Chủ Nhật, 12/2/2012, 23:26 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Người ta có yêu một ai đó từ cái nắm tay không?
  11:34, 3/2/2010 (GMT+7)
 

Blog Việt

’Chỉ sẽ sàng thôi một cái nắm tay
 
Đến bây giờ vẫn làm đau nhau đấy...- Trích thơ Dương Hải Yến

Từ cái nắm tay đầu tiên, bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Bao nhiêu bình minh nắng đẹp và bao nhiêu đêm mưa gió đã trôi qua? Tôi vẫn thấy mình đứng ở đâu đó trong dòng chảy vô hình và miên viễn đó... Bàn tay yếu mềm của mình yên ổn trong tay anh, và thấy tim mình trọn vẹn thuộc về anh. Từ cái nắm tay đầu tiên.

Người ta có yêu một ai đó từ cái nắm tay không? Không, tất nhiên là không rồi. Tình yêu giống như một dòng chảy, bắt nguồn từ đâu đó sâu thẳm trong núi cao, trong những mạch nguồn tha thiết dưới lòng đất hay từ hàng vạn những giọt mưa tích tụ trong không gian chứ không từ một khoảnh khắc. Nhưng giây phút anh đưa tay ra và nắm lấy bàn tay với những ngón dài quá mảnh khảnh của tôi, những mạch nguồn sâu kín ấy đã chảy thành sông thành suối, và tôi biết, sẽ vẫn còn chảy mãi, chảy mãi trong lòng tôi, cho đến ngày dòng chảy đời tôi tan vào với biển cả mênh mông. Tay tôi, như Linh - người bạn thân khác giới đầu tiên của tôi - đã nói lần đầu tiên bạn nắm tay tôi: Tay bạn mềm quá, rồi sẽ ra sao? Lúc đó tôi chỉ cười xòa, tôi nghĩ Linh quá nhạy cảm và lãng mạn, cho dù Linh rất hiểu tôi, nhưng tôi vẫn nghĩ là tôi không yếu mềm như thế. Tôi cười còn Linh thở dài. Bàn tay ấy cho tôi những trang viết, những nét vẽ, những đường kim mũi chỉ và những món ăn mà bạn bè vẫn thích. Bàn tay ấy, đặt vào tay anh, cho tôi một tình yêu vừa dịu dàng như dòng sông mùa nước lặng vừa vần vũ những bão giông trên biển. Cũng bàn tay ấy, ôm lấy ngực trong những cơn đau nghẹn tim, và lặng lẽ lau nước mắt những ngày không anh. Giây phút tôi rút tay mình ra khỏi tay anh, tôi đã thấm đến tận cùng câu nói của Linh: Tay bạn mềm quá, sau này sẽ ra sao...
 
Sẽ ra sao? Dĩ nhiên là không sao cả. Dĩ nhiên là có anh hay vắng anh mãi mãi thì tôi vẫn sống. Tôi vẫn làm việc, vẫn viết, vẫn vẽ, vẫn đọc sách, vẫn yêu cuộc sống và biết ơn đời. Tôi sẽ vẫn duyên dáng, vẫn thông minh, vẫn vươn lên và không ngừng theo đuổi những ước mơ của tôi. Đặt tay mình trong tay anh, tôi là đứa trẻ để anh yêu thương, nuông chiều và che chở. Buông tay anh rồi, tôi lại là đứa con gái bướng bỉnh, ngạo nghễ và luôn ngẩng cao đầu mà bước. Có anh hay không thì đời tôi vẫn vậy, tôi sẽ vẫn hối hả bước về phía trước, với những đam mê sống và những khao khát vươn lên của mình...
Nhưng cái dòng chảy tha thiết ấy, những đêm mưa nào đó tôi vẫn thấy mình đưa tay lên khẽ gạt nước mắt, những cuộc vui nào đó tôi vẫn thấy mình lặng lẽ bước ra ngoài nhìn trời xanh, nhưng sớm mai nào đó thức dây tôi vẫn thấy ầm ào trong lòng mình những thanh âm bất tận của những lời âu yếm cũ. Tôi vẫn nhớ thương tình yêu đó. Cái nắm tay sẽ sàng đầu tiên của mấy năm về trước đó vẫn còn làm đau tôi.

 

Ảnh minh hoạ: Kỳ Phong

Tôi đã nhìn vào đôi mắt ấm áp ấy và đưa tay cho anh, không phải tôi sợ hãi, cũng không phải tôi không tự mình bước đi được, nhưng tôi vẫn đặt tay mình vào tay anh, và thấy yên ổn đến nỗi tôi nghĩ mình có thể nhắm mắt mà bước được. Sau này tôi tự hỏi: Mình có bao giờ hối hận về giây phút đó không? Không, tôi không hối hận, nếu quay lại ngày hôm đó, tôi sẽ vẫn nhìn vào mắt anh ấm áp và đưa tay cho anh.
 
Đôi khi tôi nhớ lại buổi tối của ngày xa xưa ấy và cuộc trò chuyện cùng Linh, câu nói của Linh, rồi lại nghĩ đến cái nắm tay đầu tiên với anh, và những năm tháng về sau, tôi biết đó đã là một thứ định mệnh.
 
Sau này bên nhau, anh luôn nắm tay tôi. Cả khi chúng tôi ngồi bên nhau trò chuyện, khi đi trên đường hay trong một bữa ăn cùng nhau. Tôi rất thích cảm giác đó, khi anh khẽ nắm lấy tay tôi, nhất là khi qua đường. Đôi khi tôi thấy hơi buồn cười, những con đường ở nước ngoài đâu như Việt nam, vậy mà cứ qua đường là anh lại nắm chặt tay tôi, như thể nếu anh không làm thế, tôi sẽ biến mất vào đâu đó giữa đám đông. Xa anh rồi, những con đường nhộn nhịp ấy, tôi qua đường một mình. Vô thức thôi, đầu vẫn ngẩng cao mà tôi thấy bước chân mình yếu đuối, tôi muốn có anh nắm lấy tay mình...
Từ cái nắm tay đầu tiên ấy, bao nhiêu thời gian đã trôi qua? Bao nhiêu thương nhớ còn ở lại?

Chia sẻ của bạn đọc:

Bỗng dưng nhớ lần đầu tiên được nhóc nắm tay. Mỗi lần qua đường nhóc cũng xiết chặt bàn tay của mình. Mỗi khi mình khóc nhóc cũng đan những ngón tay ấm áp vào những ngón tay của mình, thay cho lời động viên chia sẻ chân thành. Có lẽ khó có thể quên được cảm giác hạnh phúc ấy!

,
Thanh Mai, Phan Thiết - Bình Thuận, gửi lúc 02/02/2010 20:15:49

 

mot cai nam tay...!Toi da yeu Anh ngay tu khi toi bat gap anh mat Anh nhun toi an can va nhan hau! Thoi gian toi phai nam vien ,co le do se la quang thoi gian dep nhat va dang nho nhat trong ki uc cua toi! Anh hien lanh va an can,nhung toi da qua kieu ky,toi da danh mat Anh de roi ...! Co le mot dieu duy nhat toi muon noi voi anh luc nay la : Anh oi em xin loi anh nhieu lam!Mong Anh se gap dc nguoi con gai tot hon em! O mot noi xa luon co mot nguoi cau chuc cho Anh duoc hanh phuc Anh ah!

,
vit con, thai nguyen, gửi lúc 02/02/2010 15:28:44

 

Quên một người? chẳng qua cũng chỉ là một sự chấp nhận trong nụ cười chua chát. Lý do mà tôi Nhung chia tay Anh, có lẽ vì không muốn anh phải khổ vì tôi thêm nữa... Nghe ra thật quá buồn cười... Nhưng rồi Anh sẽ hiểu Nhung thôi, Anh xứng đáng được nhận cái gọi là hạnh phúc, từ một người con gái khác, tốt hơn tôi...

,
nhungdangtuyet, namdinhcity, gửi lúc 29/01/2010 17:10:57

 

Câu chuyện thật nhẹ nhàng,..anh vẫn thường đặt bàn tay tôi vào túi áo cua anh và nắm chặt lại... ấm áp đến diệu kỳ.....Đêm đông lạnh, tôi lặng lẽ đan ngon tay vào nhau,và nhớ anh thổn thức....

,
secret love, Hn, gửi lúc 27/01/2010 23:41:21

 

Sẽ ra sao? Dĩ nhiên là không sao cả. Dĩ nhiên là có anh hay vắng anh mãi mãi thì tôi vẫn sống. Tôi vẫn làm việc, vẫn viết, vẫn vẽ, vẫn đọc sách, vẫn yêu cuộc sống và biết ơn đời. Tôi sẽ vẫn duyên dáng, vẫn thông minh, vẫn vươn lên và không ngừng theo đuổi những ước mơ của tôi. Đặt tay mình trong tay anh, tôi là đứa trẻ để anh yêu thương, nuông chiều và che chở. Buông tay anh rồi, tôi lại là đứa con gái bướng bỉnh, ngạo nghễ và luôn ngẩng cao đầu mà bước. Có anh hay không thì đời tôi vẫn vậy, tôi sẽ vẫn hối hả bước về phía trước, với những đam mê sống và những khao khát vươn lên của mình...

,
doi mat sau tham , nam dinh , gửi lúc 27/01/2010 12:23:52
 

mọi chuyện kết thúc, điều làm tôi khắc khoải suốt 2 năm qua đó chính là cái nắm tay của người ấy, khi tay đan trong tay, khi cái siết nhẹ để thấy hạnh phúc khi bên nhau, đặt trọn niềm tin nơi người ấy...tất cả đã xa rồi và trái tim vẫn thắt lại khi nhớ đến người ấy

,
tuakim, HN, gửi lúc 27/01/2010 08:22:46

 

toi da yeu anh tu mot cai nam tay .du chat va du am ap khi toi can su se chia nhat .1cai nam tay co le se ko du de lam nen tinh yeu .nhung toi chac chan se du cho ai do niem tin va manh me de lam nen nhung dieu khong the .hay cu nam lay tay nguoi ban yeu that chat nhe de nguoi ay biet rang ban yeu va can nguoi ay biet bao nhieu.

,
la thi bich ha, daklak, gửi lúc 26/01/2010 21:33:53

 

Tôi cũng yêu một người cũng vì cái nắm tay của anh ấy. Anh ấy không phải là người đầu tiên cầm tay tôi nhưng là người đầu tiên cho tôi cảm giác yên bình, tin cậy chỉ bằng cái nắm tay đó. Trời lạnh và bàn tay anh ấy thật ấm. Anh ấy cầm tay tôi khi tôi kêu lạnh, dùng 2 tay anh ấy để ủ ấm cho 2 bàn tay lạnh giá của tôi. Tôi vẫn chưa quên được cảm giác đó dù tôi cũng không giữ được anh ấy trong tay tôi nữa

,
Nguyet Anh, gửi lúc 26/01/2010 14:30:52

 

câu chuyên của ban thật nhẹ nhàng và dễ thương quá.
với tôi, cái nắm tay đầu tiên hoàn toàn khác. Bạntôi đã đi theo con đường riêng của bạn ấy. Tôi để bạn ấy ra đi mà ko 1 chút níu kéo hay nuối tiếc. Chỉ thanh thản mà thôi. Bạn bè bảo tôi quá ác sau 9 năm bạn ấy đợi chờ tôi. Nhưng tôi kothể, vì tôi ko có tình cảm với bạn ây.
Chúc mừng bạn nhé.
chúc bạn sẽ mãi mãi có bàn tay ấm áp của người ấy bên bạn nhé. Chúc bạn mãi bình yên như thế.

,
dang oanh, pt, gửi lúc 25/01/2010 15:26:29

 

nếu một ngày nào đó bạn xa người mình yêu thương thì điều đầu tiên bạn nhớ là cái nắm tay đầu đời hay là nụ hôn đầu đời, với mình khoảng cách của mốc này xa lắm, nhưng đã lâu rồi mình chưa gặp lại cô ấy nhưng mình vẫn không quên được lần được nắm tay một người con gái ở chân cầu thang trường PTTH NVC, cảm giác là mỗi lần nhớ lại tim mình vẫn đạp mạnh như lúc đó vậy,ertyvty

,
HB, QNa, gửi lúc 25/01/2010 13:47:40
 

Một cái nắm tay! một điều thật giản đơn, ấy thế mà trong tình yêu của tôi lại là 1 sự thiếu vắng!..............nhưng không sao không nắm tay đồng nghĩa với việc không phải buông tay ng mình yêu thương dù chỉ trong suy nghĩ!!!!!!!!!!!!!!!!!

,
utthanh, Yên Bái, gửi lúc 24/01/2010 08:34:29

 

Cảm ơn bạn, mình cũng vậy. Cũng bắt đầu t/y với anh bằng cái nắm tay đầu tiên đấy. Thật ngọt ngào và hp. Khi cả hai người cùng đi chung trên xe, một tay anh ấy cầm vô lăng còn tay kia anh ấy cũng nắm chặt lấy tay mình. Nhưng sợ đến một lúc nào đó mình sẽ phải buông tay.......................

,
Thamlam, QN, gửi lúc 23/01/2010 07:40:33

 

Cảm ơn Bạn đã nói lên được cảm xúc về cái nắm tay đầu tiên. Tôi với Bạn là khác giới nhưng cảm xúc về cái nắm tay đầu tiên chắc không khác nhau nhiều.
Tình yêu lần thứ nhất của Tôi bắt đầu từ cái nắm tay, Tình yêu lần thứ hai cũng vậy; theo qui nạp toán học chắc mọi người trên thế gian này ai cũng bắt đầu Tình yêu từ cái nắm tay.
Có tình yêu chỉ bắt đầu từ cái nắm tay và kết thúc cũng bằn cái nắm tay, Tình yêu của tôi là vậy! Em yêu Tôi nhưng vì cuộc sống thực tại Em không thể vượt qua; Em chỉ dành cho Tôi cái nắm tay và chỉ cái nắm tay thôi. Tôi cảm ơn tình yêu của Em, Tôi luôn nhớ cảm giác ấm áp khi nắm tay Em. Tôi trân trọng Tình yêu Em dành cho Tôi. Trong cuộc sống hôm nay Tình yêu như vậy giống như chuyện cổ tích nhưng trong Tôi Em đã yêu tôi và Tôi đã yêu Em.

,
lele65, Da Nang, gửi lúc 22/01/2010 12:44:12

 

Cuộc sống đã cho ta những điều tốt đẹp nhưng nó cúng giúp chúng ta nhận ra những giá trị của nó.

,
DHD, ha noi, gửi lúc 22/01/2010 07:42:06

 

Có 1 ngày em hỏi anh:" Anh yêu em hay yêu cuộc sống".Anh trả lời anh yêu cuộc sống.Em hờn dỗi bỏ đi nhưng em đâu bít em chính là cuộc sống của anh

,
hoatulip_usd89, Long an, gửi lúc 22/01/2010 07:21:14
 

Tôi cảm thấy có một cái gì đó rất quen, như thể là chính tôi trong lời kể của bạn. Không có anh thig tôi vẫn thế, vẫn ngạo nghễ ngẩng cao đầu với đời, nhưng sự thực thế nào? Là một nỗi đau, không thể gọi thành tên...

,
Tường Vy, nghe an, gửi lúc 21/01/2010 20:39:56

 

Dĩ nhiên là có anh hay vắng anh mãi mãi thì tôi vẫn sống. Tôi vẫn làm việc, vẫn viết, vẫn vẽ, vẫn đọc sách, vẫn yêu cuộc sống và biết ơn đời. Tôi sẽ vẫn duyên dáng, vẫn thông minh, vẫn vươn lên và không ngừng theo đuổi những ước mơ của tôi. Có anh hay không thì đời tôi vẫn vậy, tôi sẽ vẫn hối hả bước về phía trước, với những đam mê sống và những khao khát vươn lên của mình...
Đọc mà cảm thấy mình lẩn khuất đâu đó trong từng dòng chữ....

,
mai_la_em, gửi lúc 21/01/2010 17:17:46

 

sao giong minh qua. tinh iu hien gio cua minh cũng bat dau tu cai nam tay day ^^
thik nhat luc dc nguoi ay nam tay dat qua duong^^

,
phuong ha, gửi lúc 21/01/2010 17:03:15

 

Lần đầu nắm tay, 1 cảm giác thật lạ. Tất cả bắt đầu bằng 1 cái nắm tay, và kết thúc bằng 1 cái buông tay. Ngay từ cái đầu đề đã thu hút rồi, thấy có điều gì đó giống với bản thân. Những kỉ niệm cũ lại ùa về. Mong lắm 1 bàn tay.

,
tu141988, Hà Nội, gửi lúc 21/01/2010 14:42:22

 

Dĩ nhiên là có anh hay vắng anh mãi mãi thì tôi vẫn sống. Tôi vẫn làm việc, vẫn viết, vẫn vẽ, vẫn đọc sách, vẫn yêu cuộc sống và biết ơn đời. Tôi sẽ vẫn duyên dáng, vẫn thông minh, vẫn vươn lên và không ngừng theo đuổi những ước mơ của tôi. và bao năm qua tôi cũng thế và mãi mãi là như thế;

,
phuong thu, ha noi, gửi lúc 21/01/2010 11:57:34
 

Có những khoảnh khắc là mãi mãi dù thời gian có trôi đi, dòng đời có xô đẩy....

,
Bùi Yến, Bắc Giang, gửi lúc 21/01/2010 10:50:23
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Mùa cải về tôi như vỡ oà tất cả   (03/02/2010)
Em chỉ là người anh cần sau những cơn say...   (03/02/2010)
"Ở lại hay ra đi" với tôi đều khó quyết định   (29/01/2010)
Ước được sinh ra lần nữa để yêu và sống cùng anh!   (29/01/2010)
Người ta nói “đàn ông mắt ướt” đa tình, đào hoa lắm...   (29/01/2010)
Đứng lên mỉm cười và bắt đầu lại từ đầu!   (20/01/2010)
Đã lâu chưa ...   (20/01/2010)
Sài Gòn rộn rã đón Noel   (20/01/2010)
Nhật ký mùa đông không anh   (16/12/2009)
Gửi anh và tháng 12 bạt ngàn gió...   (16/12/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
TRUYỆN ONLINE
 
Hạnh phúc có đo được không anh?
 
"Dường như em đã yêu" - Chính thức phát hành đón đầu Mùa Yêu 2012
 
Lời tỏ tình đêm mưa
 
CLICK nhận ngay quà Valentine ngọt ngào từ Blog Việt
 
Bài học từ cuộc sống
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
TRUYỆN ONLINE
  Hạnh phúc có đo được không anh?  
BLOG FAMILY
  Những mùa hoa bỏ lại…  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
BLOG RADIO
  Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu  
CAFEBLOGGER
  Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.