Blog Việt
Tôi không gọi ngoại là bà. Với tôi chữ bà nó xa cách thế nào. Cũng có thể do điều gì ta quen từ nhỏ thì nó thân thuộc hơn.
Kỷ niệm của tôi với ngọai không nhiều, tôi chỉ nhớ hồi còn nhỏ lúc còn ở Thủ Đức, mỗi chủ nhật được nhà chở lên thành phố, qua quận Phú Nhuận thăm ngoại là vui lắm. Ngọai có nhiều con, tất cả được mười người. Tên mỗi người được ông ngọai đặt thành vần nên dễ nhớ lắm Long, Lanh, Thanh, Tường, Trường, Thọ, Khang, Ninh…. Tôi thì không nhớ ông ngọai cho lắm, bởi ông mất sớm, mà lúc tôi còn thấy ông thì ông vẫn khó tính lắm. Về gặp ông, tôi hay sợ, tránh xa. Ngược lại thì mấy dì với ngọai thì hiền lắm. Còn nhớ mỗi lúc nhỏ tí tôi học được bài hát, về thăm, cứ ti toe “Cháu thương bà, cháu thương bà lắm, tóc bà bạc, bạc trắng như tiên…” mà chẳng hiểu mấy ý nghĩa. Nhưng nghe xong thì ngọai thích lắm, giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy đó là hình ảnh duy nhất ước lệ “bà cháu” đối với tôi.
 |
| Ảnh minh họa: Milivista |
Nhà ngoại thì nằm trong hẻm, nhỏ mà chứa nhiều đồ đạc, vì ông ngọai làm thợ mộc, nên tự đóng đồ trong nhà. Nhà nhiều con thì chẳng thể giàu có chi, mà xây khang trang, nhưng đối với tôi cái giường to bản, đen đúa, cái võng cũ kỹ, ánh đèn dây tóc đung đưa giữa nhà biến nơi đó thành một trong những nơi tôi thấy ấm áp nhất khi nhớ về. Hoặc cũng có thể ký ức thời bé của ta lúc nào cũng đẹp. Có lần tôi hỏi ngoại sao không xây nhà mới, nhà nhiều đồ quá, nhìn như… ổ chuột. Hồi đó tôi vẫn chưa biết tả thế nào cho chính xác, và từ tôi buột miệng ra khiến tôi thỉnh thoảng mãi sau này vẫn khó chịu.
Lúc lớn hơn một chút, gọi là lớn chứ mới cũng học lớp 10, gia đình có việc nên ngọai qua ở chung một thời gian. Lúc đó, tôi vẫn thương ngọai lắm, nhưng ở tuổi đó hầu như chưa ý thức được rõ tình thương. Tôi nhớ ngọai lớn tuổi không lên cầu thang được, nên ngủ ở tầng trệt trên cái ghế salông mà kéo ra là thành cái giường. Lúc đó đang đêm thỉnh thoảng nghe ngoại ho tôi vẫn áy náy trong lòng, nhảy xuống gọi chị lấy thuốc cho ngọai, bị mắng một chập không lo ngủ. Thật ra người già đêm ho thế là chuyện bình thường.
Cấp ba đi học có một buổi chiều, còn sáng thì học thêm. Sáng sáng ngoại hay ra cửa gọi mua xôi cúc rồi dúi cho tôi một nắm. Mãi thành lệ, cô bán xôi cứ đạp xe ngang nhà là dừng lại. Xôi cúc không dễ ăn lắm, không thịt, không thêm ruốc hay nước tương, nhưng tôi luôn thích nhận một gói xôi cúc của ngọai. Sau ngoại dọn ra riêng tôi cũng tiếc hoài cái món khó ăn ấy.
 |
| Xôi cúc (Xôi khúc) - Ảnh minh họa: 60s.com.vn |
Tôi cũng nhớ cả những ngày Tết mùng Một, nhà nào cũng chở tất cả ghé thăm ngọai. Tiếng cười tiếng nói, không khí nhà vui vẻ. Lâu rồi, tôi không có cơ hội được lì xì nữa, nhưng tôi giữ mãi tờ mười ngàn có lời chúc của ngọai mà mấy dì phải cầm tay ghi. Nghĩ kĩ khách quan tôi vẫn thấy trong gia đình dâu hay rể đều thương ngoại, căn bản ngoại ít nói, cằn nhằn ai nên mọi người thương.
Đến khi qua bên này về được một hai lần thăm nhà, tôi thỉnh thoảng ghé ngoại ăn trưa. Những bữa ăn trưa bên ngoại lúc nào cũng thoải mái nhất như ở nhà, ngọai luôn ép tôi ăn thêm. Lúc đi, lần nào tôi cũng qua chào ngọai, nắm cái tay sần, đầy đồi mồi, gân nhô mà da mỏng, chẳng đẹp chi. Tay tôi thì hay chảy mồ hôi, mà có mỗi ngọai với mẹ tôi là hai người duy nhất không ngại khi nắm tay tôi. Nắm một lúc thấy ngọai đỏ mắt…
Tôi bỗng thấy thương ngoại gì đâu…
- Gửi từ email quangnam.nguyen - quangnamnguyen
Chia sẻ của bạn đọc:
Dung, Thủ Đức, gửi lúc 01/10/2009 12:08:30
khuyenphanhoang, Lâm Đồng, gửi lúc 01/10/2009 11:56:20
Sep, HN, gửi lúc 01/10/2009 11:43:53
|