Thứ Tư, 23/5/2012, 00:33 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 120: Anh! Em đã về đây! (phần cuối)
  11:27, 8/3/2010 (GMT+7)
 

Bạn đang nghe Blog Radio 120!

Tuần trước chúng ta đã nghe Blog Radio 119 - phần 1 của truyện ngắn "Anh! Em đã về đây!". Liệu "Anh! Em đã về đây!" là câu nói của Hải Âu dành cho Vũ Hùng - người đã ở bên sưởi ấm trái tim cho cô trong những năm rời xa Hà Nội yêu thương để chữa lành vết thương lòng hay dành cho Thắng - người  cô không thể quên nhưng chưa thể tha thứ cho những hiểu lầm năm nào?
 
Mời các bạn cùng lắng nghe phần còn lại của truyện ngắn Anh! Em đã về đây!
 

 
 

Ảnh minh họa: Chip

Blog Radio - Chị vẫn thường xuyên đan khăn, dù anh chẳng quàng khăn được - anh bị dị ứng với khăn len, cừ quàng là ngứa cổ. Nhưng chiếc khăn len đan cẩn thận được xếp vào một góc tủ. Những chiếc khăn mầu trắng - nâu xinh xắn như mang cả nỗi lòng của chị - màu mà ngày còn yêu Thắng chị vẫn thường bướng bỉnh : “Rất hợp với anh!”, để cho anh chàng nhăn nhở phải quàng. Màu của bao nỗi nhớ và kỷ niệm…
 
Đêm vùng núi, cây cối ngủ im lìm. Vừa nghe điện thoại với những lời yêu thương dặn dò của Hùng, chị mỉm cười: Có thể đây là hạnh phúc của chị. Chị nghĩ đến chuyện sẽ về lại Hà Nội. Chị không chắc sẽ làm việc tại đó nữa, nhưng chị nghĩ nên về lại Hà Nội. Thật lâu rồi còn gì… Nhớ Hà Nội lắm thôi.
 
Hai giờ sáng, tiếng chuông điện thoại reo làm chị tỉnh giấc. Bình thường chị không mở điện thoại, nhưng chắc rằng hôm qua chị đã quên không tắt.
 
“Anh đang ngủ, bỗng tỉnh giấc. Và tự nhiên, anh thấy nhớ em quá. Đêm nay lại là một đêm anh thức trắng, nhưng anh vẫn muốn lòng thấy em được bình yên”.
 
Chị ôm chiếc điện thoại vào lòng, hôn lên những dòng chữ. Em nhớ anh, Thắng ạ.
 
Chị nhớ, nhớ ngày nào còn là một cô nhóc, chị đã đánh anh xưng mặt chỉ vì anh muốn nghe một câu chuyện. Chị đã kể cho anh nghe chuyện “Ba giai đoạn’’, và cái anh nhận được là tiếng quát “Kể hay không là chuyện của tôi chứ chuyện của bạn à?!’’ kèm theo cú đấm giáng trời.
 
Nhớ nét mặt anh lúc đấy, không tức giận, thản nhiên nhưng im lặng...
 
Chị hơi hoàng hồn, khẽ khàng hỏi lại “ Giận à ?! ”.
 
Anh quay lại, giáng một quả trời đánh xuống… đệm bông, quát “Giận hay không là chuyện của tôi chứ chuyện của bạn à ?!’’ rồi toét miệng cười…
 
Chị đã ‘’ chết lặng 15 giây’’ với nụ cười ấy.
 
Sau này, mỗi khi có chuyện gì xảy ra với chị là anh luôn có mặt giúp đỡ. Hôm đi học thêm, buổi tối về, trời bỗng đổ mưa to. Chiếc áo mưa để trong giỏ xe thì đứa nào đó vô duyên đã lấy mất rồi. Anh xuất hiện, dúi cho chị chiếc áo mưa rồi chẳng chờ chị phản ứng chạy ra trời mưa, mất hút. Khi chị bị mất thằng nhóc đi đường trêu, anh tới “giải cứu’’ và mấy thằng chạy mất dép. Rồi lúc xe chị bị đứt xích, anh cũng ở bên, giúp chị sửa xe, sau đớ chở chị về mà chẳng để ý tới “cây trắng’’ của mình nhem nhốc dầu xe.
 
Chị cảm động lắm, yêu anh lúc nào chẳng biết. Mãi sau này ra trường, đi làm… Chị mới biết mình bị gạt. Hoá ra ngày đó, chính anh là “hung thủ” bày trò. Lấy áo mưa của chị là anh, mấy lũ trêu chị là bạn của anh, chị bị đứt xích xe cũng là do anh làm… Anh cười, thanh minh:
 
-  Hồi đó ‘’ tán’’ em khó quá, anh chả còn cách nào. Lấy áo mưa đưa cho em, đi được một đoạn anh lấy áo mưa của em ra mặc. Mấy thằng bạn trêu em, anh cấm không được gặp em lần hai, thế mà chúng nó vẫn cứ để lộ. Còn chuyện cái xích xe, anh phải mất 5000 ra nhờ bác thợ sửa xe dạy cách tháo xích rồi lắp lại đấy… Anh hỏng cả cây trắng con gì…hì hì.
Thấy anh khổ sở, chị vừa bực, vừa giận lại vừa thương, vừa yêu… Chị đã yêu anh đến nhường nào… Vậy mà anh… Chị khóc.
 

Ảnh minh họa: by lovezlive

Ba năm qua, khoảng thời gian ấy, chị nhận được bao lời xin lỗi và thanh minh của anh. Chị biết rằng đó chỉ là một sự hiểu lầm, rằng người đó thầm thương anh nhưng không được đáp lại. Hôm ấy là đêm cuối cùng cô ấy ở lại Việt Nam, cô ấy muốn được anh ôm một lần… Chỉ có thế thôi, nhưng chị cứ bắt lòng không được tha thứ cho anh. Dù trái tim thì đã tha thứ từ rất lâu rồi.
 
Nỗi nhớ anh trong chị như một mặt hồ nước bỗng tràn con đê ngăn. Hồi ức mang những nhớ nhung trào lên, mãnh liệt.
Lễ noel, chị lại đan thêm một chiếc khăn cho vào tủ. Quà tặng Hùng là một chiếc cà vạt. Anh cười hạnh phúc :
 
- Em mua cà vạt để giữ anh cả đời đây !
 
Tự dưng chị lại nhớ đến lời Thắng nói “Quàng khăn em tặng là cả đời này anh bị em thâu tóm’’. Chẳng biết mùa noel này, anh ấy đã quàng khăn ai tặng.
 
Đêm noel, bên nhà thờ của một xóm đạo nhỏ bé vùng cao, tiếng chuông ngân và tiếng Thánh ca vang dội. Hà Nội ơi, Noel an lành nhé.
 
Lúc chia tay, Hùng nắm chặt bàn tay chị, khẽ nói.
 
-Trong chương trình đi nước ngoài học lần này, Thắng đã đăng ký đi đấy. Thứ 2 tuần tới là cậu ấy bay.
 
Thơm nhẹ lên má chị, anh khẽ nói: Anh yêu em nhiều lắm, Hải Âu ạ.
 
Rồi vội vã đi về phía cuối đường.
 
Đêm ấy, chị đã nhấc máy gọi điện cho Thắng, chị nín thở để nghe tiếng của anh. Gần bốn năm rồi, nhớ quá. Bốn năm rồi, chưa chưa một lần chịu nghe anh nói. Thắng ơi…
 
“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”
 
Chị hụt hẫng. Không liên lạc được. Chị bấm lại mấy lần, và vẫn vậy.
 
Nhìn những chiếc khăn xếp ngay ngắn trong tủ, chị đã khóc.
 
Gọi điện đặt vé về Hà Nội. Sáng hôm sau, chị sẽ về Hà Nội. Biết rằng sẽ có lỗi với Hùng, biết rằng như thế là thật tệ với anh ấy. Nhưng, chị không muốn dối gạt mãi trái tim mình.
 
Sáng sớm, đang ì ạch xách chiếc ba lô to đùng thì Hùng xuất hiện. Anh không nói, lẳng lặng mang ba lô vào xe cho chị, lẳng lặng mở của xe, lẳng lặng chở chị ra sân bay.
 
- Anh…
 
Chị ngập ngừng, không thốt lên lời.
 
Anh nhìn chị, cười thật khẽ.
 
- Đừng nói gì hết, nếu không anh sẽ giận đấy.
 
Chị im lặng, anh bỗng cười bẹo má chị một cái thật nhanh.
 
- Cảm ơn em vì em đã cố yêu anh. Cảm ơn em vì đã cho cả hai ta cơ hội. Anh tin rằng em sẽ hạnh phúc, vì em là của Thắng. Anh cũng tin mình sẽ hạnh phúc khi không cố níu kéo em, vì em không phải là của anh. Hãy làm theo những gì con tim mình mách bảo, em nhé. Đừng hỏi anh vì sao anh làm thế, vì anh sẽ chẳng lí giải được đâu.
 
Chị lại khóc, nhưng lần nay anh đưa khăn giấy cho chị.
 
-  Anh không cho em mượn áo nữa đâu. Cười lên anh xem nào. Sau chuyện này, cả hai sẽ càng trân trọng nhau hơn. Thắng yêu em lắm đấy.
 

Ảnh minh họa: by lovejun

Máy bay cất cánh, bỏ lại tất cả chị về với Hà Nội của mình, về với Thắng của em…
 
Hà Nội đây rồi. Ôi, nhớ quá. Chị muốn uống thật nhiều, uống nhật nhanh bầu không khi vây quanh mình, cả những bụi bằm của Hà Thành đầy nhung nhớ…
 
“Một hộp chocolate cho anh, Thắng nhé.”
 
Đây rồi, ngôi trường Kinh Tế bao kỷ niệm, đây rồi, con đường từng hằn biết bao kỷ niệm giữa chị và anh, và đây nữa… nơi anh bày đặt mấy đứa bạn ghẹo đùa… Chị đã bỏ quên chúng trong ký ức, chị đã bắt chúng ngủ vùi, để hôm nay chúng bừng dậy, trách móc…
 
Toà cao ốc đây rồi. Căn phòng Thắng làm việc kia rồi. Bao nhiêu năm giận hơn yêu thương là đây… Chúng đang ùa về, đốt cháy trái tim chị…
 
Chiếc thang máy chạy từ từ, ôi, nhanh lên, mà không, chậm lại… “Anh có bất ngờ khi em về không Thắng ?!’’. Chị thấy tim mình cứ đập tình thịch. Nó đập nhanh gấp 10 lần bác sĩ cho phép. Chúa ạ, nó như reo lên, nhảy ra khỏi lồng ngực.
 
- Alô. Ừ, cậu đi may mắn nhé. Tạm biệt.
 
Hùng lên máy bay, anh mới là người đăng ký lớp học ở nước ngoài lần này. Anh biết trái tim người con gái anh yêu thuộc về người khác.. Và chẳng có điều gì xứng đáng hơn với cô ấy là cô ấy được hạnh phúc. Dù rất yêu nhưng anh không muốn tình yêu ấy thành nước mắt. Anh đã gọi cho Thắng, đã nhắn với Thắng rằng, nếu Thắng làm Hải Âu khóc và buồn, anh sẽ quay về và lần này sẽ mang Hải Âu đi… Anh chỉ có đủ dũng cảm để nhắn cho Hải Âu -  người con gái anh yêu lời chúc hạnh phúc.
 
Thắng ngồi trầm ngâm ngắm chiếc chuông gió buộc dải ruy băng vàng ngày nào Hải Âu treo tặng. Chiều nay, chiều nay xong công việc anh sẽ tới với Hải Âu. Mặc kệ em sẽ không tha thứ cho anh, mặc kệ em căm ghét hay ruồng bỏ anh, anh cũng sẽ phải nói cho em biết, anh yêu và nhớ em đến nhường nào…
 
Chị nhẹ nhè gõ cửa phòng, tiếng Thắng bên trong trầm ấm.
 
- Cứ vào đi.
 
Chị mở cửa, trước con mắt ngạc nhiên tột độ của thắng, có người ôm hộp chocolate cười:
 
-  Anh! Em đã về đây!
  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của  Lâm Hồng

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 120: Anh! Em đã về đây! (phần cuối)

 

Chia sẻ của bạn đọc:

Mình từng đọc câu chuyện này một lần rồi, giờ nghe lại blog radio vẫn thấy hay. Happy woman"s day.

Yến, Hanoi, gửi lúc 07/03/2010 15:07:01

 

Cảm ơn bạn. Một câu chuyện hay, thật ý nghĩa.

Thảo, Bắc Giang, gửi lúc 07/03/2010 11:54:32

 

bài này rất hay , mình hy vọng cuộc sông nay có nhiều tình yêu

trần thạch, thanh trì / hà nội, gửi lúc 07/03/2010 10:14:10

 

hay wa..e cung co 1 tinh iu nhung e hok dam dau tranh de giu gin no.ngui ay rat thuong em,em bit.nhung sao nhiu luc a ay vo tam wa.e mun a hiu e,tin e.nhung a te wa..a hok hiu.e cung hok mun noi ra,vj..

nhox.., gửi lúc 07/03/2010 08:17:14

 

Môt chuyện tình đẹp,trải qua phong ba,bảo táp cuối cùng nhửng người có tình sẻ lại quay về bên nhau.

thanh ngọc, hà nội, gửi lúc 06/03/2010 17:51:17

 

bài viết rất hay và rất thực tế !!! Mình muốn hỏi các bạn có biết nhạc dạo trong bài này được đánh bằng piano là bài gì ko??? Tên của bài là gì??? mình rất thích bài này??? mong các bạn cho mình biết tên nhé ??? thank nhiều ;)

guitarboy198x, Hà Nội, gửi lúc 06/03/2010 16:21:02

 


hay quá.chỉ tiếc rằng mình không có được tình yêu đẹp như vậy. như câu nói nhẹ nhang " Anh! Em đã về đây!"

võ đình đức, nghệ An, gửi lúc 06/03/2010 16:09:59

 

Nhạc nền trong radio số này là j ấy nhở

Noname, gửi lúc 06/03/2010 15:30:43

 

Bài viết thật hay .Tình Yêu thật kỳ diệu .Cảm ơn bạn .

Bằng Lăng Tím , Hà Nam, gửi lúc 06/03/2010 13:26:42

 

Một câu chuyện rất cảm động!
Một kết cục có hậu dành cho Thắng và Hải Âu. Tình cảm chân thành, lòng chung thủy và tấm chân tình của tất cả nhân vật đã làm lay động độc giả.
Câu chuyện mang tới thông điệp cho những ai đang yêu và sẽ yêu... đó là hãy sống thật với chính mình, tình yêu phải do trái tim quyết định. Trong tình yêu phải có sự bao dung và cao thượng!
Vượt lên những bon chen của cuộc sông đời thường câu chuyện là minh chứng cho một tình yêu cao đẹp!

Barcelona_m21ty, Ha Noi, gửi lúc 06/03/2010 12:41:25

 

Đây là một câu chuyện rất hay. Tuy rằng tôi không phải là một người HN nhưng tôi nghỉ rằng tất cả những ai khi nghe qua câu chuyện này cũng đều phải suy nghỉ và sẽ ko ít người suy nghỉ như tôi. Tôi cũng đã rơi vào vị trí giống như "Thắng" trong câu chuyện. Và tôi hy vọng rằng đến một lúc nào đó kết thúc câu chuyện của tôi cũng sẽ giống như trong câu chuyện của "Thắng". Tôi muốn nhắn đến tất cả những người đang yêu, đã yêu hay là sắp bắt đầu cảm thấy yêu một ai đó. Hảy biết quý trọng tình cảm của mình, những gì mình đang có. Và không ai không mắc phải sai lầm. Nếu có thể hảy cho ng ta một cơ hội để làm lại tất cả. Mong rằng người cũng nghe được những lời nói này "đầu đất à!"

Trương Công Hải, 87/3 Trần Phú, p4, Q5 TPHCM, gửi lúc 06/03/2010 12:08:26

 

co le nao em ngay ngo ko hieu, rang 1 ngay. rang 1 ngay soi da cung can nha

onlytham, hnoi, gửi lúc 06/03/2010 06:20:36

 

 
 

Khi nghe câu chuyện này, lòng tôi lại thấy xốn xang lắm... rời xa Hà Nội 2 năm rồi... chẳng phải quê hương cũng chẳng thân thiết hay gắn bó gì, nhưng Hà Nội là nơi đã dạy cho tôi những bài học mà chẳng có sách vở nào dạy, Hà Nội đem đến cho tôi những người bạn từ rất nhiều quê hương khác nhau, những vấp ngã, những sự quyết tâm... hơn tất cả là người con gái đã gắn bó với tôi... có thể là chưa nhiều về thời gian nhưng tất cả những gì tôi và em có với nhau thì chẳng có thời gian nào so sánh được... nhưng tất cả đã trở thành quá khứ vì tôi không biết trân trọng và gìn giữ, để rồi khi không còn là của nhau nữa tôi thấy mình hụt hẫng, đau đớn và tiếc nuối mỗi khi ký ức tràn về. Tôi nhớ Hà Nội, nhớ những con phố quen... tôi nhớ em.

 
 
 
 

Nhe nhang,tinh cam.Va cam dong nua. Hy vong minh cung co duoc mot tinh yeu chan thanh nhu vay. Tinh yeu phai co thu thach moi lau ben phai k?

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 119: Anh! Em đã về đây! (phần 1)   (27/02/2010)
Blog Radio 118: Đôi tình nhân mùa xuân   (27/02/2010)
Blog Radio 117: Cầu hôn lần nữa!   (22/02/2010)
Blog Radio 116: Tình nhân lặng lẽ   (01/02/2010)
Blog Radio 115: Ba yêu nhất lúm đồng tiền của mẹ!   (01/02/2010)
Blog Radio 114: Sao em luôn phải tự dựa vào chính mình?   (01/02/2010)
Blog Radio 113: Giải cứu tình yêu   (14/01/2010)
Blog Radio 112: Chuyện kể đầu năm   (14/01/2010)
Blog Radio111: Xin được nắm chặt đôi tay lạnh giá của mẹ   (14/01/2010)
Blog Radio 110: Tình yêu đã ở rất xa tôi   (14/01/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.