyến nhau lắm. Nào xin số điện thoại, địa chỉ và hẹn một ngày không xa sẽ gặp lại. Nào chúc nhau mau chóng khỏi bệnh. Và cô chợt nhận ra rằng, một phương thuốc trong muôn vàn phương thuốc – đó là tinh thần, là sự quan tâm, giúp đỡ nhau. Thầy thuốc giỏi, nhiệt tình, thuốc tốt, lại cộng thêm tinh thần phấn chấn, lạc quan sẽ giúp cho người bệnh vượt qua bệnh tật.
  • Gửi từ Blogger August-Pink: Hạnh phúc là khi có ai đó để yêu, có việc gì đó để làm và có điều gì đó để hy vọng!

 

Lá lành đùm lá rách ... Bán anh em xa mua láng giềng gần , tôi cũng thấy đó là bản chất của con người Việt ! xin cảmơn p1b9 bv 175 trong những thời gian A tôi nằm viện, cảm ơn những bệnh nhân ở đó rất nhiều !

 

,
huong, hcm, gửi lúc 25/04/2010 15:21:50

 

Giữa dòng đời tấp nập, đua chen này tôi cũng đã đi nhiều nơi gặp thật nhiều dạng người và cũng nhìn thấy nhiều sự lừa lọc dối gian có lúc thật thất vọng. Rồi một ngày tôi "được" ốm phải vào bệnh viện chính thời gian này đã giúp tôi lấy lại cân bằng trong cuộc sống. Tôi đã được cảm nhận sự quan tâm chăm sóc của người thân, bạn bè của các bệnh nhân khác. Tôi đã không muốn rời khỏi bệnh viện, muốn được nán lại thêm thời gian nữa! Với tôi đây là một hạnh phúc mà cuộc sống giành cho tôi sau những ngày vất vả...

 

,
Nhihoa678, Thanh Hoa, gửi lúc 23/04/2010 11:07:04

 

Tôi cũng vừa mới trông người nhà trong viện gần 1 tháng trời. Tất cả những cung bậc cảm xúc bạn trải qua tôi cũng đã từng được nếm trải. Tôi thật sự thấy mình được sống trong một gia đình thu nhỏ khi mỗi lần có một bệnh nhân đi kiểm tra (siêu âm, chụp chiếu tim phổi, chụp CT...) về lại những câu hỏi ân cần "có sao không?", "tình hình tiến triển thế nào rồi"... Rồi những khuông mặt như ngời lên niềm vui, rồi cùng nhau chia sẻ niềm vui với nhau nếu câu trả lời là "Ổn rồi", "Tiến triển tốt lắm"... nhưng cũng có khi đó là những giọt nước mắt chia sẻ, những lời an ủi với nhau nếu câu trả lời là "vẫn chưa có gì tiến triển cả", "cũng không ổn lắm"... Đúng là khi sống những ngày chăm người nhà trong bệnh viện tôi mới thấy tình cảm con người với nhau vẫn còn hiện hữu rất nhiều trong đời thường.

 

,
Thu Hà, Hà Nội, gửi lúc 22/04/2010 17:05:31

 

Có những lúc khó khăn ta lại thấy được tình người! Cảm động và thấy hạnh phúc lắm khi được hỏi han, quan tâm nho nhỏ thôi nhưng cũng ấm lòng.

 

,
Dũng, gửi lúc 21/04/2010 11:21:37

 

Tình người... ôi, đúng là giữa những người nhà bệnh nhân, giữa những bệnh nhân với nhau thì đúng là rất ấm áp, nhưng có lẽ, rất khó tìm thấy sự ấm áp giữa thầy thuốc với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân. Nếu có, thì cũng là số ít. Rất mong các thầy thuốc đọc được, để hiểu rằng, một phương thuốc trong muôn vàn phương thuốc – đó là hãy tận tình với bệnh nhân. Dẫu biết rằng, các thầy thuốc cũng rất vất vả, hàng ngày phải đối mặt với muôn vàn bệnh tật, muôn vàn nguy hiểm, nhưng xin các thầy thuốc hãy nở một nụ cười thân thiện, một lời nói nhẹ nhàng, một cử chỉ ân cần. Bấy nhiêu thôi cũng đủ cho bệnh nhân thấy ấm lòng lắm rồi!

 

,
Hiền Anh, Hà Nội, gửi lúc 21/04/2010 08:54:50
 

 

Tôi cũng đã được sống với cái tình người ấm áp ấy, tôi hiểu và tôi cảm nhận được những tâm sự trong lòng bạn. Cuộc đời tôi cũng đã trải qua khá nhiều lần phải sống trong bệnh viện, là lúc tôi bị ốm, là lúc những người thân yêu của tôi phải bước vào nới này.
Tôi nhớ nhất là lần Em trai thân yêu của tôi phải nằm viện, cái lầnđó có lẽ không 1 ai trong gia đình tôi quên được. Và bây giờ dù căn bệnh của em tôi đã chữa lành, nhưng dấu vết thì vẫn cònđó. Bây giờ mỗi lần nhắc lại vẫn còn động lại tình thương và cũng không dấu được sự lo lắng hiện lên trong mắt của mỗi người chúng tôi. Cũng từ lần đó, tình yêu thương tôi dành cho em trai ngày càng lớn hơn.
Và một lần nữa tôi sống trong bệnh viện, đó chính là lúc chính tôi phải vào nơi ấy. Là lúc mà tôi bị căn bệnh mà cả thế giới ai cũng lo sợ, ai cũng lo sợ mình mắc phải, và đi đâu cũng phải bịt khẩu trang. Đó chính là căn bệnh H1N1 đó. tôi phải sống xa nhà , cuộc sống không mấy dễ dàng với những dứa như tôi. thế mà mắc phải căn bệnh mà trong lúc cả thế giới ai cũng đang bàng hoàng.
Lúc đầu thật sự tôi thấy lo lắng, Tội ko sợ mình phải chết, không sợ căn bệnh đó, mà là sợ sự cô đơn, và tủi thân.
tôi vào bệnh viện,sống trong bệnh viện nửa tháng, không những người thân yêu trong gia đình, và cũng không 1 người thân nào tới thăm. Lúc đầu vào bệnh viện, tôi không dám nói cho bố mẹ vì sợ bố mẹ lo lắng, vì các cụ là những người rất hay lo, và xã hội đang nhân cách hóa mức độ nguy hiểm của căn bệnh, nên tôi không muốn ở nơi xa bố mẹ tôi phải mất ăn mất ngủ.
Sau 1 thời gian điều trị, tôi có nói cho mấy người thân, nhưng là vì căn bệnh đó nên chằng ai muốn và cũng chẳng ai dám tới thăm tôi.
tôi ở trong đó , không người thân, không gia đình ,nhưng tôi có bạn bè, tụi nó vẫn đến thắm và trốn bác sĩ nói chuyện với tôi. Tôi có thêm những người bạn mới trong bệnh viện, vì họ cùng nằm chung phòng với tôi.
tôi thấy mình may mắn, hạnh phúc vì khá nhiều người quý mình, và giờ đây khi ra viện, trở lại với cuộc sống bình thường, tôi lại có thêm những người bạn đặc biệt, những tình bạn không phai tình bạn H1N1 tôi yêu quý.

 

,
Hoàng Yến, ĐQ, gửi lúc 21/04/2010 08:42:40
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Một ngày chợt nhận ra gương mặt mẹ biết bao nếp nhăn...   (11/05/2010)
Những ngày cuối bên cha   (26/04/2010)
Lần đầu tiên trong đời anh khẽ nói: “Anh yêu em”   (24/03/2010)
Một lần con trai rơi nước mắt vì mẹ   (23/03/2010)
8/3, khi ngôi nhà chỉ có hai người đàn ông…   (22/03/2010)
Thư gửi chị ngày về nhà chồng!   (11/03/2010)
Giận nhau - rồi lại ... yêu nhau - nhiều hơn!   (11/03/2010)
Góc bếp hạnh phúc   (01/03/2010)
Mẹ chồng của con ơi!   (01/03/2010)
Viết cho mùa xuân thứ tư xa gia đình, quê hương   (25/02/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
ỐNG KÍNH BLOGGER
 
Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên
 
Chùm ảnh: Đón mặt trời bình minh trên bãi biển Đà Nẵng
 
Họa sỹ nhí: Vẽ chú heo con
 
Họa sỹ nhí: Vẽ chú chim cánh cụt
 
Bóng mát tâm hồn: Ba phần gia tài
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.