Blog Radio 137: Em, anh – Ta đã từng yêu?
14:43, 7/7/2010 (GMT+7)
Bạn đang theo dõi Blog Radio 137!
Tuần trước chúng ta vừa nghe tâm sự Em đang đi trên con đường đợi chờ với một kết thúc buồn, cô gái ấy vẫn giữ lời hứa chờ đợi dù chàng trai không còn giữ lời khi hạnh phúc những tưởng như chỉ còn 1 tháng nữa là đong đầy viên mãn... Như những dòng tiếp nối cảm xúc của tâm sự tuần trước bạn vừa nghe, Blog Radio tuần này gửi tới bạn những dòng viết của một cô gái khác, cô gái có nick name Nâu Đá. Mời bạn cùng lắng nghe, bởi tâm sự nào cũng cần được sẻ chia để cảm thông, nhẹ lòng và vững vàng bước tiếp!
Blog Radio - Có một ngày như thế!
Một ngày em không còn mòn mỏi chờ tin nhắn của anh, không còn chờ cuộc điện thoại chúc em một giấc ngủ ngoan...
Một ngày em không nhớ anh đến cuồng quay, không mân mê những món quà anh tặng...
Một ngày em không còn thấy anh trong những giấc mơ, không còn nghĩ về anh khi thức giấc và mỉm cười khi đêm về...
Một ngày em hững hờ với tất cả những kỉ niệm chúng ta, em cười nhạt với bức ảnh ngày nào mình chụp...
Một ngày như thế…
…
Và đã có những ngày như thế, anh yêu!
Một ngày em lang thang qua những con đường, quên mất những bước chân thân thương của em – anh, của chúng ta...
Một ngày em không còn nhớ nổi đâu là vị trí anh ngồi, chiếc áo anh mặc hay những lời anh nói...
Một ngày em hoá bình yên khi nghe những giai điệu quen thuộc ngân nga trong điện thoại...
Một ngày em không phân biệt được ly nâu đá anh pha và ly nâu đá em pha khác nhau như thế nào...
Một ngày em giật mình trong thảng thốt : Em, anh, chúng ta đã từng yêu?
Ảnh minh họa: vi.sualize
Em đã quên mất rồi đấy chứ, quên những dỗi hờn khi còn ở bên anh. Em đã quên cả tiếng cười của anh, quên cái ôm dịu dàng, quên cái lừ mắt trách móc. Em đã quên như thể mình chưa từng yêu, em đã quên cảm giác được dựa vào anh, tin cẩn, ấm áp.
Em đã không thể nhớ thêm nhiều nữa, đã không nhớ nổi những biệt danh ngồ ngộ anh dành riêng cho em. Em đã không nhớ chính xác ngày chúng ta gặp nhau, ngày em - anh chúng ta quay lưng bước đi hay bất kể những ngày kỉ niệm của cả hai.
Em đã không thể tin đấy chứ. Giống như một giấc mơ ngọt ngào anh dành cho em, một buổi sáng tỉnh giấc, chúng ta đã vội vã đi hai con đường khác nhau. Em vẫn luôn ngỡ ngàng. Em vẫn luôn hồ nghi. Trong giấc mơ ấy anh đã yêu em?
...
Người ta thường bảo: vì kỉ niệm là rất ít nên sẽ nhớ thật nhiều. Chính bởi thời gian bên nhau quá ngắn nên những phút giây đẹp đẽ ấy lại trở thành thiêng liêng nhất, đáng nhớ nhất.
Vậy mà em quên mất...
Vậy mà em xa lánh...
Vậy mà em dửng dưng như chưa từng có anh bên đời...
Vậy mà em lạnh lùng...
Vậy mà em như thể một người xa lạ...
Em vẫn luôn tự hỏi chính mình: Ngày ấy, em đã yêu anh?
...
Anh đến với em như thể một giấc mơ. Miên man, ngọt ngào, dịu dàng và đẹp biết bao. Ngay cả khi nhắm mắt lại, em cũng thấy mình mỉm cười. Em mơ hồ sống trong những hạnh phúc chóng vánh bên anh, mơ hồ trong tình yêu chớp nhoáng mình dành cho nhau.
Em đến với anh như thể một cơn gió. Gió thổi tơi bời đất trời, ngả nghiêng hàng cây, tung bay lá trên con đường vắng lặng. Nhưng gió là chốc lát, là thoáng qua, là một chút dư vị và tiếc nuối.
Ta đến với nhau như thể cơn mưa chớm hạ. Cơn mưa giông mát lành một ngày đầy nắng ồ ạt kéo đến, ta vội vàng chạy vào nhau bằng những tiếng cười trong trẻo. Nắng tắt, mưa xanh xao những niềm vui, mưa ru những lời yêu thương ngập con đường nhỏ. Mưa ngừng. Ta vội vàng đi về phía không nhau. Chỉ còn những vệt lấp loáng nước. Trong mắt em. Trong tim anh. Và nắng lên làm khô tất cả.
...
Và em những tưởng nắng lên làm khô tất cả...
Và em những tưởng đã có những ngày như thế...
Và em những tưởng em đã cạn những nhớ mong rồi đấy chứ...
Và em ngu ngơ tự khép lại những yêu thương trong trái tim chật hẹp...
...
Em đâu biết, một phần trong em vẫn luôn yêu anh.
Một phần trong em nhớ anh quay quắt. Một phần trong em vẫn luôn âm thầm gọi tên anh. Một phần trong em tìm anh trong những cơn mơ. Một phần trong em day dứt khôn nguôi.
Một phần trong em vẫn yêu anh như ngày nào... Một phần nhỏ nhoi lặng lẽ trong em, lúc dửng dưng, lúc cồn cào sóng sánh.
Ảnh minh họa: vi.sualize
Và như thế đấy anh. Em chông chênh giữa hai đầu quên - nhớ. Em đối diện với chính em, với những xúc cảm tưởng đã khoá chặt mỗi lúc mưa xuống, mỗi lúc đêm về. Em vỗ về trái tim nhỏ bé bằng những lạnh lùng, thờ ơ để rồi nghe một-phần-trong-em khao khát yêu thương, một-phần-trong-em như một đứa trẻ ngỗ nghịch, hiếu thắng.
Phố về đêm. Tĩnh lặng. Em soi mình trong những kí ức về anh.
"Này anh" - Em nắn nót nhấn từng kí tự như đứa học sinh lớp một sau không biết bao lần xoá đi xoá lại.
Một, hai phút trôi qua. Ba, bốn... Không thấy tín hiệu trả lời.
"Không phải em nhớ anh. Em chỉ đang nghĩ: Liệu có phải chúng ta đã từng bên nhau" - em nhấn nhá nhắn thêm một tin nữa.
Và anh im lặng như anh vẫn như thế, như lúc xa nhau anh không nói một lời. Sự im lặng đủ khiến em hiểu ra tất cả.
Một phần trong em đã sai lầm. Một phần trong em vẫn luôn hi vọng những điều không thể. Một phần trong em lại dai dẳng những nỗi đau xưa cũ...
Em xoay mình trong giấc ngủ. Ngày mai, lại bắt đầu những ngày như thế.
Blog Radio chuyển thể từ email Nâu Đá - lylyp.1102@
VIDEO
Một ngày em thức dậy... e cảm thấy nhẹ lòng vì dường như e đã quên được a...Dường như e không đi tìm lại những kỉ niệm ...Dường như e có thể không khóc nữa rồi a ạh...Dường như e có thể cười vì 1 niềm vui khác trong cuộc sống này...Dường như ... và dường như e tưởng e đã quên ...... Một ngày e tỉnh dậy... òa khóc vì e nhận ra a vẫn rất quan trọng trong e.. đối với e... a vẫn là tất cả... a ạh! Òa khóc để nhận ra e yêu a biết dường nào...Òa khóc để biết rằng trái tim e vẫn đau và nhói buốt về anh...Òa khóc và khóc...... Em đã tự giam lỏng bản thân mình trong bóng tối 1 đêm... rồi 2 đêm... À, không phải là đêm mà là cả ngày anh ạ! Đêm và ngày em không còn nhận ra nữa... vì đêm và ngày đối với em là nhắm mắt... chìm vào giấc ngủ... mở mắt và nước mắt trào... "Yêu anh", trái tim em không ngừng vang lên 2 từ đó!!! "Quên đi", lý trí em không cho phép em nhớ... Vì càng nhớ, trái tim e đau... đau đến mức em tự ôm lấy lòng ngực mình và tự xoa dịu nỗi đau ấy...Em đã nằm như thế không biết bao lâu anh ạh... Cho đến khi e thật sự nhắm mắt sau đó mở mắt ra và em quên mất anh???!!!Và một ngày... e tự đứng lên, em phải biết bây giờ là khi nào rồi, phải biết bây giờ là đêm hay ngày và bây giờ là mấy giờ???!!! E bước ra phố... mọi người đi qua mặt em... nhưng em không thấy cả... e chỉ thấy mỗi mình em đứng trên 1 con đường ... mù mờ và xa tít... Rồi trước mắt em... không còn thấy gì nữa... E ngất đi! Em quên là đã không ăn gì, cũng chẳng biết là bao lâu, e chỉ uống vì khát, e không đói... Nỗi đau dường như là món ăn của em... E gậm nhắm "món ăn tinh thần" ấy và muốn "ăn" cho hết...Em tỉnh lại... Và hiểu một điều... Tìm lại chính mình và học cách quên một nỗi đau!!!Rồi 1 ngày ... e sẽ tỉnh lại... và nhận ra... giấc mơ đã qua rồi!!!
Không phải ngẫu nhiên mà người ta bảo rằng:Thiên thu vạn cổ yêu là khổ Vạn cổ thiên thu khổ vẫn yêu bởi đó chỉ có thể là tình yêu mà thôi đọc những dòng cảm xúc của bạn mình đã phần nào biết đựoc bạn đã từng có một tình yêu đẹp và đáng trân trọng, bạn cũng đã từng rất tin vào tình yêu đó nhưng cũng giống như cuộc sống này ,tình yêu cũng vậy không chỉ toàn màu hồng ,bạn và người ấy đã chia tay chắc lúc đó bạn cảm thấy hụt hẫng lắm chắc vì thế mà giờ đây trong khi chưa tìm đựoc tình yêu mới thì bạn lại một mình đi ngựoc lại thời gian ,tự tìm lại cho mình nhưng kỉ niệm mà có lẽ đi cùng với bạn đến suốt cuộc đời ,bạn đang tìm lại kí ức để lấy lí do níu kéo lại một cái gì đó mà bạn đã đánh mất .Bạn không biết nên nhớ hay quên những kỉ niêm cũ cái này theo mình rất đơn giản thui đó là bạn nên tiếp tục sống với những quá khứ đó bạn ah đó là cách tốt nhất để bạn tự quên đi cuộc tình cũ và sẽ tự tìm thấy cho mình một cuộc tình mới mà vẫn đẹp và lãng mạn như xưa, bạn hãy nhớ lời của tui nha đừng nên lảntránh quá khứ mà hãy sống với nó tui tin rồi một ngày không xa bạn sẽ lại tự tìm được một tình yêu đích thực cho mình .Chúc bạn có một cuộc sống hạnh phúc với một nửa tương lai của mình nha !g tránh quá khứ mà hãy sống với nó tui tin rồi một ngày không xa bạn sẽ lại tự tìm được một tình yêu đích thực cho mình .Chúc bạn có một cuộc sống hạnh phúc với một nửa tương lai của mình nha !
1 bài viết rất hay,rất đúng với tâm trạng của tôi lúc này.Bạn biết không,tôi cũng có 1 tình yêu như thế. Cảm giác hạnh fúc trôi qua thật chóng vánh, rồi ngỡ ngàng nhận ra mình đã mất nhau. Cảm ơn bạn về bài viết,nó giúp tôi nhìn lại mình,suy nghĩ lại time đã đi qua.Mỉm cười khi anh ra đi,sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.
Cho mình hỏi tên bản nhạc nền Blog Radio 137 với! Người thuyết minh đã nói nhưng mình chỉ nghe được * without you thôi!
Hay Tuyet va that ys nghia!
em thấy mình trong đó, có lẽ với em cũng có cảm xúc giống cô bạn này, với em có sự giằng xé giữa quên và nhớ.
Quà Tặng Cho Những Tâm Hồn Đang Yêu Đừng quay lưng với tình yêu khi nó đang ở trước mặt bạn .nếu làm như thế ,một ngày nào đó bạn sẽ phải hối tiếc vì đã để tình yêu vỗ cánh bay đi. Người ta thường mất hang giờ để trò chuyện than mật với một người ,hang tuần để nhớ nhung một người , hàng tháng để yêu một người nhưng chỉ trong nháy mắt là có thể nói lời chào từ biệt với một người. Tình yêu không phải là điều cần nắm giữ trong tay mà là điều ta phải cho đi. Đừng lo lắng con tim sẽ đưa ta đến đâu vì trái tim tự biết tìm đường của nó. Khi yêu một người , xin đừng quá chủ tâm vào lỗi lầm của người đó , mà hãy biết chấp nhận những lỗi lầm ấy với một tấm lòng vị tha bao , dung. Đừng nhào nặn người yêu theo khuân mẫu của bạn . nếu không , bạn chỉ yêu chính hình bóng của mình nơi họ. Tình yêu giống như thủy ngân trong lòng bàn tay .hãy để những ngón tay duỗi ra thì nó lưu lại .nắm thật chặt nó thì nó trôi mất .
ngay truoc minh cung yeu mot co be rat xinh ,hon nhien, trong sang. Nhung 2 dua khong hop nhau, khong gap nhau dung luc . Nhung chia tay nhau, van quan tam va lo lang cho nhau . van nho ve nhung ki nien cua nhau,va minh van mo ve co be moi dem . Van dau khi nho ve nhung luc ben nhau. Doc qua blog minh thay van co nguoi buon hon minh. Nen cuoc song co nhung that bai tao cho ta kinh nghiem va bai hoc . De co gang tim con dung that dat tot hon. Tim mot nua con lai that hanh hay " trong lang quen hay con nho nhieu.boi nho nhieu khong the lang quen" moi tinh dau that kho the lang quen.that kho phai khong.
co le nhung chuyen tinh dang do va nhung noi dau trong tinh yeu moi co the mang toi nhieu xuc cam den vay.
Một ngày như thế sẽ đên với em.Rồi một ngày em sẽ quên đươc anh.Bao kỷ niệm với anh em bây giờ không thể quên nhưng....nhưng một ngày em sẽ quên được.Rồi một ngày thức giấc em sẽ thoai mái hơn khi không còn nhớ đến anh!!!!!!
blog rất hay rất giống với tình yêu của mình.lặng im một khoảng trống để giờ đây mình với mình là một chuỗi ngày dài không mang tên nào cả
Và em ngu ngơ tự khép lại những yêu thương trong trái tim chật hẹp......Em đâu biết, một phần trong em vẫn luôn yêu anh.Một phần trong em nhớ anh quay quắt. Một phần trong em vẫn luôn âm thầm gọi tên anh. Một phần trong em tìm anh trong những cơn mơ. Một phần trong em day dứt khôn nguôi. ... em van nho anh . anh Minh a
minh rat thik nghe blog radio nhung nhieu cuoc tinh chia tay wa!
Chào bạn!hôm nay là gần 11 tháng tớ và anh xa nhau, gọi là anh vậy thôi. bọn mình cùng tuổi..hôm qua, và sáng nay nữa.tớ và anh nhắn tin..thời gian xa nhau qua, tớ ko ngừng tin tưởng anh. ko ngừng bên vực,nhưng..tớ cũng ko ngừng nghĩ.. mình và anh yêu nhau ư! chắc ko bạn à! mình từng hạnh phúc với những quá khứ mà anh và mình tạo ra..nhưng hiện giờ..ko đáng nữa..mình quyết định quên đi và gạt anh khỏi tâm trí mình, không còn người để mình coi trọng nữa, không còn người mình bên vực nữa..kết thúc ko có z zui, anh và mình tự tách ra, ko lời ly biệt, mà lại có nh đắng cay cho mình..hzzzz... có lẽ cũng là lối đi, giải thoát cho mình bạn à! để mình cứ nghĩ, mình có 1 tình iu đẹp và dừng chân lại..mình sợ 1 mối quan hệ nữa..rất sợ..để giờ..mình thèm những buổi chiều ngoài công viên..những buổi bình minh với tâm trạng thật thanh thản,,,và gần như vô cảm với cái cs đang tạo ra cho mình.chúc các bạn nghe radio vui vẻ!