Blog Việt - Phố khuya,
“Buồn thì có gì vui đâu mà cứ buồn mãi thế
Vui thì có gì buồn đâu mà chẳng thể vui lên…”
***
Năm nay đông đến muộn, nhường lại một khoảng nữa cho thu buồn, kéo dài thêm hương hoa sữa kỷ niệm, cho con tim cô đơn thêm một thời gian chuẩn bị để đón chào mùa giá lạnh không có bàn tay sưởi ấm bàn tay.
Một buổi tối đầy tâm trạng, bị lạc lõng và bơ vơ trong buổi party sinh nhật đứa bạn cũ, tự hứa với lòng mình sẽ không bắt ép mình tham gia những việc mà biết trước kết quả sẽ là một lỗ hổng toang hoác to đùng như thế này nữa.
***
Lấp đầy khoảng trống bằng kỷ niệm.
Lòng chợt mênh mang.
Tự hỏi mình, trong tình yêu, kỷ niệm là gì?
***
Kỷ niệm với một số người là nỗi đau, khi họ chưa thể tự mình vượt qua được nỗi mất mát trong quá khứ.
Kỷ niêm đôi khi là nước mắt, khi chợt đi qua một góc phố ta đã khóc lúc nào không hay biết.
Kỷ niệm cũng có thể là nỗi ám ảnh, khi cứ mãi đeo bám chẳng thể tách rời.
Kỷ niệm là giấc mơ, khi quay về ghé thăm giấc ngủ ta đêm đêm.
Kỷ niệm có thể hóa nụ cười, khi đủ nhẹ nhàng và thanh thản khi nghĩ về những ngày tươi đẹp.
Kỷ niệm là miền nhớ,
là khoảng trời thương,
là bầu trời hoài niệm.
Kỷ niệm đến từ ngày hôm qua, khi lần đầu tiên ta bắt gặp nụ cười xa lạ nhưng quá đỗi thân quen, để đến hôm nay đã thành một phần máu thịt.
Kỷ niệm đến trên chuyến tàu thời gian, khi số phận đưa đẩy ta hội ngộ tại khoảng không gian trên cùng một hành trình vô tình giao nhau ấy.
Kỷ niệm ghé qua từ một cơn gió thoảng, có ai biết được đó có phải là cơn gió đã từng đùa tóc ta ngày ấy.
Kỷ niệm rơi xuống theo hạt mưa, thấm dần qua làn áo, chạm thẳng vào con tim run rẩy.
Kỷ niệm sống trong một trái tim còn đập, trong ánh mắt đen sâu thẳm và trong một miền ký ức được giấu kỹ nơi tâm hồn…
***
Với em, kỷ niệm là Anh.
Là Anh gắn với từng góc nhỏ của Hà Nội.
Là Hồ Tây của 333 ngày về trước, Hồ Đền Lừ một tối cuối năm, Hồ Gươm của một ngày nắng nhẹ.
Là Linh Đàm băng giá, lăng Bác lễ hạ cờ, vườn đào đêm gió lạnh.
Là bún ốc phố Hòe Nhai, spaghety Núi trúc, phở cuốn Ngũ Xã.
Là con thuyền đỏ trong cái chai thủy tinh, cái chong chóng dùng để làm hiền em ngày ấy,
Là con diều sải cánh bầu trời đêm Mỹ Đình lộng gió.
Là biển những ngày mưa bão, là buổi bình minh anh còn nợ em chưa kịp trả.
Là ánh mắt anh nhắm tít mỗi khi cười, là bàn tay anh ướt mồ hôi khi lo lắng, là khuôn mặt anh tròn trĩnh – lý do 2 đứa mình giống nhau.
…
Kỷ niệm của em đến từ bất cứ thứ gì mà em bắt gặp, nó tồn tại như một đường thẳng song song với nhịp sống thường ngày, bền bỉ và dai dẳng.
Kỷ niệm anh em cất trong một cái hộp kín, có dung tích là vô hạn, để có thể chứa được hết Hà Nội cùng hàng trăm nghìn mảnh ghép hình ảnh anh.
Kỷ niệm anh cho em khóc, cho em cười, cho em hạnh phúc, và cho em mong chờ.

"Những tháng ngày đã qua giữa hai ta đủ để dẫn lối anh về bên em... " - Ảnh minh họa: ChipChit
Người ta bảo em đừng sống nhiều với kỷ niệm, đừng chỉ biết chìm vào cái thế giới có bóng hình anh. Người ta khuyên em từ bỏ, để tìm đến một cuộc sống ổn định và êm đềm, vì họ nghĩ như thế với em là hạnh phúc. Họ đâu biết rằng, hạnh phúc mà họ nghĩ đâu phải là hạnh phúc của em. Cái em cần là hạnh phúc do em tự cảm nhận, là điều mà em muốn theo đuổi, là con đường mà em chọn cho dù nó đầy chông gai và đá nhọn.
Hạnh phúc với mỗi người vốn dĩ không giống nhau, thế thì làm sao ta có thể đem tiêu chuẩn của người này áp đặt lên người kia? Cũng như hạnh phúc của mẹ. Em đã từng đau khổ bao lần khi nghĩ là em đã làm mẹ buồn, mà vô tình quên mất rằng, mẹ sẽ hạnh phúc khi em hạnh phúc.
“Đừng sợ con mẹ tổn thương khi con chọn đi trên con đường này mẹ nhé, con đã chọn thì con sẽ không từ bỏ, con sẽ cười thật tươi, tiếp thật nhiều sức mạnh, bước từng bước chắc chắn, và cố gắng hết mình. Cuộc sống con người vốn là một hành trình. Mẹ đừng lo cho con…”
***
Gió thổn thức,
Bản nhạc cất trong đêm.
Khẽ đậu lên mi giọt sương trong màu nhớ.
Kỷ niệm ngân vang,
Ngọt tan trên đầu lưỡi.
Khoác áo yêu thương khắp lối em về…
***
Cảm ơn ông trời khéo sắp đặt thời gian, để hai đứa xa nhau trong chính cái thời điểm tình cảm đang sâu đậm nhất, để em được nếm trải thêm một sắc thái mới của tình yêu – Yêu xa.
Cảm ơn phương trời ấy đã vẫy gọi anh, để nỗi nhớ giúp em nhận ra em cần anh biết nhường nào, và để em có thời gian để xác nhận một điều, rằng những tháng ngày đã qua giữa hai ta đủ để dẫn lối anh về bên em.
Cảm ơn anh – Kỷ niệm của em, Hiện tại của em, và thêm nữa, hãy là Tương lai của em anh nhé.
***
Cố lên nào Tôi ơi.
Gửi từ email Hoài Lê – lehoai197@...
Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình... |