Blog Việt
“Em thôi một thời con gái - Anh thôi một thời rong chơi
Cơn mưa bên giòng sông cũ - đã thôi không còn phiêu du
Em thôi một thời chân sáo - Anh thôi những ngày chiêm bao
Ai mang một trời huyên náo - theo em đi rồi theo em đi về nơi nao
Người con gái như đoá hoa trong vườn sớm mai
Thả mộng mơ theo trái tim non thơ dại
Rồi ngày qua nhớ tiếng chim xưa về líu lo
Đời đã vắng đời đã vắng bóng người
Em thôi một thời đưa đón - Anh thôi những ngày lao đao
Rơi đâu những nụ hôn trao - những cánh thư tình nôn nao
Em thôi một thời làm duyên - anh thôi một thời làm thơ
Những chiếc lá vàng nhung nhớ - theo em đi rồi theo em đi về nơi nao.”

Mời bạn Click vào đây để nghe bản Audio Books: Em thôi một thời con gái
Thời con gái rồi xa. Mang theo cả một trời mộng mơ với bao mê đắm, hồn nhiên.
Ngày xưa thầy giáo bảo: “Sao người ta lại cứ phải chê trách những người nhìn đâu cũng thấy màu hồng. Riêng thầy thì thấy thật hạnh phúc cho những ai còn thấy cuộc đời là màu hồng, các em còn trẻ nên cứ mộng mơ đi”. Cũng muốn mãi là người “hạnh phúc” theo nghĩa mà thầy nói, thích mãi được rong chơi và sống hồn nhiên như cỏ cây. Thích được thấy mọi thứ đều đẹp, mọi người đều tốt. Nhưng cuộc đời có quy luật riêng của nó. Đâu phải cứ thích là sẽ đạt được. Rốt cuộc, con người cũng chỉ là một sinh linh bé xíu trong vòng quay của vũ trụ khôn cùng.
“Em đến duyên em thì em phải lấy chồng”. Phải chăng đó cũng là quy luật cuộc sống? Lấy chồng, em về nhà người, sống giữa những người em chưa gặp những hai mươi sáu năm nay.
Ngày xưa – thiếu nữ, nghe ca khúc “Một thời con gái” (Phương Thảo – Ngọc Lễ), lòng chẳng chút vấn vương. Giờ mới thấm thía vô cùng.
Lấy chồng, em rẽ sang ngã mới. Người ta cứ nói, thời buổi này, con gái hiện đại thì khác xưa nhiều. Cái gì khác em không rõ, người ta nói thế nào em chẳng để tâm. Muốn biết sự thật thì phải trải nghiệm.
Em bắt đầu sống khác xưa, thay đổi từ những thói quen nhỏ nhất, thậm chí đến cả những sở thích cũng phải thay đổi theo.
“Người con gái như đoá hoa trong vườn sớm mai - Thả mộng mơ theo trái tim non thơ dại” nhưng rồi đoá hoa đó sớm mang một sắc vẻ khác khi sớm mai biến thành nắng trưa, nắng chiều. Ca khúc cứ vang mãi lên một giọng điệu buồn, nuối tiếc: “Em thôi một thời chân sáo”, Em thôi một thời đưa đón”, “Em thôi một thời làm duyên”, “Ai mang một trời huyên náo - theo em đi rồi theo em đi về nơi nao”, Những chiếc lá vàng nhung nhớ - theo em đi rồi theo em đi về nơi nao.
Mời bạn Click vào đây để nghe bản Audio Books: Em thôi một thời con gái
Và em cảm thấy anh cũng đổi thay: “Anh thôi một thời rong chơi - Cơn mưa bên giòng sông cũ - đã thôi không còn phiêu du - Anh thôi những ngày chiêm bao, anh thôi một thời làm thơ”.
Không lẽ hôn nhân lại làm biến dạng mỗi con người, làm biến dạng tình yêu?... Em cứ day dứt mãi. Đã có lúc bất giác em bật khóc vì suy nghĩ đó.
Nhưng anh – người em đã chọn đã cho em niềm tin. Em biết rằng, tình yêu vẫn còn đó, chỉ “tồn tại ở dạng khác mà thôi”. Tình yêu giờ đây mang khuôn mặt thực tế hơn. Yêu là biết lo toan cho cuộc sống gia đình. Yêu là biết hi sinh, gạt những mộng mơ xưa vào một góc tâm hồn, để sống với thực tại. Nhưng không có nghĩa là sống không cảm xúc phải không ai?
- Gửi từ email Lê Thuỳ Giang - kinhcan1412@
Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Tuyển tập mới nhất của Blog Việt - Cafe Blog - món quà đặc biệt dành tặng một người bạn đặc biệt của bạn - click vào đây để biết thông tin chi tiết |