Thứ Tư, 23/5/2012, 01:26 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 184: Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất
  17:35, 3/6/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt

Chào mừng bạn đã đến với chương trình Blog Radio: Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất

Nắng hạ đã tràn về trên khắp các nẻo đường, mùa hè là dịp để chúng ta xách ba lô lên và đi tới những miền đất ta chưa từng khám phá và mùa hè cũng là thời điểm bạn nên để những ưu tư lo lắng trôi dần xa. Nào hãy cùng Blog Radio đón chào mùa hè thật rực rỡ bằng cách gạt bỏ sang một bên những điều không vui… Và khi câu chuyện của tuần này kết thúc bạn chớ vội bỏ tai nghe nhé! Vì Blog Radio sẽ có một món quà vô cùng thú vị dành tặng bạn…

Còn bây giờ mời bạn đến với lá thư trong tuần

 


Yêu thương ảo ảnh


Bay đi những tro tàn của một tình yêu đã mất. Tôi nắm tay vốc đi những mảnh bụi của những ngày đã qua rồi thả vào trong gió, thả cho chúng bay đi …

Những ngày đã trôi đi là những ngày có nhớ có quên, có thương thầm và giấu kín. Không phải là thương thầm mà không dám nói mà chỉ giản đơn tôi đem thả đi những gì mà tôi không thể giữ được.

Anh, một đại từ xa xôi vời vợi mà tôi không bao giờ có thể nắm bắt. Nhẹ nhàng, xa xôi và hời hợt. Luôn mong muốn người con gái của anh phải nhu mì, cam chịu và luôn chờ đợi anh trở về bất kể anh có như thế nào, có làm gì và ra đường anh có tán tỉnh bao người chăng nữa.

Ảnh minh họa: Picsy

Anh, người với bao cảm xúc yêu thương mặn nhạt trong tôi giờ đã trở thành ảo ảnh, người mà tôi đã và sẽ chẳng bao giờ dõi theo gọi tên hay mong chờ nữa.

Con người ta phá hỏng cảm xúc rất tài, làm người ta tổn thương rất dễ và cũng chẳng khó làm cho một người con gái cảm thấy mình không đặc biệt. Nếu bạn muốn làm người con gái yêu bạn, đã ở bên bạn và dành cho bạn những ngày tuổi trẻ của họ cảm thấy họ rất bình thường và thật nhỏ bé, có một công thức rất đơn giản, hãy thân mật bên người con gái khác, cho họ trông thấy rồi lạnh lùng bỏ mặc họ một mình bơ vơ. Có một cái gì đó đã chết, chỉ còn lại là nỗi khô khan cứ đong đầy mà chẳng vơi theo ngày tháng.

Và khi lòng đã đủ yên để ngồi lục lại những gì đã mất, chỉ còn lại một ảo ảnh đã mãi đi qua. Có thể đó là những đường nét của một khuôn mặt đã từng rất gần, rất quen, có thể đó là những cử chỉ luôn làm ta cảm động theo một cách nào đó chỉ có điều người tạo ra những cử chỉ đó, họ không còn muốn dành chúng cho ta nữa. Thay vào đấy, sự xuất hiện của ta không còn đem lại niềm vui nữa mà là một nỗi khó chịu, dường như, sự tồn tại của ta làm cản trở sự tự do và những niềm vui thú của họ.

Chẳng phải tự nhiên mà người ta phải lòng yêu ai đó, cũng chẳng tự nhiên mà người ta hết yêu. Còn lý do tại sao chỉ người trong cuộc mới hiểu. Chỉ biết khi xa nhau, đôi khi, những nỗi nhớ vẫn trở về trong tim một người, những yêu thương của một thời kí ức Dành cho một người, một ảo ảnh chợt đến rồi chợt xa, cứ chấp chới như cánh diều cố bay lên mà chẳng gặp gió. Người ta tạo ra ảo ảnh về một người rồi yêu thương nó, cho đến khi người mà ta gắn ảo ảnh vào không như ta vẫn nghĩ, và họ cũng dần nhận ra ta không phải người mà họ hằng tìm kiếm thì, tạm biệt nhé, tình yêu. Tạm biệt để không có lần gặp lại. Tạm biệt để trong tim có một vốc muối to đùng cứ hằng ngày làm tim mặn chát, mặn lắm, đến lúc rồi chẳng còn muối để mà mặn chát nữa. Thì đó là lúc mà dịu ngọt trở về, nụ cười trở lại, kỉ niệm ùa về trong thanh thản, quá khứ như những đoạn phim được tua nhanh qua đầu những trích đoạn hạnh phúc nhất.

Và đó cũng chính là một ngày xanh trong gió lộng, là ngày tôi có thể bước ra giữa khoảng trời xanh rộng mà thổi bay đi quá khứ, thổi bay đi những yêu thượng dịu ngọt dành cho một người, vì dù sao đó cũng chỉ là tình yêu dành cho một ảo ảnh.

Tạm biệt nhé, ảo ảnh của tôi! Hãy bay đi những tro tàn của một tình yêu đã mất.


Hồng Minh. 23.3/ 2011

Ảnh minh họa: Picsy


Bạn vừa lắng nghe lá thư trong tuần: Yêu thương ảo ảnh được gửi từ bạn đọc Hồng Minh. Bạn thấy đấy khi đi qua nỗi buồn chắc chắn vào một ngày xanh trong gió lộng bạn sẽ bước ra giữa khoảng trời xanh rộng để thổi bay đi quá khứ, thổi bay đi những thương yêu dịu ngọt bạn đã từng dành cho thứ tình yêu gọi là ảo ảnh.

Trước khi đến với câu chuyện của tuần này, mời bạn cùng lắng nghe ca khúc I"ll find you in my heart - Khoảnh khắc tìm thấy chốn bình yên cũng là lúc rời xa, càng đuổi theo sao thấy càng xa vời, bóng ai dần khuất... Giọng hát nhẹ nhàng mà buồn thương, lắng đọng chất chứa bao nỗi nhớ mong! Văng vẳng bao nhung nhớ...

Bạn thân mến! Đôi khi trong cuộc sống cô đơn không phải là sự vắng mặt ai đó ở bên cạnh mà cô đơn là lúc có một người đã lặng lẽ rời xa cuộc sống của ta… Bạn sẽ cảm nhận được điều đó qua câu chuyện của tuần này: Quỳnh Hương ơi! tác giả Phan Bảo Hòa.

Truyện ngắn: Quỳnh hương ơi…

Mỗi lần bước vào quán cà phê ấy lòng em không sao khỏi nhớ. Một nỗi nhớ cồn cào xiết chặt con tim với vết thương chưa lành. Vẫn gốc quán đó cùng chiếc ghế chỗ ngồi quen thuộc khiêm tốn nơi cuối những hàng cây trong khu vườn. Lối đi lát đầy lá vàng và giàn hoa màu tím nhạt. Anh vẫn bảo đây là vị trí anh thích. Anh từng ước nếu sống trong đời có nhiều thời gian để nghiền ngẫm như thế này về mọi chuyện cần phải nghĩ thì quý biết bao.

Đây là lần cuối cùng tôi ngồi cùng anh và không biết có gì tiền định không vì đó là một buổi tối cuối năm.

Trong làn gió khẽ run rẩy của hơi lạnh bay vởn theo từng cơn mưa phùn lất phất làm ướt tóc người, tôi và anh nghé vào quán cùng lắng nghe bản nhạc mà cả hai đều thích.

Ảnh minh họa: Picsy

Tôi ngồi bên anh lặng nhìn gương mặt với những nét thân thuộc nhưng sao hôm nay thấy anh có vẻ trầm tư hơn. Anh đang nghĩ gì à? Không. Anh nhẹ nhàng kéo ly nước về phía mình.

-Em à…

-Dạ.

-…

-Sao anh không nói gì? Anh chỉ cười sau câu hỏi đầy thắc mắc của tôi.

Chúng tôi lặng nhìn nhau chẳng ai nói gì. Nhưng có một dự cảm nào đó không hay cho lần gặp này.

Không liên lạc.

Không một dòng tin nhắn.

Không một lần gọi điện.

Tôi cũng không biết có chuyện gì đang xảy ra với anh. Anh là vậy luôn im lặng. Và tôi hiểu mình không biết nhiều về công việc của anh. Một công việc không mấy bí mật nhưng chẳng cần thiết phải nói cho người khác. Anh hay đi công tác. Anh luôn nhận được những lần điều động đi xa. Chỉ có vậy. Tôi không dám làm phiền anh. Bởi đôi khi công việc làm anh mệt mỏi tôi cũng chỉ biết lặng nhìn. Thấy tôi nóng lòng lo lắng anh lại nhẹ nhàng:

- Công việc của anh là thế mà? Em hãy hiểu cho anh!

Ảnh minh họa: Picsy

Anh luôn vậy nhẹ nhàng đến và lặng lẽ đi. Anh không một lần than phiền về mối quan hệ giữa tôi và anh. Không nói nhiều về công việc anh luôn tự biết dàn xếp cho mình. Chính điều đó đã làm tôi cảm thấy bình yên khi được ở cạnh anh. Nhưng không hiểu sao giữa anh và tôi luôn là khoảng cách của lặng im.

Thời gian với hai chúng tôi như một bức tường ngăn cách quá lớn. Tôi không hiểu anh có sức dồn nén tốt hay do tôi cứ cố tỏ ra không quan tâm anh và cũng có thể tôi đã quá an lòng với những gì đang diễn ra.

Anh đi công tác. Tôi nhận được cuộc gọi vội vàng gấp gáp:

- Anh đi nhé. Ở nhà em đừng buồn. Anh sẽ sớm về thôi mà. Em hãy yên tâm.

Không gặp gỡ không tiễn đưa. Bởi tôi và anh đâu có đủ thời gian cho những lần vội vã ra đi như thế này.

Không kịp dặn dò cũng chẳng nói được lời yêu thương. Giữa tôi và anh dẫu có bao nhiêu lời yêu thương dành cho nhau thì đâu lấp đầy được nỗi nhớ.

Như mọi hôm, suốt một ngày dài đi lấy tin viết bài cái công việc đôi khi khiến chính tôi cũng rùng mình vì phải đi nhiều. Đầu óc luôn căng thẳng với những gì đang xảy ra giữa bao vấn đề cần quan tâm của xã hội. Ngồi bên chiếc máy tính gõ lên những dòng chữ quen thuộc. Lòng lại thấy nhớ một điều gì đó. Bật mạng mở hòm thư điện tử. Vẫn vậy không tin nhắn của anh. Chợt thấy buồn cái buồn rất vu vơ nhưng lại khiến tôi không thể nghĩ tiếp và viết thêm gì nữa.

Đã hơn một tháng từ ngày anh nhận được lệnh đi công tác. Đồng nghĩa cũng chừng ấy thời gian tôi và anh không liên lạc với nhau.

Hơn mười giờ chiếc quả lắc đồng hồ cứ vô tư đưa nhịp. Qua khung cửa sổ chưa vội khép mùi thơm dìu dìu vởn vơ của quỳnh hương đang khẽ khàng bung nở. Từng cánh hoa trắng muốt mỏng manh hứng sương. Trong màn đêm tối sẫm hoa quỳnh cứ nặng lòng nhả hương đơm sắc. Quỳnh hương dâng cho đời cho người sự bình yên với những ai biết thưởng thức và nâng niu cái đẹp. Quỳnh hương đẹp đài trang nhưng không kiêu sa, vẻ đẹp chứa đựng bên trong một nét duyên thầm kín.

Ảnh minh họa

Không hiểu sao nhìn quỳnh hương nở mắt tôi lại nhòa nước. Tôi đâu có khóc. Sao tôi lại thế này nhỉ? Nếu có anh ở đây anh sẽ kể tôi nghe sự tích hoa quỳnh hương. Dẫu không nhớ hết anh đã kể tôi nghe bao nhiêu lần sự tích quỳnh hương nhưng tôi vẫn thích anh kể. Muốn nghe anh thủ thỉ bên tai về mối tình đầy ngang trái của loài hoa được phong là nữ hoàng nhưng phải chịu nỗi đau và niềm sầu muộn vì tình suốt đời.

Mải nghĩ và nhớ, tôi giật mình vì tiếng chuông điện thoại trong đêm.

-Dạ alô.

-Anh nè. Em khóc à?

-Dạ không.

-Vậy sao nghe giọng em buồn thế. Hay em ốm à.

-Dạ không.

-Đừng dối anh. Em nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Yêu anh em phải chịu nhiều thiệt thòi. Anh buồn vì không được ở cạnh lo lắng cho em. Đừng giận anh em nhé!

Lại một khoảng lặng im. Dự cảm chia xa. Tôi mong anh đừng nói thêm gì nữa.

-Nhưng… Em à,

-Dạ. Giọng anh chậm rãi.

-Em, anh chuẩn bị bay.

Tôi như vỡ òa trong cảm xúc, nghẹt thở. Nỗi nhớ đã làm tôi và anh luôn đau đáu trong mong ngóng. Vậy mà….

-Anh đi đâu?

-Anh phải sang một đất nước xa xôi. Đến đó anh sẽ xa em hàng ngàn ngàn cây số. Hơn nửa vòng trái đất.

-Bao giờ anh đi?

-Bây giờ em à. Anh đang ở sân bay.

-Sao lại thế hả anh? Sao anh không nói gì với em trước đó.

-Anh xin lỗi. Anh sợ em buồn. Em sẽ lo lắng.

Hơn mười một giờ đêm. Tôi lặng ngồi một mình đơn độc bên loài hoa chỉ khoe sắc nhả hương về đêm. Qua điện thoại tiếng anh lạc giọng trong những âm thanh xô bồ ồn ã của tiếng cười tiếng nói tiếng máy bay cất cánh.

-Anh đi em nhé! Ở nhà em nhớ giữ gìn sức khỏe. Đừng buồn. Yêu em nhiều lắm.

Đã bao nhiêu đêm hoa quỳnh hương nở, bao nhiêu ngày tôi không nhận được tin gì từ anh.

Ảnh minh họa: Picsy

Em vẫn gọi điện. Số máy lạnh lùng giọng điện thoại viên cài sẵn, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được... Nhắn tin để biết anh vẫn khỏe vẫn sống vui vẫn hạnh phúc nhưng em chỉ nhận được những dòng tin nhắn trả lại.

Ngày ngày em quên mình trong công việc. Em cố quên một nỗi nhớ xa xôi. Nhưng những chiều về nhạt nắng một mình đi giữa cơn mưa giông đầu hạ bất chợt. Em ớn lạnh giật mình. Nay chỉ mình em. Em chạy xe nhanh hơn cái cảm giác khác hẳn những lần chậm rải được cùng anh ngắm nhìn cảnh phố xá về cuối ngày. Tự nghĩ ở nơi phương trời xa xôi ấy có những cơn mưa chiều bất chợt không?

Về đến nhà toàn thân ướt sũng lặng nhìn từng cánh hoa quỳnh hương héo tàn sau một đêm khoe sắc cánh dập tàn nằm rã rời trước hàng hiên. Em mặc kệ cái lạnh của mưa cố nhặt những cánh hoa quỳnh hương đặt cạnh gốc cây dao. Nếu có anh ở đây. Em lại vậy rồi. Sao em nhặt cánh hoa đã tàn làm gì. Em sợ những bàn chân người vô tình đạp nát chúng thì tội lắm. Anh nhìn em cười.

- Em cẩn thận không cảm đấy. Đừng dầm mưa nhiều không tốt đâu.

Chợt giật mình quay lưng đằng sau. Chẳng có ai. Chỉ có hàng hiên đầy nước. Những chiếc lá quỳnh hương rủ xuống, thân quỳnh uốn mình bên cây dao mềm mại.

Giờ em thấy lạnh. Sự cô đơn đã chạm đến tận cùng nỗi sợ trong em. Chợt nhận ra cô đơn không phải là sự vắng mặt ai đó ở bên cạnh mà cô đơn là lúc có một người đã lặng lẽ rời xa cuộc sống của em.

  • Gửi từ email Phan Bảo Hòa
  • Blog Radio chuyển thể từ email của Hồng Minh - Phan Bảo Hòa


Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi
đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn


5 Mùa Yêu - Cô gái đáng yêu nhất vào mùa hè 2011 dành tặng bạn


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 
 

Mình rất thích những tình cảm , cảm xúc trong số blog này, 1 trong những "hương vị" của tình yêu...Ah, bạn nào chỉ mình tên bài nhạc nền không lời đó được không, quen quá mà mình không biết tên rồi. Thanks!

 
 
 
 

Bài hát nhạc nền quen quen đó là bài The Moon Represents My Heart ^^

 
 
 
 

Mình thấy blog tuần này rất hay và thật ý nghĩa,mình rất thích câu nói"Từng ngày trôi qua là những ngày có nhớ có quên,có thương thầm có dấu kín không phải thương thầm mà không dám nói mà chỉ đơn giản là tôi đem thả đi những gi không thể giữ được " Đó cũng là tâm trạng của mình bây giờ Em có biết những lời anh nói ra anh đau ntn không ? , anh không muốn làm em buồn nhưng anh đã làm em buồn , khi xa em bao đêm anh không ngủ được vi nhớ em người con gái đấy , hình bóng đấy .Nhưng có lẽ duyên số không cho mình ở bên nhau thì " Tạm biệt ảo ảnh của tôi .Hãy bay đi tro tàn của một tình yêu đã mất " :))

 
 
 
 

Cô đơn ư? Đó là cảm giác không ai bên mình cả, dù có rất nhiều người bên mình. Chỉ cần một, một người thôi. Không cần nói, ngồi bên thôi. Tình yêu là đi tìm người đó cho mình.

 
 
 
 

Tro tàn bay đi rồi, nhưng cái hương vị ngọt ngào vẫn còn đọng lại. Hi vọng nó không biến mất :)

 
 
 
 

dạo này bị thik blog radio :D

 
 
 
 

Sao mà ghét cái kiểu người đi mà chẳng nói một lời như thế nhỉ...chỉ là sự im lặng...đág sợ...khiến ng ở lại nhiều ngỡ ngàng, nhiều hối tiếc...tiếc chi nhau một lời nói nhỉ...chỉ là ảo ảnh thôi mà, nhưng sao vẫn thấy khó để chấp nhận anh chỉ là ảo ảnh quá...

 
 
 
 

‎Tạm biệt nhé, tình yêu. Tạm biệt để không có lần gặp lại. Tạm biệt để trong tim có một vốc muối to đùng cứ hằng ngày làm tim mặn chát, mặn lắm, đến lúc rồi chẳng còn muối để mà mặn chát nữa. Thì đó là lúc mà dịu ngọt trở về, nụ cười trở lại, kỉ niệm ùa về trong thanh thản, quá khứ như những đoạn phim được tua nhanh qua đầu những trích đoạn hạnh phúc nhất.Và đó cũng chính là một ngày xanh trong gió lộng, là ngày tôi có thể bước ra giữa khoảng trời xanh rộng mà thổi bay đi quá khứ, thổi bay đi những yêu thượng dịu ngọt dành cho một người, vì dù sao đó cũng chỉ là tình yêu dành cho một ảo ảnh.khó để chấp nhận anh chỉ là ảo ảnh quá...

 
 
 
 

tinh yeu co du vi ngotva dang,nhung sao thay vi ngot thi it ma vi dang thi nhieu the nhi?toi da yeu nguoi sao nguoi lai phu toi,k yeu toi ma sao lai noi doi toi?noi 1loi thoi rang a k yeu e kho lam sao a?the tai sao noi yeu e lai de dang den vay?da 11thang21 ngay k thieu e van k quen duoc a,tuy han a nhung van mong a luon duoc hanh phuc,neu a nghe blog radio thi hay online cho e nhe,e vut dien thoai roi,gio day a chi la ban thoi,ma truoc gio a van la 1 nguoi ban k hon k kem do chu.hihi,k khoc nua dau a,

 
 
 
 

tôi rất thích blog radio từ ngay lần đầu tiên tôi nghe tôi đã cảm thấy ,,nó như là một phần của cuộc sống tinh thần vây . người yêu tôi cung rất thích . nó mang lại cho chúng tôi có sự cảm thông và chia sẻ với nhau hơn .... tôi cảm ơn rất nhìu vì đã có blog radio

 
 
 
 

Đã lâu rồi, tôi k con nhớ rằng mình đã nghe blogviet từ khi nào, chỉ nhớ rằng trong 1 lần tình cờ trên chuyến xe về quê. Lần ấy tôi đã khóc. Và kể từ đó tôi đã trở thành thinh giả trung thành của blog. Tôi chưa có người yêu, k hiểu sao nữa, mỗi lần nghe tôi lại tìm thấy một chút của mình trong những câu chuyện. Cảm ơn blogviet đã giúp tôi nhận ra nhiều điều trong cuộc sống này.

 
 
 
 

minh cung co tam trang chu ban vay minh cung co mot cuoc tinh dang do .mot cuoc tinh tian nuoc mat .ma toi cung ko the giu dc anh ay nhung ban can dam nghi luc hon toi toi ko xao wuoen dc anh aycàg co wuen toi cang thay nho tim toi nhu dau nhoikhi nghe dc bai cua ban toi dat kham phuc va cho toi nhan da nhieu dieu cam on ban nhieu

 
 
 
 

Tạm biệt nhé anh của ngày hôm qua với những buồn vui giận hờn... Nếu không còn có thể tiếp tục thì hãy buông tay để có thể tìm thấy hạnh phúc mới!

 
 
 
 

câu chuyện thật hay và cảm động khi tình yêu ko còn tiếp tục chỉ làm đau khổ nhau ma thôi. thả vào trong gió những gì đã qua ko thể giữ được. 1 cuộc tình tan vỡ chỉ sẽ lại nhiều nước mắt nhưng đó là những kỉ niệm ko thể nào quên nhưng rồi cũng sẽ quên nhưng dịu ngọt quay về hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai yêu bằng cả trái tim. Cảm ơn t.g ssax có 1 bài viết thật hay và ý nghĩa.Bay đi tro tàn của tinh yêu đã mất

 
 
 
 

Hai giờ sáng...........Nó vẫn ngồi suy nghĩ về những chuyện đã cũ, giữa được và mất, giữa nhớ và quên. Thấy mình chững chạc trong phiền muộn, chế ngự được cảm xúc. Lúc nóng giận con người ta thường hay làm những điều ngu ngốc, rồi khi mọi thứ lắng xuống lại thấy nuối tiếc, nhưng rồi không thể níu giữ.Nó bỏ cả những thói quen, lang thang ngồi nơi quán nước, nhìn xe cộ qua lại để thấy mình không lạc lỏng giữa thế giới này. Dường như nó đang trốn chính nó. Thói quen online cũng mất dần trong nó, nợ sợ bắt đầu một hành trình nào đó với một người xa lạ, rồi lại kết thúc trong hụt hẫng mà đôi khi nó chưa kịp định hình một thứ gì rõ ràng. Mà nó là người nghiêm túc nên thích mọi thứ phải rõ ràng, nhưng mọi thứ không phải lúc nào cũng rõ ràng như ý nghĩ của nó.Trong Blog nó, những con chữ ngày một sáo rỗng, chẳng có ý nghĩa gì. Đã bao lần nó nói sẽ thôi viết, sẽ ngưng tụ mọi thứ, nhưng rồi lại ngồi kỳ cạch gõ những con chữ vô hồn trên bàn phím. Nó biết nó từng làm nhiều người tổn thương, có lẽ nó quá ích kỷ, người ta nghĩ nó viết là để thỏa mãn hồn văn chương trong nó, nhưng không đúng, thật ra nó cần một nơi để trút mọi thứ, hay một thứ gì đó nóng nhất đủ tan chảy những day dứt, hư hao trong nó. Bản năng nó cũng không muốn như thế, dường như nó sống nội tâm và giàu tình cảm nên cũng muốn cất giữ mọi thứ tình cảm vào trái tim. Nhưng trái tim nó giờ đây đã đầy ắp những mệt mỏi, khổ đau, cả những đổ vỡ, cay đắng....... nên chẳng còn chỗ để chứa đựng yêu thương nữa, dù là một milimet.Hai giờ sáng...........Bây giờ nó cũng không còn lưu giữ nhiều cái khoảnh khắc mà người ta phụ bạc nó, cũng không thấy đau đớn như lần đầu tiên nó đón nhận nỗi đau, cũng không đặt câu hỏi "Tại sao?" như ngày xưa, cũng không còn quan tâm đến lý do của những bước chân người ra đi nữa. Đơn giản bởi vì nó nhận ra rằng người ta chỉ thật sự yêu thương bằng chính trái tim thì mới có thể đến với trái tim, còn những tình cảm khác chỉ là phù phiếm.Ngày trước nó nghĩ có lẽ nó là người giữ kỷ lục người có nhiều nỗi buồn nhất trên thế giới. Rồi một ngày nó lang thang vào mạng Internet, đọc những trang Blog mới thấy con người ta bây giờ cô đơn và nhiều nỗi buồn đến mức đáng sợ. Nó chưa định nghĩa được nỗi buồn là gì cũng chưa từng thấy màu sắc ra sao. Nhưng hễ con người ta không có được thứ gì đó hay không thỏa mãn trong tình cảm lại gọi tên đó là nỗi buồn.Hai giờ sáng.....Thứ duy nhất khiến nó có thể tồn tại đến bây giờ có lẽ đó là Mẹ. Đôi khi trong tuyệt vọng nó muốn về được nằm bên cạnh Người, bình yên, ấm áp nơi đất lạnh, còn hơn là phải sống những ngày tháng cô đơn như thế này. Nhưng ánh mắt Mẹ không cho phép nó làm điều đó. Mẹ từng dạy nó "Con hãy sống hết mình và trọn vẹn cuộc đời cho dù sóng gió có vùi dập con đến tận cùng đau khổ hay đặt con nơi cao nhất của vinh quang thì con vẫn phải sống". Tự nhiên nó thấy có lỗi với chính bản thân mình, bởi từ lâu lắm rồi nó không còn yêu thương thân xác nữa, tâm hồn thì ủy lụy vì những thứ ma quỷ đầy cám dỗ. Có lẽ nó sẽ thay đổi.Hai giờ sáng.......Nó chạy ra sân ươm một hạt giống mới cho chính nó, hạt giống tâm hồn.Nguyên Vi

 
 
 
 

nghe hay that,

 
 
 
 

nghe xong oy lai thay long chua dung mot ci j do that nang. nang hon ca da nua co.hichic

 
 
 
 

Đôi khi cảm xúc chọt ùa về, em nhó anh nhiều lắm. Nhưng em phải quên anh, quên đi người đã đem hạnh phúc và đau khổ đến cho em. Giờ đây những kỷ niệm trong em là những thói quen. Em vẫn yêu anh nhiều lắm.

 
 
 
 

nghe hay that.nghe xong thay long minh chong trai thieu thon di mot cai gi do.roi thoi gian se xua tan tat ca mot ngay moi lai se bat dau

 
 
 
 

bài viết thật hay.Chúc mừng bạn!

 
 
 
 

toi dang co gang lam nhung gi ma minh muon .chia tay anh da lau nhung sao toi van nho anh ưa,yeu anh cang nhieu hon nua.nhung lam sao day,toi fai xem do nhu la cat bui thoi bay di tat ca nhung gj ko thuoc ve minh.

 
 
 
 

e dang co gang tung ngay de quen a,quen moi ki uc quen moi thu thuoc ve a

 
 
 
 

bai hat trong bai ten j.ạ bit hok

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 183: Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!   (27/05/2011)
Blog Radio 182: Em có hạnh phúc không?   (20/05/2011)
Blog Radio 181: Vặn dây cót để bắt đầu điều kỳ diệu   (13/05/2011)
Blog Radio 180: Sữa và kem bạc hà   (06/05/2011)
Blog Radio179: Đừng sợ mất mát, đổ vỡ trong tình yêu, em nhé!   (29/04/2011)
Blog Radio 178: Trải nghiệm sự tĩnh lặng trong tâm hồn   (22/04/2011)
Blog Rađio 177: Bao giờ duyên số mới rơi?   (15/04/2011)
Blog Radio 176: Trả anh về ngày hôm qua   (08/04/2011)
Blog Radio 175: Khi người ấy không dành cho ta…   (01/04/2011)
Blog Radio 174: Em sẽ ở bên anh đến hết cuộc đời mình!   (25/03/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.