Chủ Nhật, 20/5/2012, 06:43 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Bà mãi là Hà Nội của cháu!
  15:35, 22/2/2012 (GMT+7)
 

 

Blog Family - Trong cuộc sống, có những lúc bạn tưởng chừng như đang bị rơi vào một khoảng không - một khỏang không hun hút. Bạn lơ lửng mà không biết đâu là lối thoát, có lẽ đó chính là lúc bạn đang buồn...Hà Nội mùa này mưa nhiều... Những cơn mưa vội vã đến và đi để rồi bao trùm lên phố Hà Nội là một nỗi buồn da diết xen lẫn là những hụt hẫng của người ở lại dành cho người đã đi xa.

 

Ngày cô đến Hà Nội lần đâu tiên cũng là một ngày trời mưa rả rích. Đó là khi cô 6 tuổi, lần cô đi bệnh viện đầu tiên trong đời, đau và sợ. Phải xa nhà, xa mẹ khiến lòng cô thêm hoang mang và mặc cảm nhiều hơn. Trong quãng thời gian ấy cô đã phải đấu tranh với bệnh tật, miên man trong cơn mê sản, lúc tỉnh, lúc mê. Cô bỗng cảm thấy nhớ nhà và nhớ mẹ vô cùng. Trong nỗi nhớ vô tư của một đứa trẻ khi ấy, cô vẫn còn có bố ở bên, bố thương cô, vỗ về cô, ôm cô trong vòng tay ấm và lau đi những giọt nước mắt trên má cô khi cái tay cô đang quặn lên từng hồi đau nhói.

 

Và thế rồi, cũng lại trong một chiều mưa Hà Nội hai bố con cô nhận được tin của mẹ. Mẹ nhắn lên rằng nhà đang lúc khó khăn, không đủ tiền để gửi lên chữa trị cho cô. Cái ngày ấy, khi vẫn là một đứa bé, cô chưa biết gì nhiều. Cô chỉ biết rằng cô đang rất đau, nằm trên giường bệnh cô chỉ biết ngắm nhìn những cơn mưa “pha lê” lặng lẽ đến và đi. Cô chưa biết được rằng khi đó bố đang lo lắng cho cô biết nhường nào khi không có tiền đóng viện phí cho cô... Nhưng rồi hạnh phúc đã mỉm cười với gia đình cô. Khi nghe xong hoàn cảnh của gia đình cô, bà đã cho bố cô vay tiền. Số tiền đó tuy nhỏ nhưng cũng đủ để cho hai bố con cô trang trải trong những ngày khó khăn ấy. Bà đã xuất hiện bên đời cô như một bà tiên bước ra từ truyện cổ tích. Vào mỗi buổi sáng, bà lại dẫn cô đi ăn sáng bên hàng cháo dưới hàng cây quen thuộc. Bà hay kể những câu chuyện cổ tích cho cô nghe và luôn tạm biệt cô bằng một nụ cười thật hiền từ. Trong quãng thời gian đó, cô thật may mắn khi đã có bà ở bên.

 

Khỏi bệnh, cô phải rời xa bà. Đường phố Hà Nội hôm ấy thật đẹp, ngồi trên chiếc xe chở bệnh nhân xuất viên, lòng cô miên man trong niềm vui xen lẫn một nỗi buồn khôn nguôi vì phải xa bà, xa Hà Nội, xa hàng cháo ven đường quen thuộc ấy và xa cả những cơn mưa “pha lê” chợt đến và đi. Kết thúc những cơn đau đơn ấy tại đây, bỏ lại những cơn đau ấy ở nơi đây và mang theo Hà Nội của tôi ở trong tim...

 

Cho tới bây giờ, khi hồi tưởng lại quá khứ, cô chợt thấy quãng thời gian thơ ấu của cô trôi qua nhanh như một cơn ác mộng. Nhưng thật may mắn làm sao khi trong cơn ác mộng của cô lại xuất hiện một bà tiên thật hiền từ và tốt bụng nhất trên Thế Gian này. Bà đã đến bên đời cô, truyền thêm cho cô sức mạnh để bước qua những chông gai của cuộc đời và bà đã cứu sống cô khi cô đang đứng trước ranh giới giữa cái chết và sự sống.

 

Chuyện về bà, kí ức về Hà Nội của cô, một người mà cô mang ơn đến hết cuộc đời này. Và bây giờ, khi được trở về con phố xưa, góc phố vẫn vậy, vẫn những hàng cây đó, những ngôi nhà cổ kính đó nhưng hàng cháo và người bà của tôi đã không còn...Cô đã từng nghĩ rằng dù giông tố của cuộc đời có đưa cô đi về đâu thì bà sẽ vẫn ở bên cô để chở che bao bọc cho cô. Vậy mà một ngày lúc cô cần bà nhất, bà đã rời xa cô không một lời tạm biệt, không một lời nhắn nhủ. Nếu một ngày nếu may mắn gặp lại liệu bà có còn nhận ra cô không?

 

Dù sao đi chăng nữa thì đến hết cuộc đời này, bà sẽ vẫn mãi là Hà Nội của cháu - một Hà Nội hiền hậu và chứa chan tình người.

 

CP, một ngày buồn trong những nỗi nhớ khôn nguôi.

 

 

  • Gửi từ email Maruko Maruko

 

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Chút bâng khuâng gửi thầy mẹ   (20/02/2012)
Nhẹ nhàng như cảm giác chị cho em   (15/02/2012)
Những mùa hoa bỏ lại…   (09/02/2012)
Mẹ có biết...   (07/02/2012)
Đến bao giờ cho tôi một lần về với tuổi thơ…   (02/02/2012)
Hãy luôn là một đứa con ngoan   (30/01/2012)
Mùa xuân đã về với em từ lâu lắm rồi…   (23/01/2012)
Trang nhật kí để mở của một người xa xứ   (20/01/2012)
Ký ức buồn ngày xuân…   (19/01/2012)
Còn thèm được gọi “mẹ ơi”!   (18/01/2012)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
ỐNG KÍNH BLOGGER
 
Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên
 
Chùm ảnh: Đón mặt trời bình minh trên bãi biển Đà Nẵng
 
Họa sỹ nhí: Vẽ chú heo con
 
Họa sỹ nhí: Vẽ chú chim cánh cụt
 
Bóng mát tâm hồn: Ba phần gia tài
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.