Tôi quen và yêu em từ khi em còn là cô nữ sinh năm thứ hai khoa Báo chí. Những bài báo của em, từ lúc em vừa viết chưa ráo mực, cho đến khi em được đăng, bao giờ tôi cũng là người được em đưa đọc đầu tiên, hoặc khoe đầu tiên (đấy là em nói như vậy) và tôi cũng tin như vậy vì trước khi viết một đề tài nào đó, em thường hỏi ý kiến tôi, rồi khi viết xong, em và tôi lại cùng “mổ xẻ”. Đến khi được đăng, em luôn gọi điện khoe tôi “Bài đó đăng rồi anh ạ! Em vui quá!”. Mặc dù ngày đấy, tôi là một chàng sinh viên năm cuối Đại học Xây dựng, chưa bao giờ tôi có ý nghĩ là viết báo, vậy mà, em luôn coi tôi là “quân sư”, và cũng không nhớ chính xác từ bao giờ, tôi bỗng trở nên thích đọc và viết báo đến thế. Tôi cũng “thi đua” với em xem ai viết được nhiều hơn, được đăng nhiều hơn. Cũng có những tác phẩm là sản phẩm chung của hai đứa - một sự hợp tác vô cùng ăn ý. Và, ngày chúng tôi tổ chức đám cưới, có không ít khách mời là các anh, chị làm trong lĩnh vực báo chí.
Nhưng sau này, chúng tôi không làm trong ngành báo. Tôi vẫn theo nghề xây dựng, còn em là nhân viên văn phòng. Tuy vậy, tôi lại lập một trang web về gia đình. Tôi đã thiết kế rất nhiều chuyên mục để em có thể tham gia viết. Và trước ngày ra mắt trang web, em hứa sẽ là cây bút thường xuyên, là độc giả thường xuyên.
 |
| Ảnh minh họa: Lazylilf - deveantart.com |
Vậy mà, hơn 1 năm rồi, kể từ khi trang web của tôi ra đời, em viết bài cho tôi có 2 lần. Em cũng ít khi vào đọc vì tôi cứ hỏi đến chuyên mục gì, đến tác giả nào là em lại ậm ừ không biết. Nhiều lúc tôi hỏi em sao không viết bài, em lắc đầu “em bận lắm. Không biết từ bao giờ, em không còn hỏi tôi về đề tài định viết, không nhờ tôi chỉnh sửa chỗ nọ, chỗ kia, cũng không còn háo hức khoe tôi “Bài này được đăng rồi!”. Tôi mơ hồ nhận ra rằng, em không muốn viết cho trang web của chồng vì em sẽ không được nhiều người biết đến. Cho đến hôm tôi tình cờ nghe được em nói chuyện với bạn thân của em là “đăng ở các trang web lớn đó, mới có nhiều người đọc, chứ ở trang của anh ý, thì có mấy ai đọc” thì tôi mới công nhận, linh cảm của mình là chính xác.
Một cảm giác hụt hẫng tràn ngập trong tôi. Sao em không thử nghĩ rằng “Nếu không có ai đọc, thì em hãy dùng các bài viết của em để thu hút mọi người vào trang web của chồng?”. Buồn nhất là có lần, bài viết của em đã post trên trang của tôi, em lại nhờ tôi gỡ ra để em có thể gửi trang khác. Tôi không hỏi gì em mà lẳng lặng làm.
Nhiều lúc tôi tự hỏi
“Liệu mình có ích kỷ quá không khi chỉ muốn em viết cho mình?”
Còn em “
Có phải vì em đang muốn trở thành người nổi tiếng?”