Thứ Năm, 23/2/2012, 08:53 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Trang nhật kí để mở của một người xa xứ
  14:45, 20/1/2012 (GMT+7)
 

 

Blog Việt  - Xa nhà xa miền Bắc đã gần nửa tháng rồi. Đêm qua trời Đà Nẵng mưa to dữ dội, nằm mà nhớ miền Bắc, nhớ nhà, nhớ Hà Nội ghê gớm. Biết bao giờ mới hết bốn năm trời mà trở lại. Đúng là có đi xa mới biết, mới nhớ, mới hiểu không nơi đâu đáng sống hơn nơi mình sinh ra. Sao mà nhớ cái lạnh của miền Bắc, Hà Nội đến thế, xe cộ, đường phố, bờ hồ, tiếng người. Hơn ba tháng nữa mới được về đất Bắc. Núi mây trời biển Đà Nẵng không đủ sức giữ lòng kẻ ngụ cư như mình. Tất cả mọi thứ chỉ làm mình thêm nhớ miền Bắc hơn.


Giờ này mọi người sống ra sao?


Tôi đã liều mình xoay theo con tạo không hiểu để làm chi, chứng minh bản lĩnh làm người, cứu vớt danh dự hay đơn giản là sự viễn mộng? Không ai có thể trả lời cụ thể chỉ có tương lai phía trước là có đáp án mà thôi. Hãy đi đi và bước, chạy theo những đoạn đường đời sinh viên thế nhé tôi ơi! Chúc mạnh khỏe, may mắn và thành công...

 

...Con thuyền đi qua

để lại sóng

Đoàn tàu đi qua

để lại tiếng

Đoàn người đi qua

để lại bóng

Tôi không đi qua tôi 

để lại gì.                                         


Ai đó đã bảo tôi người yêu thích mấy vần thơ này rằng: "Đồ ngốc !" hay bảo chính tác giả của những vần thơ này - Văn Cao. Và tôi đã cay cú mà đáp lại. 

Ngốc qua ngốc lại 

ngốc hoàn ngốc

Ngốc nhất kẻ ngốc 

mà ngỡ mình khôn!


   ...Đã 30 tháng 12 rồi mùa Noel đầu tiên xa nhà đã đến và đi! Thời gian trôi qua thật nhanh, một năm cuộc đời thật ngắn ngủi. Một năm qua mình đã làm được những gì? Mình đã rời ghế giảng đường cao đẳng với tấm bằng khá và giờ mình đã bước vào cánh cổng trường đại học một cách hiên ngang. Mình đã vượt qua được những khó khăn tưởng trừng như thôi thì...Mục tiêu phấn đấu của mình bước đầu kể như đạt được dẫu không mấy suôn xẻ cho lắm. Âu cũng là chơi lại số phận.

Mình đã không chịu sống một cuộc đời đơn giản như bao người nghĩ đặt, thử xem rồi sẽ đến đâu. Mỗi cuộc đời chỉ một mà không sống được là chính mình thì quả là vô nghĩa - một ván bài lật ngửa thì còn gì là thú vị, mọi thứ kể như xong rồi đó. Tất cả như đã rồi thì khác gì cuộc đời bị bó cánh đâu. Đã đi thì phải tới nơi, chơi thì phải tới bến - "bến bình yên"? Không bao giờ tôi nghĩ mình chỉ đi qua. Và tôi tự hỏi mình những câu "ngớ ngẩn":

Tôi đã đánh mất cái gì? Tuổi trẻ ư - không tôi chưa già. Bản thân ư - không tôi vẫn là tôi. Gia đình ư - không tôi xa để gần họ hơn. Bạn bè ư - không chưa bao giờ nhiều như lúc này. Tình yêu ư - không tôi chẳng cho ai bước chung trời. Tâm hồn ư - không nó vẫn nồng nàn và dữ dội.

Vậy rốt cuộc tôi mất gì? Tôi mất ước mơ. Tôi mơ gì? Tôi mơ tôi mất. Tôi mơ nhiều và tôi cũng mất nhiều. Không phải vì mơ, vì mất thời gian.

Tôi mất thời gian nghĩa là tuổi trẻ

là gia đình, bè bạn, tình yêu

là đau xót làm sao mỗi buổi chiều

nơi xa ấy tâm hồn tôi chết đuối.

 

 

...11 tháng 01 - 2 tháng 20 ngày học xa nhà - đi qua nhiều sự kiện của một phần quãng đời sinh viên. Mình đã quyết định đúng hay sai đây, mình không sai vì cái phần đũng nó đang tăng tiến dần từng ngày. Đó là lựa chọn trung - dài hạn không phải không có căn cứ mà vì căn cứ đó nó khó làm người ta dễ dàng hiểu và thông cảm. Một tuần nghỉ học sau quãng thời gian ôn tập, thi cử căng thẳng - khoảng thời gian dài này lúc cuối năm sẽ giết tâm hồn mình trong cô đơn mất. Tiền không quá cần mà cần dữ hầu bao cho khỏi rỗng thôi. 1/8 chặng đường đã qua là chặng đường khó khăn và nhiều thử thách cân não nhất. Người ta vẫn quen sống cầu toàn nhưng liệu trên đời này có cái gì là ổn định vì nếu thế họ đã chẳng phải sống cầu toàn làm chi.

 



   

 Mình đi và đã đến sông Hàn, cầu Thuận Phước, phố cổ Hội An tiếc là lúc ánh sáng tự nhiên vô tình cướp đi những phút lung linh tuyệt mĩ của phố cổ về đêm. Quả thực nó như người con gái đẹp mà cẩu thả trong trang điểm - nhưng nàng vẫn đẹp vì đơn giản nàng đẹp không chỉ vì lớp trang điểm bên ngoài. Đã biết mùi biển mặn, cát trắng và nếm những món lạ miền Nam. Vì thế dần yêu tiếng nói, con người và không gian sống nơi đây. Nhưng hỡi ôi quê mẹ của ta ơi ! Lòng ta vẫn buồn đau và trái tim ta vẫn không thôi thổn thức. Ta nhớ miền Bắc và không bao giờ nghĩ ta sẽ xa miền Bắc một lần nữa, thế là quá đủ - bốn năm sinh viên, miền Bắc bốn bề cảnh vật, cả con người ắt có nhiều đổi khác và ta cũng khác. 

Đời đã khác - người nên cần phải khác 

Nhưng muôn lần không qua nổi tình ai

Tình mẹ yêu thương, tình cha ấm áp

Tình nhớ quê hương, tình nước non này

Tình người với người gặp qua ánh mắt

Và tình ai nơi phía ấy xa xôi.


Sẽ có nhiều thứ tình đi qua cuộc đời mỗi con người và thứ tình nào làm người ta đau đáu nhất ấy là thứ tình vĩnh cửu. Bao giờ thứ tình thân thôi thấp thỏm trong lòng người xa xứ và người ở lại đâu và bao giờ thứ tình ấy lại không chi phối các thứ tình khác.

Con yêu ơi ăn học thế nào

Con sống ra sao ? Chiều nay mẹ khóc

Gọi tên con...căn phòng xưa dấu bóng

Không thấy tiếng con những bữa cơm nhà.

 

Đường xa mẽ vẫn tảo tần đôi vai

Nhưng không gì bẵng nỗi nhớ con trai

Xin lỗi con vẫn to tiếng lúc bực mình

Mẹ nhắc con nhiều nhắc đi và nhắc lại.

 

Không yên lòng vì thương con là thế

Có làm phiền con - dắt màn con tỉnh giấc

Và con mơ mẹ khóc dáng gầy co do

Đã chiều nào con quên nỗi mẹ lo?

 

...17h17"17"" ngày 17 tháng 01. Mới có điện xong tan một ngày tối thui nơi gác trọ, gió đông lành lạnh. Mọi hoạt động diễn ra chậm dãi, thui thủi như cái thứ ánh sáng lờ mờ chẳng ra sáng, cũng chẳng ra tối của chốn u tịch này. Gác trọ kẻ đi người về buồn tĩnh mịch,nhớ cái giá rét, nắng trưa miền Bắc, khói lam chiều, những hơi nóng bốc lên thơm mùi những món mùa đông. Và nơi xứ Đà sáng nay mình ăn bánh tráng. Ở nơi xứ lạ này dường như người ta lấy cái bánh tráng và rổ rau sống là trung tâm của ẩm thực - quanh bàn ăn, quán nhậu thì phải ? Bốn mùa đều xơi được tuốt! Không như miền Bắc mùa nào thức ấy.

Ở đây ăn uống quá ồn ào nhưng sao mình thấy thiêu thiếu một cái gì đó - không khí gia đình có lẽ là thế. Cảm giác mọi thứ hời hợt sao sao đó, thiếu sâu sắc và ý vị quá...Và mình muốn về Bắc ngay - quê mẹ của ta ơi! Đi đâu, làm đâu, ăn đâu, ở đâu cuối cùng ta mới hiểu quê nhà ta là thân thuộc nhất từ cách sống đến nét người và ta không thể xa nó lần thứ hai.

 

Về đi cái nắng hạ 

Cái lá vàng thu rơi 

Cái giá buốt vào đông 

Cái lòng quê xuân đến.

 

Ôi những ngày xưa xa cách lâu

Chao ôi thương nhớ quệt thêm mầu

Hồn quê vời vợi sầu năm lại

Lạc dấu chân ai những gót dài...

...

 

  • Gửi từ email Nguyen Ly lynguyen3112@

 

       Tuyển tập mới nhất của Blog Việt - Cafe Blog - món quà đặc biệt dành tặng một người bạn đặc biệt của bạn - click vào đây để biết thông tin chi tiết

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Mùa xuân đã về với em từ lâu lắm rồi…   (23/01/2012)
Ký ức buồn ngày xuân…   (19/01/2012)
Còn thèm được gọi “mẹ ơi”!   (18/01/2012)
Gửi bố kính yêu của con!   (16/01/2012)
Anh – Người em gọi là chồng!   (16/01/2012)
Bố - vị thuyền trưởng vững lái của gia đình   (10/01/2012)
Gửi ba mẹ! "Nỗi lòng của một sinh viên xa nhà"…   (03/01/2012)
Đừng biến con thành búp bê của mẹ!   (29/12/2011)
Cuộc đời của mẹ   (26/12/2011)
Một góc nào đó trong tôi…   (13/12/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
ỐNG KÍNH BLOGGER
 
Nắng lên giới trẻ Hà Nội đổ xô đến vườn hoa Nhật Tân
 
Bóng mát tâm hồn: Lý do cho một tình yêu
 
Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay
 
Đêm Phố Hội
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Để những ngày qua không tuột khỏi ký ức  
TRUYỆN ONLINE
  Người đi tìm giấc mơ  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Nắng lên giới trẻ Hà Nội đổ xô đến vườn hoa Nhật Tân  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
BLOG RADIO
  Blog Radio 221: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau  
CAFEBLOGGER
  Một người sẽ gặp một nửa của mình trong hoàn cảnh nào?  
THO BLOGGER
  “Này đây Valentine!”  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.