Chủ Nhật, 12/2/2012, 16:11 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 124: Bản tình ca cũ đừng hát nữa, nhé anh!
  17:02, 12/4/2010 (GMT+7)
 

Bạn đang nghe Blog Radio 124!

Bạn thân mến!
 
Có những tình yêu âm thầm kết thúc mà một trong hai người không biết lý do tại sao. Có người vẫn để ngỏ cơ hội nhưng người kia không nhận ra. Cứ thế, tình yêu cứ rời xa hai người, chỉ còn lại nỗi nhớ thương khắc khoải. Mời các bạn lắng nghe, cảm nhận và chia sẻ với Blog Radio 124: Bản tình ca cũ đừng hát nữa, nhé anh!, chuyển thể từ bài viết của bạn đọc Nguyễn Huyền - Nickname thanhhuyendel
 
(Tặng những tình yêu đã mất!)
   


Blog Radio - Tình yêu có nhiều cơ hội để bắt đầu, để kết thúc, nhưng không có nhiều cơ hội để cứu vãn.

Một tuần sau khi anh nói lời chia tay (mà anh cũng không hẳn nói ra lời đó, anh chỉ nói có quá nhiều điều cô làm đau anh, và hai người khác nhau nhiều), họ chat với nhau. Cô hỏi anh: ’Anh còn yêu em không?’. Anh không trả lời, chỉ để lại một dấu ba chấm đau đớn. Cô im lặng một lát, rồi nói ’Em hiểu’, thì anh cũng nói: ’Anh - còn - yêu - em’. Trong sâu thẳm trái tim mình, cô tự nhủ: ’Mình vẫn còn yêu anh ấy, anh ấy vẫn còn yêu mình. Tình yêu không thể cứ như gió, một sớm một chiều là cuốn bay đi. Thôi thì cho anh ấy, cũng là cho mình thêm một cơ hội.’ Cô mỉm cười: ’Em muốn chúng ta làm lại, được không?’. Nhưng anh lại nói: ’Bây giờ anh nói yêu hay không có ý nghĩa gì, cái gì đã quyết định rồi thì thôi, không nên thay đổi nữa’. Cô thở dài nhưng vẫn cười với anh qua chat bằng những câu đùa kiểu bạn bè. Đó là cơ hội thứ nhất.

Một tuần sau đó, cô nói chuyện với anh về một người bạn của cô. Sự khổ sở trong tình cảm khiến cô chỉ muốn nổ tung, cô muốn được chia sẻ, và người đầu tiên cô nghĩ đến là anh. Họ nói chuyện với nhau như thời gian trước khi anh vẫn còn ở bên cô, nắm tay cô. Cảm giác được chia sẻ, được lắng nghe, được an ủi khiến tim cô chùng xuống. Cô nhớ anh biết bao nhiêu. Muốn được ào vào vòng tay anh và gục đầu vào ngực anh để anh dịu dàng ôm cô vào lòng biết mấy. Cô nghĩ đến những thời gian hạnh phúc trước đó, thấy mình vẫn còn yêu và cần anh nhiều. Cho dù cô đã phạm lỗi lầm gì, dù anh đã vội vàng kết tội cô ra sao, dù hai người đã làm đau nhau thế nào, cô vẫn muốn tha thứ cho anh, cho tình yêu vô cớ của mình, vẫn muốn cùng anh tận hưởng tuổi thanh xuân và những năm tháng còn lại. Cô nói: ’Em muốn gặp anh...’. Đáp lại: ’Anh có chút việc, cuối tuần nhé!’. Lòng tự trọng trong lòng cô trỗi dậy, một lần nữa cô đã dẹp bỏ lòng tự tôn vốn dĩ chưa bao giờ hạ xuống trước kia của mình để nói với anh lời hẹn trước. Nhưng thêm một cơ hội qua đi.

 
Ảnh minh hoạ: vi.sualize


Một tuần sau nữa, họ đi xem phim cùng với một người bạn chung. Trước đó cô đã nghĩ: ’Trong lòng vẫn còn tình cảm, liệu gặp nhau có khiến cả hai buồn hơn, đau hơn không...’ nhưng rồi bạn cô khuyên vẫn cứ nên gặp, rằng cho dù chia tay nhưng vẫn có thể là bạn bè của nhau, vẫn có thể vui vẻ. Cô cũng nghĩ thế nên đồng ý hẹn cả anh và người bạn đó đi cafe và xem phim cùng nhau. Nhưng lòng người vốn không phải là gỗ đá, càng không là nước chảy bèo trôi. Ngay khi nghe giọng anh qua điện thoại, khi nhìn thấy anh, khi ngồi bên anh, nhất là khi xem những cảnh tình cảm cùng nhau, cô biết tình yêu không chỉ giản đơn là đến rồi đi, là gặp gỡ rồi chia ly. Tuy anh và cô ngồi cách nhau một quãng, không hề chạm vào nhau và càng không có những cử chỉ trao đổi thân thiết, cũng chỉ qua lai mấy câu nói cười đùa về bộ phim, nhưng cô cảm thấy trái tim mình chỉ đập cho anh. Cô không nhìn thẳng vào anh, cũng không thể đoán biết anh nghĩ gì, anh cảm nhận thế nào, chỉ thấy anh thỉnh thoảng nhìn cô, ánh mắt ấy không thay đổi gì cả. Cũng có khi mình nhầm, cô nghĩ thế. Nhưng có gì quan trọng đâu, dù sao thì họ cũng chỉ còn là bạn bè thôi.

Nhưng khi về đến nhà rồi, khi cơn mưa dọc đường làm cô ướt lạnh và hơi ho, cô bỗng nhớ anh da diết. Cô nhớ hơi ấm của anh, nhớ bàn tay anh nắm chặt tay cô khi họ đi chơi và trời trở lạnh, nhớ ánh mắt anh lo lắng nhìn cô. Lúc đó, tất cả hình như đều không còn quan trọng nữa, cô chỉ cần có anh thôi. Trước khi kịp nghĩ, điện thoại cô đã send đi tin nhắn: ’Em rất nhớ anh đấy’. Cô giật mình, thẫn thờ trong giây lát trước sự run rẩy của trái tim trong lồng ngực mình. Cho đến khi nhận được tin nhắn của anh: ’Anh cũng thế’, cô vẫn còn mơ màng với những hồi ức mới như ngày hôm qua của anh và cô. Và trong một giây ngắn ngủi, cô quyết định cô phải cho anh, cho cô, cho tình yêu của họ một cơ hội nữa. Cơ hội cuối cùng. Cô nhớ đến lời của một cuốn sách mà cô rất thích: ’Sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua’. Cô thường vẫn dùng lời này để an ủi mình trong công việc những khi cần liều lĩnh. Bây giờ thì cô muốn dùng nó cho tình yêu của mình. Tay cô ngập ngừng trước khi send đi tin nhắn: ’Dù sao đi nữa, em vẫn còn yêu anh’. Cô chờ rất lâu trước khi tắt điện thoại. Anh im lặng. Đó là cơ hội cuối cùng...


 
Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Khi gặp anh, cô đã nghĩ rằng cuối cùng cô cũng tìm thấy một người cô có thể nắm tay cùng đi hết cuộc đời. Cô vốn trân trọng tình yêu này cho dù nó chưa dài rộng như mối tình đã lấy đi nhiều đam mê, nhiều nụ cười và cũng nhiều nước mắt trước đó của cô. Cô vốn nghĩ từ nay, cô sẽ không còn đơn độc giữa những yêu thương mà cô không đón nhận nữa. Cô đã nghĩ, vì tình yêu này, cô sẽ sẵn sàng bỏ qua sự kiêu hãnh như trời của cô gái ngang tàng trước đó để bên anh, để tha thứ những hiểu lầm, để cho anh những cơ hội. Nhưng trong tình yêu, cơ hội để cứu vãn không nhiều. Cô đã cho anh cơ hội cuối cùng. Và anh đã bỏ qua.

Lạ thay, sau đó, cô cảm thấy không còn hối tiếc hay buồn bã nữa.

Cô thấy nhẹ nhàng. Ít nhất, cô đã sống, đã khóc hết mình cho tình yêu này cho dù nó có xứng đáng hay không.
Cô sẽ không còn quay nhìn nó với cái nhìn đau đáu hối tiếc nữa.

Cô mỉm cười, xóa số và cái tên đầy yêu thương trong danh bạ, xóa nick của anh trên yahoo chat, cũng lại một cái tên yêu thương. Sau này, cô sẽ không cần dùng đến cái tên đó nữa. Anh sẽ chỉ là một người bình thường như bao người khác xung quanh cô. Người con trai đã mang đến cho cô cảm giác ấm áp trước đó đã vĩnh viễn ra đi cùng với sự im lặng của anh, mang theo những hồi ức đẹp và cả những nước mắt buồn của cô...

Mỗi một người đến trong đời ta, cho dù mang đến hạnh phúc hay khổ đau cũng đều có ý nghĩa với ta. Không sợ đau khổ, chỉ sợ một ngày trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực sẽ lạnh giá mà thôi. Vậy thì, cho anh cơ hội cuối cùng, cũng là cho tình yêu, cho tuổi thanh xuân một lần nữa rực rỡ. Cô đã sống hết mình cho tình yêu.

Họ chia tay cũng đã lâu. Một cuộc chia tay nhẹ nhàng, thanh thản, không nước mắt vì cả hai đều cảm thấy không thể cùng nhau đi hết con đường. Mắt cô ráo hoảnh khi một mình về biển, như một sự bù đắp, một sự tạ lỗi cuối cùng với tình yêu dài rộng của anh và cô, cho lời hứa mãi mãi không thực hiện được của họ: Sẽ về biển cùng nhau, sẽ đứng trước biển trong vòng tay nhau, lặng im mà không hề lặng im trước biển vô cùng. Anh cũng bình thản bước, công việc và cuộc sống cuốn anh đi. Thế rồi thôi...

Cô bắt đầu làm quen với cuộc sống một mình.

Qua đường một mình không có bàn tay anh nắm chặt. Đi học, đi làm một mình. Đọc sách, vẽ tranh, đi dạo và tận hưởng cuộc sống một mình. Cũng như anh, cô hạnh phúc, thanh thản. Cô không ngoái đầu, không nhìn lại con đường hoa cỏ ngọt lành anh và cô đã đi cùng nhau.

Đã xa vắng những yêu thương, hờn giận. Đã qua rồi những nước mắt, nụ cười. Đã không còn nuối tiếc, hờn trách. Cả cô và anh đều đã có sự bình thản trong tâm hồn mà sống. Cuộc sống đã trôi đi như thế.

Ảnh minh hoạ: Nhung

Nhưng hai tiếng ’Tình yêu’ vẫn xa xăm quá đỗi. Những năm vừa dài mà cũng vừa ngắn ngủi ấy, cô không mở trái tim mình cho ai. Không người con trai nào đến gần có ý nghĩa hơn một người bạn với cô. Cô đã quen không nghĩ đến anh nữa, cô hạnh phúc, bình yên như lời hứa ngày đó với nhau, nhưng cô cũng không yêu ai cả. Duy nhất có con mèo trắng cô nuôi là có thể gần gũi cô nhất, có được tình yêu duy nhất của cô.

Thời gian như một vòng xoay không chuyển dịch, trôi mãi trôi mãi mà vẫn tưởng như đang ở một khoảng nào đó của nhiều năm trước. Một ngày, cô nhận được tin nhắn bằng kí hiệu tắt quen thuộc ngày xưa của hai người, anh nhắn anh rất nhớ cô. Thì ra anh đã nhìn thấy cô trên đường. Có lẽ anh vẫn như ngày xưa, không kìm nổi lòng mình trước cái dáng mảnh khảnh đến mong manh và nụ cười mắt buồn của cô. Có lẽ trái tim vốn bướng bỉnh đã không muốn tuân theo con đường êm đềm mà lý trí đã đặt ra nữa. Anh muốn được gặp cô.

Cô cũng muốn gặp anh. ’Chia tay’ là gì chứ? Là hai người yêu nhau quyết đinh sẽ không nắm tay nhau đi hết một con đường cùng nhau. Là khi họ sẽ đi trên hai con đường mới, không ngoái nhìn lại hun hút sâu lối đi chung ngày xưa nữa. Là khi không còn chia sẻ buồn vui, không còn cùng nhau ăn chung một bữa cơm dù rất vội, không còn nắm lấy tay người kia khi cần che chở, hay ngả đầu lên ngực trong một phút cần bình yên. Là vĩnh viễn không còn có mặt trong đời nhau, vĩnh viễn không còn là điều quan trọng. Là không gì cả của mỗi ngày thức dậy và của những tháng năm phía trước. Nhưng có đơn giản thế không? Cuộc đời hình như không chỉ thế...

Cô vẫn thấy không đành.

Nhưng khi gặp nhau rồi, khi ngồi đối diện với nhau sau vài năm xa cách, bỗng dưng có một sự trống rỗng vô bờ ùa vào lòng cô. Cô ngước nhìn anh, nhìn đôi mắt khổ sở đang nhìn cô, nhìn bàn tay anh nắm chặt, biết rằng anh cũng đang cố tìm kiếm sự run rẩy vô bờ bến của yêu thương xưa kia mà bất lực. Họ cứ ngồi lặng yên như thế, cái lặng yên ngọt ngào, sâu thẳm của xưa kia khi hai người chỉ cần được ở bên nhau, nhìn vào mắt nhau mà không cần phải nói gì cả đã tan biến đi hoàn toàn, chỉ còn một sự trống trải, thất vọng xâm lấn. Bất giác, cô mỉm cười nhìn anh: Mình về thôi anh, muộn rồi.

Muộn rồi. 
Ảnh minh hoạ: vi.sualize

Cô vẫn là cô, mong manh, xinh đẹp, nồng nàn. Anh vẫn là anh, chàng trai thanh cao, ngạo mạn, mạnh mẽ. Nhưng trong tình yêu của họ, thứ tình cảm thiêng liêng đã mất đi của rất lâu về trước, cô và anh đã không còn là hai người thuở xa xưa. Điều đã mất đi, không gì có thể lấy lại được. Cho dù chừng ấy tháng năm cô và anh chưa từng một lần mở lòng cho ai, chưa từng một phút nguôi thương yêu. Giống như một khúc nhạc, dừng ở chỗ du dương nhất thì hay biết mấy, nhưng cả anh và cô vì nuối tiếc đã cố hát tiếp, hát rồi mới biết giai điệu sau này tồi tệ biết bao.

Lau khô nước mắt, rồi về thôi, ngày mai chúng ta còn phải đi học, đi làm. Phải tiếp tục những ước mơ, những dự định mà trong đó không hề có nhau. Anh và cô đã rẽ hai con đường, đã đi quá xa nhau không thể nào quay lại. Bản tình ca cũ đừng hát tiếp nữa, nhé anh! 

Chia sẻ của bạn đọc:

Đọc câu chuyện này mà tôi thật lòng nhớ người yêu xưa của tôi quá. Đã 3 năm trôi qua, kể từ ngày đầu tiên tôi gặp anh, và đã 1 năm từ ngày tôi xa anh. Nhưng cảm giác như mới ngày hôm qua thôi, anh không gặp tôi. Nước mắt tôi vẫn rơi khi nghĩ đến anh, bước chân tôi vẫn lê bước đến những nơi tôi và anh đã từng đến. Nhưng tôi lại không đủ can đảm đến với anh. Không biết giờ này, anh đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình chưa? Tôi vẫn đứng đây, và cầu mong hạnh phúc sẽ đến với anh. Yêu anh rất nhiều...

dieuthuyen, ha noi, gửi lúc 07/04/2010 17:09:21

Một câu chuyện buồn - hay chính là tâm trạng của mình ?
Cái jì mất đi thì ko thể lấy lại được - hãy trân trọng những jì mình đã có&đang có....

baolinh062009, HN, gửi lúc 07/04/2010 13:02:53

Đã 10 năm kể từ ngày em nói lời chia tay, tôi vân nhơ em... lam sao nhỉ ?

nhat huy, Hue, gửi lúc 07/04/2010 08:11:1

Đọc truyện này như mình nhìn lại chính cuộc tình của mình vậy. Lòng cũng khá thanh thản vì đã cố gắng rất nhiều, đã cho đi rất nhiều cơ hội, nhưng nhiều lúc lại nhớ anh đến cồn cào....Em vẫn còn yêu anh.

maudontim3041989, gửi lúc 07/04/2010 00:17:08

Còn tôi thì chờ em và cũng cho em rất nhiều cơ hội , nhưng em chưa về với tôi . Tôi có chờ nữa ko , cho em thêm 1 cơ hội nữa hay ko ?

meoluoi, âsfasdsasdfsdf, gửi lúc 05/04/2010 23:00:16

Khi mình và anh chia tay, mình vẫn còn yêu anh rất nhiều. Mình cũng đã cho anh rất nhiều cơ hội nhưng anh đều không đón nhận nó. Và mình biết, mình và anh sẽ mãi xa nhau, mình sẽ thực sự buông tay anh ra, nhưng mình thực sự vẫn rất buồn, vẫn chưa thực sự thanh thản và nhẹ lòng như cô gái trong câu chuyện kia.

ngoclantim_lc, gửi lúc 05/04/2010 18:51:26

Hôm nay đọc blog radio này cảm thấy giống mình quá .Mình đã cho anh cơ hội nhưng anh bỏ qua nhiều quá .Giờ xa nhau rồi anh cứ trách mình nhưng sao anh không nhận ra mình đã cho anh thật nhiều cơ hội .

hoaban mai, gửi lúc 05/04/2010 16:51:17

Tôi cảm thấy blog radio này như nói lên tâm trạng của tôi vậy. Thật giống mối tình đầu của tôi. Người con gái trong truyện có 1 tính cách giống hệt tôi. Và tôi nghĩ nếu chúng tôi không quay lại nữa thì sẽ tốt hơn. Tôi không buồn vì điều đó mà ngược lại tôi cúng phải cám ơn người đó vì nhờ người đó mà tôi biết điều gì quan trọng hơn trong cuộc sống. Các bạn nghe thử bài hát Anh của Hồ Quỳnh Hương đi. Hay lắm đấy.
Nguyễn Hiền , Thái Bình, gửi lúc 05/04/2010 16:28:56

Một câu chuyện buồn giữa hai người. Tình yêu đã quá xa, quá xa .. Bất giác có gì đó giống như câu chuyện đã từng xảy ra .. Cảm ơn Blog Radio :)

Đức , gửi lúc 05/04/2010 16:28:13

Một câu chuyện rất cảm động ... ko chỉ dành cho những tình yêu đã mất mà còn dành cho những người đang yêu ...để biết trân trọng những gì mình đang có. Thank bạn!

Pham Dung , gửi lúc 05/04/2010 16:27:41

"Thì ra anh đã nhìn thấy cô trên đường. Có lẽ anh vẫn như ngày xưa, không kìm nổi lòng mình trước cái dáng mảnh khảnh đến mong manh và nụ cười mắt buồn của cô. Có lẽ trái tim vốn bướng bỉnh đã không muốn tuân theo con đường êm đềm mà lý trí đã đặt ra nữa. Anh muốn được gặp cô..." !!!? ... cảm ơn tác giả_thanhhuyendel !

kh , gửi lúc 05/04/2010 16:26:37

Cuộc đời của mỗi người, nói cho cùng rồi cũng qua đi, còn lại chăng chỉ là dư âm của một thời dĩ vãng, lắng đọng mãi trong lòng chúng ta.Dù ngày hay đêm, dù sớm hay khuya em vẫn dễ dàng mang tới trong trái tim mình những xúc cảm về hạnh phúc.

TM, gửi lúc 05/04/2010 16:25:55

Tôi thik câu truyện này, có vẻ nó khá giống truyện của tôi, chỉ tiếc là tôi chưa được mạnh mẽ như cô gái trong truyện. Hy vọng một ngày nào đó tôi cũng có thể sống thanh thản và nhẹ nhàng như thế...
TL , gửi lúc 05/04/2010 16:24:16

Khi yêu đừng quay đầu lại, khi ngại nên quay đầu đi. Hãy sống vì những điều phía trước !!!

Cao Phi - Nam Định , gửi lúc 05/04/2010 16:23:39

Buon!!
Cam on ban da gui bai viet nay toi Blogviet!

Hoang Ngoc Diep, Tu Ky, Hai Duong, gửi lúc 05/04/2010 15:35:22

minh cung dang o trong hoan canh do .chi vi mot cau treu dua ma anh ay da roi xa minh. minh nghi anh ay da qua ich ky va nhan tam bo mac lai minh.mac du da xin loi rat nhieu nhung anh ay ko 1lan nhan tin hay bat may khi minh goi anh ay nua. minh biet the la chung minh da xa nhau mai mai khong bao gio co the tro lai.neu ai d0 yeu thuogn nhau thuc su thi dung vi nhung lam loi ma roi xa nhau nhe

pham thi hoa, hai duong, gửi lúc 05/04/2010 12:16:16

rất cảm động^^!
một niềm vui đã bị cắt đứt,và nếu đây là câu chuyện thật của bạn thì mình có thể hiểu dc tâm trạng của bạn trong lúc đó..chỉ có những người trong cuộc mới hiểu dc

Nguyễn Thắng Quang, bac ninh, gửi lúc 05/04/2010 10:37:56

Cái kết của mọi cái kết là gì? Đó là : "anh ấy ( cô ấy) ko phải là cả thế giới của tôi!"
Ko ai là cả thế giới của ai cả, vì mỗi người đều có thế giới riêng của mình.
Đừng bao giờ hoài niệm quá nhiều về những thứ đã qua - đó chỉ là cảm giác , đó chỉ là phản xạ có điều kiện, mà đã là phản xạ có điều kiện thì có thể sẽ mất đi lắm. Nên đừng để mình lún sâu vào hoài niệm bạn nhé!

Catling, gửi lúc 05/04/2010 10:06:11

Cảm ơn bạn rất nhiều! Câu chuyện của bạn chính là câu chuyện hiện tại của mình, giờ mình cũng đang rất đau khổ. Những cơ hội mình cho anh, nhưng anh đã không tận dụng nó. Và giờ đây mình cũng cần phải mạnh mẽ như bạn để cho anh cơ hội cuối cùng. Nếu sau đó anh vẫn bỏ qua, mình sẽ thanh thản hơn. Sẽ tiếp tục sống một mình ... không anh!

hamaixanh105, Hà Nội, gửi lúc 05/04/2010 08:41:14

Một khúc nhạc dạo, nhẹ nhàng đến rồi nhẹ nhàng đi , nhưng nghe sao da diết quá

llnyrl, gửi lúc 04/04/2010 23:58:26
 

Qua thời gian, thứ tình cảm thiêng liêng đó của anh và cô đã không còn nữa...Giá như thời gian ngừng lại khi anh và cô bên nhau... giá như cô cho anh cơ hội...giá như anh đừng lạnh lùng và vô tâm...giá như anh và em đừng như thế...Những ngày mưa Hà Nội thật buồn...

bờm, vinh, gửi lúc 04/04/2010 22:48:29

buon wa .minh cung da vuot wa duoc thoi gian do .minh rat giong ban .moi chuyen deu se wa

huyennhi, gửi lúc 04/04/2010 22:03:44

Chỉ là chút cảm xúc về những gì đã qua...
Buông tay...
Đơn giản là ko thể tiếp tục nữa...
Từ mai, sẽ để những kí ức ấy ngủ ngoan, sẽ trả kỉ niệm về cái nơi thực sự thuộc về nó - đó là "quá khứ"!

xương rồng, HN, gửi lúc 04/04/2010 21:59:27

Cuộc sồng là không chờ đợi, phải biết nắm bắt cơ hội

STO, Vietnam, gửi lúc 04/04/2010 12:09:15

Em cũng thế đấy Lăng ạ.Em cứ giữ hình bóng anh bên mình bao năm qua.Để rồi gặp lại anh, em thấy mình lòng trống trải kì lạ.Có lẽ giữ hình bóng anh bên mình chỉ là thói quen chứ hok phải vì yêu thương nữa.>.

trang, HN, gửi lúc 03/04/2010 19:25:04

Bài viết rất hay , rất giống hoàn cảnh của mình , mình cũng mong sau trái tim mình có thể thanh thảng như bạn , mình cũng đã cho anh cơ hội cuối nhưng dừơng như anh không nhận ra hay cố tình không biết , mình rất nhớ anh nhưng minh cũng phải mạnh mẻ để tiếp tục một con đường còn dài phái trước, mà nơi đó sẽ không bao giờ có anh .

ocgaovis, HCM, gửi lúc 03/04/2010 13:35:36

Hay quá :X....... Thấy nhớ.......1 con người. Cái NGu lớn nhất của con trai là Từ bỏ :)) kakak

PHạm MInh Châu, gửi lúc 03/04/2010 13:30:1

Thật vậy sao?

Page, HN, gửi lúc 03/04/2010 13:20:23

Cuộc đời của mỗi người, nói cho cùng rồi cũng qua đi, còn lại chăng chỉ là dư âm của một thời dĩ vãng, lắng đọng mãi trong lòng chúng ta.Tình yêu bao giờ cũng đáng được trân trọng bởi những tình cảm chân thành , nơi khởi đầu cho mọi suy nghĩ và hành động, và mọi điều lun xuất phát cho sự thành thật.Dù ngày hay đêm, dù sớm hay khuya em vẫn dễ dàng mang tới trong trái tim mình những xúc cảm về hạnh phúc.

Truc mai, hoatulip_usd89@yahoo.com, gửi lúc 03/04/2010 11:07:38

Nhẹ nhàng nhưng buồn quá, đọc xong cảm giác như vẫn nuối tiếc, vẫn thấy ko đành

bestyeu, gửi lúc 03/04/2010 10:11:22

Đọc bài viết của chị mà mình như thấy được hình ảnh mình trong đó, những suy nghĩ, những cảm xúc sao mà giống thế, có những hành động, những cử chỉ sao mà quá đỗi quen thuộc. Nhưng tất cả cũng đã qua rồi, đã gần gần 1 năm rưỡi hai đứa mình chia tay, cuộc chia tay cũng nhẹ nhàng lắm, từng đó thời gian chúng mình không gặp lại nhau, giờ bạn đã có cuộc sống mới, có người để yêu thương và che chở rồi, còn mình vẫn là mình ngày xưa, chưa thể mở lòng cùng ai được, nhưng niềm tin về cuộc sống vẫn luôn ngự trị trong minh. Cầu chúc cho bạn hạnh phúc.
Cảm ơn chị thật nhiều về bài viết, bài viết thật hay và nhiều cảm xúc, chúng ta là những người ở lại, hãy cố gắng sống thật mạnh mẽ lên nhé! mong một chút bình yên cho những người ở lại. chúc chị gặp nhiều may mắn và hạnh phúc trong cuộc sống

Hằng Phương, Hà Nội, gửi lúc 03/04/2010 10:11:10

Cảm ơn bạn, tôi thấy mình trong bài viết này, in như bạn viết cho tôi vậy. Tôi không có năng khiếu viết được những dòng này, xin phép được copy bài của bạn về blog của tôi nhé, chúc vui

Chelsea, HN, gửi lúc 03/04/2010 10:04:36

Câu truyện quá hay! Mình đọc mà thấy như có mình trong đó.. Cám ơn bạn nhé, thanhhuyendel!

,
velvet, Hanoi, gửi lúc 03/04/2010 09:34:0

Anh sẽ lại cưa em nhé ... Chẳng có gì là muộn cả . Sooner than latter !

mr_bangkhuang, ha noi, gửi lúc 03/04/2010 03:28:51

Đúng là cảm giác nuối tiếc:(. Đọc xong bài này tự nhiên thấy thật buồn, vì trong tôi vẫn còn nuối tiếc, vẫn còn hy vọng, nhưng lại sợ kết thúc như câu chuyện này...

TT, Hà Nội, gửi lúc 03/04/2010 01:11:42
 
...

 

 

 
 

toj da song het mjnh cho 1 ty,1 ty ma toj cho rang se co hp...nhung cung nhju lan a lam toj bun`...lam traj tjm toj dau...toj yeu a...toj yeu a con hon ca ban than mjnh ? nhung tat ca gjo da xa roj toj cung cho a co hoj cho ban than toi co hoj va cho ca ty ma chung toj tung hua se co hp....nhung a da dj bo laj toj voj noj dau,tat ca gjo chj la qk...toj van mjn cuoj va chuc a hp du toj hju traj tjm mjnh ton thuong den nhuong nao?

 
 
 
 

Đọc, cảm giác thực như chính mình ... nhớ cái cảm giác khó vượt qua, nhớ cái cám dỗ khiến mình cứ ngoảnh đi, rồi quay lại, rồi lại ngoảnh đi ... muốn chia tay một người, rồi lại thôi ... nhưng rồi qua đi, gặp tình yêu mới, mọi thứ bỗng đơn giản và ta biết: mọi sự dũng cảm trên đời đều có giá của nó!

 
 
 
 

mình đã từng như thế này. nhưng người mình đã từng yêu đã lấy vợ, mình không thể như 2 người này.

 
 
 
 

kết thúc buồn quá ! cái kết không ai mong muốn cả... giá như ai cung biết trân trọng cơ hội cho tình yêu heng!

 
 
 
 

Đọc xong, nghe xong thấy xót xa thật đó. Vẫn biết những thứ đã mất đi không lấy lại được. Ty đã qua không quay trở về, mà sao con người vẫn trăn trở đến thế. Sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua ư? mấy ai có dũng cảm đó?

 
 
 
 

Đôi khi nói rằng không có lí do, mình nghĩ chỉ là phút cuối người ấy không muốn làm bạn tổn thuơng khi nói ra rằng tình yêu không còn nữa. Gặp lại để thấy vết thuơng lòng để lại cho nhau quá lớn.Níu kéo để biết mình đã sống hết lòng vì tình yêu

 
 
 
 

"Nhưng khi gặp nhau rồi, khi ngồi đối diện với nhau sau vài năm xa cách, bỗng dưng có một sự trống rỗng vô bờ ùa vào lòng cô"

 
 
 
 

Buon qua.

 
 
 
 

link tai chan qua anh chi oi sao ma tai ve de luc nao doi thi nghe ma kho vay anh chi oi

 
 
 
 

Cảm ơn bạn! tôi cũng thấy mình trong bài viết này, tại sao lại có nhiều người có chung tâm trạng này vậy. xin phép bạn cho tôi copy bài viết về blog của tui nhé!thanks you!

 
 
 
 

Cảm giác quen thuộc quá..tại sao người ta phải xa nhau khi vẫn con yêu..một câu truyện tương tự..nhưng tôi lạiko bao h muốn một kết thúc tương tự..!!

 
 
 
 

blog cua bạn giống như chính những mối tình của bạn vậy,buồn nhưng cũng rất hay.chắc hẳn có nhiều bạn đồng cảm với tâm trạng riêng với bạn, nhưng nếu kết thúc có hậu hơn mọt chút thì có lẽ sẽ càng hay hơn

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 123: Sao anh không nói yêu em?   (29/03/2010)
Blog Radio 122: Phải rồi, em yêu anh!   (29/03/2010)
Blog Radio 121: Hãy gọi tôi là Phố!   (16/03/2010)
Blog Radio 120: Anh! Em đã về đây! (phần cuối)   (08/03/2010)
Blog Radio 119: Anh! Em đã về đây! (phần 1)   (27/02/2010)
Blog Radio 118: Đôi tình nhân mùa xuân   (27/02/2010)
Blog Radio 117: Cầu hôn lần nữa!   (22/02/2010)
Blog Radio 116: Tình nhân lặng lẽ   (01/02/2010)
Blog Radio 115: Ba yêu nhất lúm đồng tiền của mẹ!   (01/02/2010)
Blog Radio 114: Sao em luôn phải tự dựa vào chính mình?   (01/02/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
2012 – Cùng “Cafe Blog” chào đón năm mới!
 
Khám phá bí mật để rinh quà và cực nhiều Voucher may mắn
 
Mời bạn tham gia bình chọn 30 bài thi xuất sắc nhất cuộc thi Tôi và thần tượng!
 
Tham gia sự kiện nhận quà miễn phí - “Mánh” lừa mới trên Facebook
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Sao chưa bao giờ anh mở trái tim mình cho em?  
TRUYỆN ONLINE
  Hạnh phúc có đo được không anh?  
BLOG FAMILY
  Những mùa hoa bỏ lại…  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
CAFEBLOGGER
  Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.