Chủ Nhật, 20/5/2012, 07:04 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Mùa cải về tôi như vỡ oà tất cả
  10:55, 3/2/2010 (GMT+7)
 

 

Blog Việt
Lời tác giả: Mùa đông, dường như  người ta cần nhiều hơn hơi ấm và sự sẻ chia. Xin gửi đến Blog Việt một vài dòng nỗi nhớ của tôi về mùa hoa cải. Có lẽ còn nhiều thiếu xót nhưng rất mong được sự đồng cảm.

Ảnh minh hoạ: Pag Trung

Đọc blog, thấy các bạn nói nhiều về hoa cải ven sông với những bức hình rất đẹp. Tôi cũng nghĩ về hoa cải, cả hiện tại xen lẫn những hoài niệm từ trong tiềm thức nhưng mang những nỗi niềm khác, không lãng mạn, không đẹp như mơ...
Trong tôi, vẫn còn nguyên vẹn những day dứt về một thời hoa cải nở dọc triền sông, có một người con gái ngóng trông mòn mỏi, hay những ánh mắt nhìn xa xôi đến khắc khoải, mông lung chính như màu cải kia. Hoa cải buồn - tôi nghĩ thế! Giữa cái lạnh xám hiu hắt của mùa đông thì cải bùng lên màu rực rỡ, hoang hoải. Màu cải ám ảnh trong suy nghĩ nhiều người, nhất  là những người con xa quê đã từng có thời thơ ấu chạy theo bông cải bên sông, từng  đùa vui trong gió, trong hoàng hôn tím thẫm nhoè với màu cải cay xè.
 
Hoa cải tím, hoa cải vàng ngăn ngắt...”cải đâu chỉ có một màu, vàng là màu đặc trưng nhưng cũng có loại cải hoa trắng, hoa tím. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao màu vàng lại đọng lại trong ký ức nhiều người hơn? Có lẽ nó gợi về những gì ám ảnh, day  dứt chăng? Cải đâu phải một thứ hoa đẹp. Cải ra hoa chỉ khi cây già cỗi, khi loại rau đó không còn ăn hay bán được và người ta bỏ hoang quên chăm sóc, chờ một vụ khác mới xới cày thay vụ. Nhưng cũng bởi vì điều đó mà nhiều người được dịp khắc khoải, trải lòng với cái màu vàng hoang dại. Sẽ chẳng ai có thể hờ hững, sẽ chẳng ai quên màu cải ấy nếu một lần thấy, một lần nhớ và một lần yêu.

Ảnh minh hoạ: Pag Trung

“Gió đưa hoa cải về trời, rau răm ở lại chịu đòi đắng cay”... Ngày xưa tôi thường nghe mẹ ru em như vậy. Trong ký ức mơ hồ của đứa trẻ tôi thời ấy, chỉ thấy lời ru sao mà da diết, buồn thương chứ chưa hiêu được ý nghĩa của câu ca ấy là gì... Thế rồi tôi lớn lên và đi xa  gia đình, xa quê hương, nhìn màu hoa cải tôi chạnh lòng thương quê nhà mùa đói. Sống giữa xa hoa phố thị, tôi cũng vẫn quặn lòng trước một mùa đông hiu hắt. Những đứa trẻ sinh ra từ nhà nông chính gốc như tôi không bao giờ thích mùa đông, cũng chẳng mấy khi đắm chìm trong giấc mơ mong tết đến! Vì sao vậy? Bố mẹ tôi nghèo, cơm áo gạo tiền tất cả đều được tính bằng những hạt thóc, những ruộng lúa, bắp ngô hay củ khoai-và tôi ngày ấy di học buồn lắm, mùa đông quê tôi lạnh cóng mà quần áo rét lấy đâu ra nhiều mà mặc-tiền chẳng có để mua bởi quần áo mùa đông đắt hơn quần áo mùa hè nhiều lắm. Do đó, ký ức hoa cải cứ khiến tôi nghĩ miên man về cái nghèo một thuở, về nỗi sợ tết đến. Cũng thật kỳ lạ - một đứa trẻ không bao giờ mong tết vì những ngày giáp tết, bố mẹ tôi thường không ngủ được, nỗi lo tiền áo tiền quần cho con dịp năm mới, lo mua sắm cho cái tết tinh tươm-ngày cuối năm vì thế mà bố mẹ tôi cứ đượm buồn.Thương bố mẹ - tôi không mong tết. Tình thương nhiều khi đơn giản chỉ là vậy mà thôi.
 
“Tháng ba, ta dỗ  em đến vẹt mòn kiên nhẫn
  Để mẹ ra đồng hái lá khoai lang”
 
Tháng ba ngày tám - nếu ai sinh ra ở những làng quê Bắc Bộ chắc là biết đến cụm từ ấy. Những ngày giáp hạt đói kém, hoa cải vẫn vàng trong mắt tôi. Hoa cải cứ nồng nồng, cay xè sao như muốn khóc. Hoa cải cũng như chia sớt vui buồn, cũng dằn lòng trong mùa đói đang rớt rơi trên từng mái nhà.

Ảnh minh họa: Chip

Hoa cải cũng mong manh và gầy guộc lắm. Cải chẳng khoe sắc khoe hương gì đâu. Mỗi bông hoa dù trắng hay vàng cũng chỉ có bốn cánh, mỏng manh, thầm lặng chắt chiu như người nông dân cặm cụi nhặt nhạnh từng hạt thóc vương. Cuối đông cải bùng lên vàng rực, ngỡ ngàng. Cuối đông cải cũng như ấp ôm người nghèo giữa cái lạnh tê lòng bằng màu vàng nồng ấm đó!
 
một nỗi nhớ về mùa hoa cải, có bóng hình ai đó, có dáng dấp của một kẻ xa quê, có giọt nước mắt rơi của người không quen biết, có tôi, có bạn, đắm chìm trong mùa cải nở ven sông... Bâng khuâng, nao lòng hay miên man một câu thơ cũ? Mùa cải về tôi như vỡ oà tất cả, không cần nói nhiều cũng chẳng phải khóc thật to bởi tôi biết cải hiểu...nỗi niềm của một kẻ lặng thầm như tôi.
    • Gửi từ email Dharma - myheartwillgoon9x2000@

 

Mời bạn click vào đây để xem thông tin về cuốn sách Anh sẽ lại cưa em nhé - Tuyển tập những bài viết được yêu thích trên Blog Việt 2008 - 2009

Chia sẻ của bạn đọc:

Ở miền Trung, tôi sống trong mênh mông sóng nước, chưa từng được tận mắt sống trong mùa hoa cải vàng rượm. Nhưng những hình ảnh và cảm xúc của tác giả làm tôi cũng như muốn "vỡ òa tất cả". Cảm ơn bạn nhiều, đã giúp tôi và nhiều bạn đọc khác vẫn có thể cảm nhận mùa hoa cải thật sự bằng tâm hồn của chính mình!

,
Thanh Mai, Phan Thiết - Bình Thuận, gửi lúc 02/02/2010 18:58:33

 

Là con nhà nông chính gốc, nên tôi hiểu thế nào là nghèo khổ khi mùa cải nở....lưng ba còng theo tháng theo ngày ...mắt mẹ đậm nét chân chim trên mắt vì lo tiền áo tiền quần để các con bằng bạn bằng bè........

,
phan thị hồng vân, huế, gửi lúc 27/01/2010 18:17:01
Trang trước 1 Trang sau
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Em chỉ là người anh cần sau những cơn say...   (03/02/2010)
"Ở lại hay ra đi" với tôi đều khó quyết định   (29/01/2010)
Ước được sinh ra lần nữa để yêu và sống cùng anh!   (29/01/2010)
Người ta nói “đàn ông mắt ướt” đa tình, đào hoa lắm...   (29/01/2010)
Đứng lên mỉm cười và bắt đầu lại từ đầu!   (20/01/2010)
Đã lâu chưa ...   (20/01/2010)
Sài Gòn rộn rã đón Noel   (20/01/2010)
Nhật ký mùa đông không anh   (16/12/2009)
Gửi anh và tháng 12 bạt ngàn gió...   (16/12/2009)
Tặng những người sinh tháng 11   (01/12/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
TRUYỆN ONLINE
 
Nợ đời anh đã trả hết
 
Chỉ còn là giấc mơ
 
Tặng những mong manh
 
Thay đổi
 
Ai còn nợ ai… - “Em còn nợ anh một tiếng Yêu”
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.