Thứ Tư, 23/5/2012, 00:55 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 145: Được và mất
  16:58, 27/8/2010 (GMT+7)
 

Blog Việt

Bạn nghe Blog Radio 145 thân mến!

Được và mất đó là hai mặt của cuộc sống dù ta biết rằng mất bao giờ cũng khó chấp nhận hơn được, mất bao giờ cũng đi kèm với sự luyến tiếc, thất vọng nhưng cũng giống như khi người ta nhận lại thì người ta phải biết cho đi.

Bởi vậy, nếu có một lúc nào đó cuộc sống không như ý ban, có một lúc nào đó cuộc sống lấy đi của bạn một thứ quý giá, xin bạn đừng quỵ ngã, hãy giữ niềm tin vào cuộc sống và cố gắng thật nhiều, bởi một mai bạn sẽ nhận ra cộc sống đã tiếp sức cho ta lớn đến nhường nào!


 "Có vấp ngã mắt mới nhìn sáng suốt,
Có đau thương lòng mới cứng rắn hơn
Có căng như một sợi dây đàn
Mới tạo được những âm thanh huyền diệu..."

Mời bạn cùng lắng nghe, bàn luận câu chuyện cuộc sống tuần này với Blog Radio, một câu chuyện về những được mất trong cuộc sống, câu chuyện được ví như một bản hòa ca mà mỗi người tìm được một nốt nhạc cho riêng mình ở trong đó. Bài viết mang tên Chuyện đời được mất, gửi từ bạn đọc MCTT8 - anhtrang.tb

 

Bỏ lại sau lưng những xô bồ của cuộc sống, tìm giây phút thư giãn hiếm hoi cho tâm hồn… Đặt nhẹ nhàng cơ thể mệt rã sau một ngày rong ruổi… bỗng dưng ta xót xa chợt vấn lòng mình, tại sao ta không thể vui niềm vui của ngày trước?

Thời gian vốn chẳng biết chờ đợi, ta thấy già nhanh hơn cả sự tiến bộ đến chóng mặt của những công nghệ ngày càng hiện đại, nhưng đổi ngược lại ta được gì khi những phiền não cũng theo đó tỉ lệ thuận với nó….

Ta miệt mài, cố gắng để không bị cuộc sống bỏ rớt, nhưng hình như cuộc sống chẳng bao giờ biết đến sự cố gắng của ta hay thậm chí còn có lúc nó nhẫn tâm quay lưng vô tình đến khắc nghiệt.

Ta thấy nhiều hơn những tòa nhà cao ngất ngưởng thi nhau mọc lên…giống như những cánh tay của con người đang không ngừng vươn tới những chân trời mới… Nhưng, có ai đó đã kịp nhận ra rằng hình như lâu lắm rồi ta không còn biết đến vẻ tròn trĩnh của những ánh trăng đêm rằm căng đầy trong lành đến thuần khiết. Thèm một đêm yên bình, thèm một lần được làm thi sĩ uống ánh trăng…

Ta miệt mài đi tìm những ngả tri thức, có nhiều hơn những định luật được chứng minh, bảng danh sách những nhà khoa học ngày càng chồng chéo nhưng ta vẫn phải chép miệng khi phát hiện sao lại có nhiều những phán đoán sai lầm đến vậy?

Người ta có thể tìm ra lọai thuốc kéo dài sự sống cho con người ngay cả khi họ đang chơi với đứng bên bờ vực thẳm của cái chết cận kề….Y học mang lại nhiều hơn niềm tin vào cuộc sống, đổi lại cho đến một ngày bỗng dưng ta bắt gặp những ánh mắt nheo nhúm, những cái chép miệng vội vàng, những cái lắc đầu thất vọng… những chiếc khăn tang màu trắng… những giọt nước mắt li biệt…




Ảnh minh họa: vi.sualize

Ta nắm bắt cơ hội và biến nó thành những khoản lợi nhuận khổng lồ, có không ít những ánh mắt ngưỡng mộ soi vào ta không ít những lời ca tụng, hay cả những xu nịnh làm ta thấy lạnh buốt cả xương sống đứng trên bục vinh quang, hai tay vỗ ngực. Ta tưởng tượng mình giống như một con kinh kông đang ăn mừng chiến thắng… nhưng những giá trị nhân sinh đích thực lại chẳng khác nào mũi tên đâm vào ngực làm ta chảy máu… Vậy rốt cuộc có phải ta đang đau cùng chiến thắng…

Con người bắt đầu biết dùng nhiều hơn một thứ ngôn ngữ để thỏa mãn, đáp ứng nhu cầu giao tiếp…những nền văn hóa cũng từ đó có thể tìm đến nhau, giao lưu, hòa nhập tạo nên một cộng đồng phong phú với đầy đủ những sắc màu thế giới sinh động hơn, rộng mở hơn, thông thoáng hơn. Nhưng cái gọi là tình yêu lại trở nên nhỏ bé và lọt thỏm trước sự rộng lớn bao la ấy và thay vào đó là sự dè chừng, đề phòng lẫn nhau, sự chân thành không còn không gian để sinh sôi nảy nở và những nghi ngờ được thể phát sinh. Ta có thể tin vào ai khi ngay cả bản thân mình ta còn thấy những mâu thuẫn ngày càng dày hơn.

Những cái đầu siêu phàm chụm lại, những niềm đam mê khoa học được quy tụ loài người có thể dễ dàng chạm tới mặt trăng, một miền đất mới đầy hứa hẹn. Ta mơ nhiều hơn những giấc mơ ngọt ngào, thoảng nghe bên tai giọng hát ai đó cất lên “Đường vào tim ai ôi băng giá” chợt thấy xót xa khi cái khôn cùng ta cũng có thể chinh phục được mà gõ cửa lòng người sao mà khó khăn đến vậy? Ai biết sự nhỏ bé của trái tim lại mênh mang khó nắm bắt? Những yêu thương thật mong manh dễ vỡ? Một khoảng trống đối lập biết khi nào có thể khỏa lấp được?

Có không ít những cái cười báng nhạo khi thấy ai đó vẫn miệt mài đi tìm “một mái nhà tranh hai trái tim vàng” mà chẳng thể hay nói đúng hơn là chẳng bao giờ hiểu cuộc hành trình ấy mang tên “cuộc hành trình hạnh phúc” – một hành trình có không ít những giọt nước mắt, không ít những khổ đau… và thậm chí có cả những sự đánh đổi…

Ta chiến đấu, đổ máu để đổi lấy sự tự do, sư hi sinh sẽ luôn còn nguyên vẹn với thời gian như những những mốc son để nhớ về một thời hùng tráng, như những khúc tình ca còn vang vọng mãi trong trái tim những con người yêu hòa bình…

Ta vùng vẫy trong khoảng không bao la của chính mình nhưng ai biết được đâu đó vẫn có những tâm hồn vẫn khát khao lắm những khoảng lặng siêu thoát, những giây phút phóng túng… Hãy biết san sẻ những yêu thương để cuộc sống này có thêm nhiều hơn những yên bình cho nhân loại…

Ta biết đến nhiều hơn những cao lương mỹ vị khi cuộc sống bắt đầu nhận thức rõ được tầm quan trọng của sự hưởng thụ, hàng loạt những thực phẩm mới ra đời để đáp ứng những nhu cầu khôn cùng của con người nhưng rồi cũng từ đó kéo theo nhiều hơn những sự hoang mang khi mà cái gọi là chất lượng chưa được những nhà sản xuất thực sự coi trọng.

Thay vì những chồng sách cao hơn cả đầu người, tri thức được gói gọn nhẹ hơn trên những bàn phím, thay vì cặm cụi lật tìm trên dãy dài mục lục ta chỉ cần gõ những chữ cái đầu, một loạt dây chuyền hiện đại, ta có thể ngốn hàng giờ ngồi trước màn hình vi tính thay vì ngâm nghi những trang sách hay những chén trà đặc và giây phút sôi nổi luận bàn văn thơ thật thi vị.

Thời đại tự do hôn nhân, con người thực sự cảm thấy hạnh phúc khi được giải phóng khỏi cái thời “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy”, tình yêu có nhiều những cơ hội tìm đến với nhau và những yêu thương đong đầy hơn nhưng ai biết được rằng những chồng đơn li hôn ngày càng dày hơn người ta ngày càng thấy dễ dàng hơn khi nói đến hai từ “li dị” để rồi trách nhiệm với tình yêu không còn là cái gì cao cả nữa…

Đối thủ lớn nhất của con người là chính mình, khi ta thấy những đấu tranh trong con người mình ngày càng nhiều hơn thì cũng có nghĩa ta đang cố gắng để hoàn thiện mình, để những giá trị nhân sinh trở nên thiêng liêng cao đẹp hơn với đúng vị thế của nó và tất nhiên thế giới này sẽ trở nên vô cùng tươi đẹp.



Ảnh minh họa: vi.sualize

Vậy tại sao chúng ta không…

Giục trái tim biết yêu thương nhiều hơn những hận thù mù quáng…

Giục lòng mình biết xót xa hơn trước những mảnh đời ngang trái…

Và biết nói nhiều hơn những lời ngọt ngào để những tâm hồn xích lại gần nhau hơn.

Dặn bàn tay biết nâng đỡ những sự yếu ớt của cuộc đời để hơi ấm có thể có cơ hội tìm đến với biết bao những giá lạnh ngoài kia….

Dặn đôi mắt biết hướng về phía những chân trời của cái thiện

Hãy biết tích góp những giá trị đạo đức của cuộc đời thay vì để mình cuốn theo những nghiệt ngã vô thường…

Thêm một chút dằn lòng để những cố ý không còn có cơ hội làm ai đó tổn thương…

Thêm một chút khoan dung thay vì những trách móc để những sai lầm còn biết tìm đến với con đường sửa chữa…

Thêm một chút sẻ chia, một chút kiên nhẫn để lắng nghe những tâm sự của đồng loại thêm một bàn tay trợ giúp để hàng nghìn những khó khăn nhỏ bé hơn…

Thêm một ánh mắt đong đầy những ấm áp, bớt đi một chút những cái lạnh nhạt không cần thiết để cuộc sống này chẳng còn biết đến sự sợ hãi trước cơn gió mùa bất chợt…

Thêm một chút dũng cảm trước những thử thách, bớt một chút những cái chau mày để con đường phía trước san vợi những chông gai…

Thêm một chút thời gian để lắng nghe những bất an của cõi lòng, đừng vội vàng đốt thêm những ngọn lửa ưu phiền thay vì hãy thêm một chút lí trí xem như mọi chuyện có thể giải quyết…



Ảnh minh họa: vi.sualize

Khi người khác lên tiếng, hãy biết tập trung hai tai, con tim và khối óc… để những tích cực xua đi những hiểu lầm không đáng có.

Đừng vội vàng để mình cuốn theo những tiếng vỗ tay, những tiếng cười tán thưởng, hãy biết để những niềm vui ngấm dần… khi đó những tự kiêu sẽ tự khắc rút lui….

Sự phân tích suy ngẫm rất cần cho những lời phê bình, đừng vội vàng cắt ngang bằng những quan điểm chưa chín…để không còn những tự ái không đâu…

Biết tìm ra những mâu thuẫn trong con người mình cũng đồng nghĩa với chiến thắng đang ở rất gần ta.
Biết nghiêm hơn với mình và độ lượng với người.

Thêm một chút tự tin, bớt một chút tự ti, học cách biết tự trọng nhưng hãy khoan để cái tôi kiểm soát bản thân mình.

Thêm một chút cần cù đẩy cao hơn vị thế của những ý chí phấn đấu không ngừng… đừng để những ỷ lại lấn áp biến ta thành kẻ thừa trong xã hội…

Đừng để lòng tham trong tích tắc lên ngôi và rồi ta lại một lần phải rơi những giọt nước mắt …khi ấy sẽ chẳng có sự thông cảm hay xót thương nào ngoài những cái lắc đầu chán ngán…

Hãy biết yêu những sự mộc mạc, chân chất bởi chỉ có ở đó ta mới tìm thấy sự chân thành trong cuộc sống… những biểu hiện bên ngoài đôi khi làm ta choáng váng nhưng chẳng bao giờ nó có được những sự sâu xa cần thiết… thậm chí nó còn khiến ta lầm đường lạc lối hay biến thành con người hoàn toàn khác…

Hãy biết chăm sóc hơn đến bản thân mình…biết cười nhiều hơn để những phiền muộn tiêu tan

Trong khó khăn hãy biết nhiều hơn đến những nghị lực cần thiết, đừng vội vàng lùi bước, đừng vội vàng để ý chí lại phía sau….

Cuộc sống bớt đi một chút những nhọc nhằn… thêm nhiều hơn những hạnh phúc

Bớt đi nhiều hơn những hoài nghi để những cảm thông tìm đến với những cảm thông….

Bớt đi những lo âu muộn phiền để những niềm vui được thay thế….

Đừng để những buồn bực khiến những nếp nhăn làm bớt đi sự tươi trẻ yêu đời trên khuôn mặt đáng yêu… hãy để những niềm vui còn mãi với sự trẻ trung yêu đời… để ta biết rằng cuộc sống này đáng sống biết nhường nào…

Cuộc sống có muôn vàn những cung bậc mỗi trái tim sẽ góp phần làm nên những âm thanh trầm bổng… Hãy mở lòng mình để tâm hồn hứng lấy những yêu thương và sẻ chia… sẽ có vô vàn những bản nhạc, những vũ khúc cất lên và mang đến những ngọt ngào đong đầy…

  • Blog Radio chuyển thể từ bài viết mang tên Chuyện đời được mất, gửi từ bạn đọc  MCTT8 - anhtrang.tb@
mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về bộ sách đôi
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin về bộ sách đôi "Tựa vai và đưa tay đây mình nắm!" - "Những lá thư trong chai" sắp phát hành của Blog Việt

 Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồs ng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn  

 
a

 

 
 

Mọi thứ trên đời này đều là tương đối -Sẽ chẳng ai được tất cả và chẳng ai là mất tất cả - Được hay không là do ta. Ai mà mới "Mất" thì làm lại thật tốt hah

 
 
 
 

Tai sao moi thu tren the gian khong hoan hao chu. No van muon moi thu trong cuoc song cua no hoan mi nhung co le cuoc song ko co gi tron ven ca

 
 
 
 

bai viet hay rat co it cho moi con nguoi chung ta tu kiem diem va nhin lai ban than ngay mot hoan thien hon. Cam on bai viet rat hay

 
 
 
 

dc va mat.that hay.toi dong tinh voi ban cuoc doi len chi co niem tin va tinh yeu.han thu chi lam guc nga suy yeu cua con nguoi.yeu thuong va thuong

 
 
 
 

cung hay day. nhung van chua dc tam trang lam...

 
 
 
 

Blog trong trẻo lắm! Đọc xong khiến mỗi con người ta có ý thức sống tốt hơn. Em làm tốt lắm! Cố gắng phát huy em nhé!:)

 
 
 
 

Có những lúc trong cuộc sống này cần phải suy nghĩ lại những điều mà mình đã bỏ qua. Và hãy nhìn lại điều bạn đã làm là đúng hay sai, suy ngẫm lại để cho mình biết như thế nào thôi chứ mọi chuyện qua rồi thì làm sao có thể........ Mọi người hãy suy nghĩ những việc mình làm và hãy dũng cảm nói ra những điều trong tim bạn. Hãy dũng cảm lên mọi người. Chúc mọi người sống tốt.

 
 
 
 

câu chuyện thật có ý nghĩa và cũng thật cảm động.

 
 
 
 

sẽ chẳng ai trên thế giới này có được tất cả những gì mình muốn-được hay ko là do ta.Ai đã từng mất một điều gì thì cũng đừng quá luyến tiếc,đừng vội nản chí,lần này ko được thì sẽ còn lần khác chỉ cần ta cố gắn thì sẽ có được nhưng có được và mất đi đều là quy luật của cuộc sống.

 
 
 
 

cuộc sống là không dừng lại ,tôi muốn rất nhiều thứ những tôi cũng mất rất nhiều thứ .vậy hay hy sinh và nhận lại có như vậy cuộc sống mới thú vị

 
 
 
 

Mình thích câu chuyện này lắm!

 
 
 
 

Bài viết của bạn làm tôi suy nghĩ rất nhiều, nó thật ý nghĩa và chân thực. Tôi không chỉ thấy được cái giá của Đươc và Mất trong cuộc sống hiện đại này, mà bên cạnh đó tôi còn thấy chính tôi trong những câu chữ bạn viết. Mong mỗi chúng ta hãy chân trọng những gì chúng ta đã có, hãy làm những gì chúng ta muốn để không phải nói lời Tiếc Nuối.

 
 
 
 

cuoc song doi khi khong phai muon la duoc phai khong?

 
 
 
 

Những nốt nhạc dưới mưa Mưa. Hà Nội với những cơn mưa bất chợt. Lòng cứ nao nao khó tả. Buồn hay vui? Chả biết. Cứ thấy chênh vênh sao ấy. Bốn năm ở Hà Nội, tự dưng mình có những khoảng lặng dài hơn, sâu hơn, hay nghĩ suy mông lung về những điều xa xôi nữa. Thật lạ.Mưa. Mình thích những cơn mưa bụi nhè nhẹ. Ngắm những hạt bụi mưa lất phất bay theo gió, dưới ánh đèn đường vào buổi tối khi ngồi ở bến xe bus chờ xe và nhớ. Lạ thật. Lúc ấy, tự dưng thấy đêm Hà Nội nhẹ nhàng hơn, bình yên hơn.Mưa và những buổi chiều ngồi nhớ nhà, nhớ mẹ. Nghĩ. Mùa gặt, mẹ đi làm, mưa bất chợt có kịp thu lúa ngoài sân? Có kịp gom những bó rơm ngoài ruộng cất đi không? Chợt nhớ đến ngày xưa, cứ mỗi trận mưa rào to, cùng lũ bạn đi bắt cá cạn ngoài đồng. "Tháng sáu trời đổ mưa mau/ Áo tơi mỏng quá cho màu mắt non/ Nghe mưa tiếng nấc đổ dồn/ Quê xa dáng mẹ cho hồn thênh thang". Nhớ lắm.Mưa và nghe nhạc Trịnh không thấy chán. Cô bạn bảo, trời mưa đã buồn rồi mà còn nghe nhạc Trịnh thì buồn đến chết mất à. Mình cười rồi im lặng. Mình là vậy, buồn lại cứ muốn nghe những khúc nhạc như thế, cứ nhè nhẹ mà thẳm sâu, nó chạy qua các giác quan của mình, dần dần thấm vào mình qua từng chiều mưa như thế. “Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa, mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ. Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ. Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà (Một cõi đi về- Trịnh Công Sơn). Mưa và nhớ sinh nhật năm trước. Mình và mấy người bạn ngồi dưới mưa hát “Hoa sữa” và đọc thơ cho nhau nghe mãi không muốn về. Thế rồi ai cũng ướt nhèm, kỷ niệm lần đầu tiên mình được thổi nến. Nhớ mãi cơn mưa ấy.Mưa và anh. Kỷ niệm của mình và anh gắn với những cơn mưa Hà Nội. Những buổi tối tháng 3, ngồi sau xe anh, bụi mưa lất phất bay, kệ, chẳng thèm mặc áo tơi, cứ để những hạt mưa như thế. Anh bảo, lãng mạn nhỉ? Mình cười khì, vì mình thích mưa. Thế thôi mà. Có những hôm ngồi ở hồ, tự dưng mưa, mưa nhỏ thôi, chẳng đủ để ướt áo. Mình bảo, sao hôm nào chúng mình đi chơi cũng mưa thế nhỉ? Anh gật đầu, ừ nhỉ, lạ thật đấy! Và rồi một hôm cũng gặp mưa to. Cơn mưa mùa hạ bất chợt về. Anh nắm tay mình đang đi dạo quanh những ô vuông cỏ xanh rờn ở Lăng Bác, bất chợt mưa. Những hạt mưa to, thưa, rồi mau dần, anh nắm tay mình chạy. Mình thì vừa chạy vừa cười ầm ĩ, nói, vui nhỉ? Hai đứa nhìn nhau cười khì. Thế rồi cũng không thèm che ô, chẳng thèm trú mưa, hai đứa cứ đi dưới mưa về nhà. Mình ngồi sau, với tay lau những giọt nước mưa trên mặt anh -người con trai miền trung có dáng hình mảnh khảnh. Yêu và thương anh nhiều hơn nữa.Hà Nội hôm nay lại mưa cơn mưa bất chợt. Một mình đi trên con đường Lý Thường Kiệt, hoa điệp theo mưa rụng vàng dưới chân. Hoa điệp mỏng mảnh, rụng xuống ướt mềm mà vẫn vàng tươi kỳ lạ. Lại nhớ anh. Nhớ lời nói sẽ đi cùng anh dưới những con đường hoa điệp nở, hoa sấu rụng vào tháng 6. Chiều mưa, mưa nhỏ thôi nhưng đủ để mình nhớ anh, nhớ những kỷ niệm hai đứa. Nhớ rằng mình cũng đã làm anh buồn nhiều lắm, vì những giận dỗi trẻ con, những suy nghĩ vu vơ và những câu nói vụng dại của mình. “Gió đi qua miền nhớ/ Vương chút nào khóe mi/ Một chút nắng thầm thì/ Đừng làm anh buồn nữa”.Mưa và có người bảo ghét mưa. Mình thì thấy những cơn mưa cho mình một chút bình yên và dịu nhẹ. Ừ thì ngắm mưa buồn thật đấy, nhưng những lúc buồn thấy mình nghĩ được sâu hơn những gì đã qua và sắp đến, cho lòng rung lên những cảm xúc sâu nhất và chân thành nhất. Mưa, ngắm mưa và lòng mình lắng lại. Từng hạt mưa như những nốt nhạc, dịu nhẹ và tươi mát. Bình yên vô cùng. Cảm ơn Hà Nội, cảm ơn những cơn mưa Hà Nội. Ta ngồi đây, ngắm mưa, ngắm Hà Nội. Hà Nội có anh!

 
 
 
 

bạ viet cua ban rat hay mjnh rat thich va lam cho mjnh suy ngj nhju

 
 
 
 

Bài này hay quá!Nghe đi nghe lại càng nhiều càng hay!

 
 
 
 

cau chuyen tht co y nghia!minh rat thich cau chuyen nay.cuoc song that thu vi khi minh cho di va nhan lai.

 
 
 
 

Cuộc sống chỉ mang tính tương đối. Sẽ chẳng theo ý bạn nếu bạn không cố gắng.

 
 
 
 

mình rất thích câu chuyện nay nó rất ý nghĩa.mình đã từng vấp ngã mình thấy mọi thứ như mất hết mình không biết phải làm gì nhưng giờ thì mình hiểu sễ chăng ai đươc tất cả và cưng sẽ không ai mất tất cả, mọi thứ là do ta phải biết cố gắng như thé chúng ta mọi thấy được cuộc sống này đầy ý nghĩa và công bằng

 
 
 
 

ui, bài này hay quá , lại rất có ý nghĩa :X:X:X:X

 
 
 
 

Cho mình hỏi bài nhạc được phát trong blog số 145: Được và mất với!!!!!!

 
 
 
 

hay thật, nhưng sao k tải về được. hix

 
 
 
 

cuoc song that phuc tap nhung cung that don gian neu ta biet tran trong cuoc song cua chinh minh

 
 
 
 

xin lỗi cho em được dấu tên.trong cs luôn luôn tồn tại sự không mong muốn.em không đọc hết những gì anh đã viết, nhưng theo nhận xét của em thì bài viết quá rườm rà, lời văn lủng củng, mặc dù người viết đã cố hết sức cho mọi người hiểu ý mình muốn nói.nhưng đó lại là điều khiến em có tình cảm với anh,có thể anh không biết em, nhung em biết anh.em yêu anh từ rất lâu rùi nhưng không đủ can đảm để nói cho anh biết là mình yêu anh,vì em sợ anh sẽ từ chối,những lúc em buồn em chỉ nhớ đến anh.Em ước mình có thể bên anh, được yêu anh và tặng anh những nụ hôn ngọt ngào nhất..........(^_^)

 
 
 
 

Có bạn nào biết bài hát cuối cùng tên là gì ko nhỉ? thank mọi người nhé

 
 
 
 

Trong cuộc đời,đôi khj mjh tưởng mất nhjều thứ,nhưg thực ra kết quả lại xuất hiện ở nhjều cách khác mà mình ko nhận ra đấy chứ.câu truyện rất hay!cảm ơn người viết.

 
 
 
 

Đọc bài viết của bạn, tui thấy chính mình trong đó. Đôi khi vì quá nóng vội, mà làm tổn thương người khác. Cuộc sống có nhiều thứ cần phải học, kể cả cảm xúc của mình cũng cần học, để nó có thể ko làm ng đối diện tổn thương và ko để chính mình phải nói hai từ "Giá Như...". Cuộc sống này, chúng ta có gì và mất gì, mỗi ngày trôi qua hãy nhìn lại, để ngày hôm sau chúng ta kịp nhận ra và có tểh làm tốt hơn. Và em cũng muốn nói với anh rằng "Em yêu anh nhiều".

 
 
 
 

đôi khi chúng ta cũng cần phải dừng lại để suy nghĩ xem liêụ chúng ta có đi nhanh quá không.bài viêt thưc sự là một trải nghiệm đáng quý.ranh giới giữa được và mất đôi khi nó mong manh không thể nhận biết được.bạn cứ nghĩ là mình dã mất nhưng thât sự là bạn còn được nhiều hơn là những gì bạn nghĩ đấy.hay đừng nản chí vì những phiền muộn trong cuôc đơi này.bạn phải cho đi thì mới mong nhận lại được.hãy sông hết mình cho hiên tại.hãy yêu nhiều hơn những gì bạn có.hãy luôn là bạn trong bất kì trường hợp nào

 
 
 
 

cho mình biết tên bài hát làm nhạc nền trong radio này từ phút thứ 5 trở đi dc ko.mình thik bài này mà ko bít tên....:((

 
 
 
 

@Nguyễn Thắng: Đó là bài "Waiting on the rainy street" của nhóm The Daydream! :)

 
 
 
 

Mình rất thích bài này của bạn.Ko biết khi nào mình mới có thể suy nghĩ được những suy nghĩ như thế nữa

 
 
 
 

kattykatty____kattykattykattykatty……kattykatyy có nghe gì không xuân về bên cửa sổ ?Vén mái tóc ngắn đang dài ra từng ngày mà chưa muốn cắt như ngày xưa, anh bước chân lên từng bậc cầu thang lạnh buốt, trên sân thượng kia, nơi có thể nhìn thấy rõ nhất mọi thứ, mắt nhạt nhòa... Gió thổi tung những sợi tóc lòa xòa trước mặt, những cơn gió rít đầu đông như muốn bủa vây lấy anh, người run lên từng hồi. Lăng, buồn.Xem lại những sms gửi đi và nhận lại, anh thoáng giật mình vì đã xa lắm rồi. Biến mất - đó là cách em lựa chọn. Anh vẫn cười... như lần đầu gặp em...Hồi chiều tình cờ thấy một cuốn truyện của thằng bạn, người ta nói về những gì đã mất và những gì trở lại. Anh tin lắm! - "Cũng phải, người ta phải luôn nếm trải cái không hạnh phúc, thì mới hiểu thế nào là hạnh phúc". Ngược xuôi trên đường đời này, người ta luôn kiếm tìm những cái mà mình đã đánh rơi. Người ta sống bằng cảm xúc, niềm tin, lý trí và trách nhiệm. Người ta tin vào định mênh, nhưng với anh, định mệnh chỉ làm nhiệm vụ mang em đến trước mặt anh thôi. Ngay lúc này đây cũng rất muốn khóc thật to để em trở về, xoa dịu những mệt nhoài thiếu vắng, xóa đi những ngày xa vắng, và hình như... em chưa bao giờ xa...Tình cảm của con người nhẹ như gió thoảng, càng giữ thật chặt thì càng đẩy ra xa hơn. Chúng ta cũng vậy, chỉ có điều, em thì gió thoảng mà anh không muốn làm mây bay. Có hàng ngàn cách giải quyết khác nhau, cách trốn chạy là cách nhút nhát nhất mà anh từng biết. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt em mà quát tháo về những lỗi lầm xưa cũ, những tiếng chuông dài thật dài rồi ngắt. Không biết anh đã bấm số em bao nhiêu lần nữa. Nếu em xem đó là trừng phạt thì em thành công rồi, đã giúp một phần cho anh đủ dũng khí nhảy vào bờ vực vô vọng. Thoáng gần, thoáng xa...Giờ anh ngồi đây, đầu rỗng tuếch mà đầy ắp những mớ hỗn độn, lòng bình yên mà thấy mệt vô cùng. Chỉ muốn hét thật to vào không trung cho thỏa nỗi nhớ, cho bớt muộn phiền. Để anh cười như trút bỏ được gánh nặng trên vai. Những lỗi lầm sai trái anh chôn cùng quá khứ. Để một ngày kia em cùng lời tha thứ, quay về bên anh...Anh đợi một ngày em sẵn sàng với tất cả, send một sms cho người con trai em từng thương. Cho những vấn vương chợt òa như nức nở... Và lúc đó anh sẽ cười...Thành phố đã lên đèn, những ánh màu tím đỏ lấp lánh cả thành phố. Đâu đó, có một người cũng như Anh, đang chầm chậm hít hà mùi hương của mùa xuân đang đến thật gần. Nhớ lại lúc tối đứa em cùng phòng khoe về cái phone nhìn qua y hệt nh­ững quả dâu tâymàu đỏ. Anh vẫn nhớ, có một người rất thích ăn dâu tây. Lần đầu tiên anh biết thế nào là ngượng, thế nào là niềm vui len lỏi trong trái tim khi đi mua dâu tây cho một người xa lạ, và cười khúc khích khi em nói: "Lần đầu tiên em mới ăn loại dâu tây ngọt như thế này"… kèm theo là nụ cười không thể tươi hơn được nữa, nụ cười làm anh mê mẩn và lấy làm động lực khi mặt anh những khó khăn trở ngại tuổi hai mươi hai. Chợt anh thấy cần em hơn bao giờ hết, cần em để được nắm tay em thật chặt và không ngại ngần.Tân Kỳ mùa đông cho một mối quan hệ chớm nở và mùa xuân để sưởi ấm nó, vậy mà em bỏ cuộc giữa chừng. Anh không bằng lòng với những gì ở thực tại. Nên em nhớ rằng em nên quay lại... Anh sẽ ôm và nắm tay thật chặt. Lúc đó anh sẽ không bao giờ cho em rời xa them một lần nào nữa cảNhững vết đau trong con tim của anh rồi ắt hẳn sẽ lành. Nên em đừng lo lăng nữa nhé. Nếu có thể hãy trở về bên Anh trong một chiều nhè nhẹ. Anh sẽ đứng nhìn em thật lâu, và nói với em răng: “Anh Yêu Em Nhiều Lắm,kattykatty à”Gió lùa vào mái tóc ngắn chưa kịp dài, nheo mắt hình hoàng hôn đỏ thẫm đang bủa vây anh, hơi lạnh, hơi buồn và một chút...nhớ em. Một chút thôi cũng đủ làm anh quay quắt lắm rồi ...Tưởng em xa anh thật rồi, hóa ra là em vẫn ở đây, ngay trong những lúc anh ngồi vu vơ nhìn bóng của mình in vào bức tường...Thành Phố vinh mùa xuân, gió hát thầm cho một cuộc tình chưa bao giờ tắt... nhưng giờ đây anh đã cắt đi mái tóc mai đã bao lâu anh nghĩ rằng mình sẽ ko bao giờ cắt hix

 
 
 
 

bài viết thật ý nghĩa........"sống là cho ..chứ chẳng phải nhận cho riêng minh"

 
 
 
 

bai viet cua ban khien toi phai suy nghi nhieu ve duoc va mat trong cuoc song.co su ki cong co gang miet mai lam viec thi ta moi co mot ket qua tot nhat.Vi mot lan lam lo ma chinh ban than toi phai hoi tiec ve ket qua hoc tap nam lop 10.lop toi toan la con gai la lop van ma de vuot qua moi rao can mac ai noi gi lop toi van co gang la lop xa hoi luc nao cung dung vi tri nhat truong.CAM ON BAN DA CHO CHUNG TOI VE MOT TRAI NGHIEM SAU SAC NHAT CUA CUOC SONG DAY THU THACH NAY

 
 
 
 

thanks .bai viet cua ban that tuyet voi

 
 
 
 

đọc xong bài viết.mỗi người như có một khoảng lặng để nhìn lại cuộc sồng của mình...mỗi người một cảm nhận nhưng tin rằng ai cũng có 1 chút thay đổi trong nhận thưc của mình về cs .ko pải toàn màu hồng này.thử thay đổi 1 chút .có thể bạn sẽ vui hơn

 
 
 
 

bài viết thật là hay quá...đọc rùi mới thấy mình thiếu nhừng gì...mình đươc gì và mất gì...

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio144: Chuyện kể của bông hồng cài áo mùa Vu Lan   (20/08/2010)
Blog Radio 143: Dựa vai và đưa tay đây mình nắm!   (13/08/2010)
Blog Radio142: Luôn có hai người chờ tôi trên con đường đời...   (06/08/2010)
Blog Radio 141: Dừng lại để bắt đầu   (02/08/2010)
Blog Radio 140: Điều giản dị   (02/08/2010)
Blog Radio 139: Ngõ Hoa Phai   (02/08/2010)
Blog Radio 138: Rồi em sẽ hết yêu anh   (02/08/2010)
Blog Radio 137: Em, anh – Ta đã từng yêu?   (07/07/2010)
Blog Radio 136: Em đang đi trên con đường đợi chờ...   (29/06/2010)
Blog Radio 135: Lá thư trong chai   (22/06/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.