Chủ Nhật, 20/5/2012, 07:47 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Em và người ấy đã tới “đích” chưa?
  09:29, 13/12/2011 (GMT+7)
 

 

Anh à!

 

Anh đang ở đâu? Có khi nào anh nhớ tới em không? Em đang khóc không phải vì nhớ anh, không phải nỗi đau day dứt vì chối từ sự sống của đứa con của chúng mình. Anh à, em buồn, em đau lắm.

 

Kể từ khi chia tay anh, chia tay mối tình gần chục năm. Em đã sống khép mình hơn. Em chối từ tình yêu của không ít người. Mỗi lần nhớ tới anh, nhớ tới những lúc chúng mình bên nhau em lại khóc. Giá như em cứ ở quê không lên Hà Nội học thì có lẽ sự xa cách sẽ làm chúng mình yêu nhau hơn, chúng mình sẽ không có ngày hôm nay anh nhỉ? Em luôn luôn tự tin bên anh vì anh yêu em nhiều hơn em nghĩ. Em chỉ có thể nghĩ rằng em sẽ là người chia tay anh chứ anh sẽ không bao giờ tự ý xa em. Thế rồi cũng có ngày em khóc và cầu xin anh đừng anh xa em để rồi anh nhẫn tâm đáp trả bằng câu nói: “Hương còn đáng thương hơn em nhiều. Hương đã bỏ 2 đứa con của anh mà không nói một lời. Hương đang mang mình đứa con thứ 3 của anh, anh không thể bỏ đi lần nữa. Anh không thể xa Hương được. Anh xin lỗi”.

 

Tim em như ngừng đập, những cơn nấc nghẹn ứ trong cổ không ai hay biết. Sao anh lại mang đứa con tội nghiệp của chúng mình ra so sánh. Dù gì anh cũng không nên nói thế chứ? 8 năm bên nhau những tưởng không xa nhau được và đứa con anh dắt em đi tới bệnh viện vứt bỏ chỉ đáng giá ngần ấy thôi sao? Em không tin những gì anh nói đâu. Đó không phải là anh, đó chỉ là Hiếu đang đau khổ nói lên thôi.

 

Giá như anh hiểu được một chút nỗi đau về thể xác cũng như tinh thần của em sau cái ngày em rời khỏi bệnh viện. Kể từ cái ngày đó em đã thay đổi rất nhiều. Em đánh mất vẻ đẹp bề ngoài của một người con gái, em đánh mất lòng tự tin, kiêu hãnh để sống, để rồi em đánh mất anh lúc nào không biết. Em đã gục ngã. Em không dám nghe sự thật về anh và người ấy. Em đã sống trong nước mắt hơn 1 năm trời sau khi xa anh. Và giờ em lại khóc.

 

Đã có thời gian em làm được: “Coi hạnh phúc của anh là hạnh phúc của em”. Để làm được điều đó từng giây từng phút em phải tự nhủ “mình không được ích kỷ, yêu nhau không nhất thiết phải ở bên nhau”. Em chỉ nghĩ tới những kỷ niệm đẹp của chúng mình rồi tự mỉm cười. Từng ngày, từng ngày trôi qua như thế. Và đã có lần anh buồn vì người ấy của anh phản bội anh. Anh đã hỏi em rằng: “Em làm như thế nào để sống tốt sau khi anh đã bỏ rơi em?”. Em đã cười và nói với anh rằng: “Hạnh phúc của anh là hạnh phúc của em”. Em đã sống được một thời gian nhẹ nhàng như thế đấy.

 

Rồi cũng có ngày khi em gặp chuyện buồn hay những lúc em cô đơn tính ích kỷ của em lại trỗi dậy. Em lại nhắn tin làm phiền anh. Và em luôn nhận được dòng tin nhắn: “Chúng mình chia tay rồi em đừng làm phiền anh nữa” hay “Xin lỗi bạn nhầm máy rồi”. Đọc xong em không ôm ngực và gào khóc nghẹn ngào như trước mà khuôn mặt em chỉ khó coi một chút, nước mắt em chỉ chầm chậm chảy thôi. Làm gì có ai yêu người yếu đuối và hay khóc như em đúng không anh?

 

 

Rồi thời gian cứ trôi qua cho tới hôm nay em đã đồng ý yêu một người để quên anh và nỗi dằn vặt ấy. Người ta thường nói để quên mối tình cũ thì phải có mối tình mới thay thế mà. Em đã làm như thế đó. Người ấy hơn em 6 tuổi đủ tiêu chuẩn số 1 của em sau khi xa anh. Người ấy yêu em như anh đã từng yêu em. Người ấy em có thể bao bọc được cuộc sống của em. Tính đến hôm nay em đồng ý yêu người ấy nửa tháng nhưng chưa có một nụ hôn cháy bỏng. Em không đủ can đảm anh ạ. Mỗi lần em nhắm mắt lại em thấy hình bóng của anh. Và dường như người ấy cũng hiểu điều đó. Tối hôm nay người ấy uống rượu và tìm gặp em. Em và người ấy đã nói chuyện về anh.

 

-          Em và người ấy đã yêu nhau 8 năm phải không?

-          Vâng, sao đang nhiên anh lại nói tới chuyện này?

-          Thế hai người đã tới “đích” chưa?

-          Là như nào?

-          Anh hỏi là em và người ấy đã tới “đích” chưa? – Một chất giọng khác ngày thường.

-          Em và người ấy đã xác định ra trường sẽ cưới nhưng khi ra trường tư tưởng hai đứa khác nhau thì chia tay. Anh cũng đã biết rồi mà.

-          Em trả lời anh đi?

-          Chuyện đó có quan trọng không?

 

Em hỏi tới đó người ấy không nói gì nữa và bước đi. Em đã bật khóc. Cái màng trinh mỏng manh mà đáng giá thế sao? Sao giờ em mới thấy đau khi nó rách, sao giờ em mới thấu hiểu sự quan trọng của nó? Em đang khóc, người em bắt đầu run run và nỗi đau lại tràn về rồi. Sao anh lại xa em như thế? Sao đến giấc ngủ của em vẫn không yên giấc, từng đêm em vẫn phải giật mình khi có ai đó gọi “Mẹ ơi!”.

 

Đã gần 2 năm xa anh nhiều lúc em đã tưởng em sẽ quên được anh và thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương em đang mang nhưng em đã nhầm. Không ngờ khi xa anh mọi thứ đối với em lại khó khăn đến thế. Em như đứa trẻ tập nói, tập đi, mọi quyết định trong cuộc sống sao đối với em khó thế.

 

Em chỉ khóc một lát nữa thôi rồi em sẽ nín, em sẽ gạt đi nước mắt và bước tiếp. Em sẽ không ngồi đây lâu nữa đâu. Em sẽ ngẩng cao đầu. Anh đã từng nói: “Khi nào em không khóc nữa thì anh sẽ về bên em” mà. Em sẽ không khóc nữa đâu. Em sẽ cười để anh thấy em luôn là đám mây xanh ngày nào. Em sẽ cười để anh biết rằng hạnh phúc của anh là hạnh phúc của em.

 

Em mãi yêu anh và luôn mong anh quay về – Kẻ xấu xa nhất ạ.

 

  • Gửi từ email van180886@...
  •  

 

 
 

so phan cua nhung ng con gai that kho...han nhung van yeu

 
 
 
 

tại sao phải khóc vì 1 người ko coi trọng mình như vậy, xã hội bây giwof hiện đại rồi bạn ạ, sẽ có người đàn ông phù hợp và thông cảm với bạn, cố gắng lên, quên đi cái quá khứ đáng quên đi, hãy hướng tới tương lai

 
 
 
 

Chia sẻ với chị. Thật đáng thương cho những thân phận phụ nữ, khi yêu đã trao tất cả cho người mình yêu thương đến khi nhận ;ại chỉ là những nỗi đau. Và khi tìm lại được chính mình thì ko còn niềm tin để yêu thêm một ai đó nữa. Không có quá nhiều người đàn ông có thể bỏ qua quá khứ của người phụ nữ, và cuối cùng cũng chỉ là một chữ "trinh". Vậy, thực ra người ta cần gì ở mình? Một tình yêu hay chỉ là thứ dục vọng ấy?. Chúc cho nhân vậy câu chuyện sớm lấy lại tình thần và niềm tin!

 
 
 
 

đừng tự lừa dốj bản thân mìng bạn ak.nta đã vô tình như vậy thì còn gì để hy vọng và chờ đợi đâu.tôi cũng đã đợi chờ như bạn nhưng rồi tất cả chỉ là vô ích.nta sẽ ko way về đâu.hãy cứ khóc khj thấy nhớ nhưng khóc để lòg nhẹ nhàg chứ đừg ôm hy vọg hão huyền nkư tkế.

 
 
 
 

Hóa ra đàn ông chỉ yêu người con gái còn trinh sao. Hay đó là điều cố lòng lõi trong tình ty của họ. Họ yêu thân xác người con gái, vì dục vọng chứ ko phải vì một tấm lòng, một trái tim chân thành.Cs chẳng còn ty xa xỉ đó nữa đâu. Ko còn cái ty mà ko phải vì bất cứ mục đích, mưu lợi nào đâu. Đừng ai tin điều đó... Chữ trinh ư? Tại sao chứ. Chỉ vì một chữ trinh mà đánh mất hp đời người có đáng ko.Điều mà những người đàn ông nên biết, nên nhìn thẳng vào đó là hp xây lên bằng việc họ yêu con người thật của nhau, yêu con người nhau của cả quá khứ, hiện tại và tương lai. Cảm thông với mặt xấu của nhau mới phải...Nhưng ko tìm ra được ai như thế đâu. Con gái chúng ta đừng quá ảo tưởng...

 
 
 
 

Thuc ra co nhung thu con dang gia hon chu "TRINH" ay nhieu. Do moi thuc su la tc, la niem tin, la su chan thanh. Dung vi chuyen do ma danh mat ban than minh ban a. Minh phai song that tot, tu tin doi dien voi tat ca. Anh ta cung k dang de ban phai nuoi tiec hay dan vat ban than minh. Cs nay luon co nhung tam long chan thanh. Neu ban dam buoc di, co nghia la ban da thanh cong 1nua. Chuc ban luon lac quan

 
 
 
 

Bạn thật không công bằng với người tiếp theo và đối với bạn. Hiện tại là quan trọng nhất, quá khứ chỉ là quá khứ, nó là những bài học quí giá cho hiện tại. Cuộc sống ngắn ngủi lắm bạn à, bạn không còn nhiều thời gian để tìm hạnh phúc đâu.

 
 
 
 

số phận của người con gái...biết là dối lừa vẫn cứ tin vẫn cứ yêu...đến khi người cất bước đi mới nhận ra thì đã quá muộn...tại sao muôn dời vẫn vậy...đàn ông chỉ mang lại sự lừa dối và đau khổ thôi sao???????????????

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Giọt nước mắt cuối cùng cho tình yêu đầu...   (08/12/2011)
Sự chia li đôi khi không cần nước mắt   (07/12/2011)
Cảm ơn anh – Kỷ niệm của em   (05/12/2011)
Mưa Retro - em và anh   (01/12/2011)
Sao không học cách yêu thương cháy lòng ai đó?   (02/12/2011)
Gặp nhau lần cuối rồi im lặng như ta đã từng...   (06/12/2011)
Hà Nội, yêu và nhớ!   (01/12/2011)
Tình bỏ đi kể từ đó không về   (29/11/2011)
Giá như em biết… Anh chỉ là kẻ đùa giỡn với tình cảm   (30/11/2011)
Đỏng đảnh chưa chồng   (23/11/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
TRUYỆN ONLINE
 
Nợ đời anh đã trả hết
 
Chỉ còn là giấc mơ
 
Tặng những mong manh
 
Thay đổi
 
Ai còn nợ ai… - “Em còn nợ anh một tiếng Yêu”
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.