| |
Hôm nay là ngày chủ Nhật thứ 2 kể từ khi anh và Lam quyết định chia tay.
Ngày chủ Nhật thứ 2 Lam tập bắt đầu một cuộc sống không có anh, Lam muốn từ bỏ mọi suy nghĩ về anh ra khỏi tâm trí mình. Dù biết điều đó thật khó khăn đối với một người quá yêu anh như Lam. Nếu ngày trước Lam nhấm tính và mong mỗi chủ Nhật qua nhanh thì giờ điều đó chẳng còn ý nghĩa gì với cô nữa. Lam hoàn toàn không còn ý niệm về thời gian, kể từ khi anh đi, bởi Lam biết anh sẽ chẳng còn quay lại tìm Lam. Lam nhớ, đã hơn một lần Lam tha thiết nói với anh: "Em yêu anh và muốn được làm người đàn bà của anh. Em không cần danh phận, cũng không cần anh phải luôn gần gũi, quan tâm và săn sóc em như bao người đàn ông khác khi yêu vẫn làm. Em cần anh, vì anh, em có thể hy sinh tất cả để được bên anh". Nhưng anh vẫn giữ khoảng cách và không hoàn toàn muốn đáp lại tình yêu của Lam.
Đêm qua và cả những đêm trước đó Lam khóc nhiều mỗi khi nhớ và nghĩ đến anh. Lam thấy mình đơn độc trong căn phòng rộng lớn ở nơi đất khách quê người này. Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết rằng, từ khi yêu anh Lam đã tự đày đọa và khổ bản thân mình rất nhiều. Yêu anh, Lam luôn sống trong thế giới câm lặng và độc thoại với chính mình, kể cả lúc vui và buồn. Lam không thể chia sẻ với anh về những gì liên quan tới anh. Hằng đêm, những giọt nước mắt tan ra từ trái tim yếu ớt của Lam khiến cô tiều tụy dần. Lam biết: "Không dễ gì để từ bỏ một giấc mơ... Không dể gì để quên đi những kỷ niệm, cho dù kỷ niệm ấy luôn khiến ta đau mỗi khi nhớ tới...Và Lam tin rằng, có đi hết cuộc đời này Lam cũng không thể nào quên được anh". Lam yêu anh, rất yêu, nhưng Lam không thể níu giữ người đàn ông của mình khi anh không còn đủ yêu thương và đam mê để rong ruổi cùng cô.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
25 tuổi, Lam chưa từng gặp một người đàn ông nào hoàn hảo hơn anh. Trước đó, Lam đi qua một vài mối tình nhưng chưa có người đàn ông nào ở lại trong trái tim Lam lâu như anh. Với anh, Lam luôn cảm thấy mình ngốc ngếch, khờ dại và cần được che chở biết mấy. Lam vốn là đứa nhạy cảm và có khả năng đọc được suy nghĩ của người khác nhưng cô chưa bao giờ đọc được suy nghĩ của anh. Con người anh luôn bí ẩn, cuốn hút và khiến Lam rất khó hiểu.
Với Lam, anh lúc nào cũng nhẹ nhàng và chu đáo. Mỗi khi bên anh, trong Lam lại tràn ngập hy vọng và cảm thấy bình yên lạ thường. Lam chưa bao giờ phải thất vọng về anh, cho dù đó là chuyện gì đi chăng nữa. Anh là người đàn ông trí tuệ, điềm tĩnh, sâu sắc, thành đạt và không kém phần hài hước. Càng ngày càng gần anh, Lam càng bị anh mê hoặc và duy nhất chỉ có anh mới khiến sự ương bướng của Lam dịu xuống. Lam luôn cố gắng ghi nhớ mọi điều về anh, về những gì anh đã nói cùng Lam suốt hơn 1 năm qua. Lam vốn là đứa cá tính nên không thích những điều hứa hẹn viển vong của đàn ông và cô cảm thấy may mắn khi anh đã không nói những lời đó. Ngược lại, anh muốn Lam dừng lại... "Em hãy sống và làm điều cần thiết mà các cô gái ở tuổi em vẫn làm. Em đừng bỏ phí thời gian, tuổi trẻ của mình vì anh..." hơn một lần anh nói với Lam điều đó. Nhưng anh không biết rằng, chính sự chân thành của anh càng khiến Lam muốn được đến cùng anh hơn. Lam muốn sống hết mình vì anh, cho anh.
Món quà nhiều nhất mà Lam nhận được từ anh là Socola. "Em thích nhìn những viên kẹo đủ màu sắc..", send 091.... Lam biết anh hài lòng khi nhận tin của cô. Lam cảm thấy ấm áp vô cùng mỗi khi nhìn thấy những viên Socola anh tặng. Song Lam chưa bao giờ nói lời cảm ơn anh, vì những món quà ấy. Dù Lam rất thích và yêu quý chúng... nhưng Lam luôn im lặng. Có lúc Lam nhận ra mình vô tâm và muốn nhắn cho anh một điều gì đó nhưng không thể. Giờ thì đã muộn... Lam không còn đủ can đảm nữa. Lam đã hứa với anh, rằng Lam sẽ từ bỏ. Lam sẽ cố gắng không nhắn, không gọi cho anh. Và đã nhiều lần Lam không làm được điểu đó, chỉ vỉ Lam quá nhớ và yêu anh. Nhưng lần này, Lam tự nhủ mình phải quyết tâm để quên, để thôi đừng chờ đợi... Lam muốn lòng mình lặng sóng.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Tuy khoảng thời gian được gặp anh, ở bên anh với Lam chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng anh đã mãi mãi ở lại trong trái tim Lam. Hơn 1 năm đến cùng anh, nhưng thời gian được ở bên anh với Lam chưa trọn 1 ngày.
Vâng! Sự thật là thế. Lam luôn khao khát và muốn được ở bên anh nhiều hơn thế. Lam vừa muốn được gặp anh lại vừa sợ... cô sợ cái cảm giác phải rời xa anh.
Đã hơn một lần nước mắt Lam rơi trên tay anh khi hai người sắp rời ra nhau. Đã hơn một lần ánh mắt Lam níu kéo và muốn nán lại bên anh... 25 tuổi, Lam héo mòn chờ đợi và yêu anh trong im lặng.
Nhưng từ giờ Lam sẽ phải rẽ sang con đường khác. Lam từ bỏ, không phải vì Lam không còn yêu anh, không muốn được hy sinh và dâng hiến cho anh mà bởi Lam sẽ sống như anh muốn. Nhất định Lam sẽ sống hạnh phúc, anh hãy tin.
Lam luôn cất giữ hình ảnh và tình yêu dành cho anh nơi thẳm sâu trái tim mình.
- Gửi từ email Mai Mai – maianh259
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Anh này!
Thời gian thật nhanh từ lúc em bắt đầu yêu anh đến nay đã tám tháng trôi qua. Em tự hỏi mình rằng “Nếu chúng ta vẫn duy trì mối quan hệ đó thì bây giờ sẽ ra sao? Có hờn giận hay trách móc gì nhau không?“ tất cả những điều đó đã là quá khứ mất rồi! Được yêu và đã yêu diễn ra vụt qua, nhanh chóng như một giấc mơ đến chính em lúc này mới cảm nhận được sự nhanh chóng vụt qua đấy. Chả biết bây giờ anh thế nào? Công việc, học hành, gia đình ra làm sao? v…v… Hằng ngày, em phải sống trong nỗi nhớ anh mà rất nhiều lần em tự nhủ với lòng mình hãy quên anh đi một cách nhanh chóng nhưng sao với em nó lại khó thế. Tình cảm giữa em và anh không sâu nặng, kỉ niệm giữ lại trong nhau đâu có nhiều, nhưng sao em lại khó quên anh vậy? Dạo này, em thích nghe nhạc nhiều hơn, ít tâm sự chuyện riêng tư của mình hơn. Dường như em đang thu mình vào một góc tâm hồn hay khoảng lặng của cuộc sống. Đến chính em cũng cảm nhận thấy mình thời gian này sống rất trầm lặng, ít nói, cảm giác mang mác buồn luôn xâm chiếm, chi phối tâm trạng của mình. Không biết anh có vậy không nhỉ! Những cung bậc cảm xúc của anh có thế không? Em là như thế đấy! Mối tình đầu với em là sự vấp ngã, tưởng không yêu, tưởng chừng như ghét bỏ nhưng thực ra lại yêu rất nhiều và đau khổ cũng nhiều. Điều này cũng giống anh ngày trước phải không? Em nghĩ là đúng đấy. Cảm giác man mác sao dài thế hả anh? Em kém cỏi thật, em vẫn chưa vượt lên được chính bản thân, vẫn chưa làm được những gì đã hứa với lòng mình.
Trưa nay lại là trưa thứ hai em ở trên trường một mình, trời cứ mưa bay bay như những hạt bụi li ti ngoài khoảng không gian bao la kia, làm cho ai có tâm trạng như em lòng buồn trĩu nặng. Với bạn em nó tôn thờ tình yêu của mình là vĩnh cửu, là hạnh phúc, mãi mãi bền lâu không có gì chia cách. Nhưng với em thì khác, em không tuyệt đối hoá nó lên, không gắn bó bền chặt với tình yêu đầu đời ấy, bởi em nghĩ tình yêu đâu chỉ có màu hồng mà cũng cần có thực tế lắm chứ! Nhiều lúc em lại nghĩ, chúng ta gặp nhau và duyên chỉ đến thế thôi, rồi ai đi đường nấy, mỗi người sẽ có cuộc sống riêng, có người để yêu thương, có một gia đình hạnh phúc. Sau những suy nghĩ đó, em lại chợt giật mình khi lâu rồi không nghĩ đến bố mẹ, học hành có phần sao nhãng , em chỉ mải đắm chin trong nhớ nhung buồn chán mà vẫn chưa giải thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn đó. Tại sao thế anh nhỉ! Yêu mà khổ đến thế sao? nhớ mà chả làm được gì vẫn chỉ giữ trong lòng, vẫn chỉ vậy mà thôi. Để cuối cùng chỉ còn mình em bơ vơ lạc long trên con phố đông người. Anh đâu giỏi giang hay giàu có gì? Tính cách của anh đâu phải tốt nhất trên thế gian này mà sao em lại yêu anh. Lần cuối em nói chuyện với anh thì em biết anh là người cũng biết lo cho gia đình, lo cho người khác, cũng hiền lành và nhường nhịn em đôi chút. Gánh nặng trên vai anh quá lớn, anh không muốn nghĩ đến chuyện riêng tư của mình. Em thấy mình như có gì hụt hẫng và buồn lắm. Em thấy mình thời gian đó thật phũ phàng với anh, nếu là em thì em sẽ căm thù anh mất nhưng với anh thì ngược lại, anh vẫn xử xự đúng mực là anh, là người mà em đã từng yêu. Em nghĩ rằng người thua cuộc chính là em, em đã tự vứt bỏ những gì đáng ra em có và đáng được sống trong giây phút đấy. Nhưng nghĩ lại làm gì để rồi tiếc nuối, sự việc đã diễn ra và ra đi mãi mãi, nó sẽ là một kỉ niệm đẹp trong thời sinh viên của em đúng không anh? Tương lại ở phía trước, nó đang đợi em nắm lấy những cơ hội mà mình đáng được nhận
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Mùa đông đã về rồi đấy anh! Mùa của những tình nhân trao cho nhau hơi ấm của con tim. Cảm giác yêu và được yêu luôn vang mãi trong em, nó rung lên những nhịp đập thổn thức khi hoà vào cùng dòng người hạnh phúc ấy. Em thầm chúc cho họ sẽ mãi mãi bền lâu và xây cho mình một tổ ấm yêu thương khi gió mùa đông bắc tràn về. Mỗi ngày với em là một niềm vui mà em tạo ra trong cuộc sống, không có anh nhưng em vẫn sống tốt yêu đời và cứng cỏi hơn. Giờ đây, nỗi nhớ anh dần nguôi trong em, em lại bước tiếp trên con đường đi tìm tình yêu đích thực cho cuộc đời mình. Hạnh phúc bên người mình trao trọn niềm tin, đảm bảo cho mình một chỗ dựa vững chắc, luôn che chở khi cần có sự quan tâm chăm sóc. Tất cả sẽ có thôi bởi ai chẳng có người yêu lí tưởng phải không anh!
Em cầu chúc cho anh sẽ hạnh phúc bên người anh yêu và thành công trên con đường sự nghiệp nhé - Người mà em đã từng yêu.
- Gửi từ email Kim Thoa – a60936nguyenthikimthoa
- Chia sẻ của bạn đọc:
đọc được bài viết này lòng tôi xúc độngvô cùng,Lam ah hoàn cảnh của Lam.rất giống minh cach day8nam ve truoc.con bay giờ thì mình tốt hơn rồi.qua đây minh có đôi lời tâm sự với Lam. Lam oi ban hãy sống vui vẽ hơn,để anh ấy thấy được không có anh ấy ban van vuive hanh phúc ban nhe,cho dù chuyen đó đối với mình rất khó,nhưng ban hãy cố gắn len Lam nhe,
,
hoa_xuong rong2005, quang nam, gửi lúc 04/11/2009 22:35:08
Nguyen Hai Ha, Nghi Xuan-Ha Tinh, gửi lúc 04/11/2009 15:48:27
Hoàng Ngọc Linh, Lào Cai, gửi lúc 04/11/2009 08:58:22
Cỏ Mây, Hà Nội, gửi lúc 03/11/2009 23:22:31
nguyen van ha, ha noi, gửi lúc 03/11/2009 16:02:16
Doc xong ma thay cam dong ghe !
▐
,
▐, ha noi, gửi lúc 03/11/2009 11:24:15
Nguyễn Minh Huệ, Lạng Sơn, gửi lúc 02/11/2009 20:13:42
haianh_vn, gửi lúc 02/11/2009 18:19:19
Cloud, Hà Nội, gửi lúc 02/11/2009 13:49:50
HTrang, HN, gửi lúc 02/11/2009 10:52:55
hay thế, dù biết đó là sự thật, nhưng mình vẫn làm người ta khổ, ko dám, hay không chấp nhận sự thật rằng người ta đã xa mình, và đã, không dám chúc cho người ta hạnh phúc và thành công trên con đường này, mình sai rồi
,
KUNKUN LOVELY ^-^, HN, gửi lúc 02/11/2009 10:14:54
|
|