Thứ Tư, 23/5/2012, 01:15 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 170: Em chọn cô đơn ( phần cuối)
  14:30, 25/2/2011 (GMT+7)
 

Phần trước

Blog Radio - ... Quệt vội nước trên má, cầm điện thoại và nghe, Lam không để ý dòng số hiện lên rất lạ.

- Lam nghe ạ!
...

- Alo!
...

- Tôi Lam nghe, đầu máy là ai đấy ạ? – Lam gằn giọng.

- Em có còn yêu anh không, Lam?

Giọng nói ấy, giọng nói đã từng gắn với một người, một người bên cô suốt hơn 4 năm. Giọng nói đã làm khuấy động tâm hồn cô ở bãi lâu gầy ngày đó. Giọng nói ấy cũng đã từng làm tim cô đau đến chết đi được. 3 năm rồi, cô không còn được nghe, tưởng đã bị lãng quên. Nhưng không, bây giờ... nó đang hiện hữa, ngay bên cô,... là thực hay mơ... Lam không rõ...

- Alo Lam, em còn ở đó không?

- Emmm... cònnn!

- Em còn nhớ anh không?

- Khánh? Phải anh không?

- Ừ! Anh đây. Anh đang ở Huế. Chúng mình gặp nhau được không? Một lát thôi... Không lâu đâu!

Và trong khoảnh khắc cứ ngỡ là mơ đó, một giấc mơ cô tưởng chừng sẽ ngắn ngủi, trái tim trong lồng ngực kia như muốn nổ tung ra, cô chỉ kịp nói tên một quán cà phê quen thuộc, cái tên duy nhất mà cô còn nhớ trong lúc đó.

- Ừ anh đợi. Em đến nhé. Mặc ấm, kẻo lạnh.

Lam buông điện thoại, đặt thật khẽ lên tấm thảm, ngồi thụp xuống tựa lưng vào chiếc bàn. Cô thấy mình khó thở, đưa tay lên ôm ngực... Và rồi bất giác, cô mở tung cửa, chạy thật nhanh, thật nhanh đến Muối, và không để ý có người đang chạy, cũng thật nhanh nhưng ngược hướng với cô, trên tay cầm một bó hồng nhung đỏ thắm.

Khánh ngồi đó, đúng ngay chỗ Lam và Tuấn vẫn hay ngồi. Nhìn thấy Khánh, Lam cố dặn lòng phải thật bình thản và cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, ngồi xuống, hướng đối diện với Khánh:

- Chào anh!- Lam lên tiếng trước, phá tan cái nhìn mà cô đã bắt gặp ngay khi vừa đặt chân qua cánh cửa. Cố gắng át đi từng tiếng run rẩy, cô thở nhanh và mạnh.

- Chào em! – Khánh nhìn Lam mỉm cười.

- Anh thay đổi nhiều... Anh về từ bao giờ?

- Anh về gần một tháng rồi. Câu đầu tiên anh được nghe khi về đến nhà ở Hà Nội “Con đi lâu quá, cái Lam vào miền Trung công tác, đã lâu chưa về...”...

- Và anh vào đây?

- Anh đã không định như vậy. Anh nghĩ mình chẳng còn lí do gì đẻ làm phiền em. Và chúng ta không còn lí do gì để gặp nhau. Anh đi, rồi em cũng đi...

- Chúng ta còn gì cho nhau đâu anh? Em...

- Chúng mình còn có tình yêu đang dở dang, anh chưa yêu em hết như lời anh hứa. Và bây giờ, anh trở về, yêu em, yêu tiếp em, yêu mãi...

- Em đã có người yêu rồi, chúng em sống chung... Anh ấy tốt...

Khánh cắt ngang:

- Hơn 600 cây số vào đây, tìm em, để nói cho em nghe, anh có lỗi, nhưng anh đã trở về. Em có còn yêu anh không Lam?

Lam cố nén từng tiếng nấc vào trong lòng, cô nhìn thẳng vào mắt Khánh:

- Có lẽ là còn.

- Về với anh nhé! Bố Mẹ nhớ em, Hà Nội cũng nhớ em. Nơi đây không thuộc về em. Chỗ của em là bên cạnh anh đây... Anh về rồi mà em...

Từng lời nói như thắt vào tim Lam, tất cả dâng lên mắt, nước mắt bỗng thành dòng rất tự nhiên... Lam khóc.

Nhoài người tới, đưa tay khẽ quệt đi dòng nước đó cho Lam, Khánh mỉm cười:

- Lần đầu tiên anh thấy em khóc.

- Anh sẽ không trách em kì lạ, lạnh nhạt và không yêu anh nữa chứ?

- Tình yêu có lối của riêng nó, em yêu anh theo cách của riêng mình, không pha lẫn... Anh nhận ra và anh trở về.

Tiếng nhạc vang lên, Lam khẽ nhắm mắt mường tượng lại Hà Nội những ngày 3 năm về trước, chỉ như mới hôm qua... Mối tình đầu, những lời hẹn ước, những ước mơ dang dở chưa gọi được thành tên. Không phải mơ, tất cả đều đang rất thực.
...

Khánh đưa Lam về tận phòng trọ.

Anh đợi em ở đây nhé!

Lam gật đầu rồi bước tới thật nhẹ, áp má vào vồng ngực rộng của Khánh.

Đợi em!

Lam bước vào căn phòng nhỏ, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình, không nhiều nên chúng chỉ bó gọn trong 1 cái vali và một chiếc thùng cacton nhỏ - thùng giấy đựng những bức ảnh Hà Nội mà ngày xưa Khánh đưa Lam đi chụp. Lam viết lại cho Tuấn một lá thư, lúc viết thư, Lam cũng khóc. Hôm nay là một ngày lấy đi của Lam khá nhiều nước mắt. Lúc quay lưng đi, Lam ngoái nhìn lại căn phòng lần cuối.

Bức thư được đặt ngay ngắn trên bàn.

Cánh cửa dần khép lại.

Rồi Lam dậm bước đi, khát khao về với Khánh, về với Hà Nội yêu dấu của lòng cô...

KHOẢNH KHẮC

2 tiếng trước.

Hôm nay là Giáng Sinh, tôi quyết tâm gạt ngang mấy cái đồ án sắp hoàn thành để dành nguyên buổi tối cho cô gái bé nhỏ của mình.

Sáng nay, tổng công ti ngoài Hà Nội gọi điện vào, dự án của tôi được đánh giá xuất sắc và sẽ tiến hành thi công trong nay mai. Bao ngày qua, tôi đã bỏ nhiều công sức và tâm trí mình vào đó, ngay cả thời gian dành cho Lam cũng hạn hẹp dần. Đã lâu tôi không ăn tối cùng cô ấy, không cùng Lam đến Muối và viết những điều nho nhỏ rồi giấu phia sau khung hình. Đã lâu tôi không đến tòa soạn đón Lam, để cô ấy phải lầm lũi đi về bằng xe bus. Lam chắc đã buồn tôi lắm... Tôi đã hạnh phúc khi nhìn thấy niềm vui rạng rỡ trong đôi mắt nâu của cô khi biết tối nay tôi sẽ cùng cô ấy đi chơi Giáng Sinh. Sẽ tiếp tục những thói quen yêu thương của hai đứa.

Và chắc hẳn, Lam  sẽ bất ngờ, sẽ òa khóa... hay cười đây... khi tôi sẽ cầu hôn cô, vào tối hôm nay.

Tôi sẽ khoe với Lam là trong thời gian qua tôi đã lập được công ti riêng và dành dụm được một số vốn đủ để xây một ngôi nhà xinh, sau lễ cưới chúng tôi sẽ đi Pháp hưởng tuần trăng mật như ao ước của Lam trong một lần vu vơ cô ấy nói “Em muốn cùng chồng mình đi Pháp, trèo lên tháp Eiffel ngắm trời Tây”.
Dù tôi biết cô ấy vẫn đang khắc khoải với những tâm tư thẳm sâu, về một người, về một nơi... Không phải nơi đây, cũng không phải tôi. Người mà Lam đã thảng thốt gọi tên nhiều lần trong mơ, và cũng là người đã cùng cô ấy đi chụp những tấm hình về Hà Nội, trong đó có cả bức cỏ lau phất phơ bay treo trước bàn làm việc. Hôm trước, bất cẩn tôi làm rơi tấm hình, chiếc khung vỡ ra, và đằng sau tấm hình có dòng chữ: “Kỉ niệm tình yêu của chúng mình- Quốc Khánh- Tường Lam”. Tôi đã bần thần một lúc lâu và quyết định đi kiếm một cái khung giống đúc cái khung cũ, đặt tấm hình và treo lại vào chỗ cũ. Và cô ấy đã không biết được. Ai cũng có quá khứ. Và tôi tin, tôi đang là hiện tại của Lam – của cô công chúa bé nhỏ.

Tôi chẳng bận tâm cái gã đó, cái gã đã bỏ rơi bạn gái tôi và tôi vẫn sẽ cầu hôn cô ấy. Nhưng thật là ngu ngốc, tôi đã bày ra cái trò nói dối Lam rằng tối nay sẽ về muộn, chỉ để chọc tức cô ấy. Tôi muốn nhìn đôi mắt nâu rạng ngời của Lam khi thấy tôi về nhà sớm, với bó hồng trên tay... Lam sẽ hạnh phúc lắm.

Và tôi đã về nhà sớm hơn dự định. Trước khi về, ghé qua Muối, “bày binh bố trận” ở đó, chỉ với một đạo cụ thô sơ nhưng quen thuộc. Và tôi đã nắm chắc nụ cười vỡ òa sung sướng của Lam.

Cô ấy không ở nhà!

Đèn sáng và chân tôi bất chợt đụng phải vật gì đó lép, cứng dưới sàn nhà. Cúi xuống, tôi nhặt chiếc điện thoại của Lam, tôi đoán là lúc nghe điện thoại của tôi, cô ấy đã giận dữ ném nó xuống sàn, trên màn hình, hiện ra một cuộc gọi nhỡ, một dãy số không có tên.
Tôi đến Muối. Từ bên này đường, tôi đã thấy Lam ngồi ở cái góc quen thuộc ấy. Em đợi tôi…

Ừ, anh đến đây, anh sẽ không bao giờ để em đợi anh nữa, vợ chưa cưới của anh.

Tôi vội băng qua đường và không để ý có chiếc xe con đang lao tới. Đèn pha sáng choang, một tiếng cốp khô khốc vang lên.. . Sau đó, tôi chẳng biết gì cả. Có lẽ lực va đập quá lớn, chiếc xe đó và tôi đã chạy quá nhanh. Lúc mắt mình sắp lòa đi, tôi chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng một người đàn ông ngồi trước mặt Lam. Rồi cả hai người cùng rảo bước đi ra, họ bước nhanh qua đám đông đang vây quanh tôi, có vẻ gấp gáp...

Và rồi tôi không nhìn thấy gì nữa, tất cả im ắng đến lạ thường. Có lẽ là vĩnh viễn...

NHỮNG CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG

2 năm sau…

Tôi trở lại Huế vào một ngày mưa tháng mười một. Muối vẫn thế, hôm ấy quán mở bài November Rain của Gun’n Rose.  Đối với tôi, đó là lần đầu tiên một quán cà phê chuyển mở những bản tình ca dịu dàng lại bật một bản rock kinh điển như thế. Dằn vặt và xót xa. Đó là những gì tôi cảm nhận được. Tôi vẫn ngồi ở góc cũ. Lạ thay là khung ảnh ngày ấy vẫn còn, với tay nhấc chiếc khung màu vàng của mình, trống trơn, không có gì đằng sau tấm hình cả. Chiếc khung màu xanh vẫn ở đó, nhưng tấm gương bên ngoài đã mất đi, tôi lần mở chiếc khung. Và lại một lần nữa, tim tôi như ngừng đập khi thấy một mảnh giấy hình trái tim được xếp ngay ngắn... Tôi run rẩy đọc:

“Em yêu, chúng mình lấy nhau nhé! Anh xin lỗi vì tất cả, vì thời gian qua anh đã để em một mình, nhưng tình cảm anh vẫn luôn như thế. Nó bắt đầu đầy lên trong anh khi lần thứ hai anh gặp em, một người con gái tận ngoài Hà Nội xa xôi có đôi mắt nâu... Anh biết, tim em còn quá nhiều khoảng trống do ai kia mang lại. Anh biết em vẫn chưa toàn tâm yêu anh. Nhưng anh chẳng bận tâm đâu em, miễn là anh yêu em. Anh đã mua vé rồi, tuần sau chúng mình ra Hà Nội em nhé, anh cần gặp Bố Mẹ để hỏi cưới cô con gái bướng bỉnh của ông bà...”

Tôi không khóc thêm được nữa. Hai năm qua, nước mắt đến với tôi mỗi đêm, tự nhiên và trở thành thói quen. Có lẽ bù cho những tháng ngày tôi hững hờ và quên đi việc mình cần phải khóc để chứng tỏ cần một sự bảo vệ và chở che.

Tối giáng sinh hôm đó, tôi và Khánh đáp chuyến bay đêm về Hà Nội trong niềm vui hân hoan của gia đình và bè bạn. Chúng tôi chuẩn bị gấp rút đám cưới ngay sau đó. Tôi quay lại trụ sở tòa soạn, xin được về Hà Nội sớm hơn một tháng so với lịch công tác do bận việc gia đình, để cơ quan kịp thời cử người khác vào Huế.

Bốn ngày sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại gọi đến văn phòng của một đồng nghiệp trong Huế, báo tin Tuấn mất trong một tai nạn ô tô, ngay trong đêm giáng sinh, đám tang đang tổ chức...

Tôi không nhớ rõ lúc đó làm sao mình có thể đủ bình tĩnh để đặt vé và điềm tĩnh bay đến Huế ngay chiều hôm đó. Có lẽ, mọi thứ trong tôi đã đông cứng, không đủ sức để suy nghĩ... Dự đám tang của Tuấn, tôi không còn thần trí nào để ý đến những lời bàn tán xung quanh khi mọi người thấy sự hiện diện của tôi. Điều khiến tim tôi tưởng chừng như vỡ ra từng mảnh đó là lời một người bạn của Tuấn:

- Khi vụ tai nạn xảy ra, trong tay nó đang cầm điện thoại của em. Anh thấy xung quanh có rất nhiều cánh hoa hồng...

Dự đám tang xong, tôi quay về nơi tôi đã từng gọi là nhà. Cửa vẫn khóa, quệt nước mắt đang loang dần trong mắt, tôi luống cuống tra từng chiếc chìa vào ổ. Cuối cùng cánh cửa cũng được mở ra. Căn phòng vẫn như thế, vẫn như lúc tôi quay lưng bước đi, chỉ khác là có một lớp bụi mỏng tang thương phủ lên trên khắp. Và trên bàn, có một lá thư, nó vẫn còn nguyên vẹn. Lá thư của tôi.

Đưa chìa khóa cho gia đình Tuấn và tôi về Hà Nội.

Tôi hủy hôn với Khánh.

Khánh không mấy bất ngờ. Và anh ấy lại ra đi.

Tôi vẫn là phóng viên của tòa soạn.

Vẫn thỉnh thoáng lang thang phố cổ, chụp những tấm ảnh. Nhưng lần này khác ngày xưa, chẳng ai đi cùng tôi cả.

Nhưng tôi không bao giờ quay trở lại bãi cỏ lau ngày ấy.

Có dạo, tôi quay về Huế, đúng vào mùa hè, bằng lăng nở tím cả góc trời. Nhắm mắt, tôi thấy Tuấn đang hôn sâu vào tóc tôi.

Chợt nhận ra, tôi chưa từng nói lời yêu đến cả hai người đàn ông mà tôi yêu nhất cuộc đời này...

Bây giờ đương là mùa gió, gió mùa đông rượt đuổi nhau trên những con đường dài hun hút.

Có chiếc lá khẽ khàng rơi, thanh thản, qua đời...

|Huế, 23h22’, 30/12/2010|

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Nhôm Còi – Aluminium

Bấm phím để trở thành người đầu tiên lắng nghe và cảm nhận số Blog Radio mới nhất - những câu chuyện ý nghĩa, những dòng cảm xúc về vẻ đẹp cuộc sống chỉ có ở Blog Radio.

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

 
 

câu chuyện rất cảm động,tôi đã khóc khi đọc đến phần cuối.Nhưng sao kết thúc câu chuyện lại buồn đến vậy?Sự ra đi của Tuấn và Khánh,Lam đã chọn cho mình một con đường đi riêng-con đường chỉ có mình cô bước...tôi thấy tôi và Lam có rất nhiều điểm tương đồng!

 
 
 
 

Một cái kết bất ngờ đến xót xa...!

 
 
 
 

blog nay hay wa!!

 
 
 
 

Lại là 1 chuyện tình buồn... Nếu...mình cũng chỉ biết chọn cô đơn!!!

 
 
 
 

Một cái kết bất ngờ đến xót xa...!

 
 
 
 

mình đã rất mong để được nghe phần cuối của blog này. nhưng khi nghe hết câu chuyện thì nỗi buồn đã dâng kiến tâm hồn.thật sự sao Lam lai quyết định nhanh như vậy khi 4 năm mới gặp lại.

 
 
 
 

If you love someone you say it,you say it right,out lound.Otherwise the moment just.passes you by!

 
 
 
 

Không biết nói gì khi nghe hết blog. Thật đau xót cho góc trời Huế tím, cho những con phố lang thang Hà Nội...

 
 
 
 

Cau chuyen rat hay nhung co 1 ket thuc qua buon.Mong rang ngoai doi se k co nhung cau chuyen that nhu vay.

 
 
 
 

Phải nói thế nào khi em được đọc và nghe blog của chị đây. Nó đã xen vào trong lòng em những cảm xúc ngổn ngang không tả được. Câu chuyện tình buồn, những tình yêu sâu thẳm từ trong lòng của nhân vật, có chăng những người con gái đi qua những cuộc tình là những dấu chấm lặng trong trái tim, ghi dấu vào góc khuất và khi trỗi dậy vận là dấu chấm lặng đó. Cô gái đã chọn làm một dấu chấm lặng trong cuộc đời, làm dấu chấm lặng trong chính trái tim mình,không muốn ai chạm vào khoảng sâu đó, nhưng ta vẫn cứ vô tình chạm vào nó mỗi ngày đó thôi. Cô chon cô đơn, chọn làm một dấu chấm lặng trong cuộc đời này, bởi khi những người cô đã làm đau thì chính cô không ngờ mình lại có thể đau đến vậy. Một nỗi đau lặng thầm trong lồng ngực, bên bãi cỏ lau ngày nào, bên bức thư chưa kịp đọc, bên Muối Ca'fe

 
 
 
 

có thể còn yêu nhưng chắc chắn sẽ ko quay lại!

 
 
 
 

anw, một sự ích kỷ trong tình yêu nhưng lại trả giá quá đắt... buồn!

 
 
 
 

truyện rất hay nhưng lại có một kết thúc thật buồn!!

 
 
 
 

Một kết thúc buồn!

 
 
 
 

hay nhưng buồn quá !!! mình đã khóc

 
 
 
 

1 cái kết đến bất ngờ , nhung theo tôi thì chỉ có kết thúc như vậy là hợp lý. nếu Lam và khánh kết hôn thì cs ko thể hp khi có nổi ám ảnh về cái chết của Tuấn 1 phần lổ nhỏ của 2 người. các bạn nghĩ thế nào?

 
 
 
 

giá như Lam ko quay về Hà Nội.Khánh đã yo người con gái khác khi đang du học,vậy tại sao còn quay về tìm Lam?vì tìnhuyeeu ư?không!đây là vì Khánh quá ích kỷ,và Lam cũng thế.Tôi chỉ thấy thương cho Tuấn.

 
 
 
 

Buồn quá

 
 
 
 

trời buồn wa'.mình mong phần kết biết bao.nhưng kết thúc mình không muốn Tuấn ra đi!thật khó cho phần kết.cry!!!!!!

 
 
 
 

Cảm ơn những cảm xúc chân thành của các bạn. Cuộc sống có nhiều lựa chọn, và đôi khi chúng ta lại cần phải chọn cô đơn, để hiểu, mình cần ai, cần điều gì...

 
 
 
 

gia' ma`....

 
 
 
 

sao buồn quá, nhân vật nữ đã đi sai con đường. Tình yêu không phải là như vậy. Giờ chỉ có thể nói một kết thúc quá cay đắng.

 
 
 
 

wa' hay va` m` da~ khoc' mot ket thuc bun`

 
 
 
 

Thực sự rất cảm động! Tình yêu luôn có lí lẽ riêng của nó. Em muốn hỏi tên của bản nhạc nền câu chuyện, có ai biết không ạ? Nghe hay và da diết lắm...

 
 
 
 

mình k tán thành với cách sống, cách suy nghĩ của Lam.một kiểu sống vô trách nhiệm, hời hợt

 
 
 
 

Câu truyện này khá hay và buồn.nhưng mình thắc mắc liệu những câu truyện có thật ko nữa?

 
 
 
 

Đọc xong câu chuyện này mình rất xúc động,một kết thúc thật buồn nhưng mình nghĩ khi Lam hành động như vậy nó sẽ khiến cô thanh thản hơn.trong t y có nhiều chuyện xảy ra mà nhiều khi minh ko thể ngờ tới được.cầu mong cho những người đang yêu nhau sẽ luôn có đủ nghị lực để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống,sớm đến được bến bờ hp.

 
 
 
 

Chợt nhận ra, tôi chưa từng nói lời yêu đến cả hai người đàn ông mà tôi yêu nhất cuộc đời này...Bây giờ đương là mùa gió, gió mùa đông rượt đuổi nhau trên những con đường dài hun hút.Có chiếc lá khẽ khàng rơi, thanh thản, qua đời...

 
 
 
 

Một câu chuyện buồn thật đấy. Có nhiều người lúc yêu, có được cả 2 người đều yêu mình, nhưng dường như vẫn cảm thấy chưa thoả mãn và khi mất cả 2 người thì chỉ cảm thấy cô đơn thôi...Mình luôn có một câu hỏi: Lam yêu ai(nhiều hơn)?

 
 
 
 

Một câu chuyện buồn thật đấy. Có nhiều người lúc yêu, có được cả 2 người đều yêu mình, nhưng dường như vẫn cảm thấy chưa thoả mãn và không thực sự cảm thấy đang yêu,chỉ là giả vờ rồi khi mất cả 2 người thì chỉ cảm thấy cô đơn thôi...Mình có một câu hỏi: Lam yêu ai(nhiều hơn)?

 
 
 
 

Blog này thật sự xúc động, Có lẽ tình yêu thật sự mà ta ko biết trân trọng để rồi đến khi ta nhận ra cũng là đã quá muuộn.

 
 
 
 

Lần đầu tiên mình khóc khi nghe 1 câu chuyện.Có lẽ một phần vì bài hát da diết quá,tim mình đã nhói khi nghe giai điệu được cất lên trong một câu chuyện tình buồn.Mong mọi người hãy trân trọng tình yêu mình đang có.

 
 
 
 

có lẽ em chỉ đọc 1lần và chẳng bao giờ đọc bài này nữa. Nó gợi nỗi buồn, nỗi nhớ trong em. Và điều đáng sợ nhất là em đã khóc

 
 
 
 

Em chọn cô đơn? có lẽ thế!!!

 
 
 
 

Lai la 1 chuyen tinh buon.nhug m thay su quyet djnh cua b chon nhu vay la dung.vj gio Lam co lay Khanh thj nhung wa khu truoc co voj Tuan va caj chet cua Tuan se luon am anh co.

 
 
 
 

chi ah! khong hieu sao doc xong cau chuyen cua chi em thay long minh nang va buon den the. nguoi ta noi tinh chi dep khi tinh dang do, va em cung k hieu vi sao lai the nua.chuyen tinh cua chi cung co dau do dau vet tinh yeu cua em trong do,co luc no day dut dai dang, co khi la noi nho trien mien tu em dang giay vo trai tim minh va co khi lai la nuoc mat.em cung k biet den bao jo minh moi thoi khoc,den bao jo ty kia se ngu yen.em da co thu ưen nhung no dam va sau ưa chi ah.chot nhan ra no da la mot vet thuong long, mot noi dau mai mai, danh de thoi gian ru no ngu yen vay thoi fai k chi?mot ket thuc bat ngo ngung co le lai tot cho ca nguoi con song va nguoi da khuat.va em cung chon co don!!

 
 
 
 

E thay thuong cho ca 3.Dac biet la Tuan.mot nguoi con trai moc mac,that tha mang chat giong hue dac set.moi chuyen gio da qua.buon thi cung qua di.nhung ki uc thi van con do.dieu quan trong bay gio la Chi Lam.Chi phai quyet dinh nhu the nao cho minh bay gio va tuong lai sau nay.k the mot minh co don song trong ki uc dau kho nhu vay

 
 
 
 

Câu chuyện kết thúc tại đây có vẻ là hợp lí nhưng ai dám chắc sau này thế nào đối với cô gái kia, tôi nghĩ đó là một sự lựa chọn không phải là sáng suốt nhất, không biết vì lí do gì nhưng để một người cô đơn thì tôi không thể chấp nhận được :D

 
 
 
 

chuyện hay thật nhưng lại buồn quá. đọc xong mà thấy như có gì đó vừa làm mình đau ấy. hi vọng không có nhiều câu chuyện tình buồn như thế

 
 
 
 

truyen qua hay nhung chila truyen vinh vien ko the co that ngoai doi thuong

 
 
 
 

hix! buồn wá, đọc đoạn cuối rơi cả nước mắt

 
 
 
 

lam yêu khánh nhưng lại hối hận trước cái chết của tuấn...

 
 
 
 

Và... em đã khóc...

 
 
 
 

buồn quá.

 
 
 
 

toi da nghe rat nhieu lan cau chuyen nay va toi rat buon va da khoc.khoc rat nhieu cho ca ba nhan vat trong chuyen.nhung toi thay no qua bat cong cho tuan mot nguoi chat phat,moc mac......

 
 
 
 

nghẹn ngào quá. ko thể ko khóc. tiếc thương cho mối tình, tiếc thương cho nhân vật tuấn...

 
 
 
 

trời ơi! câu chuyện buồn quá. mổi người có mổi hướng đi riêng. muốn khóc quá

 
 
 
 

Một chuyện tình buồn,đau xót cho một chuyện tình. Tại sao, tại sao những người chân tình lại có một bi đát như vậy??? Buồn!!!!!!!

 
 
 
 

đau đến tê tái..........

 
 
 
 

ghét những câu chuyện kiểu này thế... dù nó rất hay, hay đến phát khóc.

 
 
 
 

chuyện thật buồn, buồn

 
 
 
 

có lẽ lam chưa thực sự yêu tuấn khi quyết định trở về bên khánh nhanh đến vậy. con người miền trung luôn mặn mà nồng thắm và thủy chung lắm.

 
 
 
 

truyện buồn wa' e thich kết thúc có hậu..

 
 
 
 

E ko biết mọi ng sao nhưng e ghét chị lam trong truyện quá .taị sao đã quyết định từ bỏ rôì laị dễ dàng quay lại vs khánh .lam chỉ coi tuấn như ng thay thế thôi sao ? Ích kỉ . . . . . . . .

 
 
 
 

toi da khoc rat nhjeu.chua mot cau chuyen nao lam toj khoc khj toj doc toj lan thu 5

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 169: Em chọn cô đơn (phần 1)   (18/02/2011)
Blog Radio 168: Tình yêu là gì?   (11/02/2011)
Blog Radio 167: Tết đến rất gần!   (04/02/2011)
Blog Radio 166: Ngõ treo đèn lồng đỏ   (29/01/2011)
Blog Radio 165: Tôi yêu cậu sao cậu không thể yêu tôi?   (21/01/2011)
Blog Radio 164: Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!   (14/01/2011)
"Thư gửi người yêu cũ" đã chính thức phát hành vào 1h ngày 1.1.11   (14/01/2011)
Blog Radio 163: Yêu lại từ đầu   (08/01/2011)
Blog Radio nói hộ lời yêu đã có thể nghe qua điện thoại   (06/01/2011)
Chúc mừng năm mới 2011!   (31/12/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.