Thứ Bảy, 4/9/2010, 06:14 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio111: Xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ
  10:16, 14/1/2010 (GMT+7)
 

Bạn đang theo dõi Blog Radio 111!

Blog Radio 111 là món quà giáng sinh muộn dành tặng các thính giả của chương trình, đặc biệt là những người đang xa nhà, đang xa người mẹ yêu dấu!

Blog Radio 111được chuyển thể từ email "Xin tặng mẹ một bàn tay ấm đêm giáng sinh" của bạn đọc Phong Linh - thuy2011. Trong thư gửi tới Blog Radio, tác giả bài viết để lại dòng tái bút: "Vì vô tình mà lãng quên..." - Đây cũng chính là thông điệp Blog Radio 2009 gửi tới những người bạn gắn bó với chương trình nhưng xin các bạn đừng quên Trong cuộc sống, vì đôi khi vô tình mà lãng quên nhưngãng quên để nhớ và sẽ cùng nhau làm ấm đầy những yêu thương!

Ảnh minh họa: Jassman

Blog Radio - Giáng sinh, trời đất bàng bạc một màn sương mùa đông đậm đặc, lạnh giá. 

Giáng sinh, bao nhiêu người như con ước trời sẽ thật lạnh, thật lạnh…, chỉ vì như thế sẽ kéo con người lại gần nhau hơn. 

Giáng sinh, con hòa tan nỗi niềm bất tận của mình bên cạnh bạn bè. Và háo hức mua cho những người bạn mà con yêu quý những món quà thật ngộ nghĩnh và ấm áp. Nào khăn, tất, mũ len, găng tay… với những lời chúc thật ngọt ngào… nhưng chưa năm nào con nghĩ sẽ về với mẹ trong những ngày ấy. Trong tâm thức của mình, con nghĩ rằng mẹ sẽ hoàn toàn không bao giờ quan tâm đến nó. Mẹ quá bận rộn với những công việc hàng ngày của mình. Mẹ cũng không thể nào hiểu được ý nghĩa của ngày lễ giáng sinh. Con đã vô tình gạt mẹ ra khỏi thế giới ấy, thế giới mà con đã coi là của riêng những người trẻ như con.

Đã ba mùa giáng sinh đi qua từ ngày con rời xa mẹ… 

Con vẫn vô tư đón những mùa giáng sinh của riêng mình trong những nỗi hân hoan và tình cảm của mình. Chưa bao giờ có mẹ ở nơi ấy.

Ảnh minh hoạ: Raysoda

Những ngày giáng sinh đang tới thật gần. Người người nhộn nhịp với những món quà, những lời chúc, những yêu thương đang được trao đi trong những lạnh giá của những ngày cuối tháng mười hai. Con mải mê với việc chuẩn bị quà cho bạn bè mà quên mất rằng đã lâu lắm con không gọi điện về nhà.

Buổi chiều đang lang thang trên phố cổ, em gọi điện cho con

Lâu rồi chị không về nhà?

-  Chị học cũng hơi bận. Sắp tới chắc chị sẽ cố sắp xếp công việc rồi về nhóc ạ! 

- Ừ. Nhưng nều mấy hôm nữa, tới giáng sinh, chị mà rảnh thì về đi. Mẹ mong lắm. Dạo này lạnh…

-  

- Mẹ nhắc chị luôn đấy!

Giáng sinh, người ta dành trọn ngày này cho những yêu thương được trao gởi đi. Tại sao lại mong giáng sinh thật lạnh? – Có phải là để có cơ hội ủ ẩm cho nhau bằng chính những trái tim yêu thương ấm nóng?... Biết bao những suy nghĩ lan man cứ lan chảy mãi trong tâm trí con trong buổi chiều mùa đông đầy gió ấy. Chợt nhìn thấy những bông hoa cúc cứ vàng mãi trên những xe hoa của những người bán rong. Màu vàng của ấm nóng. Trong con chợt hiện về cả một miền kí ức xa xôi…

Ảnh minh họa: Chip

Đã rất lâu rồi, mẹ thường trồng những cây hoa cúc nhỏ ly ty trong bồn hoa trước cửa nhà. Nhớ cái màu vàng ủ nhỏ nhắn ấy. Nhớ đến se sắt mùi ngai ngái của đống lá khô cuối góc vườn mẹ thường đốt trong mỗi mùa đông… Nhớ cảm giác lạnh cóng vào mỗi sớm mai khi ngâm tay trong nước làm những bó rau thật tươi cho mẹ đi chợ. Nhớ đôi tay mẹ bé nhỏ, lạnh buốt trong những sọt hàng nặng trĩu. Nhớ cảm giác, của rất lâu rồi, đôi tay bé nhỏ của con vội vã rụt lại khi nắm đôi bàn tay mùa đông lạnh buốt của mẹ…

Một miền nhớ xa xôi bỗng ào ào đổ về như một dòng thác mạnh mẽ không thể nào cưỡng nổi. Những ngày giáng sinh, mẹ không mua cho con một chiếc khăn mới. Mẹ không biết nói “Merry christmas”. Mẹ không viết cho con những tấm thiệp thật đẹp. Không tặng con một bản nhạc Noel dễ thương…., nhưng trong suốt những ngày không phải giáng sinh, mẹ đã luôn tặng cho con cả cuộc đời mẹ. Đôi bàn tay vào mỗi ngày mùa đông cứ buốt giá thêm mãi, vậy mà con đang quên rằng chưa bao giờ con nắm lấy đôi bàn tay ấy thật lâu.

 Ảnh minh hoạ: Raysoda

Vâng, con sẽ về. Về bên mẹ. Để được yêu thương thật trọn vẹn và để tìm lại tất cả những món quà mà con đã đánh rơi trong suốt quãng thời gian sống ít ỏi của mình. Mỗi ngày với mẹ vẫn là một ngày giáng sinh đó thôi, phải không mẹ ngàn ngàn yêu quý của con? Vậy mà con đã vô tình quên đi những món quà vô giá mà mẹ dành cho con. Giáng sinh, con quan tâm tới tất cả những người xung quanh mình. Vậy mà con lại vô tình quên đi diều kì diệu nhất của chính tâm hồn mình. Mẹ! Có phải chăng vì nghĩ đã là của mình như một lẽ tự nhiên mà người ta thường để quên hoặc đánh rơi nó khi nào không biết, để rồi khi không còn nữa lại cố mải miết đi tìm kiếm. Con người lạ thật phải không mẹ. Cảm ơn vì đã cho con một món quà thật ý nghĩa trong mùa giáng sinh này. Con tìm được mẹ rồi, và khi ấy cũng là lúc con tìm được con thật thà nhất mẹ ạ. 

Giáng sinh rồi đấy, con xách balo về nhà, và đem theo một trái tim thật ấm. Con xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ bằng bàn tay ấm áp yêu thương từ trái tim mình. Quà tặng không chỉ riêng ngày giáng sinh mà cho cả cuộc đời này, mãi mãi về sau thưa mẹ…

  • Chuyển thể từ bài viết của Thuy Vu – thuy2011

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 111: Xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ

Cảm nhận của bạn đọc:

Tôi đã lướt qua blog radio 111 rất nhiều lần mà không dám đọc. Tôi đọc các số trước và số sau một cách bình thản nhưng riêng số 111 thì không. Nhưng đến lần thứ 5 tôi đã lấy hết can đảm.. chỉ để lướt qua. Tại vì tôi sợ...sợ mình sẽ khóc. Với tôi nghĩ về mẹ là điều tôi luôn cố gắng tránh,tôi sợ những cảm giác có lỗi dày vò trái tim mình ,cái cảm giác quặn thắt mà chỉ vài năm nay khi đã có gia đình tôi mới thấm thía. Tôi luôn tự hỏi tại sao mẹ tôi lại có thể sống được như vây trong bao nhiêu năm thế? Tại sao mẹ tôi có thể nhẫn nhục sống với người chồng trăng hoa và bạo hành, luôn về đánh vợ mỗi khi có người đàn bà mới? Tại sao mẹ tôi có thể một mình chịu đựng được nỗi đau về cả thể xác lẫn tinh thần ngay cả khi những đứa con của mình cũng chẳng ra mặt đứng về mình mà chúng chỉ biết lặng câm nhìn mẹ đau đớn?

Mẹ:con xin lỗi mẹ nhiều lắm! Con ngàn lần xin lỗi mẹ. Mẹ đã luôn vì chúng con mà khóc, đến bây giờ khi chúng con đã đủ sức bênh vực mẹ, che chắn cho mẹ trước bố vậy mà mẹ vẫn không thôi vì chúng con mà khóc. 8 năm bôn ba nơi xứ người,ngày đầu tiên trở về chưa kịp vui mừng con và bố đã cãi nhau, con đòi đi luôn. Vẫn là những giọt nước mắt của mẹ, mẹ xin con ở lại với mẹ vài ngày, xin con vì mẹ đừng chống đối với bố, vì mẹ biết khi chúng con đi rồi thì những giận hờn bố chỉ trút lên đầu mẹ. Mẹ có biết lúc đó con đau đớn lắm không? Con đã tự hứa con sẽ không để mẹ phải khóc nhưng sao mẹ vẫn khóc? Con xin lỗi mẹ ,con xin lỗi mẹ...

,
nguyễn -vân, vũng tàu, gửi lúc 10/01/2010 18:31:02

"con dù lớn vẫn là con của mẹ
đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con"
bình yên nhất là khi về với mẹ về với gia đình.Đừng quên bạn nhé!

,
phuongchu, gửi lúc 31/12/2009 13:48:23

bai viet that su that cam dong minh rat thich
va minh cung thay duoc rang co minh trong do
gio xa nha gia dinh toi cam thay can hoi am cua me that nhieu

,
nguyen thi thu huong , gửi lúc 31/12/2009 09:16:15

Giáng sinh em về với mẹ ấm áp nhiều lắm.
Anh và mẹ chưa từng có một giáng sinh theo đúng nghĩa nhưng anh cảm nhận được tình yêu thương của mẹ một cách trọn vẹn.

,
bjn_bkpro, Hồ Đắc Di, gửi lúc 28/12/2009 21:22:28

Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt cuộc đời mẹ vẫn mãi bên con.

Đọc bài này lòng tôi lại trào lên một nỗi nhớ ko nguôi về người mẹ của mình. Đã quá lâu rồi tôi ko còn được gọi lên tiếng Mẹ ơi giản đơn và thân thiết ấy. Có chăng chỉ là những tiếng nấc lên trong những cơn mơ đầy nước mắt. bạn đã nói đúng "Có phải chăng vì nghĩ đã là của mình như một lẽ tự nhiên mà người ta thường để quên hoặc đánh rơi nó khi nào không biết, để rồi khi không còn nữa lại cố mải miết đi tìm kiếm".
Cảm ơn bạn rất nhiều vì bài viết này...

,
KEN.ZY.2221991, Hà Nội, gửi lúc 28/12/2009 15:06:07

Tớ không còn mẹ từ rất bé,tớ chưa bao giờ biết được và cảm nhận được tình mẹ và sự yêu thưong của mẹ.Nhưng trong một năm vừa qua tớ đã được trải qua những tình cảm đó từ người mẹ của một người rất quan trọng trong trái tim tớ.Với tớ đó là một nguời mẹ tớ chưa bao giờ gọi tiếng mẹ,mẹ oi mong mẹ luôn mạnh khỏe và hạnh phúc với gia đình của mình,con luôn nghi tới mẹ và gia đình thứ 2 của mình trong tim,dẫu những gì con làm đã khiến con không còn thể gặp mẹ và mọi người.

,
Hoang Bach , gửi lúc 28/12/2009 13:26:56

Hay thật! Rất ngắn mà tràn đầy ý nghĩa… Đã lâu rồi mình không nắm lên bàn tay mẹ! Thực sự khi nghe những dòng tâm sự của bạn mình lại thấy nhớ mẹ, sao càng lớn mình lại càng có cảm giác xa mẹ hơn nhỉ? Phải chăng khi người ta trưởng thành đều như vậy… Không phải tất cả chỉ là ngụy biện các bạn ah… Đúng như bạn nói: “Có phải chăng vì nghĩ đã là của mình như một lẽ tự nhiên mà người ta thường để quên hoặc đánh rơi nó khi nào không biết, để rồi khi không còn nữa lại cố mải miết đi tìm kiếm”… Lần sau về nhà mình sẽ nắm lấy bàn tay mẹ để được thấy cái cảm giác lành lạnh của đôi tay mẹ… hihi! Mùa đông vẫn còn dài mà! Mẹ ơi con yêu mẹ… Con yêu cả bố nữa… “ Ba mẹ là lá chắn che chở suốt đời con…”: Một năm lại qua rồi… Các bạn ah, một năm qua Blog Radio đã mang cho chúng ta biết bao nhiêu cảm xúc biết bao tâm trạng vừa vui vừa buồn vừa hồi hộp mong đợi vừa mơ màng tự tìm những đoạn kết có hậu cho những câu chuyện… Cảm ơn Gà Quay và Chit Xinh đã mang lại cho chúng mình rất nhiều câu chuyện hay và vô cũng ý nghĩa! Cảm ơn các bạn vẫn đang ngày ngày viết ra những trang blog đầy cảm xúc để blog radio mãi là một người bạn thân thiết vào mỗi dịp cuối tuần… Năm mới chúc Gà Quay + Chit Xinh + Nhóm sản xuất Dalink Studio một năm mới ngập tràn hạnh phúc, và có thật nhiều sức khỏe để tiếp tục phát triển Blog radio nha! Happy new year!

,
Bùi Văn Quang , ĐH Bách Khoa Hà Nội, gửi lúc 28/12/2009 13:26:09

Tôi không thân được với Mẹ tôi. Tôi cũng không nói chuyện nhiều, không ôm Mẹ, không nói lời yêu thương, và chưa từng xin lỗi Mẹ, có lẽ vì tôi là con trai, nhưng liệu chỉ vì lý do này mà tôi không làm những việc mà bao nhiêu người con khác làm cho mẹ, mà còn làm nhiều điều khiến mẹ buồn...
Suốt quãng thời gian 12 năm học của cuộc đời tôi trôi qua thật nhanh dường như mới ngày hôm qua.
Ngày vào lớp 10 tôi là một cậu bé lên học trường huyện hiền lành, với ý chí nỗ lực học tập , tôi không được thông minh nhanh nhẹn nhưng một số bạn cùng học khác nên tôi tự nhủ lòng mình sẽ tự cố găng học " cần cù bù thông minh mà". Thời gian trôi qua, hết học kì I tôi lâm vào con đường nghiện game, từ đó tôi chểnh mảng việc học, lúc đầu chỉ nghĩ rằng mình choi cho vui thôi, ngày 1 lần rồi 2 lần, rồi 3 lần... tôi đã tự đưa con tàu cuộc đời mình sang một ngã rẽ khác, một ngã rẽ cụt....
Hằng ngày tôi chỉ biết chơi, suốt 3 năm học THPT, Mẹ tôi là một người rất thương con nên dành tiền cho tôi ăn học, có lúc không có tiền cho tôi lên học mẹ tôi đã phải bán cái vòng tai của mẹ để tôi có tiền ăn học, mẹ nói " cái vòng này xấu rồi mẹ không thích nữa". Tôi cũng đâu nghĩ được nhiều đến thế, vậy là bao nhiêu tiền mẹ tôi đưa cho tôi, tôi đều ném qua của sổ.
Giờ đây tôi có hối hận cũng đã muộn rồi, 3 năm THPT của tôi đã qua trong những nuối tiếc và dằn vặt, giá như khi ấy tôi không ham chơi, tự điều khiển được bản thân, giá như ngày đó không có trò chơi điện tử, giá như...
Tôi thật đáng trách,một người con đã không làm được gì cho mẹ mà còn làm thêm gánh nặng cho mẹ. câu chuyện "Xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ" làm tôi giật mình suy nghĩ, "thật may người bạn trong câu chuyện này chỉ mắc một sai lầm, sai lầm này có thể còn cứu vãn được, còn như tôi..."
Tôi biết hiện nay giới tre còn rất nhiều bạn còn ham mê chơi game, thông qua câu chuyện của tôi, tôi muốn nhắn nhủ tới các bạn còn xa mình trong vũng lầy rằng " các bạn còn nhỏ tuổi chưa có thể nhận thức được về hậu quả của những việc làm này, các bạn nên tránh xa game lo vào chuyện học hành, để rồi không phải hối tiếc như tôi..."
Tôi muốn nói " Con Xin lỗi,xin lỗi mẹ, con sẽ tự lực làm lại từ đầu cho dù nó là quá muộn..."

,
Lê Ngọc Cường, Buôn mê thuật, gửi lúc 28/12/2009 08:12:35

Mình cũng đã lãng quên có một đôi tay đê sưởi ấm, cảm ơn bạn đã có một bài viết thật ý nghĩa, đã giúp mình hiểu nên làm gì bây giờ. Bình yên khi về với mẹ phải không bạn?

,
cotichsaobang_167, Hà Nội, gửi lúc 26/12/2009 08:56:00

Đi khắp thế gian không ai khổ bằng mẹ
Gánh nặng cuộc đời không ai nặng bằng cha .......
cám ơn bạn vì bài viết ......

,
Dũng, Ufa_Nga, gửi lúc 26/12/2009 00:00:33
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 110: Tình yêu đã ở rất xa tôi   (14/01/2010)
Blog Radio 109: Tường Vi, Hạ Vi và khu vườn mùa đông   (16/12/2009)
Blog Radio 108: Biết đâu em sẽ gặp lại anh?   (16/12/2009)
Blog Radio 107: Những ngày đông xa ngái   (01/12/2009)
Blog Radio 106: Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu   (24/11/2009)
Blog Radio 105: Những lá thư gửi trước mùa đông!   (24/11/2009)
Blog Radio 104: Và như thế, Em yêu Anh!   (11/11/2009)
Blog Radio 103: Người cha mù   (11/11/2009)
Blog Radio 102: Yêu em mười phần   (27/10/2009)
Blog Radio 101: Mắt yêu   (27/10/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Đi xin việc, đừng "khoe" Facebook!
 
Mẹ tìm được con bị bắt cóc nhờ Facebook
 
Những hội kỳ cục và hài hước trên Facebook
 
"Mốt" làm vườn nơi... công sở
 
“Bang hội” và những hiệp khách hành online
TIN ẢNH
Chưa lúc nào Du thấy mình thanh thản như lúc này. Chỉ đơn giản là không yêu nữa. Không trăn trở. Không đè nặng tâm tư. Dừng lại để bắt đầu.
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Chợt nhận ra mùa thu đã đến!  
TRUYỆN ONLINE
  Tất cả không kịp nữa...  
BLOG FAMILY
  Mùa Vu Lan: Mẹ là người tuyệt diệu nhất thế gian này!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Tháng 6, sen hồng một độ...  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Đi xin việc, đừng "khoe" Facebook!  
CAFEBLOGGER
  Chuyện đời: Được và mất…  
THO BLOGGER
  Khi em bước đi theo người  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
© Phát triển bởi * VietnamNet Plus * Địa chỉ liên hệ: Số 4 Láng Hạ - Ba Đình - Hà Nội

Add BlogViet to your feeds page     About BlogViet Feeds     How to add your blog Feeds In To BlogViet
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.