Thứ Tư, 23/5/2012, 00:45 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 134: Đừng yêu em chỉ vì em giống cô ấy!
  14:42, 15/6/2010 (GMT+7)
 

Bạn đang theo dõi Blog Radio 134!

 

Bạn thân mến! Trong tình yêu có những sự khởi đầu ngọt ngào nhưng kết thúc lại là nỗi nỗi buồn mênh mang. Khi một người yêu một người chỉ vì người ấy giống "người cũ" của mình và rồi một ngày "người cũ" trở về... Những người trong cuộc sẽ làm gì trong tình huống này đây? Mời các bạn cùng lắng nghe Blog Radio 134 được chuyển thể từ truyện ngắn: "Có bóng ai đi ngang phố" của tác giả blog Don’t Stop H0Lj

 

 

Blog Radio - Hà Nội đầu hè dở nắng dở mưa như con gái. Ở nhà đối diện với bốn bức tường khiến nó bức bối, lại dong xe lên hồ ngắm phố phường. Một mình. Trời không có nắng.

 

Nó thích ngồi bên một góc thành phố và ngó nghiêng vào cái thế giới đang chầm chậm trôi của mình, nó thấy mình nhỏ bé và đơn độc, nó lại nhớ đến người ta…

 

say nắng người ta ngay từ lần đầu gặp mặt trong một buối đi chơi cùng bè bạn. Người ta trông lặng lẽ hơn giữa đám bạn sôi nổi, điều đó dường như khơi dậy trí tò mò trong đứa con gái hiếu động như nó. Tối hôm ấy trong khi bộ phim chiếu dở còn khá gay cấn thì toàn bộ đám bạn ngủ gục tự khi nào, chắc vì mệt, chỉ còn nó và người ta chong mắt lên màn hình. Nó không dám nhìn người ta, nó sợ bị bắt gặp ánh mắt ấy nhưng nhẹ nhàng, người ta lại gần kéo cho nó mảnh chăn mỏng choàng lên vai, nó nhận ra nó dang co ro vì lạnh. Người ta cười, nụ cười nhẹ như gió…

 

Người ta kém nó hai tuổi, mãi sau này người ta mới nói với nó. Nó ngạc nhiên nhưng không kìm nén cảm xúc của mình, nó hiện đại và nó nghĩ tuổi tác chẳng nói lên được điều gì hết vì nó yêu, yêu ngay từ lần đầu. Từ ngày hôm đó người ta thường nhắn tin cho nó, người ta bảo nó trẻ con, nó nhăn mặt “không hiểu ai trẻ con hơn ai nữa đâu đấy”. Dù vậy nó thích được người ta chê trẻ con như thế, thích được gọi bằng nickname “Heo yêu”. Người ta bảo chẳng hiểu sao có người ngốc như nó, người ta nói gì cũng tin, nó cãi lại và người ta chỉ cười, nụ cười nhẹ như gió.

 

Ảnh minh họa: MJ

 

Mùa đông năm ấy không lạnh với nó chút nào, những con đường Hà nội cũng dường như rực rỡ hơn. Nó bắt đầu quen với buổi sáng thức dậy gọi người ta đi học sau đó nhận lại lời chúc tốt lành cho ngày mới và tối tối lại chìm vào giấc ngủ cùng câu chúc ngủ ngon. Nó bắt đầu quen với nụ cười nhẹ như gió ấy.

 

Xuân đến, người ta nói lời yêu nó, nó tràn ngập trong hạnh phúc, nhưng bản tính trẻ con không cho nó nhận lời ngay dù nó biết người ta cũng biết thừa câu trả lời rồi. Nó hẹn rằng sau một tháng nghỉ Tết nó sẽ trả lời, và một tháng trôi qua bằng những nhớ nhung, dòng tin nhắn từ sáng sớm đến tối mịt. Bạn nó bảo nó có thêm bộ phận mới trên tay, đó là cái điện thoại, nó cười. Nó ra Hà Nội sớm hơn dự dịnh, nó lại cùng người ta tung tăng trên những con phố Hà Thành và nó nhận lời yêu khi cả hai đang mút dở những que kem.

 

Người ta lại cười…

 

Valentine là ngày đặc biệt với nó, nó muốn người ta bất ngờ. Nó thu một bài hát, nó tự tin với giọng hát của mình và dành mấy ngày để nghiên cứu cách làm socola. Nó mong chờ ...Nó nghĩ người ta chắc chắn cũng đang lên kế hoạch làm nó bất ngờ.

 

14/2, nó trang điểm như một nàng công chúa dễ thương, nó nhìn vào gương và chưa bao giờ cảm thấy nó hơn người ta đến 2 tuổi. Không tin nhắn, không hẹn, không cuộc gọi, nó nhìn món quà trên tay, nước mắt chảy dài, lo lắng, bồn chồn…

 

22 giờ 10 phút, người ta gọi nó xuống dưới nhà, người ta bảo bạn người ta bị tai nạn đang ở trong bệnh viện nên … Nó không hỏi thêm và không quên đưa món quà nó cất công bao ngày. Nó quay người đi rồi bất chợt bị kéo lại, một nụ hôn nhẹ nhàng, tim nó ngừng đập trong tích tắc… Người ta đi ngay, bỏ nó lại trong khoảng sân đầy lá.

 

Mấy ngày sau nó làm mặt giận, không gặp mặt người ta nhưng không quên gọi người ta dậy vào buổi sáng, người ta gọi đó là thói quen, và người ta cũng chưa bao giờ quên chúc nó vào mỗi sáng tối. Nhưng dường như có cái gì không còn trọn vẹn sau ngày hôm ấy…

 

Ảnh minh họa: grovybab

 

Một sáng, chuông điện thoại báo tin nhắn, “Chắc lại một ngày tốt lành đây” nó mỉm cười:

 

“Heo à! Người ta xin lỗi, hãy quên người ta đi, người ta không phải người tốt”

 

“Tại sao? Chuyện gì đã xảy ra với ấy thế?”

 

Nó bàng hoàng, cuống cuồng trong mớ suy nghĩ, nó không hiểu. Nó cần một lời giải thích…

 

“Người ta nói dối, người ta xin lỗi. Không có ai bị tai nạn cả, hôm đó người ta gặp lại cô ấy, và người ta nhận ra người ta không thể quên. Cho người ta rút lại những gì đã nói được không? Người ta không muốn kéo dài chuyện này, sẽ làm cho cả hai chúng ta mệt mỏi và sai lầm thôi. Xin lỗi!”

 

“Rút lại ư?” - Nó quay cuồng…

 

“Cô ấy là ai?”

 

Lần đầu thấy người ta nhắc đến cô ấy nó ngạc nhiên. Cũng hơn tuổi người ta, cũng mũm mĩm, cũng trẻ trung nhưng tóc dài. Chợt chạnh lòng … có lần người ta bảo nó đừng cắt tóc ngắn nữa. Không biết người ta có gọi cô ấy như từng gọi nó không, không biết người ta có từng hát cho cô ấy nghe như đã… không biết…Đêm hôm ấy nó khóc, khóc như chưa từng được khóc, Hà Nội sang xuân sao nó thấy lạnh đến thế! Có lẽ người ta tìm lại được hạnh phúc của mình, nó lại cười.

 

Nó quyết định không bao giờ gặp lại người ta nữa, không chen chân vào cuộc sống của người ta, nó không muốn người ta phải suy nghĩ vì nó nhận ra nó yêu người ta nhiều đến mức nó chỉ muốn thấy người ta cười, nó yêu nụ cười nhẹ như gió ấy.

 

Chuyển nhà, thay số, nó trở lại là nó, dù không có người ta nó vẫn sống thật tốt. Nó sinh ra là thế mà. Nó cố tình đi qua những con phố kỉ niệm, đau để nhớ, nhớ để quên.

 

Hôm nay Hồ Gươm vắng lặng kì lạ. Nó hướng mắt nhìn ra xa xa giữa hồ. Mặt hồ lăn tăn sóng, những đám mây màu xám ương bướng ôm chặt lấy mặt trời không chịu buông tay. Nó vân vê mái tóc ngắn, cố gạt bỏ ý nghĩ về người ta ra khỏi đầu nhưng thật nực cười khi càng cố xua đi thì càng không thể. Cây kem trên tay tan đi một nửa rồi, nó ngấu nghiến phần còn lại.

 

Một bóng người đi lướt qua rất nhanh trên phố, nụ cười nhẹ như gió…

 

Kem có vị mằn mặn.

Hình ảnh đại diện tác giả

 

Nó mỉm cười…

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn Có bóng ai đi ngang phố của Blogger D0n’t $t0p H0Lj: “ ... trái tim có 2 ngăn, 1 ngăn cho hạnh phúc và 1 ngăn cho nỗi đau, 1 người sẽ không thể hiểu thế nào là hạnh phúc nếu họ chưa từng đau đớn...”

 

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 

 

"trong tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu
trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu"
bài viết của bạn thật hay.nhưng tình yêu là vậy,cũng có khi định mệnh không gắn ghép bạn và người ấy.nhưng bạn sẽ tìm được người tốt hơn,đối xử với bạn thật lòng hơn,không như người kia chỉ quan tâm đến mình mà không biết nghĩ về người khác.
chúc bạn hạnh phúc.

 

,
WONDERFUL LIFE, HAI DUONG, gửi lúc 15/06/2010 10:16:22

 

"trong tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu
trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu"
bài viết của bạn thật hay.nhưng tình yêu là vậy,cũng có khi định mệnh không gắn ghép bạn và người ấy.nhưng bạn sẽ tìm được người tốt hơn,đối xử với bạn thật lòng hơn,không như người kia chỉ quan tâm đến mình mà không biết nghĩ về người khác.
chúc bạn hạnh phúc.

 

,
WONDERFUL LIFE, HAI DUONG, gửi lúc 15/06/2010 10:15:54

 

heo ah người ta vẫn không thể nào quên được hình bóng của heo. Ở nói đó mong heo được hạnh phúc và sẽ nhớ đến người ta

 

,
prince, gửi lúc 14/06/2010 23:37:01

 

tớ thích đoạn cuối .sự thật là như thế thì ta ko thể nào có thể thay đổi nó ...mong gần time sẽ phai đi tất cả.

 

,
hoahongtrang, gửi lúc 14/06/2010 21:57:12

 

Bạn à, hãy vui lên đi. Tôi đã từng ở hoàn cảnh của bạn, nhưng tôi khác bạn là khi bắt đầu yêu, bắt đầu thương, bắt đầu nhớ anh ý là tôi cũng biết về mối tình cũ của anh ý. Tôi biết, trong trái tim kia, có vết thương chưa lành, nếu có lành cũng thành sẹo, tôi mong rằng mình sẽ khiến trái tim anh ý bớt đau.

 

,
phonglantaybac, gửi lúc 14/06/2010 21:27:22
 

 

Người đến sau...................

 

,
moembinhyen, gửi lúc 14/06/2010 20:51:15

 

"xin lỗi, anh bận, ko về kịp. để khi về anh gặp e sau nhé", hôm đó chăk anh gặp chị ấy......, cũng từ hôm đó e biết mình phải làm gì, anh lại quay về với chị, mà cũng chẳng phải "anh lại quay về", vì anh chưa bao giờ quay đi, anh ko bỏ đc chị ấy.......e đã nhầm...........e lại thất bại,........

 

,
lai-that-bai, gửi lúc 14/06/2010 15:22:49

 

Ban đang có tâm trạng thật giống mình, người ta cũng đã có người ấy,dù đã biết nhưng mình vẫn dấn thân vào, người ta ko quên đc người ấy, ko bỏ được người ấy, họ lại về với nhau, bỏ lại một mình mình, mình lại một mình..................

 

,
kohieunoiminh, hà nội, gửi lúc 14/06/2010 13:49:45

 

Cau chuyen buon qua.Khong biet nhan xet the nao nhi? Chi thay co cai gi do cay cay trong mat thoi "dung la mot nguoi khong the hieu duoc hanh phuc neu ho chua tung dau kho".

 

,
Cua lo, gửi lúc 14/06/2010 13:38:21

 

Mình đồng ý với tác giả. Trong mắt ng đó, cái thay thế ko bao h bằng cái đc thay thế. Ng ta chỉ muốn níu kéo lại những thói quen mà ng ta nghĩ là sẽ ko bao h trở lại. Cái cũ trở lại rồi thì cái mới là dư thừa dù có muốn hay ko. Quyết định thế nào thì cũng có ng đau khổ. Ng ta nói ng ta ko phải ng tốt, hãy tìm ng tốt hơn ng ta n thế nào là ng tốt hơn?

 

,
ga`kon, BG, gửi lúc 14/06/2010 13:36:52
 

 

@ Mèo Lười: bạn nghĩ đó là sự thay thế hoàn hảo ư? khi mình viết bài này mình chưa bao h nghĩ có sự thay thế nào gọi là hoàn hảo cả. Khi bạn đã tìm kiếm 1 sự thay thế có nghĩa là bạn chỉ hướng về cái được thay thế chứ ko hướng về cái đang tồn tại trước mắt bạn

 

,
Holj Babj, gửi lúc 14/06/2010 10:43:54

 


Thực ra chưa hẳn là vì cô gái này giống người cũ. Đơn giản là trong cô có những cái mà anh í iu, khiến anh í rung động rùi những gì anh í làm, anh í nói đều là do tính cách và thói quen của anh í... Mà nếu là sự thay thế thì hãy tự hào vì đó là sự thay thế hoàn hảo nhất! Đừng bùn hay hoài nghi vì điều đó :)

 

,
Mèo Lười, gửi lúc 14/06/2010 10:43:19

 


*Mượn hình bóng này để khỏa lấp hình bóng khát đó chỉ là sự vá víu của tâm hồn*...và càng làm nổi đau thêm dài mà thôi...

 

,
Linh Dang, gửi lúc 14/06/2010 10:42:57

 

Câu chuyện có cái kết buồn quá !>_

,
Lê Duy Hùng, gửi lúc 14/06/2010 10:42:42

 

Cảm ơn tác giả. Có lẽ mình không nên lặp lại câu chuyện này. Nỗi buồn với riêng mình là quá đủ rồi...

 

,
Hoàng Anh Tuấn , gửi lúc 14/06/2010 10:42:22
 

 

chẳng biết thế nào nhưng thích câu chuyện này ngay từ cái tên,thực ra nên gọi là đồng cảm hơn là thích, có lẽ bởi mình cũng đã từng 1 lần đóng vai người thay thế!

 

,
Ngọc Mai , gửi lúc 14/06/2010 10:39:36

 

Mình chỉ thích những đoạn viết về Hà Nội thôi :x

 

,
Quỳnh , gửi lúc 14/06/2010 10:38:54

 

Rồi ấy sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Tớ cũng đã trải qua 1 chuyện buồn như thế, người ấy làm quen, quan tâm và dường như là yêu tớ, tớ ngỡ như là người ấy yêu mình, nhưng tất cả chỉ vì hình như tớ và tính cách tớ giống cô bé mà người ấy thương yêu nhưng không được đáp lại. Nhưng sự thật thì tớ không phải là cô ấy, không xinh đẹp, mỹ miều và kiều diễm như cô ấy. Nên tớ không phải là người mà người ấy yêu. Và Tớ đã ra đi dù đau khổ, không hề oán chắc ai cả. Vì tớ hiểu rồi tớ sẽ tìm được tình yêu của mình, và người đó sẽ yêu tớ vì tớ là tớ chứ không phải vì tớ giống một ai đó.

Chúc Holj hạnh phúc!

 

,
G_I_S, Hà Nội, gửi lúc 14/06/2010 10:20:41

 

da nghe blogradio nhieu.nhung co le day la cau truyen lam minh cam thay chanh long va cam thay nhu co them mang vo trong mot goc hem nho trong tim minh...minh dau roi ko nen lam ng khac dau cung minh nua..

 

,
nguyenvietha, ha noi, gửi lúc 14/06/2010 02:11:32

 

bị bất ngờ khi thấy bài của mình trên blog radio..thank all

 

,
holj, gửi lúc 13/06/2010 11:19:44

 

 
 

tôi không dám yêu một người vì người ấy giống người ấy của tôi...

 
 
 
 

hay quá bạn ơi thank các bạn đã gửi các câu chuyện có ý nghĩa trong blog radio nhé ^^

 
 
 
 

sao jong canh tuj ju dz lam tuj bum nhju lm

 
 
 
 

anh không thể yêu ai dc nữa.vì không có ai giống em,k ai mang lại cho anh những kảm giác khi anh ở bên em.....

 
 
 
 

Trên đời này không có người nào giống người nào cả. Là do lỗi của trái tim thôi. Quên và tha thứ...Cách duy nhất để ta có được bình yên nơi tâm hồn

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 133: Tôi yêu em từ A đến Z   (08/06/2010)
Blog Radio 132: Những con đường tháng 5   (08/06/2010)
Blog Radio 131: Có một mùa xà cừ đổ lá   (08/06/2010)
Blog Radio 130: Vị đắng cà phê   (08/06/2010)
Blog Radio 129: Cầu vồng   (08/06/2010)
Blog Radio 128: Đừng tự làm mình đau thêm nữa nhé em!   (19/05/2010)
Blog Radio 127: Tháng 4, có con đường chờ đợi anh trở về   (19/05/2010)
Blog Radio 126: Mình yêu nhau lại từ đầu được không em?   (19/05/2010)
Blog Radio 125: Khi hai kẻ đa tình yêu nhau!   (18/05/2010)
Blog Radio 124: Bản tình ca cũ đừng hát nữa, nhé anh!   (12/04/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.