Chủ Nhật, 12/2/2012, 17:10 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Con biết tìm hạnh phúc gia đình nơi đâu?
  16:03, 11/6/2010 (GMT+7)
 

Blog Việt

Bố à, vậy là ngày 1 tháng 5 nữa lại đến. 3 năm đã trôi qua rồi bố nhỉ? Hạnh phúc gia đình vỡ tan cũng 3 năm rồi! Con vẫn không quên được 18 giờ 55 phút, ngày 1 tháng 5 năm 2007, kể từ giờ phút đó trở đi, con hiểu rằng hạnh phúc gia đình mình không còn nữa.

Bố à, trong 3 năm qua, con đã chứng kiến rất nhiều sự thay đổi của bố. Bố không còn là người bố trước đây của con. Thay vào đó là những ngày tháng con nhìn thấy bố say xỉn, về đến nhà là mắng chửi con cái. Ngày tháng đó con vô cùng sợ hãi, sợ hãi làm chân tay con tê lạnh, sợ hãi làm con khóc từng đêm đến nỗi thiếp đi trong giấc ngủ lúc nào không hay. Và, những ngày tháng sau đó, con liên tục chấp nhận những sự thật ngay trước mắt con. Con không chấp nhận cũng không được, vì con không biết làm sao khi vô tình nhìn thấy bao cao su trong túi áo bố... Bố à, lúc đó con mới 16 tuổi, bố có biết con đã ngỡ ngàng đến thế nào không?

Bố à, bố biết không, từ sau ngày 1 tháng 5 đó, cách bố cư xử với con cũng khác đi. Những thứ bố mua cho con như điện thoại, xe đạp... thì tất cả đều lần lượt trở về với bố. Cũng đúng thôi bố ạ, vật về chủ nhân mà bố. Bố mua thì là của bố, con không trách gì, con cũng tự nói với mình "Của mình thì không ai lấy đi được, không phải là của mình có cố giữ cũng không giữ được". Nhưng thật sự con rất buồn, rất buồn bố à!

Bố còn nhớ, có một chuyện xảy ra cách đây 4 năm không? Khi ấy, con rất muốn học nghề may, nhưng không có điều kiện, Bác Sáu muốn cho con tiền để học. Nhưng sau đó đột nhiên Bác Sáu thay đổi ý định, con không biết do đâu. Rồi có một ngày, Bác Sáu nói với con rằng: ’’Cha mày khoe với tao có vợ bé. Có vợ bé thì có gì hay mà đi rêu rao khắp nơi. Mày thử nghĩ đi, nhà không có gì đáng giá mà còn đèo bồng vợ lớn vợ nhỏ. Thôi, nếu như cha mày nghĩ dư dả để cho vợ bé thì để cha mày lo cho mày đi’’. Bố có biết, con bị dội một gáo nước lạnh vào mặt không? Bố có biết con hy vọng học được nghề để đi làm đến thế nào không? Chắc bố không biết đâu.

Bố đã thay đổi, không còn là người bố lo lắng cho con nữa. Con đã chờ, chờ đợi bố trở lại là bố của con ngày trước. Vậy mà gần 3 năm nay, sự chờ đợi của con là vô vọng. Khi chiếc đồng hồ bố mua cho con ngày nào đột nhiên dừng lại, không chạy nữa thì cũng là lúc con nhận ra rất nhiều điều, đó là món đồ bố mua mà con giữ, những thứ khác con đã trả lại bố hết rồi. Con nhận ra gần 3 năm qua con đã mệt mỏi, và con đã bắt bản thân mình dừng lại không chờ, không đợi nữa, con xin lỗi, vì con không muốn bản thân con mệt mỏi thêm nữa, và cũng là không muốn trái tim con bị thương nữa.



Ảnh minh hoạ: Bạn đọc (st)


Bố biết không, khi biết bố đã tiêu hết số tiền bồi thường giải tỏa nhà của mình, khiến cho anh em tụi con phải đối mặt với cuộc sống không nhà. Cũng từ chỗ đó mà tình cảm giữa con và anh hai có khoảng cách. Anh hai cho rằng con ích kỷ, không biết ngăn cản bố để bây giờ anh phải bỏ ý nghĩ lấy vợ để lo cho gia đình. Bố à, bố đã làm gì vậy? Bố lấy hết tiền ăn nhậu, chơi số đề. Con tự dằn vặt bản thân con suốt thời gian qua, tại sao con ngu ngốc tin bố đến vậy? Nhưng rồi một ngày kia con tình cờ hiểu rằng, thì ra suốt thời gian đó chính con đang tự cầm dao đâm vào trái tim con, chính con tự làm mình bị tổn thương. Rồi con hiểu được rằng, nếu lúc đó con biết mọi chuyện bố làm, rồi con ngăn cản bố thì bố có nghe con không? Lâu nay bố luôn là người tự mình làm mọi việc có nghe ai bao giờ đâu, nếu con ngăn cản chưa chắc bố đã nghe con. Âu cũng là do số trời đã định, không thể thay đổi nữa rồi. Con cũng học cách tha thứ cho chính mình, vì con đã hiểu: Chỉ có tha thứ cho chính mình thì con mới bớt đi những đêm không ngủ, bớt đi những giọt nước mắt, bớt đi những vết thương lòng và vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.

Giờ đây, gánh nặng đang đè trên vai con, trách nhiệm làm việc để có tiền mua nhà đang ở trên vai con. Đôi lúc con cũng tự hỏi mình, đến bao giờ con mới mua được nhà? Rồi lúc đó tuổi xuân của con có còn để tìm cho mình một bờ vai để nương tựa không? Chắc là không đâu bố ạ, vì con hiểu không phải ngày một, ngày hai mà có thể mua được nhà. Chỉ con mới hiểu rằng: con phải vứt bỏ hạnh phúc của mình, con phải bỏ đi tất cả những gì con từng mơ ước mà bước đi trên một con đường chông gai trước mặt con. Có nhiều lúc con cũng muốn buông xuôi, nhưng nếu con làm vậy thì con là một đứa ích kỷ, biết sống cho mình, không biết người khác.

’’Đời cha ăn mặn đời con khát nước’’ con chắc bố từng nghe câu nói này. Con mong mọi khó khăn, vất vả hãy để con chịu, đừng để bé Út phải chịu bố ạ, nó còn nhỏ lắm! Con mãi mãi chỉ là một đứa im lặng chấp nhận, chịu đựng, chưa nói với bố câu nào. Con mong trên đời này có những người bố thương yêu, lo lắng cho con mình để bớt đi những hoàn cảnh giống con, và cũng là bớt đi những giọt nước mắt.

Cầu mong bố bình yên vượt mọi giông bão trong quãng đời còn lại.

Con gái của bố!

  • Gửi từ email Trúc Nguyễn


Cuốn sách
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về cuốn sách "Tôi và Thần tượng"  - ấn phẩm mới của chuyên trang Blog Việt & Nhạc Việt Plus

 

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 
Chép link sau vào chương trình đọc Feed (RSS) để cập nhật những bài viết mới nhất của Blog Việt ngay tại Blog của bạn: feed://vietnamnet.vn/blogviet
 
a
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Thư gửi chồng yêu nhân một ngày đẹp trời!   (11/06/2010)
Rau dền ơi, sao cứ nhớ cái ngày xa xưa ấy...   (11/06/2010)
Mẹ… Mẹ ơi, Con đã về…   (11/06/2010)
Can đảm bước qua thời khắc quan trọng trước đám cưới   (11/06/2010)
Và em gọi đó là: Học phí yêu thương   (11/06/2010)
Bố đã gạt từng giọt mồ hôi để con được ăn học   (11/06/2010)
Tình người trong bệnh viện   (11/05/2010)
Một ngày chợt nhận ra gương mặt mẹ biết bao nếp nhăn...   (11/05/2010)
Những ngày cuối bên cha   (26/04/2010)
Lần đầu tiên trong đời anh khẽ nói: “Anh yêu em”   (24/03/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
ỐNG KÍNH BLOGGER
 
Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay
 
Đêm Phố Hội
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
Cafe Blog - ngắm ảnh và nhận bộ sách quà tặng từ Blog Việt bạn nhé!
 
Bóng mát tâm hồn: Cái kén bướm
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Sao chưa bao giờ anh mở trái tim mình cho em?  
TRUYỆN ONLINE
  Hạnh phúc có đo được không anh?  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
BLOG RADIO
  Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu  
CAFEBLOGGER
  Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.