Blog Radio 128: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em!
15:56, 19/5/2010 (GMT+7)
Bạn đang nghe Blog Radio 128
Hôm nay tâm trạng của bạn thế nào?
Nếu bạn đang gặp tâm trạng không tốt hay đang trải qua một nỗi buồn dài thì Blog Radio tuần này dành cho bạn và cùng chia sẻ với bạn!
Trong một số Blog Radio cách đây đã lâu có một câu nói được rất nhiều bạn đọc yêu thích đó là
“Cuộc sống cho ta một nỗi đau cũng sẽ cho ta một người để xoa dịu nỗi đau đó ” . Ai là người thường xuất hiện để xoa dịu nỗi đau của bạn? Mỗi người có một cách để xoa dịu nỗi đau của mình, người cất giấu nó vào sâu thẳm trong lòng, người tìm đến sự sẻ chia, nhưng cũng có những người gặm nhắm nỗi buồn để nó mãi không “liền sẹo”... Mời các bạn cùng đến với Blog Radio tuần này và chia sẻ với hai câu chuyện của chúng tôi!
Hãy save những vết thương vào file "kỷ niệm"
Blog Việt - Bạn hãy hình dung bộ não của chúng ta như ổ cứng của máy vi tính. Khi còn bé, bộ nhớ còn trống rất nhiều, nên cái gì mình cũng nhớ: tốt nhớ, xấu nhớ vẫn không sao. Nhưng rồi khi ta đã lớn, mở rộng thêm bao nhiêu mối quan hệ, công việc, học tập đã chiếm hết bộ nhớ của bạn. Vì vâỵ có lúc mình cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi…
Tại sao ta không sắp xếp lại, xóa bớt đi cho bộ nhớ nhẹ hơn, khởi động nhanh hơn, load dễ dàng hơn?
Đã nhiều lần tôi muốn “delete” hết tất cả, không còn nhớ nhung gì nữa, để bắt đầu cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như mình “click chuột phải” chọn “delete”như máy vi tính. Tôi càng muốn quên đi thì nó lại cứ hiện về rõ rệt trong đầu.
Càng ngày bộ nhớ càng đầy thêm, kéo theo là những nỗi buồn, những căng thẳng, những đêm khuya ngồi 1 mình nghe Rock hay nhạc Trịnh để xua đi nổi buồn,để quên đi tất cả…Quên hết, quên hết…miệng tôi cứ lẩm bẩm như sư thầy tụng kinh. Nhưng đâu lại vào đấy,tôi vẩn không sao quên được.
Tôi phải làm gì để quên được nó đây?
Với nhiều biện pháp đươc đưa ra:
Giải pháp thứ 1: Mở rộng thêm nhiều mối quan hệ, đi chơi nhiều hơn…Nhưng rồi vừa không quên được mà bộ nhớ lại càng đầy hơn, mệt người, tốn kém…Nói chung không ổn.
Giải pháp thứ 2: Rủ mấy thằng bạn thân đi uống rượu. Rượu sẽ giúp ta quên đi tất cả. Nhưng như ai đó đã nói: “Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Để rồi sáng mai tỉnh dậy tôi phải đối mặt với hậu quả để lại : là hiện trường bừa bộn, là những giọt nước mắt rơi trên gò má gầy, sạm vì nỗi vất vả của mẹ. Tôi sợ nhất ánh mắt mẹ nhìn tôi lúc ấy, ánh mắt thất vọng về sự buông thả của thằng con trai. Lúc đó tôi sợ ,tôi buồn ,tâm trạng giày xéo ,lòng tôi đau, cổ họng nghẹn lại như mắc phải cái gì đó. Mẹ ơi!Con sai rồi…Cái đáng quên không quên được,lại làm cho mẹ buồn vì tôi. Giải pháp này thất bại nặng nề.
Dường như trái tim tôi mang đầy vết thương, thật khó có thể lành. Tôi không muốn đụng vào chỗ đau. Cũng chẳng muốn ai hàn gắn cả. Rồi tôi đi làm,đi học... Cuộc sống ý nghĩa và đỡ tẻ nhạt hơn .Nhưng tôi vẫn ghét đêm. Đêm nào tôi cũng ngủ muộn,cũng nghe Rock, nhạc Trịnh. Mình tôi với màn đêm yên tĩnh tôi sẽ lại nhớ tới người ta. Tôi không còn yêu người ta như ngày xưa nhưng cũng không sao quên được hình bóng ấy. Tôi vẫn giữ tất cả kỉ niệm bên mình, không cho năm tháng xoá nhoà. Người ta vẫn nằm ở một nơi sâu kín trong trái tim tôi. Có phải vì thế nên tôi cứ hay buồn....
Ảnh minh họa
Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi:
Tôi tự tạo cho mình một File mang tên: File “Kỷ Niệm”. Rồi tất cả những gì mà tôi đã cố quên mà vẩn nhớ tôi đem ra sắp xếp lại, NÉN chúng lại “cut”, rồi “paste” tất cả vào file “kỷ niệm” này. File này được tôi giấu vào 1 chỗ khuất để mỗi lần mở máy ra tôi không phải nhìn thấy nó nữa.
Nó cũng giống như vết thương lâu ngày không khỏi mà ngày nào mình cũng nghĩ đến nó, cứ cào cấu, khoét sâu hơn vào vết thương…làm cho nó không khỏi, có thể bị nhiễm trùng. Vậy thì tại sao tôi không chấp nhận vết thương này, chấp nhận, sống chung với nó, coi là 1 phần trong cuộc đời mình. Để rồi thời gian sẽ chữa lành vết thương này. Cho đến 1 ngày, khi nhìn vào vết sẹo này mình sẽ vẫn nhớ về một kỷ niệm gắn liền với cuộc đời mình. Khi ấy, vết thương năm nào đã thành sẹo, không thể làm đau mình đươc nữa. Mình sẽ không quên về nó, nhưng nó đã đươc “save” vào file “kỷ niệm” từ bao giờ rồi...
“Cái quý giá nhất trên đời này không phải là cái mình chưa có được, cũng không phải là cái mình đã mất đi. Mà cái quý giá nhất trên đời này là cái mình đang có”. Thì ai đó ơi! Hãy biết trân trọng nâng niu và bảo vệ cái mình đang có để nó không bị mất đi, phải phát triển nó để được những cái mình chưa có!
Gửi từ email Anh Tuấn - mrtuan.ho1986@....
“ Viết cho em, là “cơn gió nhỏ”, là tình yêu của anh… hôm qua, hôm nay và mai sau nữa em nhé!”
Blog Việt - Đâu đó, em cần những khoảng lặng để nghĩ suy cho riêng mình. Có tù túng, có chật chội lắm không khi em cứ mãi quẩn quanh với quá khứ, cứ cố chạm vào nỗi đau trong em. Cái vết thương vốn dĩ đã lên da non, không thể nói là đã lành lặn, nhưng ít ra là không còn mưng mủ, sưng tấy như trước đây nữa.
Vậy mà… em cứ mãi … làm đau em thôi!
Em muốn quên, nhưng dặn lòng không bao giờ được quên. Em khó nhọc, mệt nhoài để đi qua chừng ấy nỗi đau khi tuổi đời em còn quá trẻ. Em sợ một bàn tay nắm của ai đó, sợ đôi bờ vai mình lại run run trong tiếng nức nở nghẹn ngào. Em sợ ai đó hiểu mình, sợ ai đó sẽ chạm vào những phần khuất, sâu trong em. Sợ những sẻ chia của lòng người có là chân thật hay cũng chỉ là… giả tạo, là phù phiếm, là phút chốc thôi…
Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Cuộc đời vốn dĩ ngắn ngủi là thế mà sao mình không sống thật với nhau, đối đãi với nhau trong ân tình và sự tử tế. Cớ chi lại làm tổn thương nhau bằng cách này hay cách khác, cớ chi lại làm đớn đau những tâm hồn vốn dĩ phải được nâng niu.
Anh luôn tự nhắc nhở mình rằng: Cảm ơn quá khứ, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai ở phía trước. Nghe có vẻ máy móc, câu chữ nhưng thực sự là như vậy. Không tự khích lệ và động viên mình thì … Ai? Ai sẽ làm việc đó thay cho mình đây? Có ai đó đã nói rằng
nếu mình không tự nâng mình dậy, ngay cả khi có ai đó muốn nâng mình dậy, thì mãi mình cũng không thể nào đứng lên được . Ừ! mãi sẽ chẳng thể đứng lên được nếu mình không tự mình gắng sức. Đau đớn nào, khó khăn nào và mất mát nào trong đời rồi cũng sẽ qua mà em. Sẽ qua hết mà, chắc chắn là như vậy!
Hãy đi qua những khó khăn, những thử thách, những…và cả những lần mà tim rất đau, và nước mắt rơi có khi ít hoặc nhiều. Không chỉ là trong tình cảm, mà là trong nhiều “lĩnh vực” khác của cuộc sống nữa. Để làm gì em biết không? Để biết là mình mạnh mẽ như thế nào, can đảm như thế nào và bản lĩnh đến mức nào, em ạ! Hãy nghĩ đơn giản thế này thôi em nhé! Em gieo một hạt mầm và chờ cho đến khi nó lớn lên thành một cái cây. Nhưng để lớn lên, hạt mầm phải tự cựa mình, tách ra khỏi vỏ hạt.
Hạt mầm nhỏ bé lắm, nhưng cũng trải qua những lần “bị đau”, “được đau” và “phải đau” em ạ! Phải đau đớn và nhức nhối như thế thì mới “lớn” lên được, mới có thể trở thành một cái cây với nhiều hoa trái ngọt, lành. Em không sống kiếp là cây, nhưng em sống kiếp là người, một kiếp người mà em yêu quá đỗi và tha thiết được sống cho trọn vẹn, đủ đầy. Thế thì cớ gì mà lại buồn sầu và đau khổ nhiều như thế phải không em? Những lần bị, được và phải đau trong đời là không ít, là tăng theo cấp số cộng hay nhân, là tùy thuộc vào nhân sinh quan tích cực của mỗi người.
Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Em à!
Đừng tự mình “cố gắng” làm mình đau nữa nhé! Cái gì qua rồi, em để nó ở đâu đó đi, ở đâu đó cũng được nhưng đừng quay đầu lại nhìn nó... nhiều như vậy nữa . Hay là … để mai anh mua cho em cái hộp to thật là to nhé! Em gói gém, cất hết những nỗi buồn vào trong đó! Tựa vai anh này! Anh không biết là với em, bờ vai anh có đủ rộng, đủ vững chắc, và ấm nồng để em không thấy “lạnh” nữa không. Nhưng dù là ít ỏi, là trong khả năng và tất cả những gì anh có thể, anh mong là em sẽ cười, cười vì thấy bình yên thực sự về …trong tim.
Gửi từ
email Hoãi Bão – hoai_bao868
Cảm nhận của bạn đọc:
buon , hai phong, gửi lúc 15/05/2010 12:40:16
Phạm Thanh Hà , HT, gửi lúc 13/05/2010 13:15:19
Quả bóng , Phú thọ, gửi lúc 12/05/2010 23:26:19
pham thien ly , HN, gửi lúc 11/05/2010 15:13:50
TienTran , tp.hcm, gửi lúc 10/05/2010 18:49:57
Đại Ngốc , Tp Hà Nội, gửi lúc 08/05/2010 14:42:38
Hằng , hà nội, gửi lúc 08/05/2010 11:33:17
Mai Nguyệt , Đồng Nai, gửi lúc 07/05/2010 17:55:26
vu minh phuong , gửi lúc 07/05/2010 11:53:33
nguyễn huyền , bắc ninh, gửi lúc 06/05/2010 10:57:52
TienTran , tp.HCM, gửi lúc 06/05/2010 00:35:20
Dthuha , Yen Bai, gửi lúc 05/05/2010 14:16:05
Hồng Hạnh , Vinh, gửi lúc 05/05/2010 12:40:07
Đức Mạnh , Hưng Yên, gửi lúc 05/05/2010 07:41:04
Tran , thu duc, gửi lúc 04/05/2010 21:41:37
anh_co_don , thanh hoa , gửi lúc 04/05/2010 17:58:10
Nguyễn Thị Dung , Thái Nguyên, gửi lúc 04/05/2010 16:38:59
Ngọc Xih Đẹp , gửi lúc 04/05/2010 10:29:13
Duyen Pham , gửi lúc 04/05/2010 10:28:03
Thanh Loan , gửi lúc 04/05/2010 10:18:40
Truong Thi Viet Trinh , Nghe An, gửi lúc 04/05/2010 10:04:13
Kiều Anh Nhật , TP.BMT, gửi lúc 04/05/2010 09:51:39
nguyenhong , tphcm, gửi lúc 04/05/2010 03:29:29
lê chinh , hà nội, gửi lúc 03/05/2010 21:24:50
nyov , TP, gửi lúc 03/05/2010 17:46:03
Phong Thanh , gửi lúc 03/05/2010 17:31:41
Nguyen Anh Nguyet , gửi lúc 03/05/2010 15:47:58
Roseblanche , DHY_HN, gửi lúc 03/05/2010 13:21:28
vu thao , gửi lúc 03/05/2010 10:36:45
khánh nhiên , đà nẵng, gửi lúc 03/05/2010 10:12:27
Thai , gửi lúc 03/05/2010 09:18:45
cam tu cau , BH-ĐN, gửi lúc 03/05/2010 03:59:12
linh , đống đa - hà nội, gửi lúc 03/05/2010 01:00:54
XU , QB, gửi lúc 02/05/2010 18:50:59
TM , hoatulip_usd89@yahoo.com, gửi lúc 02/05/2010 17:45:41
hell , gửi lúc 02/05/2010 15:14:27
bưởi tây , gửi lúc 02/05/2010 13:23:48
bành thị ngọc mỹ , nghi liên_tp vinh_nghệ an, gửi lúc 02/05/2010 13:18:06
vân , thanh hóa, gửi lúc 02/05/2010 00:08:21
Pham ryry , gửi lúc 01/05/2010 22:56:36
HUONG , hcm, gửi lúc 01/05/2010 22:23:45
côbé tuyết , hà nội, gửi lúc 01/05/2010 22:07:15
Duong , ...., gửi lúc 01/05/2010 22:00:55
Phan Tuong Linh , quang tri, gửi lúc 01/05/2010 16:49:58
sakura , - TN, gửi lúc 01/05/2010 13:02:57
VIDEO
đôi khi có nhửng nổi đau chẵng thễ xóa mờ ... có nhửng vết thương đã thành sẹo quắm sâu vào tận trái tim .nếu như bạn nói ... chĩ cần 1 chiếc hộp to thật to đễ gói lại tất cả nỗi đau bõ vào đó thì chắc mình đã sống 1 cuộc sống vui vẽ và h/p nhưng bạn ạ !! sao mình ko h/p ?? nỗi đau chứ mãi dằn xé mình ... nó như một nỗi ám ảnh dai dẵng ... trái tim cứ đau đớn mỗi khi đêm về ... nhưng nước mắt thì lại ko rơi thành lệ đc ...
chung ta co thể lưu nhưng niềm vui và nỗi buồn vào cung nhau được không
phải làm sao nhỉ?. muốn nhưng không muốn. khi mà 2 người không biết phải làm sao...
cho em hỏi bây giờ muốn gửi bài viết của mình thì làm thế nào ạ?
đừng nên trốn tránh quá khứ các bạn ah! Mà hảy biến quá khứ của mình thành động lực cho bản thân minh để bước tiếp trên con đường mà mình chọn. Còn nếu bạn trốn tránh nó thì bạn cũng chẵng làm được gì trong cuộc đời đâu bạn. hảy đứng giậy và nắm lấy bàn tay bé nhỏ của quá khứ và dẫn nó đi dừng để nó dẫn bạn đị nhé..............
Anh ơi! khi nghe được trang blog này em nhớ anh nhiều anh nhiều lắm, anh biết không? Giá mà, chúng ta không gặp nhau hay chỉ lướt qua nhau như 2 người xa lạ có phải hơn không anh? Nhưng rồi 2 ta lại đi ngược lại điều đó. Em muốn nói với anh rất nhiều, phương xa ấy chúc anh luôn hạnh phúc_người đã tường gieo cho em hy vọng và rồi lại dấp tắt nhanh chóng cái hy vọng ấy trong em. Em khônh trách anh đâu vì em hiểu anh hơn ai hết trên đời này anh ak? yêu anh!