Blog Việt
Lời tác giả: “Đây là những cảm xúc lần đầu tiên nó nhận được tin nhắn của bố từ khi lên học Đại học năm thứ hai, bây giờ ngày nào bố cũng nhắn tin cho nó, những tin nhắn của bố, nó đều giữ lại, mỗi lần buồn hay không vui nó đều lấy tin nhắn của bố ra đọc, nó thấy mình có thêm nhiều nghị lực. Nó thấy mình thật hạnh phúc khi được sinh ra trên đời này, đặc biệt là được làm con gái cưng của bố. Lúc nó viết ra những tâm sự này, chiếc điện thoại nhỏ nhắn của nó đã lưu được 97 tin nhắn của "Thiên Thần". Nó muốn nói thật to lên cho mọi người cung biết một điều "Con yêu Thiên Thần không có cánh của con!"
 |
| Ảnh minh họa: terrorfirma |
Sáng thức dậy không kịp gấp chăn màn, chỉ kịp đánh răng qua loa, mặc vội bộ quần áo, vuốt mái tóc ngắn cũn bằng đôi tay còn ướt nước, nó phi vội tới trường. Sáng nay có tiết kiểm tra môn “Các nguyên lí kinh tế”, tối qua do học bài khuya nên sáng nay điện thoại kêu to vậy mà nó không biết gì. Nó vừa xoa bụng đói vừa chạy thật nhanh.
Nắng mai cũng chạy theo sau lưng nó, đùa nghịch trên những tán lá đung đưa, thả những vệt nắng nhỏ xuống đường, chú chim sâu hót vang bài hát chào buổi sáng mai.
Tít…Tít… điện thoại để trong túi báo có tin nhắn. Được gửi đến từ "Thiên Thần" :"Con cham chi hoc hanh bo thuong con nhieu tap trung vao hoc dung nho nha nhieu". Bước chân vội vàng của nó chùng lại, khóe mắt cay cay…
Là Bố.
Một cảm xúc khó tả tràn lên làm cổ nó nghèn nghẹn, nó cũng không biết tại sao, mặc dù ngày nào bố cũng gọi điện cho nó, dặn dò nó đủ điều. Có lẽ bố phải tập nhiều lắm mới soạn được một tin nhắn như vậy cho nó. Nó thấy mình thật hạnh phúc. Một điều giản dị nhưng với nó đó là điều may mắn nhất. Ngoài cơn gió đang đùa trên ngọn lá kia, cha vẫn đang theo sát bên cạnh nó, nó ngước nhìn lên trời. Không phải dễ tìm kiếm để cảm nhận những điều bình dị nhất mà cuộc sống mang lại.
Nó vẫn nhớ một câu chuyện viết về một người cha sử dụng điện thoại nhưng không bao giờ nhắn tin cho ai kể cả vợ và con gái. Con gái của ông ấy hỏi ông tại sao? Ông trả lời rằng "Điều đó không cần thiết, có việc gì bố có thể gọi điện cho mọi người được mà". Con gái ông lại nói "Nhưng đâu phải điều gì mình cũng có thể nói với nhau được đâu bố, có những điều khiến người ta khó nói và người ta sử dụng những phương tiện khác để biểu lộ tình cảm của mình". Ông bố chỉ mỉm cười và im lặng. Thời gian sau, ông có chuyến công tác xa nhà, khi ông đi cả nhà đều cảm thấy rất thiếu thốn và ông cũng cảm thấy cô đơn, mặc dù ngày nào họ cũng gọi điện cho nhau. Một đêm cô gái rất ngạc nhiên khi nhận đươc tin nhắn từ số điện thoại của bố cô, nội dung tin nhắn như sau "Bố rất yêu con và mẹ, bố rất nhớ hai người, cảm ơn con yêu của bố, không phải điều gì người ta cũng có thể nói được với nhau đúng không, qua tin nhắn bố có thể nói được với con những điều bố luôn muốn nói mà khi ở gần mọi người bố không thể nói được, bố yêu con!"…
Bố nó giống như ông bố trong câu chuyện ấy. Lúc nó còn ở nhà, hai bố con rất ít khi nói chuyện với nhau, thậm chí có ngày hai bố con không nói với nhau câu nào, ai cũng có thế giới riêng của mình. 18 năm, nó cứ lặng lẽ đi bên cạnh bố như thế. Bố cũng vậy, chưa một lần nào bố nói với nó những điều ngọt ngào mà nó muốn nghe. Ông luôn bắt nó phải biết phấn đấu, cố gắng và tự lập. Nhiều lúc nó ghét bố, nó nghĩ bố không yêu thương nó. Mỗi lần nó xin đi chơi bố đều la, bố không bao giờ cho nó tiền tiêu vặt, bố không cho nó mua nhiều đồ mới… Nhưng bố lại dạy nó rất nhiều thứ, về cách học tập, cách sống, cách làm việc có suy nghĩ kể từ khi nó mới bập bẹ vào lớp một đến tận khi nó vào Đại học, bố cũng hay gọi điện khuyên răn nó. Bố chưa bao giờ nói một câu yêu thương với nó. Nó thấy tủi thân…
 |
| Ảnh minh họa: MartaC |
Kể từ khi bố mua điện thoại đến nay, bố chỉ dùng để gọi cho nó, nó bảo để bày cho bố cách nhắn tin, nhưng bố không chịu, ông thường bảo " Bố già rồi, thấy đường đâu nữa mà nhắn tin, điện thoại lại nhỏ nữa, có gì thì gọi cho nhanh".
Vậy mà hôm nay. . .
Nó không biết rằng mình đang đứng trước cửa lớp, trên tay vẫn mân mê điện thoại, cả lớp đang nhìn nó. Lúc giật mình nhận ra, cái cảm giác của nó không phải là sợ sệt hay lo lắng của một đứa đi trễ đối với một ông thầy cực kỳ nghiêm khắc. Nó thấy mình thật sự hạnh phúc, nó cười với các bạn, cười với thầy giáo, ai cũng nhìn nó ngạc nhiên vì bình thường mỗi lần vào lớp gương mặt nó thường bơ phờ, kết quả của việc thức khuya dậy sớm. Đứa bạn ngồi gần rỉ tai nó: "Hôm nay ai tốt bụng đem lại ánh sáng cho kẻ đang ngồi phía cuối đường hầm thế?"
- Là Thiên Thần đấy!
- Thiên Thần ah? Ai vậy? Kể tớ nghe với!
- Không phải cái gì cũng dùng miệng nói ra được đâu…
- ?
Nắng cũng bắt đầu lên, những chiếc lá vàng đùa nghịch với nàng gió, một chiếc lá phượng nhỏ theo cơn gió chạy vào lớp rơi vào cuốn vở của nó… Chú chim sâu kết thúc khúc dạo nhạc của mình, bắt đầu một ngày làm việc mới.
 |
| Hình ảnh đại diện Blogger Anh Thiên |
- Gửi từ Blogger Anh Thiên: “Hãy cười lên. Mọi chuyện rồi sẽ qua”
Bài cũng chủ đề:
Ngày của cha: Người nâng bước chân con trên vạn nẻo đường
Ngày của Cha: Xin bố an lòng!
Người thầy của con
Viết cho con, yêu thương của ta ơi!
Nói chuyện với con trai 9x
Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn
Chép link sau vào chương trình đọc Feed (RSS) để cập nhật những bài viết mới nhất của Blog Việt ngay tại Blog của bạn: feed://vietnamnet.vn/blogviet/index.rss
 |
| Ghé thăm FaceBook của Blog Việt |
mickey, namđinh , gửi lúc 14/08/2009 09:43:41
conmua, HN , gửi lúc 13/08/2009 17:04:26
lehoanglam20000, gửi lúc 12/08/2009 23:19:14
KeCoDoc, DHHH , gửi lúc 11/08/2009 18:13:08
SilentWind, Đhbk , gửi lúc 11/08/2009 15:08:49
|