Thứ Tư, 23/5/2012, 01:19 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 176: Trả anh về ngày hôm qua
  17:41, 8/4/2011 (GMT+7)
 

Blog Radio

Bạn thân mến!

Sau những tổn thương mất mát nỗi buồn khi một tình yêu qua đi, thật sự khó khăn để một cô gái mạnh mẽ đứng lên bắt đầu lại từ đầu. Nhưng thời gian không đợi chờ một ai và người ta cũng không thể mãi đắm chìm trong đau khổ.

Bạn hãy mạnh mẽ đứng lên lau nước mắt, cố gắng đừng tự làm mình đau. Hãy thật thanh thản chúc phúc cho người ấy rồi ta lại mỉm cười bước đi…

Lá thư trong tuần:

• Em sẽ mạnh mẽ đi qua bão giông của cuộc đời

Mình chia tay nhau , đó là điều em không ngờ, anh ạ!


Trước đây em tự tin rằng: Nếu có một ngày... thì người nói lời chia tay trước là em chứ không phải là anh, vậy mà anh lại "buông tay” em ra trước rồi đó. Anh thật là “xấu”. Em giận anh, bảo là yêu em mà thế đấy, bảo là thương em mà làm em khóc hoài thôi!


Chẳng phải vì anh có một “ bóng hình” nào khác mà rời xa em, chỉ vì anh nói là anh không lo lắng được cho tương lai của em sau này, sợ em buồn, em khổ vì anh. Chỉ chừng ấy lí do thôi mà anh để em lại một mình đấy! Mặc cho em khóc, em buồn, mặc cho những lời em níu kéo, nhưng anh vẫn cứ đi thôi. Sao thế anh? Yêu nhau là hy sinh cho nhau như vậy sao? Yêu nhau sao không cùng nhau đi qua những bão giông của cuộc đời, những khó khăn, những nhọc nhằn phía trước. Yêu nhau mà sao lại làm nhau “ đau” như thế hả anh?

Em biết, tình yêu không phải là lý thuyết. Cái lý thuyết rằng: Khó khăn nào rồi cũng vượt qua, sóng gió nào rồi con thuyền cũng sẽ cập bến. Anh ơi! Nếu đã nghĩ được rằng sợ em sẽ khổ, sẽ như thế nào đó vì anh, thì anh phải cố gắng và cho em cùng cố gắng với anh chứ! Cớ sao lại chịu đựng tất cả một mình như vậy!
Khoảng thời gian mình sắp chia tay nhau, anh cố gắng kiếm tìm đủ mọi cớ, rằng em có người khác, rằng em không tin tưởng anh, rằng mình không hiểu nhau,… Em đau lòng lắm anh biết không. Yêu anh, em trao anh chẳng còn gì để giữ lại cho mình. Vậy mà anh bảo rồi sẽ có người khác tốt hơn anh, yêu em hơn anh, lo lắng cho em được nhiều thứ hơn anh. Tất nhiên là có chứ anh? Nhưng liệu em có hạnh phúc không khi em đã từng là của anh và người đàn ông khác liệu có thể chấp nhận được điều đó? Và rồi em có hạnh phúc không khi tim em dù không muốn đi chăng nữa nhưng nó cũng sẽ vẫn hướng về một miền kí ức nào đó…

Ngày anh nói lời chia tay, em như chết lịm đi trong cảm xúc của mình, em buồn và hay nghĩ quẩn. Con gái khi yêu thường như thế đấy anh ạ! Mỏng manh và dễ vỡ lắm và sẽ càng yếu đuối hơn khi mình đã lỡ “cho” đi rồi! Em cố tìm một lí do nào đó, để bấu víu vào đấy, để mà ghét anh, hận anh. Vì khi anh đến, cho em những lời yêu thương mật ngọt, cho em những hứa hẹn, hoạch định ở tương lai. Bao nhiêu thứ anh xây dựng lên trong em, bao nhiêu thứ tình cảm mình vun đắp theo tháng ngày cùng nhau, để rồi chỉ đôi ba câu nói, một vài tin nhắn, anh phủi tay như không rằng mình không là gì của nhau cả. Em nuốt những giọt nước mắt mặn, đắng vào tận trong tim anh ạ!

Những ngày đầu chia tay anh, em như một người say mà chẳng ai pha lấy cho mình một cốc nước chanh cho giã rượu. Những ngày đầu chia tay anh, trong em là yêu thương, hờn giận, đủ cả, chúng đánh nhau để xem ai mạnh hơn… Những ngày đầu chia tay em chẳng làm được việc gì, em bỏ bê hết thảy, chỉ để suốt ngày nghĩ về những gì đã qua. Dẫu biết như thế là yếu đuối lắm nhưng cũng không làm sao quật dậy được tinh thần của mình. Từng kỉ niệm, từng lời nói, từng yêu thương cứ ùa về, ùa về. Cứ tưởng như em sẽ ngất đi trong những yêu thương ấy, anh biết không?

Nhưng qua hết rồi anh ạ! Những dư âm còn lại… có thể em riêng mang nhưng em sẽ mạnh mẽ để đi qua những bão giông của cuộc đời mình. Những mật ngọt mình cho nhau, đó là những kí ức đẹp. Và những tổn thương mình cho nhau, đó là những nốt trầm buồn. Em không giả vờ cao thượng khi chúc anh sẽ kiếm tìm được một hạnh phúc mới đâu, vì sâu tận trong đáy lòng, em mong là hạnh phúc sẽ mỉm cười với anh. Những gì khi yêu em anh chưa làm được thì hãy làm cho cô ấy anh nhé! Đừng nghĩ về em nhiều quá, vì bây giờ mình là hai đường thẳng song song rồi! Em cũng vậy thôi! Học hành, công việc, gia đình và bạn bè, tất cả như một vòng xoay tất bật cuốn em vào. Dù những lúc một mình, cô đơn em vẫn nghĩ, vẫn nhớ về anh, vẫn khóc, vẫn cười với những gì mà bây giờ em gọi bằng hai tiếng “ kỉ niệm”. Nhưng như thế mà lòng em thanh thản lắm.
Những gì đã xảy ra nó đều có lý do của nó mà, đúng không anh, đừng tự dằn vặt với những gì đã “ lỡ” gây ra cho em, vì những “lỡ làng’ đấy có phần của em trong đó mà. Nói không trách anh là em nói dối, nhưng nếu sống mà chỉ hận thù, hờn trách nhau, chỉ khiến lòng thêm nặng nề, mệt mỏi.

Chi bằng mình cố gắng, hạn chế “ chạm” vào nó thì sẽ tốt hơn!


• Gửi từ email hoai_bao868

  • Nếu một ngày anh muốn ra đi

 

 

  • Nhiều người bảo tôi: “Em thoát được nó là may!...” - một người bảo anh: “Anh thoát được “nó” là may!” Tôi cười…

Người ta bảo anh: Hãy sống thật với mình, hạnh phúc sẽ đến với anh…- Người ta bảo tôi: “Em hãy sống thật với mình. Đừng cố chịu đựng câm lặng như thế. Đau lắm!” – Tôi cười…

Người ta hỏi anh khi anh giới thiệu tôi là người yêu của anh: Sao lại yêu người như tôi nhỉ? Bây giờ người ta bảo tôi: “Nó không xứng đáng với em đâu!” – Tôi cười…
Người ta bảo tôi về anh: “Đồ đểu… Khốn nạn…”- Tôi cười… - Người ta bảo tôi: “Cao thượng phết!” – Tôi cười…
***
Ngày xưa anh bảo tôi: “Tại sao anh lại yêu em nhiều thế nhỉ? Em không đẹp, không xinh, không khéo…nhưng anh vẫn yêu em… Anh có thể đến với nhiều người khác dễ dàng với anh hơn, nhưng anh vẫn đến với em, dù cho yêu em, anh biết sẽ có nhiều khó khăn lắm…Tất cả chỉ đơn giản bởi một điều: Anh yêu em, em ạ”…

Ngày xưa tôi cũng bảo anh: “Tại sao em lại yêu anh nhỉ? Yêu anh em chẳng được gì... Đau khổ, nhung nhớ vì xa cách, nhưng em vẫn yêu anh, chỉ đơn giản vì em yêu anh!”
Tôi đã cười…

Và tôi đã tin, đã yêu…

Ngày xưa khi anh nói yêu tôi, tôi bảo: “Hai chúng ta ở hai thế giới khác nhau, những người xung quanh anh khác những người xung quanh em. Đừng yêu em!”.Anh cười và bảo: “Nhưng anh yêu em, đó mới là điều quan trọng. Chỉ cần em yêu anh. Anh tin rồi chúng ta sẽ vượt qua tất cả..” – Ngày nay anh lại bảo: “Hai chúng ta ở hai thế giới khác nhau…” – Tôi im lặng và cười…

Ngày xưa anh nói: “Anh thấy chúng ta rất hợp nhau” – Ngày nay anh nói: “Chúng ta không hợp nhau…” – tôi cười…

Ngày xưa anh bảo tôi: “Hãy tin anh! Tin anh em sẽ được hạnh phúc. Thực sự anh muốn nắm tay em đi đến hết con đường…” – Ngày nay con đường tôi đi có anh như một người bạn… – Tôi cười…

Ngày xưa anh nói: “Em là người anh yêu nhất trên đời!” – Ngày nay anh nói: “Em lại làm em gái anh nhé. Chúng ta vẫn có thể là anh em tốt chứ?”. Tôi cười…

Ngày xưa anh bảo: “Anh yêu em mãi mãi. Hãy yêu anh bằng cả trái tim em nhé!” – Ngày nay anh bảo: “Anh chỉ thích em thôi. Em hãy đi tìm hạnh phúc riêng cho mình…”. Tôi cười…

Ngày xưa tôi bảo: “Em sợ tình yêu mong manh quá, em sợ một ngày anh sẽ ra đi…”. Anh bảo: “Anh chỉ cần em khẳng định em yêu anh và muốn anh yêu em thôi. Chúng ta sẽ hạnh phúc. Em đừng sợ em yêu à!Anh tin anh sẽ mang lại hạnh phúc cho em yêu của anh” – Ngày nay anh nói: “Anh đã sai khi làm em tin”… Tôi cười…

Ngày xưa anh nói: “Anh muốn anh là tình yêu duy nhất và mãi mãi của em. Nhung nhớ và xa cách chỉ là tạm thời, hạnh phúc đang ở phía trước. Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng vì tương lai em nhé!” – Ngày nay anh nói: “Em hãy sống thật tốt, cố gắng vì gia đình em, sự nghiệp và tương lai của em” – Tôi cười…

Ngày xưa anh nói: “Anh chưa yêu ai nhiều như yêu em cả. Hãy hiểu cho anh em yêu à” – Ngày nay anh nói: Anh chưa bao giờ quên được người cũ. Anh không muốn ở bên em mà vẫn nghĩ đến người khác. Tôi đau đớn nhận ra một điều: “Anh Chưa Bao Giờ Yêu Em Cả”… Tôi Không Cười…

Ngày xưa anh nói: “Anh sẽ mãi mãi là anh yêu của em” – Ngày nay anh nói: “Anh không thể là anh yêu của em được rồi”…Tôi Không Cười…

Ngày xưa anh nói: “Có em anh có hạnh phúc, tình yêu và niềm vui em thân yêu à!” – Ngày nay anh nói hạnh phúc của anh là một người khác – Tôi Cười…

Ngày xưa anh nói: “Anh tự tin nói, anh làm được…” – Ngày nay anh lặng im. Tôi cười…

Ngày xưa anh nói: “Anh không bao giờ bỏ người anh yêu nhất trên đời cả. Em yêu ơi, em yêu anh, hãy tin anh và cùng anh đi trên con đường của chúng ta. Anh tin chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi”. Ngày xưa anh nói: “Anh yêu em lắm, đừng bỏ anh nhé em yêu…” – Ngày nay anh ra đi…đơn giản thế thôi… TÔI CƯỜI…

Nhìn lại những gì đã qua, với tình yêu này, em không có gì phải hối hận hay thấy có lỗi gì với anh. Em đã yêu, đã tin, đã hạnh phúc, đã khổ đau, đã duy ý chí, đã mềm lòng yếu đuối và cũng đã thay đổi vì anh… Em không phải là một người yêu xinh đẹp và khéo léo, nhưng em đã là một “em yêu” có tình yêu to lớn và chân thật. Em thấy nhẹ nhàng vì ít ra trong tình yêu này e cũng đã sống thật với cảm giác của mình. Chia tay – em đã đau, nỗi đau câm lặng không nói thành lời… để rồi em chỉ biết cười… Người ta nhìn em cười, người ta bảo: “Khổ thân Q, mấy hôm nay nó cứ cười suốt, chắc nó đang phải nén đau lắm…” Người ta nhìn em cười, người ta ôm em, Người ta Khóc: “Cứ khóc thật to, hay gào thét lên cũng được, chứ đừng cười như thế này, cười thế, mọi người nhìn thấy đau đớn lắm…”. Em nhìn người ta, thương người ta, thương những người xung quanh đang phải chịu đựng em như thế này…em ôm người ta, Em Cười… Làm Sao Em Có Thể Khóc Được?

Em có quyền được đau đớn, được khóc đúng không?...

Nhưng em không ghét, trách, giận hay hận anh một chút nào… Chẳng ai có lỗi cả. Có lỗi chăng thì là anh đã không sống thật với lòng mình. Cái gì đã qua thì hãy để nó qua đi.
“Nếu một ngày nào đó anh muốn ra đi, em sẽ để anh ra đi, không níu kéo. Chỉ cần anh nhớ một điều: Những Gì Em Đã Hứa, Em Sẽ Làm Được…”. Uh, em đã giữ lời hứa đấy nhé anh – không níu kéo, nhẹ nhàng thôi. Chúng ta không hợp nhau thì nên xa nhau. Anh chỉ thích em thôi thì anh đừng nói yêu em, đừng gọi em là “em yêu”, là “vợ yêu”… Ngày xưa anh bảo: “anh chỉ làm điều tốt cho em thôi”. Vì thế em tin việc anh ra đi cũng là điều tốt anh làm cho em… Em tin chúng ta đã xa nhau…

“Chẳng phải em bao dung, cũng không mong có lúc

Anh giật mình, hối hận nhớ về em…”

Em cũng biết anh sẽ chẳng “giật mình hối hận” vì kết thúc của chúng ta ngày nay, Kết Thúc của Em Hôm nay và Sau này – không phải kết thúc của anh, anh ạ! Vì thế em tiếc nuối hay thương nhớ làm gì dĩ vãng:

“Em tưởng giếng sâu
Em nối sợi gàu dài
Ai ngờ giếng cạn
Em tiếc hoài sợi dây…”

Em không tiếc, chỉ tự trách mình thôi, trách mình chỉ như một trò chơi, như một cảm giác chinh phục…còn những người bạn em cũng chỉ như những “quân bài” thôi... để bây giờ…

Vì thế em chúc anh hạnh phúc - lời chúc chân thành từ trái tim em! Hi vọng anh sẽ có được hạnh phúc như anh đã nói…Và em cũng tin nếu anh thực sự cố gắng, biết trân trọng những gì mình đang có và sống thật lòng mình, anh sẽ có được hạnh phúc của riêng anh!

Uh,em tin, em tin nên em mới chúc anh hạnh phúc như thế, First Love ạ!... Và bây giờ chúng ta là những người bạn thôi anh nhỉ!... Em mỉm cười…

… Chính vì ngược gió mà con diều mới bay lên được… Phải không em?...

  • Gửi từ email Mùa đông trắng – muadongtrang1512
  • Blog Radio chuyển thể từ email của Hoài Bão và Mùa đông trắng

 Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn.

Hãy trở thành người đầu tiên lắng nghe và cảm nhận số Blog Radio mới nhất

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt. Bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 
 

Blog này hay quá, mình thấy mình trong đó...

 
 
 
 

câu chuyên của bạn cảm đông và tình cảm nhỉ? nhưng cũng buồn quá. chúc bạn sẽ tìm cho mình được nủa còn lại. cố gắng bạn nhe

 
 
 
 

Chính vì ngược gió mà con diều mới bay lên được… Phải không em?...anh đã nói cuộc sống thật vô nghĩa nếu thiếu em. sao bây giờ người lại xa em.chúc những tâm hồn cô đơn tìm được chốn bình yên nhé

 
 
 
 

Bài viết của bạn thật hay, chắc hẳn đã có nhiều người đồng tâm trạng với bạn. Mình cũng không ngoại lệ. Khi yêu nhau ai cũng nói rằng không biết lí do, ai cũng chỉ nói đơn giản rằng vì anh yêu em, vì em là em, hay vì em yêu anh vì anh là anh. Mình không dám chắc được bao nhiêu người thật lòng với lí do đó. Và bản thân mình cũng đang nghi ngờ với lí do này khi người ấy muốn xa mình. Mình cũng đã không níu kéo anh. Anh và mình yêu nhau nhưng ở cách xa nhau, lần gần nhất anh về thăm và cũng là lần cuối, mình đã nhận ra nhiều khác biệt ở anh, mình biết anh đang dần xa mình, anh không còn là của mình nữa. Anh bên mình mà như người xa lạ, mình không còn cảm nhận được tình yêu thương, sự ấm áp thật sự nơi anh nữa. Rồi vô tình mình đọc được những tin nhắn tràn đầy yêu thương anh dành cho người khác. Tay mình run rẩy, tim đau đến nghẹt thở, đầu óc quay cuồng và mắt mình dần mờ đi. Mình bỏ điện thoại xuống và đẩy anh ra khi anh cố ôm lấy mình. Một điều gì đó cay đắng quá, xót xa quá. Anh có một người khác nhưng vẫn dấu mình. Thì ra thời gian gần đây anh hay bận, hay mệt mỏi ,muốn nghỉ ngơi là vì thế, là vì muốn mình đừng làm phiền anh để anh có thời gian dành yêu thương cho người khác. Mình đã nói bất kì khi nào anh thôi không còn yêu mình nữa, bất kì khi nào anh muốn buông tay mình ra và bất kì khi nào anh có người con gái khác thì chỉ cần anh thành thật nói cho mình biết, mình sẽ lặng lẽ ra đi, không bao giờ níu kéo, không bao giờ làm khó dễ cho anh. Nhưng sao anh vẫn dối mình? Anh thừa biết rằng mình không chịu đựng được sự dối trá cơ mà? Anh thanh minh, anh giải thích nhưng làm sao mình có thể tin anh được nữa? Và rồi anh ra đi mãi mãi, anh vẫn không thú nhận rằng có người khác mà lại lấy một lí do rất cao thượng rằng ra đi vì mình. Mình cười cay đắng. Những ngày sau đó là những ngày mình sống trong nhung nhớ, dỗi hờn, dằn vặt, khổ đau. Vì cuộc sống mưu sinh, vì gia đình mình gắng gượng để vẫn là mình như mọi ngày, nhưng đêm xuống là nước mắt giàn giụa, mình chống chọi với nỗi cô đơn, xót xa. Mình gầy rộc đi sau hai tháng. Và tệ hơn nữa là một sáng thức dậy mắt mình đã mờ đi, rồi phải nằm viện để điều trị trong suốt thời gian dài. Anh đã không còn liên quan gì đến mình nữa, không còn xót xa khi nước mắt mình rơi, không còn lo lắng sốt sắng mỗi khi mình ốm dù chỉ là sốt nhẹ. Đã một năm trôi đi rồi nhưng mình vẫn không quên được anh. Vẫn ngồi gậm nhấm những kỉ niệm đã qua. Anh cho mình tình yêu, cho mình hạnh phúc, và cho mình niềm đau dai dẳng khôn nguôi.

 
 
 
 

bài goodbye hay quá, nhưng ko hiểu ai là ca sĩ thể hiện vậy?

 
 
 
 

sao nhieu nguoi giong tam trang minh the nhi, nhung nhung gi da qua roi thi hay cho qua di cac ban ah, guong vo roi khong the lanh lai duoc, minh cung giong nhung ban, da chia tay 2 nam roi nhung sao long van nhoi dau,gio muon yeu nhung lai so gap phai nguoi nhu vay thi chac chet qua, hay song vay de cho long binh tam tro lai, roi se co nguoi yeu minh hon nguoi do, se quan tam hon, se che cho suot cuoc doi, minh hy vong vay, chuc cac ban nu giong minh hay co gang len

 
 
 
 

hay wua

 
 
 
 

có muộn màng không anh?chưa bao giờ e lại thấy tồi tệ như thế này.chưa bao giờ em lại hết hy vọng và đau đớn như bây giờ.anh đã làm e thấy sợ với chính bản thân mình.hạnh phúc là ở đâu vậy anh?có phải là ở trong trí tưởng tượng nhỏ bé của chúng ta không?có phải cuộc sống này đã không còn tình yêu nữa k?hay đó chỉ là trò đùa của tạo hóa ban cho chúng ta.e đã gặp anh và yêu anh,tình yêu của chúng mình không đễ gì có như bao tình yêu khác,tình yêu của mình phải vượt qua bao nhiêu là khổ cực,bao nhiêu nỗi buồn và cay đắng.giờ đây e không trách anh hay giận anh một điều gì.e không rộng lượng để mà tha thứ cho tất cả.nhưng e sẽ rộng lượng để tìm cách vun đắp cho hạnh phúc của mình.là một người hờ hợt e thấy mình bất công với anh nhiều lắm.e bất công vì e k đc như những người con gái khác.e chỉ bik yêu anh và làm anh buồn thôi.e là người phụ nữ không có chút giá trị của cuộc sống.đã ba năm chúng mình yêu nhau.e giờ đây nhìn lại sao thấy thời gian thật ngắn ngủi.chỉ có ba năm thôi.không đủ để cho e yêu anh nhiều hơn.không đủ để cho e bầy tỏ đc hết tình yêu của mình.và không đủ để cho e đc chăm sóc anh từng chút.yêu thương anh như thiên thần trong mắt em.và rồi khoảnh vắng lặng lại tìm đến em.làm cho em lúc nào cũng thấy k thể thiếu nó đc.nó bám lấy em như e đã bám lấy tình yêu của mình.một ngày dài thật dài khi xa vắng anh.với em giờ đây chỉ là nỗi trống trải.sợ hãi.một dòng nước mắt cứ ngoẹn lại mà không thể rơi đc nữa.tại sao vậy?có phải tại vì em đã sai lầm quá nhiều không?nhưng em yêu anh đâu phải là cái tội đâu đúng không anh.cái tội của em là làm anh buồn làm anh suy sụp và không tin vào tình yêu của chúng mình nữa.chỉ vì cái tội đó mà e đã mất đi người mà em yêu thương nhất,người mà từ trước đây em vẫn gọi là ông xã.cuộc đời thật bất công cho những người như anh và em.một lần chia tay là một lần em hiểu ra mình yêu anh đến nhường nào.e không thể tưởng tượng đc nữa anh àh.nó làm cho anh mệt mỏi nhiều lắm phải không?e bik anh đang rất đâu khổ và e cũng đag vui đùa với nó đó anh àh.sự tuyệt vọng làm cho người ta quên hết tất cả.hy sinh để chọn một cái mình yêu nhất đến khi cái đó mất đi thì nó ra sao vậy anh.nó vui hay nó buồn.thật đáng sợ cho những lỗi lầm của nó đúng hook a.anh hãy tha thứ cho nó một lần vì nó vẫn còn là con người.em bik nó cũng muốn yêu cũng muốn hạnh phúc.và hơn ai hết nó yêu anh rất nhiều.ngày qua ngày tháng qua tháng và cả cuộc đời này nó chỉ yêu mình anh.dù bik là sai lầm nhưng nó chấp nhận tất cả chỉ mong một điều đó là mong anh thật hạnh phúc.hạnh phúc ở đây không phải là nó khiến anh buồn nhiều thế này đâu.mà hạnh phúc nó muốn mang đến cho anh là hạnh phúc vĩnh cữu.hạnh phúc mà anh đang tìm.một ngày nào đó anh sẽ hiểu tất cả.ba năm bắt đầu ba năm chờ đợi ...thì đừng là 6 năm để quên.e đã thức mà nhìn nó đâu khổ.tuyệt vọng, anh có bik nó cần anh nhiều lắm không?tại sao anh lại bỏ rơi nó mà đi.sao vậy anh.....anh thật ngốc.......lại một lần nữa nó mất anh........................

 
 
 
 

người ta bảo.sống với hiện tại ko ai sống về quá khứ.sống để biết sống.sống để biết yêu.nhưng ko phải sống là để ưu sầu.sống la để đau khổ.ai cũng vậy.ai cũng mắc sai lầm.ai cũng đau 1 lần.ai cũng có mối tình đẹp để lưu giữ tận trong tim.nhưng ko phải lưu giữ là ta phải khổ vì điều đó.hãy bỏ qua mặc kảm.hãy hướng tới tương lai.vì chúng ta sống cho hiện tại ko ai sống về quá khứ.hãy cố lên.cố vượt qua tất kả.cuộc đời vẫn ở phía trước.nếu 1 ngày ta nhìn về quá khứ.ta sẽ khóc.khóc cho 1 cuộc tình .khóc để nhớ tới 1 người.khóc để cho những sai lầm mình mắc.

 
 
 
 

mjnh rat thjk blog radio,mjnh mong blog ngay cang co nhju fan ham mo hon va ngay cang.....

 
 
 
 

Câu chuyện của bạn thật cảm động.. Chúc bạn sớm quên đc người ấy và tìm kiếm đc tình yêu thật sự của mình.

 
 
 
 

bai viet cua ban hay qua.minh cung co tam giong ban.that bun phai k ban.hay co gang vuot wa tat ka ban na.chuc ban tim dc hp cho minh

 
 
 
 

chinh vi nguoc gio nen dieu moi bay len duoc! that tuyệt.có những điều thật giản dị bên mình mà vô tình mình không nhận ra

 
 
 
 

đã bao giờ bạn nghĩ rằng mình đã may mắn khi gọi tất cả những gì đã qua là kỷ niệm không? Tôi thì không làm được như bạn tôi gần như sụp đổ khi người ấy cất bước ra đi nhưng với tôi đó cũng đã là quá khứ có điều những nỗi đau như vẫn còn nguyên khi tôi nhớ lại? Cám ơn bạn đã dạy toi cách quên đi người ấy? Mong rằng hạnh phúc sẽ tìm đến với bạn nha? Hạnh phúc không có gì xa vời cả? hãy cố gắng bạn nha

 
 
 
 

xin chào anh chị blog radio!em là khán giả trung thành của blog radio.em rất thích những bài hát được phát trong chương trình.em rất muốn nghe lại nhừng bài hát ấy nhưng lại không nhớ hết tên.anh chi có thể giúp em cho em xin danh sách các bài hát được phát trong chương trình không?mong anh chi giúp em với.em cảm ơn nhiều.chúc chươbg trình ngày càng nhiều được sự yêu mến của bạn nghe đài.mong anh chị giúp em!!!!!

 
 
 
 

bài viết buồn quá, nghe xong mình thấy mình cũng giống như thế.hãy để moi thứ là một kỉ niệm,

 
 
 
 

bài viết thật cảm động. bạn đã nói thay cho rát nhiều người mã họ đã không diễn tả được diều đó. tôi cũng vậy. chuc bạn sơm có được những gì bạn mong ước

 
 
 
 

huhu. bài viết này giống tam trang của mình quá. Có phải là dại khờ không các bài. Người ta bải yêu không hối tiếc cơ mà. Mình không tiếc nhưng anh có hiểu cho mình đâu. :((

 
 
 
 

bài này hay lắm thấy buồn quá

 
 
 
 

Bài viết này thực rất hay,mình rất thích.rất hợp với tâm trạng của mình

 
 
 
 

Cho tớ hỏi ca sĩ thể hiện bài goodbye trong radio này là gì vậy. Tớ tìm mãi nhưng không thấy. Ai biết làm ơn cnm lại nhé. Thaks mọi người nhiều

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 175: Khi người ấy không dành cho ta…   (01/04/2011)
Blog Radio 174: Em sẽ ở bên anh đến hết cuộc đời mình!   (25/03/2011)
Blog Radio 173: Mưa bóng mây   (18/03/2011)
Blog Radio172: Mình yêu nhau bắt đầu từ một ngày có tuyết   (11/03/2011)
Blog Radio 171: Để tình yêu dẫn lối   (04/03/2011)
Blog Radio 170: Em chọn cô đơn ( phần cuối)   (25/02/2011)
Blog Radio 169: Em chọn cô đơn (phần 1)   (18/02/2011)
Blog Radio 168: Tình yêu là gì?   (11/02/2011)
Blog Radio 167: Tết đến rất gần!   (04/02/2011)
Blog Radio 166: Ngõ treo đèn lồng đỏ   (29/01/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.