Thứ Tư, 23/5/2012, 01:18 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 175: Khi người ấy không dành cho ta…
  20:55, 1/4/2011 (GMT+7)
 


Blog Việt

Bạn thân mến!

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó… Blog Radio tuần này dành tặng những tâm hồn như thế với mong mỏi: Mong yêu thương lại về nơi trái tim những tâm hồn đã từng yêu thương như thế...

Lá thư trong tuần:

  • Nơi nào đó em cũng đang chênh vênh chọn lựa

Chúng ta đã yêu nhau nhưng cả hai chúng ta không thể làm người kia hạnh phúc....Tôi đã đã hỏi tại sao và tại sao lại như vậy cả ngàn lần, nhưng cuộc sống luôn là cuộc sống "Có quá nhiều câu hỏi và quá ít câu trả lời....."

Em có thể giấu tôi bất cứ chuyện gì nhưng làm sao em giấu được ánh mắt hoang hoải của chính bản thân mình...

Tôi thấy trong đó những hoang mang, sợ hãi, những đấu tranh, mỏi mệt... Tôi thấy cả những ước muốn thầm kín trong đó... Tôi không muốn lúc nào em cũng phải cố-gắng-để-cười.... Những lúc nhìn em hanh hao gắng gượng, tôi chỉ ước mong rằng em hãy ôm tôi mà khóc, để tôi lau đi nước mắt, lau đi những muối mặn làm lòng em tê tái... Nhưng em vẫn gượng cười và lòng tôi vẫn chẳng thể bình an... Tôi biết phải nói với em như thế nào đây...?!

Những khi em im lặng mà ánh nhìn không giấu nổi những buồn, những giận, tôi chỉ mong em cứ hắt vào mặt tôi những nỗi niềm em đang kìm nén... Tôi sẽ tổn thương nhưng nó sẽ lành chứ không làm tôi đau như cách em im lặng chịu đựng...

Những khi em cố gắng cho tôi thấy rằng em không phải là một người tốt... Tôi chỉ muốn biến khỏi cuộc đời này để em cứ là em - một người như tôi từng biết... Nếu em không thể nắm tay tôi thêm nữa, sao không buông ra rồi chỉ cho tôi thấy con đường của em... Tôi sẽ chúc em may mắn trên con đường em chọn với một hình ảnh đẹp của em trong lòng mình... đâu cần em phải chứng minh cho điều ngược lại những gì tôi đã thấy...



Để những khi tôi ngồi đây tê tái, biết em ở một nơi nào đó cũng đang chênh vênh chọn lựa... Tất nhiên, tôi muốn mình thuộc về chọn lựa đó....Nhưng tôi có thể chấp nhận rằng em có quyền chọn một lựa chọn khác với những gì tôi mong muốn....Miễn là em hạnh phúc thì tôi cũng sẽ được ủi an....

Tôi biết em không muốn làm tôi đau, tôi biết em không muốn làm tôi tổn thương....Nhưng tôi sẽ chịu đựng được, tôi sẽ đứng dậy được nếu em tìm được những gì em thực sự cần, dẫu đó không phải là tôi... Em đừng quay lại nữa, cứ thanh thản bước đi, đến với hạnh phúc của mình....Rồi tôi cũng sẽ tìm được bình an lòng mình thôi... Vì tôi, vì em....Tôi thành tâm chúc em hạnh phúc...
...
Đây là entry tôi viết giùm một người bạn....Một tình yêu không thành....Viết xong bất giác tôi hỏi lòng mình....có lẽ nào tình yêu của tôi cũng đã ra đi như vậy...?! Những yêu thương đã bỏ tôi đi mãi chẳng về, nhưng tôi đã thấm thía lắm bài học này....Khi yêu, người ta cần lắm những sẻ chia bạn ạ...Dù lớn, dù nhỏ, dù vui, dù buồn...

  • Gửi từ email Tiny
  • Mong yêu thương lại về nơi trái tim em

(Có những tình yêu lặng thầm không được đáp lại nhưng người mang tình yêu ấy trong trái tim vẫn cứ âm thầm ở bên, bước đi cùng người mình thầm yêu,

Thân tặng bạn của tôi, H.T.Thành.


"Em à, anh luôn tin vào sự tình cờ cho đến khi anh gặp em. Nhưng giờ anh biết mọi sự việc xảy ra, mọi cuộc gặp gỡ trên thế giới này đều có mối liên hệ mật thiết với nhau và đều do sự sắp đặt của số phận. Em chính là số phận của anh. Những người biết anh và em, phần đông họ bảo anh dại, phần nhỏ hơn họ thương hại anh, phần ít ỏi còn lại hiểu chuyện của chúng mình, họ chỉ biết lắc đầu thông cảm. Nhưng tất cả những người đó đều hỏi anh một câu hỏi: ‘’Điều gì giúp anh ở bên cạnh em suốt chừng ấy thời gian?’’ Em có biết không em yêu? Để anh nói cho em và mọi người biết nhé. Đơn giản lắm. Bởi vì: Anh yêu em”


Hạ đi vào một ngày đầu thu, khi hoa sữa chưa kịp toả hương nồng nàn, nhưng những ngọn gió hanh hao thổn thức kiếm tìm nhau trên mái ngói đêm cũng đủ cho một bàn tay khao khát tìm kiếm một bàn tay.


Hạ đi như mùa đi...

Hạ bảo: " Em cần phải đi để giải thoát cho cả hai chúng ta. Em không thể ích kỷ chỉ giữ anh cho riêng mình. Anh cần và xứng đáng có được một cô gái yêu anh và thuộc về anh. Còn em, em rất thương yêu anh nhưng không phải là thứ tình yêu mà anh cần. "

Làm sao mà Hạ biết hắn cần gì chứ? Hắn chỉ cần được ở bên Hạ, nghe tiếng Hạ nói, dù là nói về những người đàn ông đã làm Hạ đau khổ, và nhìn thấy Hạ, kể cả khi Hạ khóc vì người đàn ông đó. Hắn chỉ cần đi bên cạnh cuộc đời Hạ và cho Hạ mượn bờ vai để giấu đi những nỗi buồn, như hắn vẫn làm suốt bảy năm qua.

 

... Bảy năm trước ...

Ngày ấy, Hạ mới chỉ là một cô sinh viên năm thứ hai nhí nhảnh, nghịch ngợm và đáng yêu. Còn hắn ra trường và mới được vào làm chính thức tại một công ty lớn của Mỹ tại Việt Nam. Một lần đến nhà thằng bạn để dạy kèm tiếng Anh cho em gái nó, hắn đã tình cờ gặp Hạ tại đó. Ngay từ giây phút đó, hắn biết cuộc đời hắn đã thuộc về Hạ. Đôi mắt đen tròn, hàng mi dài rũ mềm rủ bóng xuống gò má bầu bĩnh, miệng cười nũng nịu đi vào giấc ngủ của hắn, hàng đêm, ám ảnh, mộng mị.

Hắn và Hạ nhanh chóng thân thiết với nhau, lúc nào cũng ríu rít như một cặp trời sinh. Những lúc gặp nhau, Hạ bô lô ba la kể cho hắn nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, những chuyện không đầu không cuối. Bởi vì, chưa kể hết chuyện này, cô đã kể vắt sang chuyện khác. Hắn là người kín đáo, không thích nói nhiều, ấy vậy mà hắn đủ kiên nhẫn để nghe Hạ nói chuyện, đủ kiên nhẫn để theo Hạ đi la cà chợ đêm, đi lòng vòng phố cổ để Hạ chọn mua mấy món đồ lặt vặt của con gái như: vòng tay, vòng cổ, thắt lưng, cặp tóc.... Đôi lúc, hắn thấy mình như thằng ngố, nhưng hắn vui, hắn hạnh phúc vì được ở bên Hạ.

Hắn hữu tình, còn Hạ lại vô tình.



Một ngày như bao ngày, nhưng Hạ lại không giống mọi ngày. Hạ hẹn hắn đến quán cafe quen thuộc. Hắn đến, Hạ ở đó, dáng ngồi tư lự bên ô cửa sổ vấn vít một bụi tầm xuân. Hắn bước đến trước mặt mà Hạ chẳng hay biết, đến khi hắn vỗ vai, Hạ mới giật mình ngẩng lên. Nhìn vào mắt Hạ, hắn biết vừa có chuyện gì xảy ra. Đôi mắt Hạ như buổi chiều mùa thu, nó xa vắng và buồn mênh mang. Hắn định trêu Hạ nhưng thấy thế, hắn lặng im ngồi xuống ghế. Có lẽ đến cả một thế kỷ trôi qua, Hạ bỗng đột ngột hỏi hắn:

- Anh à, anh yêu ai bao giờ chưa? Khi yêu người ta thế nào hả anh?

Tim hắn khẽ thót một cái, “Có lẽ nào Hạ....". Mặc dù đã cố trấn tĩnh nhưng giọng hắn vẫn lạc đi:

- Em hỏi vậy là sao? Em... yêu ai rồi sao?

- Ah… không. Em hỏi vậy thôi.

- Uhm... nói anh nghe xem nào. Đừng nói là em yêu anh đó nhé.

Hắn nháy mắt, nửa đùa nửa thật và nín thở hy vọng.... Hy vọng người đó sẽ là hắn. Câu nói của hắn đã giúp Hạ qua khỏi sự ngại ngùng. Hạ ngượng nghịu:

- Không, anh là anh trai em mà. Ah....Anh này... có một cậu bạn ở lớp bên cạnh, hình như... cậu ấy thích em thì phải...

Tai hắn ù đi, hắn không nghe thấy Hạ nói những gì về cậu bạn đó nữa. Chỉ đến khi Hạ ngồi im lặng, tay di di những vệt nước loang ra nơi đáy cốc nước trên bàn, hắn mới tỉnh mộng. Hắn cay đắng nghĩ: ”Lẽ nào Hạ chỉ coi hắn là anh trai thôi sao? Chẳng lẽ Hạ không nhận thấy hắn đối xử với Hạ đặc biệt hơn so với tất cả những cô gái khác hay sao? Chẳng lẽ hắn mất Hạ thật rồi sao?”. Thôi thì đành đóng nốt vai ông anh tốt bụng vậy! Hắn cố nở một nụ cười tươi nhất mà hắn có thể, nhưng hắn chắc nếu có tấm gương, nụ cười của hắn trông sẽ rất khó coi:

- Anh chúc mừng em. Vậy là từ nay ông anh này không còn phải tháp tùng cô nương đi lang thang nữa rồi nhé.

- Chưa chi anh đã định bỏ em đó hả? Hay anh cũng đã có cô nào rồi?

- Àh… Ừ… Anh cũng có một vài cô rồi, không lẽ anh của em đẹp trai thế này mà không có cô nào sao?

Khác với mọi lần, hắn không đưa Hạ về. Hắn viện cớ bận việc rồi phóng xe như chạy trốn vào dòng người tấp nập trên đường.


Trời lạ đang xanh ngắt vậy mà mưa được ngay. Mưa như trút. Mưa xối vào mắt hắn cay xè. Ừ, mưa hôm nay to quá. Mắt hắn nóng rát và nhoè nhoẹt nước. Chắc chắn là tại mưa rồi. Cớ gì hắn phải khóc cơ chứ? Mà làm thằng đàn ông sao phải nhỏ lệ vì một chuyện nhỏ như vậy. Hắn khẽ nhếch môi cười, một vài người đi ngược chiều ngạc nhiên nhìn hắn - một gã thanh niên đầu trần phóng như điên trong mưa, trên môi nhệch nhạc một nét quái gở. Mưa thế này ăn thua gì. Ước gì mưa cuốn trôi đi cái vật đang đè nặng đến ngạt thở lên trái tim hắn lúc này đây.


Những ngày sau đó, Hạ ít gặp hắn. Hình như cô đi chơi với cậu bạn đó. Thảng hoặc cô có gọi hắn, hắn đều thoái thác bận việc hay đi chơi với bạn gái để từ chối. Nhưng cô không biết rằng trái tim hắn vẫn đau đáu dõi theo từng bước chân cô, sợ một ngày nào đó, một người nào đó làm cô đau….

Tình yêu đầu đời bao giờ cũng lãng mạn và mong manh. Môt ngày nọ, sau bao ngày, Hạ gọi điện cho hắn, giọng cô nghẹn ngào đầy nước mắt. Thế là như chưa hề có những ngày đắm chìm trong đau khổ, hắn lại lao đến cái quán nhỏ quen thuộc mà hắn và Hạ hay ngồi trước đây. Hạ của hắn đây rồi! Đôi mắt cô đỏ hoe và ầng ậng nước, khuôn mặt đau đớn, tủi hờn, hai bàn tay cứ vặn xoắn vào nhau như cố kìm nén một điều gì đó. Chỉ vừa kịp nhìn thấy hắn, Hạ đã oà khóc. Hắn lúng túng nhìn quanh, mấy bàn ngồi gần đó đang tò mò nhìn Hạ và hắn. Hắn vội ngồi xuống cạnh Hạ và nắm chặt hai bàn tay đang run rẩy của cô trong tay hắn:

- Nào, nào, có chuyện gì kể anh nghe nào.

- Bọn em chia tay nhau rồi anh à!

Hắn khẽ trút một hơi thở dài ra khỏi lồng ngực. Không biết có tàn nhẫn quá hay không, nhưng giây phút ấy hắn thực sự thấy trái tim mình khe khẽ reo vui. Rồi dường như cảm thấy hối hận, hắn rút chiếc khăn khẽ thấm nước mắt ướt nhoà trên khuôn mặt thân yêu của Hạ và dịu dàng nói:

- Được rồi cô bé, có anh đây rồi. Em cứ khóc đi cho nhẹ lòng.

Hạ gục đầu vào vai hắn nức nở, nước mắt cô thấm vào da thịt hắn ấm nóng. Và hắn thầm ước thời gian ngưng đọng tại nơi đây, chính thời khắc này, mãi mãi…..

Thời gian không dừng lại nhưng thời gian như dòng sông cuốn trôi đi những vui buồn của đời người. Nhất là đối với một người còn đang ở độ tuổi mới chập chững bước vào đời với bao đam mê, bao ước vọng chờ được trải nghiệm, chờ được khám phá. Hạ rồi cũng quên đi mối tình đầu dang dở của mình, dù đôi lúc, nó vẫn cựa mình nhức buốt. Cô túi bụi với những ngày lo thi cử, làm luận án tốt nghiệp, rồi lưu luyến chia tay người đi kẻ ở trong ngày ra trường và những ngày đôn đáo đi xin việc….Tất cả đã giúp Hạ lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống. Và tất nhiên, bên Hạ luôn có hắn.

Hạ đi làm. Cô chững chạc hơn, tự tin hơn và quyến rũ hơn. Cô bước đầu có những thành công trong sự nghệp và….. ít tâm sự với hắn hơn, dù hai người vẫn hay gặp gỡ nhau. Mỗi khi đi chơi với nhau, Hạ chỉ kể chuyện cơ quan, chuyện gia đình, bạn bè hay chuyện phiếm. Nhưng hắn nghe phong thanh, hình như Hạ đang yêu một người. Một anh chàng kém tuổi Hạ và mới về công ty Hạ làm.

Một lần nữa, Hạ lại rời xa hắn để đến với những yêu thương của mình. Hạ sâu lắng hơn và say đắm hơn trong tình yêu này. Tuy Hạ không kể nhiều nhưng nhìn ánh mắt nồng nàn, nét mặt rạng ngời hạnh phúc của Hạ mỗi khi nói về người Hạ yêu, hắn biết Hạ đang chìm ngập trong niềm hoan ca của ái tình. Hạ yêu như một người dốc cạn vốn liếng vào một chuyến đi buôn. Hạ tự tin và hy vọng sẽ nhận về xứng đáng những gì Hạ hiến dâng. Nhưng một lần nữa, thần Eros, chú bé con với đôi cánh thiên thần và cây cung bằng vàng đã lại bắn nhầm mũi tên tình yêu. Hạ mất sạch cả vốn lẫn lãi. Hạ trắng tay!

Lần này, Hạ không khóc như lần trước mà gầy rộc đi, đôi mắt đen tròn giờ ngơ ngác, thâm quầng, đôi môi mọng đỏ, ướt mềm giờ nhợt nhạt. Hạ như trờ thành một con người khác hẳn, cô trở nên lạnh lùng, sống khép mình và đôi lúc trở nên tàn nhẫn với mình và với hắn. Cô tự làm đau chính mình và vô tình làm đau cả hắn. Hắn đau đớn và xót xa nhưng vẫn nhẫn nại bên Hạ, cho Hạ mượn bờ vai mỗi khi Hạ cần, như ngày xưa…. Hạnh phúc đâu phải luôn là những ngọt ngào và vui sướng. Đôi khi ngay trong đau khổ, người ta lại tìm thấy hạnh phúc. Hay nói một cách khác, khi người ta thực sự yêu ai đó, người ta luôn nghĩ đến người đó trước khi nghĩ đến mình. Mặc tình những nỗi đau do Hạ vô tình gây ra cho hắn, hắn vẫn luôn có mặt bên Hạ khi cô cần. Trái tim hắn tan nát khi thấy Hạ bị cuộc đời đánh gục, nhưng hắn lại thấy hạnh phúc vì giờ đây Hạ lại thuộc về hắn, không bị ai tranh giành hay cướp mất. Có lẽ bản chất của tình yêu là ích kỷ chăng?

Nhưng một lần nữa hắn lại nhầm. Hắn là một chuyên viên giỏi và sắc sảo, nhạy bén trong công việc nhưng lại là một kẻ ngu ngơ, khờ khạo và cả tin trong tình yêu với Hạ. Thời gian rồi cũng làm tốt phận sự của nó là mỗi ngày góp nhặt một chút những niềm vui - nỗi buồn, đau khổ - hạnh phúc, đắm say - phôi pha, nồng nàn - nhạt phai, chung thuỷ - bội bạc, chân thành – dối gian….rồi đem đóng gói tất cả vào một chiếc hộp lấp lánh và dán vào đó một cái nhãn mang tên “kỷ niệm”. Để rồi thỉnh thoảng, người ta lại đem nó ra để ngắm nghía, tiếc nuối.

Má Hạ lại ửng hồng nhưng đã bớt thắm, nụ cười lại nở trên môi Hạ nhưng đã bớt tươi, đôi mắt Hạ đã tinh anh trở lại nhưng sao mỗi lần nhìn vào nó, hắn thấy đau nhói như ai vừa chích nhẹ một mũi dao vào tim hắn, nó trống hoang như cánh đồng chiều vừa gặt xong, chỉ còn trơ lại gốc rạ. Và… Hạ lại có những ngày lang thang cùng hắn, nhưng những ý nghĩ của Hạ không còn ở bên hắn nữa, nó lang bạt ở tận bến bờ ký ức xa xôi nào rồi. Nhiều lúc cô ngồi bên hắn mà tâm hồn cô phiêu diêu về một miền nhớ thương xa ngái, đôi mắt buồn mênh mang như chiều tím hoàng hôn. Những lúc như thế, hắn chỉ muốn tát cho Hạ một cái thật đau để cô tỉnh lại, hắn chỉ muốn hét lên thật to rằng: “Sao em cứ mãi đi tìm hạnh phúc ở đâu mà không biết rằng anh sẵn sàng dâng hiến cho em vô điều kiện?” - Thà rằng cô cứ khóc đi như ngày xưa, hắn lại thấy nhẹ lòng hơn.

Vậy đấy, tình yêu như một trò chơi cút bắt, ta càng đuổi theo nó, nó càng chạy xa ta. Hạnh phúc như một tấm chăn hẹp, không đủ che cho tất cả mọi người, người này ấm thì kẻ khác phải chịu lạnh. Hay đôi khi, hạnh phúc của người này lại là nỗi đau của kẻ khác. Những người sợ làm tổn thương người khác lại bị chính những người mình thương yêu nhất làm thương tổn. Rất nhiều lúc, hắn muốn buông tay, muốn đắm chìm trong ly rượu sóng sánh và tiếng nhạc nhạt nhoà hay lặn sâu vào ly café đặc sánh, đắng nghét, tối sâu như đêm. Rất nhiều lần hắn muốn làm ngọn gió đi hoang, bôi xoá nỗi đau tình này bằng những cuộc tình khác, vội vã có, toan tính có, đam mê có, nhạt nhẽo có….nhưng chúng không giống những gì hắn giành cho Hạ và không phải những gì hắn muốn có ở Hạ. Tình yêu hắn giành cho Hạ là một tình yêu thuần khiết và duy nhất.

Cho đến một ngày, ngày gió rỗi, dường như những con chim cũng muốn náu mình trong tổ để tìm hơi ấm của nhau, Hạ bảo hắn Hạ sẽ đi. Hạ nói Hạ sẽ chuyển vào làm ở chi nhánh của công ty ở Nha Trang. Im lặng một lát, rồi với giọng bình thản như đã biết trước điều này sẽ xảy ra. Có lẽ khi đã ở tận cùng của nỗi đau, cảm xúc con người ta trở nên chai lỳ chăng?

Khi ta gặp một người thực sự có ý nghĩa đối với ta nhưng ta biết người đó sinh ra không phải giành cho ta thì cách tốt nhất là để họ ra đi đúng không em?


Thôi thì em cứ đi đi nhé.
Biết đâu ở nơi xa ấy, em lại tìm thấy hạnh phúc của mình. Mong sao sóng gió đừng đi qua cuộc đời em nữa và yêu thương lại tìm về nơi trái tim em, gọi bình yên về cho nắng thắp trên vai em. Còn hắn sẽ gom góp những kỷ niệm ngọt đắng để mỗi đêm về tự khắc lên da thịt mình những vết dấu yêu thương.


Ngày mai gió nổi rồi, hắn sẽ phải đi tiếp con đường của hắn, con đường từ nay vắng bóng em. Chẳng biết ngọn gió này có thổi đến tận nơi em đang ở không nhỉ? Nhờ gió nhắn với em rằng hắn vẫn luôn nhớ tới em!


  • Gửi từ Facebook Phan Nguyên : “Viết là một phần cuộc sống của tôi. Viết bằng cả trái tim và những giác quan của một người đàn bà nông nồi, nhẹ dạ…”

Phản hồi từ FaceBook - Blog Việt:


Linh Nguyen Dieu: "Vậy đấy, tình yêu như một trò chơi cút bắt, ta càng đuổi theo nó, nó càng chạy xa ta. Hạnh phúc như một tấm chăn hẹp, không đủ che cho tất cả mọi người, người này ấm thì kẻ khác phải chịu lạnh. Hay đôi khi, hạnh phúc của người này lại là nỗi đau của kẻ khác. Những người sợ làm tổn thương người khác lại bị chính những người mình thương yêu nhất làm thương tổn". Đoạn này viết hay quá!!


Phan Minh Hai: Vết thương ngoài da thì dễ lành, vết thương lòng sao mãi không khỏi, và lại đau nhói mỗi khi đêm về!!!


Thuy Hong: các bạn ah, dù quá khứ có đẹp đến đâu thì cũng là ngày hôm qua rồi. Các bạn hãy giữ gìn và nâng niu quá khứ như một vật kỷ niệm thân yêu. Nhưng chúng ta phải dấn bước đi lên cho cuộc sống hiện tại và tương lai của mỗi chúng ta nhé, dù biết rằng rất khó khăn...( Lời của tác giả bài viết)


Huy Quang Nguyen: Uh, mong cho nắng thắp trên vai em...thế là bình yên...


Kawaii Nhoc: Người ra đi mang theo cả trái tim người ở lại...

 

  • Blog Radio chuyển thể từ email của Tiny và Phan Nguyên

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn.

 

Hãy trở thành người đầu tiên lắng nghe và cảm nhận số Blog Radio mới nhất

Mời bạn Click vào đây để cùng Blog Việt tham gia Đêm Nhạc Hội ủng hộ đất nước Nhật Bản


 

 
 

hạnh phúc là vậy đó chỉ cần biết mình yêu thương hết mình là đủ hãy để cho người đó ra đi khi người đó sinh ra không để dành cho mình !

 
 
 
 

người đàn ông tội nghiệp,mình có 1 thắc mắc là không biết cho tới bây giờ bạn có cảm thấy hối hận khi đã chưa 1 lần nói với Hạ rằng: "anh yêu em và sẻ đem lại hạnh phúc cho em" không,tối biết có thể bạn muốn để lại những ký ức đẹp về 1 người anh cao cả trong Hạ,nhưng bạn có nghĩ có khi nào Hạ cũng đã từng yêu bạn mà không dám nói ra,hoặc cho dù Hạ vẩn chưa từng yêu bạn nhưng nếu bạn nói ra thì ít nhất mình sẻ không hối hận,suy nghĩ và luôn nhớ về Hạ......dám yêu dám chấp nhận,yêu là không bao giờ hối tiếc.thânngười bạn đã lắng nghe chia sẻ của bạn.

 
 
 
 

ngoc nghếch mới yêu nhu vậy

 
 
 
 

phải là người trong cuộc bạn mới biết được những nỗi đau của từng người.trong tình yêu không nên nói trước điều gì.nên đấu tranh cho tình yêu song cũng nên chấp nhận cái gọi là duyên số

 
 
 
 

Anh chị có thể cho em biết tên bản ghi ta nhạc nền đầu và kết thúc câu chuyện của chàng trai yêu lặng thầm cô gái tên Hạ được không ạ? Em muốn cảm nhận lại cái giai điệu này, người yêu của em cung đã ra đi vì chúng em không thuộc về nhau, em đã đau khổ, em đã níu kéo, nhưng em biết nàng đã tìm được một nửa của đời mình. Em chỉ biết cầu mong cho nàng hạnh phúc thật sự!

 
 
 
 

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Scarborough-Fair-Secret-Garden/IW6C689B.html ==> là bài này bạn ah! Chúc bạn sẽ sớm vượt qua nỗi buồn!

 
 
 
 

tôi nghĩ lỗi là cả 2 ng, tại sao không nói cho Hạ hiểu rằng mình đang yêu cứ để cô ấy mãi tìm tình yêu nơi khác, còn Hạ có lẽ đã nhận ra rằng đó là tình yêu nhưng rùi coi đó là tình anh em , cuộc tình đó mãi mãi luẩn quẩn không đến được với nhau, 1 cuộc tình buồn

 
 
 
 

Tôi cũng là kẻ mang tâm trạng của kẻ đơn phương ,Tôi yêu hắn nhưng tôi không xác định được lòng mình , tôi ngộ nhận mình yêu người khác nhưng tôi lầm , tôi yêu hắn một khoản thời gian quá dài nhưng đến giờ tôi mới nhận ra. nhưng giờ quá muộn màng, hắn đã có người bên cạnh , và tôi biết rằng mình chỉ còn cách chúc hắn hạnh phúc , dù nơi nào đó tôi vẫn chúc hắn luôn vui vẻ và hạnh phúc.........

 
 
 
 

yêu một người đã khó. yêu một người mà người ấy không yêu mình lại khó hơn. đau khổ mệt mỏi,mãi nhớ một người không bao giờ nhớ đến mình. nhưng không thể níu kéo được vì biết người ấy chẳng bao giờ thuộc về mình cả. thôi đành mong người hạnh phúc còn ta ta sẽ nhìn theo

 
 
 
 

cái gì đánh mất đi rồi thì chúng ta mới cảm thấy qúi giá,mong ngươì đó luôn hạnh phúc

 
 
 
 

toi cung la 1 nan nhan. toi yeu nguoi ta trong khi nguoi ta da co hp cua minh. nhung toi van chap nhan vi toi rat yeu nguoi ta. chi can nhin thay nguoi ta cuoi la toi vui, va toi chap nhan la ke t3

 
 
 
 

hi con trai luôn là vậy . luôn im lặng để rồi chờ đợi . im lặng , luôn quan tâm , nhưng không bao giờ tấn công để rồi giữ lại cho mình nỗi đau . ngốc nghếch , nhưng bản chất là vậy . đừng buổn con trai nhé . làm thằng đàn ông đừng để nước mắt rơi dù trong lòng . . . . . .

 
 
 
 

Và em đã ra đi mang theo cả trái tim tôi...Cầu chúc cho e tìm được hạnh phúc của mình. Còn tôi...Hạnh phúc của tôi là được nhìn thấy e được hạnh phúc.Bình yên nhé...

 
 
 
 

Mình thấy bóng dáng một vài người bạn trong những dòng tâm sự này! Và hình như có cả mình vào một khoảnh khắc nào đó...tình yêu mà không phải của mình thì cũng chỉ lá gió mà thôi...hãy biết cho đi để một ngày nào đó bạn sẽ nhận lại được....yêu thương!

 
 
 
 

tại sao minh yếu đuối đến thế, minh có nhiều dự định về cuộc sống nhưng minh không dám thực hiện nó.làm thế nao đấy! chán thật

 
 
 
 

người tôi yêu giờ sắp phải đi xa,ngày kỷ niệm gặp nhau là ngày em nói lời chia tay.em chia tay tôi không phải vì em không yêu tôi, mà vì mẹ em muốn em lập gia đình. Em thương mẹ lắm, tôi biết điều đó. Tôi biết mình phải làm gì,nhưng tôi vẫn không đủ dũng cảm để chấp nhận sự thật này. Em đã về quê,không biết có còn vào lại tp hay không,không biết lúc vào lại tp, em đi một mình hay đi với ai nữa. Tôi còn nhiều điều chưa nói với em lắm,tôi trách ông trời, sao ông nhẫn tâm và bất công với chúng tôi như vậy. tôi muốn chúc em được hạnh phúc,nhưng tôi lại muốn tôi mới là người mang cho em hạnh phúc đó. Em có muốn hay không thì giờ em cũng đã đi. Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ gặp được em nữa. Tôi cũng không biết là mình có vượt qua được nỗi đau này hay không. Tôi muốn đi thật xa, đi để quên hết mọi chuyện, đi để quên em, nhưng tôi biết sẽ không được như tôi muốn. dù tôi có làm gì thì em vẫn mãi xa tôi. Có một lời này tôi vẫn chưa nói với em, tôi yêu em nhiều lắm... Ở nơi nào đó,cầu mong em sẽ hạnh phúc bên người mới,tôi sẽ chờ em..

 
 
 
 

Lại có thêm 1 tâm hồn nữa chông chênh và lưng chừng...Tình yêu ơi...Có phải mi quá xa xỉ hay không? Trong cơn mải mê tìm kiếm ta không thể tìm ra dấu vết của mi...Mà chỉ nhìn thấy toàn thương đau...1 nửa của em ơi...anh có đang tìm kiếm em không?

 
 
 
 

Đúng vậy tình yêu luôn làm ta phải đi đâu đó để kiếm tìm mà bên cạnh ta lại luôn có 1 tình yêu mà ta vô tình không nhận ra nó. Tại sao tình yêu lại như vậy . Người yêu ta thì ta lại không yêu mà cứ phải đi tim kiếm người nào đó không yêu ta? Như vậy có phải chăng đó là sự đau khổ mà tình yêu mang đến?

 
 
 
 

Tình yêu phải như vậy đúng không bạn? Có người sẽ cho rằng mình và bạn ngốc ngếch. Nhưng mấy ai hiểu hết được ý nghĩa của tình yêu chứ. yêu nếu được sống với người mình yêu đến trọn đời đó là đích đến của tình yêu. Còn nếu được yêu chứng tỏ ta còn được sống va còn nhận ra rằng chúng ta đang hạnh phúc khi có đôi người cho rằng minh và bạn ngốc ngếch phải không. và cái thời buổi này khó kiếm đuoc một tình yêu chân thật như bạn.

 
 
 
 

sự chân thành sẽ mang em đên bên tôi.

 
 
 
 

toi hy vong rang mh ko nhu co gai kia.

 
 
 
 

M nghe va da khoc

 
 
 
 

bai viet qua that qua' suc dongco le rui cuoi cung trang trai cung se tjm thay duoc mot nua kja

 
 
 
 

có lẽ nào đây là kịch bản cho mình :(

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 174: Em sẽ ở bên anh đến hết cuộc đời mình!   (25/03/2011)
Blog Radio 173: Mưa bóng mây   (18/03/2011)
Blog Radio172: Mình yêu nhau bắt đầu từ một ngày có tuyết   (11/03/2011)
Blog Radio 171: Để tình yêu dẫn lối   (04/03/2011)
Blog Radio 170: Em chọn cô đơn ( phần cuối)   (25/02/2011)
Blog Radio 169: Em chọn cô đơn (phần 1)   (18/02/2011)
Blog Radio 168: Tình yêu là gì?   (11/02/2011)
Blog Radio 167: Tết đến rất gần!   (04/02/2011)
Blog Radio 166: Ngõ treo đèn lồng đỏ   (29/01/2011)
Blog Radio 165: Tôi yêu cậu sao cậu không thể yêu tôi?   (21/01/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.