Thứ Tư, 23/5/2012, 01:08 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 164: Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!
  23:00, 14/1/2011 (GMT+7)
 

Blog Radio

Tặng cho chồng Giun yêu thương của vợ Ếch - Tình yêu của anh, là niềm
tin, là nghị lực để em được thấy mình sống tốt hơn....
 
""Em không cần anh phải trao cho em chìa khóa để em mở cửa một ngôi nhà. Em không cần anh phải trao cho em một chiếc nhẫn để đo lòng chung thủy. Khi anh dừng lại để bàn tay em được nằm trong tay anh; Khi mình trao cho nhau nụ hôn đầu tiên, em chỉ có duy nhất một ý nghĩ:
 
Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!""
 
 
Anh từng nói với cô rằng: ""Nếu em sống đến một trăm năm, thì anh sẽ sống thêm một ngày nữa, vì anh không muốn em phải sống một ngày mà thiếu anh"". Bao nhiêu năm qua, cô vẫn tin anh sẽ giữ lời hứa, sẽ không bao giờ bỏ cô lại một mình dù ở bất cứ đâu. Anh nhất định giữ lời hứa, đúng không anh?
 
Vì không cùng tôn giáo, nên tình yêu của cô và anh bị cả hai nhà kịch liệt phản đối. Thêm vào đó, là bao nhiêu cách trở gian nan về địa lí cũng như tuổi tác. Anh ở tận miền Bắc xa xôi, nơi có những mùa đông rét cắt da cắt thịt; còn cô thì đã quen với từng hơi thở của Sài Gòn đầy nắng. Anh hơn cô mười tám tuổi, một độ tuổi đủ để người ta phân làm hai thế hệ. Ấy vậy mà, họ vẫn đến được với nhau.
 
Nhớ ngày đầu theo ba mẹ ra Hà Nội dự tiệc cưới của người chị họ, lúc ấy, cô xúng xính trong vai cô dâu phụ, em trai của anh bảnh bao lịch lãm bên chú rể hiền. Hai người bất đắc dĩ đã trở thành một đôi trên bàn tiệc. Vẫn nhớ như in lời anh lém lỉnh: ‘’Hai đứa đẹp đôi quá, ngày này năm sau dễ lại thành rể thật’’ rồi anh cười, tiếng cười trầm ấm của người mang một trái tim nhiều đa cảm.
 
Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ để ý đến anh, hay chỉ là dung nạp một chút thôi hình ảnh anh vào trái tim mình. Cô gọi anh là chú, và nói rằng thích cậu em của…chú.
Anh chỉ cười, điệu cười trẻ trung, ấm áp. Và anh hứa, anh hứa sẽ kêu cậu em mang trầu cau vào tận Sài Gòn rước em… Anh đã hứa như thế…
 
Nếu thực sự có định mệnh trong cuộc đời này, thì phải chăng, ta chưa bao giờ đoán biết được nó?! Buổi tối, trước khi cô trở lại Sài Gòn, cô có hẹn đi dạo cùng Phong - em trai anh. Nhưng người xuất hiện lại không phải là Phong...
 
 
Ngay buổi tối hôm ấy cô đã biết thế nào là cảm giác mất đi một người mình thương yêu. Khi anh nói ‘’Phong mất trong một tai nạn mấy hôm về trước’’. Cô cảm tưởng như mặt đất dưới chân mình đang rung chuyển. Cô run rẩy vịn vào vai anh và bật lên tiếng khóc. Cô không dám nói là cô đã yêu Phong, nhưng sự thật là, cô đã vô tình dung nạp vào trái tim còn hoàn toàn tinh khôi của một con bé mười tám hình ảnh người con trai đã sánh bước cùng mình suốt một tiệc cưới. Anh đưa cô tới một ngôi chùa. Anh nói, Phong ở đây. Chưa một lần bước chân vào cửa Phật linh thiêng, hôm ấy đã được tận mắt chứng kiến những Đức Phật từ bi. Cả buổi tối, cô và anh ngồi bên Phong. Anh không nói một lời và cô cũng vậy. Chỉ có tiếng cô sụt xùi khóc và tiếng gió thổi lá khô thu về một phía.
 
Đó là mùa hè của hơn 15 năm về trước.
 
Hai năm sau, cô có dịp theo mẹ đi công tác ở Hà Nội. Nhưng, lần này Hà Nội đón cô bằng những trận gió rét buốt như cắt vào da thịt. Xuống khỏi máy bay là cô có cảm tưởng như người mình đã đóng băng, không sao cử động được.
 
Hà Nội sau hai năm càng hoàn toàn lạ lẫm với cô, không có một con đường nào, không có một góc phố nào là cô có thể nhớ mình từng đã đi qua hay chưa… Nhưng cô nhớ, nhớ tới Phong và nhớ tới anh. Cô nhớ nụ cười rạng rỡ của Phong, vẫn tươi nguyên như những giây phút đầu tiên cô bắt gặp. Cô nhớ anh, nhớ người chú đã ngồi cả một buổi tối không nói một câu, chỉ im lặng nghe một con bé khóc… Biết rằng chú còn nhớ con bé nào là cháu…
 
Trở lại ngồi Chùa ngày xưa, trong thâm tâm là để thăm Phong, nhưng kỳ thực cô bỗng thấy lòng nhớ anh đến lạ, chỉ là nhớ anh thôi - người mà cô lúc ấy vẫn kêu  là: Chú. Hai năm, thật ngắn so với một đời người, nhưng cũng rất dài so với chiều dài của tháng. Hai năm, đủ để cho người ta có thể quên một người? Cô không có ý định tìm gặp lại anh, nhưng chẳng hiểu sao lòng nhủ lòng, lại nhấc máy gọi điện cho anh.
 
 
Cái chiều đông Hà Nội ấy đã thắp nến cho một tình yêu đầy hạnh phúc, ngọt ngào những cũng biết bao gian nan, khổ cực. Khi anh đặt tay cô trong tay anh, giây phút ấy cô biết rằng, từ đây, anh sẽ mãi đưa cô theo cùng... dù cuộc sống có thế nào đi nữa.
 
Mùa Giáng Sinh năm ấy, đã khởi đầu cho một mùa đông ấm áp nhất trong cuộc đời cô.... Dẫu những giây phút hạnh phúc bên nhau ngắn ngủi, chẳng bù kịp cho những xa cách vời vợi khôn cùng.... Dẫu vị Thần thời gian có ngàn lần ích kỷ, chẳng chịu thừa lấy một lần... cho cô giận dỗi.
 
Ba mẹ cô và ba mẹ anh đều không ai ủng hộ. Họ làm mọi cách chặn hết sự liên lạc giữa hai người. Nước mắt của cô cũng không đủ làm cho ba mẹ nao lòng. Nhớ một lần anh đi tàu vào thăm, vội vã bên nhau được hai tiếng đồng hồ. Lúc đưa anh lên tàu, cô không chịu xuống dù tàu lăn bánh. Đêm ấy, cô đã nghĩ sẽ không quay về nữa, sẽ là đứa con bất hiếu với ba mẹ. Nhưng đến ngày thứ 3, anh đã thuyết phục được cô quay về... Nhớ lại những năm tháng ấy, đên giờ, sống mũi vẫn còn cay. Liệu bây giờ, ngay giây phút này đây anh còn nhớ chút nào nữa không?
 
Những buổi chiều cùng cô tay trong tay tung tăng khắp phố phường Hà Nội, những đêm hai đứa ngồi đếm sao ở một vùng quê xa lạ, những khi nước mắt cô ướt đầm lên gối, mà anh vẫn bảo đùa ... ""Mưa lại về đấy hả em?"".
 
Anh còn nhớ không, nhớ phút giây đầu tiên gặp nhau, anh trêu cô là ""búp bê ngố tàu"", rồi 2 năm sau, vẫn ngỡ như là giây phút đầu tiên ấy, anh đã khen cô xinhquá... Và, anh còn nhớ không, nhờ đêm cuối cùng trước giờ lên máy bay, anh nắm bàn tay cô, anh hôn cô và nói sẽ mãi mãi bên cô, sẽ làm tất cả để mang tới hạnh phúc cho cô, sẽ cho cô đủ đầy, không bao giờ để cô phải khổ.... Lúc ấy, cô nũng nịu làm bộ giận hờn... Không cần anh mua nhà, không cần mua nhẫn... Chỉ cần anh hứa một điều... Cô bắt anh đoán, bắt anh đoán... Anh không đoán được... Cô bực mình:""Anh là đồ vô tâm!"". Anh cười nhăn nhở: ""Vậy, anh đi yêu người khác nhé!""
 
 
Cô đâu có ngờ đó lại là lần hờn giận đầu tiên và cũng là duy nhất cô có với anh. Chiếc taxi từ sân bay đã không kịp đưa anh về nhà.... Nhiều đêm ngồi nhìn anh im lìm ngủ, cô thầm khóc một mình, thầm trách giận mình nhiều lắm vì tối ấy đã giận hờn với anh. Bây giờ, anh không còn có thể nắm bàn tay cô nữa, anh không còn lau được nước mắt cho cô, không còn bẹo má cô được, không còn đùa yêu với cô như ngày nào nữa.... Mà, ngược lại, mỗi ngày cô là người nắm tay anh, áp chúng lên má mình, cô lau mặt cho anh bằng chiếc khăn mềm mại, trách yêu anh nhiều điều, rằng anh đang không quan tâm đến cô đấy, rằng cô vẫn đang giận anh đấy, rằng nếu anh không nhanh tỉnh lại, cô sẽ là người đi yêu người khác đây...
 
Đã hơn 9 năm, anh nằm im như thế, có lẽ tất cả đã ở lại phía xa kia rồi. Chiếc nhẫn ngày nào anh hứa, vẫn chưa một lần anh trao nó cho cô. Tuổi xuân của cô cũng đã đi qua. Nhiều đêm, khi tất cả đã đi vào tĩnh lặng, cô thèm được nắm tay anh, được nhắm mắt như anh và mãi mãi như thế.... Ai nói rằng cô không mệt mỏi, làm sao tự dối lòng những lúc tuyệt vọng, chán nản khôn cùng? Nhưng cô chưa bao giờ tiếc nuối. Bởi mỗi phút giây bên anh, mỗi phút giây cùng anh kéo lại sự sống xích gần... đều là những phút giây ý nghĩa mà cuộc đời chỉ vô tình sắp đặt chưa khéo mà thôi.
 
Một mùa đông nữa lại tới. Chín năm có lẻ, cô đã cùng anh đi qua nhiều bệnh viện. Nhiều lúc cô nghĩ, mỗi nơi mới họ tới, là mỗi lần họ đi nghỉ tuần trăng mật với nhau. Là mỗi nơi nghi dấu những kỷ niệm của hai người, để sau này cô kể lại anh nghe, rằng khi đó, anh đã ngoan ra sao, còn cô thì thấy ấm áp khi có anh bên cạnh đến thế nào... Dẫu mùa đông có mang về bao nhiêu băng giá, dẫu mỗi mùa Noel chẳng còn ai thiết nguyện cậu cho họ nữa... Dẫu nhiều người có bảo cô ngốc nghếch, dẫu thế gian nhiều kẻ có trách cô dại khờ, dẫu cuộc đời có trôi đi hàng bao nhiêu năm nữa... Dẫu Chúa trong tim cô chẳng còn bao dung đến vậy.... thì cô cũng phải nắm mãi tay anh, chỉ để nhắc anh nhớ hứa một điều, một điều thôi anh ạ. Lần này, anh phải hứa đấy nhé! ""Vì em tin rằng chỉ cần người ta yêu nhau, tin nhau, thuộc về nhau, trân trọng nhau... thì sẽ không cần bất cứ một phép nhiệm màu nào cả""
 
 
Một chiều, khi đang làm công việc thu ngân cho một quầy hàng tại một  siêu thị, cô nhận được điện thoại từ bênh viện....
 
Không... Anh đã hứa với cô kia mà.... Cô không muốn mình phải sống một ngày mà không có anh...
 
Căn phòng vắng lặng....
 
Ánh mắt anh nhìn cô.... 
 
Vẫn thiết tha như thế...
 
Vẫn in như ngày nào...
 
Như chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra...
 
Vẫn như buổi tối 9 năm về trước...
 
Cô cười, nước mắt rơi, lặng nói....
 
Đừng yêu ai nữa nhé... được không?!
 
****
PS: Với bất cứ điều gì, nếu bạn bỏ cuộc, thì đó là sự chọn lựa của bạn, không phải số phận!
 
  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Lâm Hồng: Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình lặng
 
 

 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
 

 

 
 

hay ­a ban ah

 
 
 
 

Bài viết rất hay,cảm ơn blogradio rất nhiều,ước gì trong cuộc sống cũng có những tình yêu như vậy!

 
 
 
 

bài viết hay wa', hok bik bài có dựa trên chuyện thật hem nhỉ?

 
 
 
 

em muốn down blog radio thì phải làm thế nào?

 
 
 
 

Sao mấy blogradio gần đây mình nghe đều bị hai đoạn đọc gối vào nhau của cùng 1 bài nhỉ? Dạo này toàn phải đọc, không được nghe cũng ít cảm xúc hơn. Do lỗi của blogradio hay mỗi máy tính của mình bị như vậy nhỉ? hic

 
 
 
 

Cảm động quá.Mình thật khâm phục với tình yêu của cô gái trong câu chuyện trên.

 
 
 
 

Một tình yêu thật tuyệt vời...

 
 
 
 

ai cho mình biết bài nhạc nên trong blog tên là gì vậy ?

 
 
 
 

@Uyên Khủng Long link tải đâyhttp://222.255.4.244:8300/Library/media/13/2011/01/14/164-mix[1].wma

 
 
 
 

cho tôi hỏi nhạc nền ở blog này là bài gì?

 
 
 
 

bài viết cảm động quá....

 
 
 
 

bai viet xuc dong nhung hoi buon. Qua khu de troi vao di vang hien tai la tuong lai tai sao ko mo long de don nhan ...buon mai duoc gi ban co thay doi duoc qua khu de nguoi ta song lai ko

 
 
 
 

tình yêu của hai người khiến m cảm động quá. Nghĩ lại những gì m đang có mà thấy buồn. cũng là người nam người bắc nhưng câu chuyện của m rồi sẽ chẳng đi về đâu

 
 
 
 

tình yêu là gì các bạn nhỉ?tôi chẳng biết nữatôi đã yêu bằng tất cảcuối cùng em vẫn ra đi

 
 
 
 

hix bài viết thật buồn mong răng mọi điều may mắn sẽ đến với họ.

 
 
 
 

cả nhà ơi cho mình hỏi bài hát nhạc nền tên là gì vậy ????/

 
 
 
 

nhạc phim Phố Đậu Hủ của Trung Quốc đó bạn. lên google. search down về

 
 
 
 

happy valentine, chúc mọi người có ngày lễ tình yêu bình yên và hạnh phúc!

 
 
 
 

Bai viet hay qua. E cung co 1ng chu nhu vay. Nhung co dieu ng ta ko noi yeu e ma chi co e yeu tham ng ta thoi. Co phai e ngoc k nhi. Thoi thi cu lang tham roi hi vong cai gi den se den.

 
 
 
 

bài viết thật là xúc động buồn quá đi mất!mình thật cảm động với ty của cô gái kia,ước gì cô ý có thể hạnh phúc hơn nhỉ?

 
 
 
 

Bài viết hơi buồn nhưng đó là một vẻ buồn trong sáng và lãng mạn.Một tình yêu thật cảm động và mãnh liệt.

 
 
 
 

 Bài viết hay quá! Cảm động quá! Mình ước gì người mình yêu cũng như vậy nhỉ?


 
 
 
 

yêu một người đã khó nhưng sao quên một người còn khó hơn gặp 100 lần. các bạn biết không tình yêu là cái gi? mà con người chúng ta phải đau khổ vậy.

 
 
 
 

đừng từ bỏ những gì mình có.

 
 
 
 

Hay quá đi!


 
 
 
 

Lần đầu tiên tôi đoc được một bài viết hay đến vậy! Cảm ơn


 
 
 
 

Là bài hat "Hoa Oải Hương"


 
 
 
 

hay that a,gia nhu chuyen tinh con mai mai chac hanh phuc lam day.

 
 
 
 

bai nay hay that day

 
 
 
 

cam dong wa!

 
 
 
 

Hayhay tuyet. Hjxhjx. T_T

 
 
 
 

chi co the la tinh yeu,mot tinh yeu thuc su se giup ta vuot len tren tat ca.hay tran trong nhung j ta dang co,hay co gang het suc co the .neu co chuyen j xay ra thi ta cung khong con phi an han vi du sao ta cung da co gang

 
 
 
 

nhẹ nhàng , tình cảm ... cứ thế đi vào lòng người ta , như sợi chỉ vô hình xuyên suốt vậy .

 
 
 
 

cam dong wa!

 
 
 
 

hay quá đi...

 
 
 
 

cau truyen hay qua.

 
 
 
 

ôi..thật là 1 tình yêu tuyệt vời..khâm phục sự chờ đợi của cô gái ấy..

 
 
 
 

chao cac ban .minh rat thich truong chinh radio blog

 
 
 
 

Bài viết này hay quá,cảm động thật đấy. Mình rất ấn tượng những con người trong câu chuyện này. Cảm ơn tác giả đã cho mình nhận ra nhiều điều tươi đẹp từ cuộc sống này!

 
 
 
 

khi yêu thì đừng nên yêu quá nhiều, vì nếu ta yêu họ quá nhiều thì khi chia tay mình sẽ là người đâu khổ nhất. Hãy yêu thôi chứ đừng yêu nhiều bạn nhé hãy để mình còn có thể tin vào tình yêu nếu tình yêu kia bị tan vỡ

 
 
 
 

chien tjh cua ban that dep va vj daj. ban da hj sjh nhjeu. hanh phuc dag dọ cho ban ngay maj do chuc ban lun tjm njem vuj trog tjh yeu mjh da chon!

 
 
 
 

bạn ơi bài nhạc mà nam ca sĩ hát đoạn cuối là bài hát gì vậy.hay quá

 
 
 
 

^^ cho tớ hỏi là bài hát tiếng anh ở cuối bài đó tên là gì ấy nhỷ. hì. Ai biết thì bảo tớ với nhé. yahoo tớ là: gios_bieets_muas. Tks ^^

 
 
 
 

that cam dong dung ko cac ban minh cung se gang giu lay tinh yeu cua chinh minh minh cung tin vao chinh trai tim nguoi yeu minh minh se gang hoc cam on blog radio

 
 
 
 

blogradio hay that,nhug m ko download dc

 
 
 
 

một bài viết hay nhưng tinh yêu của họ gặp nhiêu chắc chở quá họ đã làm tất cả để họ có thể được bên nhau nhưng số phận vân bắt họ xa cách 1ng mãi mãi đi xa @@!

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 163: Yêu lại từ đầu   (08/01/2011)
Blog Radio nói hộ lời yêu đã có thể nghe qua điện thoại   (06/01/2011)
Chúc mừng năm mới 2011!   (31/12/2010)
Blog Radio 162: Chuyện kể đêm Giáng Sinh   (24/12/2010)
Blog Radio 161: Yêu xa   (17/12/2010)
Blog Radio 160: Tháng 12 cho người con trai em đã từng yêu nhất...   (10/12/2010)
Blog Radio 159: Những khoảng lặng cuộc sống   (04/12/2010)
Blog Radio158: Anh vẫn ở đây, ngay bên ngực trái em này...   (26/11/2010)
Blog Radio 157: Có phải mùa thu giấu em (bản mới)   (22/11/2010)
Blog Radio 156: Dành tặng sinh nhật bạn!   (17/11/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.