Blog Việt
Khi anh quen em, ngón tay em đã đeo nhẫn.
Mỗi lần em áp bàn tay lên mặt anh, chiếc nhẫn lại cồm cộm như một điều day dứt. Mỗi lần anh vuốt ve bàn tay em, chiếc nhẫn lại hiện hữu như một nỗi xót xa…
XXX (2:51:21 PM): Em này!
AAA (2:51:28 PM): Sao anh?
XXX (2:52:01 PM): Anh định mua một cái nhẫn khác, gần giống cái nhẫn em đang đeo, khắc tên anh với em ở trong...
AAA (2:52:33 PM): Thôi mà anh! Tụi mình sẽ mua nhẫn cưới mà! Em không thích kiểu này nữa!
AAA (2:53:29 PM): Hihi, em thích nhẫn có một hạt xoàn cơ!
AAA (2:53:30 PM): hehe
AAA (2:53:37 PM): Nên anh cứ yên tâm để dành tiền đi!
AAA (2:53:43 PM): Không cần nôn nóng vậy đâu!
AAA (2:53:49 PM): Một chiếc nhẫn đính hôn nhé!
XXX (2:54:11 PM): Anh muốn em thay cái nhẫn đó liền…
XXX (2:54:30 PM): Nếu chưa tiện thì chỉ đeo một cái gần giống thôi
AAA (2:56:19 PM): Không nếu vậy em cởi chiếc nhẫn này ra nhé!
XXX (2:57:08 PM): Được không em?
AAA (2:58:48 PM): Để em xem!
XXX (3:02:26 PM): Như vậy là em sẽ cởi cái nhẫn đó ra, phải không?
AAA (3:02:38 PM): Uhm
 |
| Ảnh minh họa: tadc |
Rồi em ở bên anh nhiều hơn, một đêm anh chợt nhận ra rằng ngón tay em không đeo nhẫn. Đó là những tháng ngày hạnh phúc, những tháng ngày mà anh sẽ không bao giờ quên, vì anh biết chắc nó sẽ không trở lại với anh lần nữa trong cuộc đời này…
Trong những khoảnh khắc đó, mình đã bàn với nhau mua nhẫn gì cho ngày cưới, anh thích một chiếc nhẫn bằng đá, còn em chỉ thích bằng bạch kim... những tiếng cười ngày đó giờ vẫn còn vọng trong trái tim anh.
XXX (4:27:46 PM): Em thích nhẫn cưới loại gì?
AAA (4:27:56 PM): Bạch kim
AAA (4:28:04 PM): Có một hạt xoàn đẹp đẹp
AAA (4:28:06 PM): Hehe
XXX (4:28:16 PM): Uhm
XXX (4:28:34 PM): Anh sẽ đeo nhẫn cưới bằng ... đá
AAA (4:28:43 PM): Không
AAA (4:28:53 PM): Em sẽ chọn nhẫn cưới cho hai đứa mình được không anh?
XXX (4:29:22 PM): Được
XXX (4:29:27 PM): Đồng ý!
AAA (4:29:55 PM): Vậy đi nha!
 |
| Ảnh minh họa: vizionsphotography |
Thật ra, ngay trong những lúc mình hạnh phúc nhất, anh đôi lúc vẫn nhìn thấy dấu hằn của chiếc nhẫn trên ngón tay em, dấu hằn đó vĩnh viễn không bao giờ xóa được trong lòng em. Có thể em không yêu anh ấy, nhưng em đã đi con đường trọn vẹn với anh ấy, với chiếc nhẫn mà em đã chọn. Anh chỉ tiếc một điều, em đã không đủ dũng cảm để đeo cho mình một chiếc nhẫn khác, một niềm hạnh phúc đích thực như em đã từng nói với mẹ anh.
Giờ em đã xa anh quá, đôi lúc anh thầm hỏi rằng, ngón áp út trên bàn tay em giờ thế nào?
Một câu hỏi chỉ để lòng thêm đau nhói, phải không em?
- Gửi từ Blogger Phamchuminh: “Một con người xưa cũ.”
Chia sẻ của bạn đọc:
Gà, HD, gửi lúc 06/11/2009 23:11:43
Anh Nguyễn, Hà Nội, gửi lúc 04/11/2009 13:58:01
nth, Hà Nội , gửi lúc 04/11/2009 10:26:55
Tuan, Đà Nẵng, gửi lúc 03/11/2009 14:00:21
Ngoc Thien, Bắc Giang, gửi lúc 03/11/2009 09:25:03
kanguzo, gửi lúc 03/11/2009 07:47:51
nam, 2-dien bien phu-da nang, gửi lúc 03/11/2009 00:34:41
ĐỒNG HƯƠNG, gửi lúc 02/11/2009 22:57:30
soi , Ha Noi, gửi lúc 02/11/2009 22:25:48
tinducpham, haiduong, gửi lúc 02/11/2009 21:58:53
vũ thị lan, Quan Nhân, gửi lúc 02/11/2009 10:47:49
Hoàng Anh Thắng, Hưng Yên, gửi lúc 01/11/2009 09:23:18
Anngoc, HB, gửi lúc 01/11/2009 08:09:41
Phạm Phương Thu, Thanh Hóa, gửi lúc 31/10/2009 23:32:12
Thien Huong, gửi lúc 31/10/2009 21:33:10
hoang lan, vt, gửi lúc 31/10/2009 20:52:33
v, cdxd, gửi lúc 31/10/2009 17:06:49
TTT, Ha Noi, gửi lúc 31/10/2009 14:30:24
Bilee, TpHCM, gửi lúc 31/10/2009 13:37:51
còi, Thai binh, gửi lúc 31/10/2009 13:03:55
Long nu, hn, gửi lúc 31/10/2009 10:06:20
Anna, Hn, gửi lúc 30/10/2009 22:00:11
noi nho, Ha Noi, gửi lúc 30/10/2009 20:39:25
trang, hn, gửi lúc 30/10/2009 19:07:20
Hoan, Hà Tĩnh, gửi lúc 30/10/2009 15:12:14
|