Chủ Nhật, 20/5/2012, 06:25 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Lá thư gửi đến thiên đường
  10:11, 31/10/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt - “Thiên đường ở đâu? Cho một người cháu gửi một lá thư cho ông mình đang sống ở đó, để cháu an lòng bước tiếp con đường dài, những khắc khoải cứ trải dài theo nỗi nhớ, rợp bước trên con đường, vì những ngày qua không còn được có ông trong cuộc sống…”

Ông à! 3 tháng rồi, cháu chưa gọi được 2 tiếng “ông ơi”, ông ơi cháu làm thế nào để liên lạc với ông? Làm thế nào cháu nói chuyện được với ông?Cháu nhớ ông lắm, ông ạ!Ông ơi! ở nơi thiên đường có gì khác không ông? Ông cũng nhớ nhà lắm phải không ông?Ở trên ấy ông khỏe không ông? Ông khỏi bệnh chưa ông? Ông đến thiên đường khi mang 1 khối ung thư, ở đó có bác sỹ chữa bệnh cho ông không ông? Cháu thèm muốn được nghe tiếng nói của ông, cháu ước ao ông có thể nghe lời cháu nói, trả lời những câu hỏi của cháu, một lần thôi ông ơi!   

Đến lúc sắp ra đi, ông dường như vẫn còn nhiều lo lắng, nhiều lo nghĩ, ông cố gắng chống chọi với bệnh tật đến cùng, ông vẫn cố tin là nó sẽ khỏi, ông tin tưởng những đôi tay bác sỹ là những người con ông nuôi dậy và kì vọng. Ông ơi! Ông có biết rằng khi biết mọi nỗ lực đều chỉ có ý nghĩa duy trì, mọi nỗ lực vẫn là vô vọng thì đau đớn trong lòng con cháu – những bác sỹ của ông càng bội lần giày xéo. Đôi mắt ông nhìn cháu, khi ông ra đi, vẫn còn trong đôi mắt cháu ông à, ánh mắt như thất vọng, như kiệt sức, như bất lực, và xót xa, cháu ngàn lần muốn gào thét lên “ông ơi, đừng bỏ cháu”. Cháu có thể thức cả nghìn vạn đêm như thế, cháu có thể ngồi bên ông cả nghìn vạn ngày như thế, cháu có thể  chăm ông cả nghìn nghìn nghìn ngày như thế, còn hơn như ngày ấy xảy ra, trống vắng và đau đớn lắm ông à! Ít nhất cháu ngồi bên ông, cháu vẫn được nhìn thấy khuôn mặt ông, cháu vẫn chạm được vào tay ông, đôi tay sạm đi, gầy guộc, cháu chỉ thấy những đường mạch máu xơ cứng nổi trên da bao bọc quanh xương, xót xa nhưng còn hơn là không còn được thấy, cháu vẫn còn nói chuyện mặc dù ông có nghe thấy nhưng chẳng thể trả lời, ông chỉ chớp chớp đôi mắt và nhòa đi vì nước mắt, những giọt nước mắt ít ỏi của tuổi già ông đã dốc cạn khi sự cố gắng đã dần là vô ích.      

Ông ơi, cả nhà nhớ ông lắm ông à! Cháu làm thế nào để nhìn thấy ông? Cháu làm sao tìm được ngày xưa, ngày bóng dáng ông vẫn thoăn thoắt quanh nhà, cháu làm sao tìm được nụ cười ông, tiếng nói ông? Cháu làm sao có thể gọi ông thêm lần nào nữa mà được đáp lời? cháu làm sao được ông chăm sóc khi cháu ốm, làm sao được ông quan tâm mỗi lần về nhà, nghe ông nhắc nhở, trách mắng, hay những lời động viên, hỏi han? Ông ơi cháu tìm đâu thấy ông của cháu ngày xưa? Khoảnh khắc gần và xa…   Thư này ông có nhận được không ông? Cháu làm sao để gửi cho ông được, cháu không còn biết tin gì của ông nữa, cháu bồn chồn chẳng yên, ngày  nào những tấm hình của ông vẫn dán trên tường, trong khung ảnh, trên màn hình máy tính, trong nhật kí, vậy mà cháu lại không biết ông sống ra sao, ông cũng không liên lạc gì với cháu, cháu mong muốn đến tột bậc được nhìn thấy, nghe thấy, chạm và cảm nhận ông còn ấm…  Dù ông có cảm nhận được hay không, những nhớ nhung về ông vẫn ngập đầy tâm thức cháu, ông phải khỏe mạnh hơn ở nhà ông nhé! Đấy là nơi thiên đường, nơi chỉ có niềm vui và hạnh phúc, con người không còn đau đớn, khổ cực, hay những bất hạnh. Cõi cực lạc đón ông về bên ấy, ông phải vui vẻ ông nhé!  100 ngày, giờ cháu chỉ còn được thăm nơi ông an nghỉ, thấy tâm bia khắc tên ông, đặt tay lên mộ, nắm đất ấy có che được mưa nắng cho ông không? Đã bao ngày giọt nước mắt vẫn ướt đầm nơi khuôn mặt cháu, cháu phải chấp nhận, phải cố chịu đựng nén lại mà có khi như lúc này cháu bật khóc thật to, vỡ òa những nỗi nhớ và đau đớn ông ạ.

Trên cao thật cao, xa thật xa, ông chắc vẫn dõi theo bước chân cháu trên đường tương lai phía trước, ông ơi lúc nào ông cũng ở bên cạnh cháu nhé!Thiên đường xa xôi, cho gửi lá thư cho ông, để cháu liên lạc được với ông. Cháu không biết làm thế nào hơn nữa, ông an lòng nơi ấy ông nhé! Cháu ông lớn rồi, chắc chắn chúng cháu dựa bóng ông trên cao, rồi thành công để luôn ông vui vẻ và mãn nguyện ông nhé!Cháu rất rất rất rất nhớ ông!

Gửi từ email Dr.Nhungla@...
 

 

 
 

Ông ơi ...Cả nhà mình nhớ ông lắm ! Con sẽ mạnh mẽ trước tất cả những giông tố của cuộc đời,vững tin trước những bước ngoặt.Cám ơn ông bà 23 năm qua đã nuôi dạy cho con có một tâm hồn biết yêu thương dù thế nào đi chăng nữa.

 
 
 
 

hay đó bạn

 
 
 
 

Con sẽ mãnh mẽ và kiên cường đi qua những bão giông, để những nụ hồng sẽ luôn toả nắng, và nơi xa xăm kia trên bầu trời xanh vợi,nội cũng sẽ gật đầu khen ngợi đứa cháu ngoan,nội nhé.

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Người bố cô độc   (26/10/2011)
Mẹ là tất cả của con!   (19/10/2011)
Bố mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc của con nhé!   (17/10/2011)
Cầu xin ông trời thấu hiểu lòng con   (20/09/2011)
Trung thu xa nhà!   (12/09/2011)
Trung thu trong tôi...   (09/09/2011)
Bâng khuâng mùa đến lớp   (05/09/2011)
Mùa mưa nhớ mẹ   (24/08/2011)
Không nỗi nhớ nào bằng nỗi nhớ con gái dành cho ba   (19/08/2011)
Mẹ, con, và… bát gà hầm   (15/08/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
ỐNG KÍNH BLOGGER
 
Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên
 
Chùm ảnh: Đón mặt trời bình minh trên bãi biển Đà Nẵng
 
Họa sỹ nhí: Vẽ chú heo con
 
Họa sỹ nhí: Vẽ chú chim cánh cụt
 
Bóng mát tâm hồn: Ba phần gia tài
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.