Blog Việt
Lời tác giả: “Đây là những cảm xúc thật của mình muốn chia sẻ với Blog Việt khi người mình yêu thương chỉ còn hai tuần nữa sẽ cưới một người con gái khác. Anh người đã cho mình một kí ức Đông Hà Nội ấm áp nhất và giờ một mùa nữa đến nhưng mình đã không còn có anh bên cạnh nữa rồi vì anh đã đang và sẽ là người đàn ông của một gia đình khác.”

Anh xin em đừng khóc. Anh muốn em hứa sẽ thôi rơi nước mắt vì anh
(Ảnh minh họa)
Gió đi qua để lại nỗi đau
Đông âm thầm vùi mình chôn giấu
Giấu niềm đau giấu cả nụ cười hiền
Anh à! Thật sự mọi chuyện khó khăn hơn em nghĩ. Dù anh vẫn bên em, dù anh vẫn cùng em đi qua nỗi đau này. Nhưng hình như chính sự song hành cùng anh như làm trái tim em tan nát hơn. Anh buồn và em đau. Chẳng thể trách ai. Và em đổ lỗi cho cuộc sống. Sự đồng cảm, sự thấu hiểu và những cảm nhận từ hai con người cách xa nhau hàng trăm km nhưng vẫn sẽ bị đánh bại bởi thực tại. Chúng ta dù cho không đặt tên mối quan hệ của mình nhưng đến phút cuối chúng ta nhận ra có hình ảnh nhau trong trái tim. Và anh trong em dường như quá lớn.
Anh xin em đừng khóc. Anh muốn em hứa sẽ thôi rơi nước mắt vì anh. Em muốn làm điều đó, không phải vì trái tim em mà em muốn làm để xoa dịu những dằn vặt về em trong anh. Em luôn muốn những ngày còn lại em sẽ luôn vui vẻ với anh như thế, nhưng câu chuyện không kết thúc những nụ cười giòn tan. Nhưng em chẳng thể giấu nổi mình trước anh. Dù em cố nhưng sự lạc giọng hay một tiếng sụt sịt khẽ anh cũng đều phát hiện. Sao anh luôn “cảm” được em như thế dù là qua chiếc điện thoại kia? Và em như muốn nổ tung vì điều này.
Cứ nghĩ rằng em chỉ sẽ chông chênh lạc lõng khi mất đi một điều quá quen thuộc nhưng em đã sai. Càng cố bình thường thì em lại càng không thể. Nước mắt chực chờ trên khóe mi em bất cứ khi nào nếu em không đủ kìm lòng đều có thể lăn dài trên gò má. Với em những ngày này như khoảng thời gian đếm ngược của một người ung thư, sợ hãi hoang mang và đau đớn. Mỗi buổi sáng với em là điều thất vọng. Em sợ hãi chính căn phòng của mình, dù anh chưa một lần đặt chân vào nhưng trong đó ngập tràn hình bóng anh. Một thói quen cũ. Em luôn phủ sóng hình ảnh anh xung quanh mình. Kệ sách, bóp, điện thoại… Tất cả đều là nụ cười thật hiền của anh. Và giờ tất cả như những mũi kim đâm thẳng vào tim em.

Em bắt đầu sợ những đêm trắng, sợ ngày trôi qua. Giật mình giữa bóng tối, nước mắt em lăn dài
(Ảnh minh họa)
Em bắt đầu sợ những đêm trắng, sợ ngày trôi qua. Giật mình giữa bóng tối, nước mắt em lăn dài. Nức nở, một cảm giác nghẹn đắng. Vỡ ào khi chợt nghĩ một sớm mai em thức dậy anh không còn là thói quen của em - vì anh thuộc về nơi anh chưa chọn nhưng vẫn phải đứng vào.
Em phải làm sao với thói quen yêu thương và bình yên của mình. Đêm trắng xung quanh em là những kí ức ngọt ngào về anh. Một anh trong em thật gần gũi chẳng còn khoảng cách. Một anh trong em trọn vẹn ấm áp giữa những ngày đông lạnh giá. Và một mùa nũa lại qua… Kí ức như giết chết em từng ngày…
Tìm nơi đâu giữa đông sang lạnh giá
Ấm vòng tay qua từng cơn gió khẽ
Màn đêm buông giữa nụ hôn ấm nồng
Mùa đông này tìm lại mùa đông qua
... Giữa phố đêm khuya thênh thang gió buốt
Đông sang, đông sang một mùa nữa
Lạnh tình anh buốt cả trái tim em
Đông không anh em tự mình sưởi ấm
Ấm bàn tay ấm cả nhịp tim đau
Đông không anh gió tìm về réo rắt
Lạnh buốt sớm mai tìm vòng tay ai siết chặt
- Gửi từ email Dung Phuong - phuongdunglee88@
Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Tuyển tập mới nhất của Blog Việt - Cafe Blog - món quà đặc biệt dành tặng một người bạn đặc biệt của bạn - click vào đây để biết thông tin chi tiết |