Thứ Tư, 23/5/2012, 01:05 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 163: Yêu lại từ đầu
  17:11, 8/1/2011 (GMT+7)
 

Blog Radio -

Lời tác giả: "Hàng tuần vẫn đọc bài, vẫn nghe Blog Radio mà lâu rồi không viết bài nào gửi. Hôm nay Mintaro xin gửi đến chương trình câu chuyện của mình. Mình muốn qua câu chuyện này gửi đến một cô gái, như một lời xin lỗi..."
 
 
"Ngày ta yêu nhau
 
Là một ngày đầy nắng
 
Em nhìn anh ngồi yên lặng
 
Tình yêu mình sẽ đầy nắng phải không anh?"
 
 
“Anh không phải là một chàng lẵng tử, không phải là một chàng trai nổi bật, anh bình thường như bao nhiêu chàng trai khác. Anh yêu thơ, yêu sự bình yên giản dị, yêu sự tự do. Anh là một chàng Nhân Mã một trăm phần trăm với một nụ cười tỏa nắng -em đã yêu anh từ những sự bình thường như thế. Hơn nữa vì, em tin rằng anh yêu em”.
 
Khi nghe được những lời này từ cô, anh hiểu mình đã tìm được người con gái của đời mình. Anh hạnh phúc. Không ngờ tại nơi xa quê hương, anh lại tìm được cho mình một nửa.
 
Cô đến với anh trong một buổi chiều đầy nắng, một cô gái tinh nghịch với khuôn mặt tròn, đôi mắt sáng và mái tóc dài tỏa hương trong nắng. Anh yêu mái tóc cô, ngay từ lần đâu tiên ấy.
 
Cô trong mắt anh như một tờ giấy trắng, nghịch ngợm, tươi vui. Nhưng rồi, mỗi ngày gần nhau làm anh nhận ra cô gái ấy cũng thật nhạy cảm, thật yếu đuối. Anh luôn muốn mình sẽ là người trở che cho cô. Yêu anh nhé, tóc dài ơi!
 
“Tóc em vương nắng vàng
 
Cho lòng anh chơi vơi
 
Sao ta yêu nhiều thế
 
Cô bé tóc dài ơi…”
 
  • Sinh nhật cô…
 
Cả một ngày dài anh tất bật trong công việc, quán ăn chìm trong mùi xào nấu. Trong đầu anh luôn nghĩ mình thật tệ, chẳng làm được gì cho cô trong ngày quan trọng này. Biết làm sao được khi anh phải lao đầu vào vòng luẩn quẩn của du học sinh, vừa lo học hành vừa lo kiếm sống nơi đất khách. Thôi đành đợi khi nào anh xong việc, mình sẽ đi ăn một bữa thật vui nhân ngày sinh nhật em vậy. Hy vọng em sẽ không trách anh, tóc dài nhé!!!
 
Cô lặng lẽ ngồi trước màn hình máy tính. Đêm, không một tiếng động. Yên tĩnh đến lạnh lùng. Thế là ngày sinh nhật đã qua, chẳng có gì ngoài một bữa ăn mà cô đã cố tỏ ra vui ve. Cô không muốn anh buồn, cô biết anh phải vất vả cả ngày rồi. Nhưng giá như… cô đã hy vọng năm nay mình sẽ có một sinh nhật tuyệt vời để quên đi cái sinh nhật lần thứ 20 đáng ghét kia, vậy mà… Chẳng lẽ anh không hiểu cô ư, chẳng nhẽ anh không thể nghỉ một buổi làm ư? Vẫn biết rằng anh phải kiếm tiền, nhưng tiền đôi khi đâu là tất cả. Đêm,không có nắng, không có nụ cười tỏa nắng của cô. Lang thang trong màn đêm. Bóng cô dài dưới ánh đèn đường, chơi vơi…
 
“Anh vội vàng bỏ mất
 
Một cái nhìn xa xôi
 
Cho lòng ai lặng lẽ
 
Tóc buồn đi chơi vơi”
 
  • Ngày cô về nước…
 
Cô khóc hết nước mắt. Cô sợ phải xa anh. Chợt thấy lòng thật yếu mềm. Nhưng anh vẫn bình thản, vẫn lặng lẽ giúp cô dọn dẹp…
 
- Anh đã hết nước mắt rồi,em ạ! Có lẽ anh đã khóc nhiều, hay là anh không thể khóc. Nhưng thật lạ, lòng anh đau nhói mà không có một giọt nước mắt là sao?
 
Anh định không tiễn cô ra sân bay. Cô bàng hoàng nhận ra anh quá vô tâm.
 
“Nhưng em hiểu không, anh ghét cảnh chia tay nhiều lắm.Anh không dám nhìn em vẫy tay chào anh, càng không muốn nhìn em khóc khi phải xa anh. Anh quen giấu những cảm xúc trong lòng mình. Giấu nhiều đến mức lạ lùng, chẳng giống ai…”
 
Nhưng cô vẫn năn nỉ anh đi ra sân bay cùng cô. Buồn cười không anh, có cô gái nào khi yêu lại phải năn nỉ người yêu mình như em không anh? Có cô gái nào yêu khi đi xa lại không tìm được một giọt nước mắt của chàng trai mình đặt trọn trái tim vào?
 
“Sao anh không khóc cho lòng nhẹ
 
Bình thản nhìn trong nắng bay bay
 
Người đi mắt chợt nhòa thêm lệ
 
Kẻ về, trong lặng lẽ heo may”
 
  • 1 tuần sau…
 
Hàng ngày anh vẫn lên mạng, chat với cô. Kể cả những ngày mệt mỏi rã rời anh cũng lê mình đến cạnh cái máy tính. Anh ghét cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống, nó làm anh không thể làm được bao nhiêu điều anh muốn làm cho cô. Nhiều lúc anh muốn bỏ đi ngủ,nhưng mỗi khi anh thấy biểu tượng mặt cười của cô, thấy sự sốt sắng như bà vợ đón chồng sau một ngày làm mệt mỏi, anh lại bật cười, bao mệt mỏi tan biến theo những vạt nắng chiều còn sót lại.
 
Cô sợ tình yêu một ngày sẽ biến thành trách nhiệm. Là trách nhiệm của anh sau mỗi ngày mệt mỏi lại phải lên mạng gặp cô. Cô muốn một tình yêu trẻ mãi, một tình yêu bùng cháy từ con tim. Cô sợ sự lão hóa của tình yêu. Cô sợ anh coi cô như một phần của công việc.
 
“Em muốn yêu bằng con tim rực cháy
 
Em muốn yêu bằng nỗi nhớ dứt day
 
Em muốn yêu và em muốn say
 
Bằng men tình ngày anh đầu tiên ấy”
 
  • Một tháng sau…
 
Anh ngại ngần tắt máy tính. Mệt mỏi rồi em ơi, anh muốn nghỉ ngơi. Anh biết em sẽ buồn, sẽ trách anh. Nhưng hôm nay thực sự anh rất mệt, mệt mỏi vì cái vòng luẩn quẩn anh đang lao đầu vào. Đôi khi anh cảm thấy em cũng là một phần trong cái vòng ấy. Không, làm sao có thể như thế được, em là người anh yêu…
 
  • Ba tháng sau…
 
“Hy vọng ở anh không phải là những món quà đắt tiền hay là những bông hồng vàng rực rỡ. Em chẳng bao giờ dám hy vọng như thế vì em biết những đồng tiền anh kiếm được không dễ dàng gì. Nhưng vì em đã yêu và coi anh như một phần cuộc sống nên rất muốn anh trải qua những ngày quan trọng nhất một cách đầy ý nghĩa và vui vẻ. Ngày sinh nhật em đã mong anh có thể mang đến cho em một ngày nhiều niềm vui để có thể quên đi cái sinh nhật năm 20 tuổi đáng ghét kia, để em có thể cảm nhận được rằng vẫn có người yêu mình nhiều đến thế.
 
Ngày xa anh, em khóc hết nước mắt, em muốn ở bên anh từng phút từng giây, vậy mà anh lại…
 
Anh đừng nghĩ mình sẽ không làm được gì cho em. Anh chưa kịp làm thì đã vội vàng cho là như thế rồi. Em sợ tình yêu mình không được cháy bằng con tim,nó sẽ lão hóa mất...”
 
 Đọc những dòng của cô, anh lặng người! Bây giờ chính là lúc mình bị rơi vào một cái vòng luẩn quẩn của mình
 
- Anh cần có thời gian suy nghĩ
 
-Vâng, chỉ mong anh hiểu, dù chỉ là một chút thôi, những gì em nói. Em có thể chờ đợi…
 
Đi lạc bước trong đường dài hỗn loạn
 
Chợt giật mình tôi đánh mất hồn tôi
 
Quay lại tìm trong bồi hồi ký ức
 
Lại thấy mình trong những yêu thương
 
Đêm đầu tiên…
 
Đêm thứ hai…
 
Đêm thứ ba…
 
Căn phòng ngập khói thuốc sau nhứng đem thức trắng. Anh chợt nhận ra mình thèm một giọng nói, thèm một tiếng cười. Anh nhận ra mình đã sai rồi. Anh đã đánh mất chính mình vì những lo toan đời sống. Anh đã yêu cô thật nhiều mà lại chẳng đem lại cho cô được bao nhiêu. Những cái vòng luẩn quẩn anh đã biện minh cho mình cũng do chính anh đã tạo ra nó thôi. Nhưng anh không thể từ bỏ
con đường đã chọn…
 
Phải dừng lại thôi, anh không muốn cô buồn. Muộn còn hơn không, em nhỉ. Mong em hiểu cho anh…
 
 
Trời ngoài kia bắt đầu hửng sáng
 
Anh nhấc điện thoại lên:
 
- Em đó à?
 
- Vâng
 
- Mình đang yêu nhau phải không em?
 
- Vâng
 
-Mình chia tay nhé!!!
 
Một khoảng lặng dài giữa hai người, dài như cái khoảng cách năm ngàn cây số…
 
- Anh đã thay đổi?
 
- Ừ, anh đã suy nghĩ kĩ, phải thay đổi thôi!
 
- Anh thật sự muốn chia tay?
 
- Đúng
 
- Vì sao? - Anh nghe tiếng cô nghẹn ngào
 
- Để anh bắt đầu yêu em lại, bằng cả tâm hồn mình…
 
Ngoài kia, nắng đã lên, nắng vàng và đẹp rực rỡ cho một ngày mới bắt đầu…
 
  •  Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Mintaro - bangkhuangtroirongnhosongdai1012

 

 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
 

 

 
 

yêu lại từ đầu . cô gái ấy thật hạnh phúc .đôi khi cuộc sống làm ta mỏi mệt ,luẩn quẩn nhưng hình như ta chưa bao giờ ngồi lại suy ngẫm tìm ra lối đi thì phải.bao giờ có nắng...

 
 
 
 

Yêu lại từ đầu, sao tôi không làm được, cứ ngỡ, dừng lại là kết thúc bây giờ mới hiểu ra rằng dừng lại lại để tiếp tục bước đi.

 
 
 
 

bài viết thật gần với tâm trạng của người nghe , ít nhất cũng là có tôi .hẳn ai đã từng yêu thì chắc rằng sẽ có những khi thấy thật mệt mỏi , muốn từ bỏ , muốn dừng lại,có những lúc thấy mình đã đi quá nhanh và bên cạnh mình dường như không ai " theo kịp "-vậy là mình vẫn cô đơn đấy thôi .mình cứ mải miết ,mải miết, để rồi giật mình khi thấy rằng ngay đây , ngay bên ngực trái của mình đây-nó quan trọng đến nhường nào.

 
 
 
 

ừ, giá như tôi có thể làm được như chàng trai đó, giá như có thể chia tay rồi lại quay về bên nhau được thì có lẽ giờ đây tôi đã không phải chịu nỗi đau đớn thế này.tôi đã chia tay với e, để rồi khi nhìn thấy e với người khác tim tôi như muốn vỡ tung ra, tôi đã nhận ra 1 điều rằng tôi đã sai tôi còn quá yêu em, nhưng tất cả đã quá muộn màng...vẫn biết rằng phải quên đi để bước tiếp mà sao thấy khó khăn thế này...hy vọng rằng những ai còn đang yêu nhau, còn đang có nhau đừng bao giờ để tuột mất người yêu mình vì bất cứ lí do nào hãy dũng cảm bảo vệ tình yêu vì tình yêu tựa như pha lê: đẹp long lanh nhưng dễ vỡ.

 
 
 
 

yeu lai tu dau .lieu co pai chang trai nao kung dk nhu the k.toi uoc rang mk kung co 1 ng iu toi nhu the.t.y kua hai pan that hanh fuc.chuc 2 pan se yeu nhau den chon doi :)

 
 
 
 

rat hay

 
 
 
 

yeu lai tu dau! ja nhu t kug co dc co hoi ay nhj?nh t sao co the lam dc day khi chi co mjh toi buoc tjep tren con duong k con anh ay ben canh nua???

 
 
 
 

sẽ không có người con gái nào muốn bị bỏ rơi trong cái ngày quan trọng của mình.Mình cũng mong được có sinh nhật lần thứ 20 cùng anh ấy.

 
 
 
 

do la mot cau truyen day cam xuc

 
 
 
 

Tôi cũng sẽ làm như anh, sẽ chia tay để yêu lại từ đầu. Đã quá lâu tôi quên mất mình đã từng yêu và chọn lựa người ấy cho cuộc đời mình. Tôi cứ mải mê đi trên đường đời muộn phiền, bận bịu, tự cho rằng mình mệt mỏi để lãng quên tình yêu của mình một cách vô tình. Tôi sẽ làm lại từ đầu để được yêu anh như chưa yêu lần nào

 
 
 
 

chia tay kjong co nghia la ket thuc, chia tay la mot su khoi dau moi. nhung ai dang co mot tinh yeu dep, hay tran trong no nhe, doi khi gian hon hay nhin lai quang duong ma cac ban da di, dung buong xuoi tat ca

 
 
 
 

bai viet that hay va bai hat vet nang cuoi troi cung vay nghe that tinh cam va lang mang.nghe bloc minh thay tam hon that thu thai

 
 
 
 

hay thật!cái kết đúng là happy ending.:-)

 
 
 
 

nhung dau phai ai cung co dc co hoi nhu the,nen biet tran trong hp ngay tu gio keo den khi mat di co hoi han the nao cung muon rui

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio nói hộ lời yêu đã có thể nghe qua điện thoại   (06/01/2011)
Chúc mừng năm mới 2011!   (31/12/2010)
Blog Radio 162: Chuyện kể đêm Giáng Sinh   (24/12/2010)
Blog Radio 161: Yêu xa   (17/12/2010)
Blog Radio 160: Tháng 12 cho người con trai em đã từng yêu nhất...   (10/12/2010)
Blog Radio 159: Những khoảng lặng cuộc sống   (04/12/2010)
Blog Radio158: Anh vẫn ở đây, ngay bên ngực trái em này...   (26/11/2010)
Blog Radio 157: Có phải mùa thu giấu em (bản mới)   (22/11/2010)
Blog Radio 156: Dành tặng sinh nhật bạn!   (17/11/2010)
Blog Radio 155: Cho những tâm hồn cần một chốn nương tựa   (08/11/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.