Thứ Tư, 23/5/2012, 01:32 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 187: Gọi cho em, nếu anh chưa tìm thấy một nửa của mình
  18:02, 24/6/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt


Gọi cho em, nếu anh chưa tìm thấy một nửa của mình ( Phiên bản 2)


Cho những gì đã qua , và cùng niềm tin một mùa mới sẽ đến...

Một buổi sáng giao mùa, thức dậy sớm với trạng thái trống rỗng cực độ. Huế mùa hạ nắng dữ dội, mỗi sáng, không muốn cũng phải dậy sớm vì ánh nắng gay gắt đó, buổi trưa thì không tài nào ngủ được, nhìn ra ngoài kia là một vùng ánh sáng chói chang nuốt chửng cả vùng trời, mọi thứ tranh nhau trở nên long lanh chói lóa làm rối mắt cả lên. Dĩ nhiên, tôi không thích nắng, nói vậy không phải tôi thích mưa. Phải! Tôi tham lam, tôi thích thời tiết dễ chịu mãi mãi, và dĩ nhiên là không bao giờ được và tôi cứ mãi than như thế này mỗi khi nắng gắt hay mưa dầm dề, nhất là mưa Huế, dai dẳng lạ lùng.

Gần một năm kể từ ngày Kiều bỏ tôi theo một người khác mà tôi vẫn chưa có câu trả lời cho sự ra đi của em. Tôi đã gọi điện, nhắn tin rất nhiều nhưng chỉ nhận được những tiếng bip dài như vô tận và sự im lặng dường như cũng như vô tận của em. Và tôi tự nhủ phải bắt đầu chấp nhận sự thật là mình đã mất đi người yêu dấu sau hai năm gắn bó, tình yêu đầu đời…

 Rồi cách đây một tuần, em gọi cho tôi, thấy số em hiện trên màn hình, tôi tưởng như mình đã ngừng thở trong vài giây, và trái tim lại lỡ một nhịp…

- Alo!
- …
- Alo!?
- …Là em!
- Uh…Anh biết mà, anh vẫn còn lưu số em đấy thôi.
- Em không quên được anh!
- Đây có phải là câu trả lời cho những câu hỏi mà anh đặt ra suốt một năm nay không?
- Anh có giận em không?
- ….
- Anh còn yêu em không?
- …Em đừng hỏi như thế nữa, chính anh mới là kẻ bị bỏ rơi cơ mà? Mà thôi. Lâu nay em vẫn khỏe chứ?
- …
- Alo?!
- Anh vào đây với em nhé!
- Em đang ở đâu?
- Sài Gòn! Em nhớ anh!

Ảnh minh họa

Và thế đấy, tim tôi đã lỡ một nhịp. Giọng nói đó như mang theo hàng tấn hồi ức dội về trong tôi, bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ em mang đến cho tôi một thời vẫn y nguyên như xưa cũ, tôi nhớ em cồn cào, nhớ em như điên dại, tôi đã nói với em rằng hãy cho tôi thời gian nhưng tận sâu thâm tâm tôi biết, tôi đã quyết định ngay lúc đó rằng tôi phải giành lại em. Phải, tôi yêu em.

Sáng nay tôi có hẹn với Linh. Linh là người đã bên tôi suốt thời gian không có em, đã có lúc tôi tự nhủ với mình cố yêu L và quên đi em, nhưng hôm nay tôi quyết định sẽ chấm dứt với Linh, tôi thật sự quá hèn so với cô ấy.

Tôi hẹn Linh tại quán café Green. 90% không gian và nội thất ở đây đều màu xanh, tôi thích màu xanh. Là một kiến trúc sư mới ra trường với bằng xuất sắc trong tay , tôi là kẻ nhiều tham vọng và khá tự tin vào bản thân, chắc cũng vì thế nên cú shock khi em ra đi lại trở nên khắc nghiệt hơn cả, nhưng mọi chuyện đã qua, tôi lại sẽ có em trong vòng tay của mình, để em biết rằng tôi nhớ em biết bao. Nghĩ đến đây tôi thấy phấn chấn hơn và suy nghĩ nặng nề khi phải gặp Linh cũng vơi nhiều.

Tôi biết cảm giác của mình đối với Linh lâu nay không phải là tình yêu, chỉ đơn giản là cần một người để chia sẻ những phút yếu lòng mà thôi, đôi lần tôi gọi tên K trong khi gần gũi với Linh, là người đàn ông đầu tiên của Linh, tôi biết L buồn, nhưng đã bao giờ tôi nói yêu Linh đâu. Tất cả là tự nguyện.

Nhưng dù sao, Linh cũng là một cô gái tốt.

Linh ngồi xuống đối diện tôi, vẻ mặt vẫn còn giữ nét ngạc nhiên mà tôi nghĩ nó có từ khi tôi hẹn em uống café. Linh không đẹp, ít nhất là không đẹp bằng Kiều của tôi, Linh có ánh mắt buồn, buồn tự nhiên, tự nhiên như thể em đã buồn như thế cả nghìn năm nay. Đôi lúc tôi đã bị cuốn vào đôi mắt đó, sâu thẳm và chất chứa nỗi niềm không thể gọi bằng tên, nhưng chỉ trong giây lát thôi, ánh mắt đó khiến tôi thèm khát nhiều hơn là yêu thương.

Người tôi yêu là Kiều, và chỉ có Kiều thôi.

- Anh sẽ đi!
- Anh đi đâu? Tìm Kiều?
- Không, anh không đi tìm, anh đã tìm thấy rồi.
- …
- Em có buồn không?
- Anh nghĩ là có không?
- Anh chắc là có, nhưng anh không đáng, em sẽ tìm một người xứng đáng với mình chứ?
- Haha – Linh cười nhẹ - Em hơi buồn đấy, nhưng em không làm gái già chờ đợi anh đâu. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, em nghĩ vậy, anh đã tìm ra phần đời của mình rồi, phải biết nắm giữ nhé.

Hôm đó chúng tôi không nói với nhau nhiều, chỉ là chúc nhau những điều tốt đẹp. Thật nhẹ nhàng. Linh về trước, tôi nán lại với những suy nghĩ bâng quơ của mình, chợt thấy Linh để quên túi giấy dưới chân ghế, trong đó là một chậu cây xương rồng nhỏ, chắc là Linh định tặng cho tôi nhưng quên mất. Tôi gọi cho Linh, giọng của tổng đài tự động vang lên, bỗng tôi có cảm giác hụt hẫng, chợt nhớ Linh là người không quen để lộ cảm xúc ra ngoài, không lẽ tôi ra đi khiến Linh đau lòng nhiều lắm sao?

Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua, tôi không thể ở bên Linh lo lắng chăm sóc được, tôi cũng sẽ lại đến với Kiều, điều đó chỉ làm Linh thêm buồn tủi mà thôi. Tốt nhất là cứ im lặng để mọi chuyện qua đi.

Ảnh minh họa: Picsy

Người con gái bước ra từ quán café, trên tay cầm chiếc điện thoại màu xanh, suy nghĩ gì đó, vẻ mặt buồn….

Chiếc sim điện thoại rơi lại bên đường.

Chiếc xe phóng nhanh rồi mất hút giữa phố đông người qua lại, mái tóc đen xõa bay cất giấu những giọt ướt át nơi ánh mắt buồn, một cơn gió nhẹ làm lá lất phất rơi, báo hiệu Thu về.

Ngày cô quen anh cũng là một ngày đầu Thu, đến hôm nay đã là một năm.

***

Tôi gửi lại cây xương rồng cho mẹ mình, nói với bà và mọi người rằng tôi muốn lập nghiệp ở phía Nam, rằng đất Huế thật buồn tẻ và ít cơ hội….Tôi lên máy bay với tâm trạng hồi hộp, một cuộc sống hạnh phúc đang chờ đón, em đang chờ đón, tôi nhớ em biết bao…

Em đón tôi ở sân bay, em thật rạng rỡ trong chiếc váy màu hồng phấn, mái tóc vàng mượt, em đẹp hơn xưa. Tôi ôm lấy em thật chặt, nước mắt như muốn trào ra vì vui mừng.

- Em xin lỗi, em nhớ anh lắm!
- Uh, anh ở đây rồi, anh yêu em nhiều lắm!

Tôi về nhà em, một căn nhà nhỏ ở quận 1, sơn toàn màu trắng, bày trí rất kiểu cách và có vẻ xa xỉ, em nói người ta mua cho em, nhưng bây giờ em biết em chỉ yêu mình tôi thôi, em và người đó đã chia tay, người ta tặng em căn nhà này.Tôi hơi tự ái, em nói tôi nên lập nghiệp ở đây vì em quen biết rất rộng rãi, chắc chắc em và tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc…

Em đưa tôi đi dạo khắp Sài Gòn, đến những nổi tiếng nhất, những nơi đẹp nhất, tôi thật sự choáng ngợp với môi trường nơi đây, xa hoa và ồn ào, nhưng rồi sẽ quen thôi, như em vậy. Tôi thấy em quen biết rất nhiều trong giới thượng lưu ở đất Sài thành này, nhưng lúc nào em cũng quấn quit lấy tôi làm tôi thấy kiêu hãnh và an tâm hơn.

Sau một tháng tìm hiểu mảnh đất rộng lớn màu mỡ này, tôi đã có việc làm trong một công ty thiết kế lớn nhất nhì đất nước ở đây. Được một người bạn của em giới thiệu và nhiệt tình giúp đỡ, tôi đã thích nghi với môi trường làm việc rất nhanh. Cuộc sống tưởng như không thể tốt hơn nữa, tôi cảm thấy mình rất hạnh phúc khi ở bên em, người con gái ở Huế cũng dần đi vào quên lãng…

Em nấu ăn rất ngon, em vẫn nhớ những món tôi thích, và chẳng gì bằng ăn những món mình thích do chính tay người yêu nấu cả. Tôi hay chở em đi dạo quanh ngoại ô mỗi cuối tuần. những lúc bận quá, tôi và em sẽ đi nhà hàng ăn uống với bạn bè của em (giờ cũng là bạn bè của tôi). Đôi lúc tôi thích lê la vỉa hè thành phố với em nhưng em không thích, em đã quá quen với cuộc sống thượng lưu nơi đây rồi. Mỗi lúc vậy tôi lại nhớ những ngày em còn bên tôi ở Huế, êm đềm, tôi nói với em thì em bảo

- “Anh ngố thật, Em cũng nhớ những ngày tháng êm đềm lúc xưa lắm, nhưng Huế buồn tẻ, chậm chạp, mình phải biết thích nghi mới vươn lên nổi chứ anh!”.

Đã gần một năm, thấy thời gian sao trôi nhanh quá, công việc của tôi ngày càng nhiều, tình cảm giữa tôi và em cũng đã qua giai đoạn mặn nồng, bây giờ chúng tôi giống như một cặp vợ chống đã cưới lâu lắm rồi, mặc dù em và tôi chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn, tôi muốn ổn định tài chính của mình và công việc rồi mới lập gia đình, và tôi nghĩ em cũng vậy. Tôi biết em là của tôi, tôi sẽ không bao giờ mất em nữa, như thế này mãi mãi…

Một buổi trưa ở công ty, hôm nay tôi có một hợp đồng thiết kế hơi nhằn của một thương gia người Pháp gốc Việt, ông muốn một ngôi biệt thự thật đặc biệt, những ý tưởng có logic và trên hết là phải biết tận dụng tông màu xanh, thật sự rất hứng thú với chuyện này, tôi quyết định ở lại công ty và lang thang trên mạng tìm ý tưởng. Chợt nhớ lâu rồi không vào trang cá nhân của mình, tôi đăng nhập và thấy cuộc sống của bạn bè vẫn như thế, không có gì đặc biệt ngoài việc thỉnh thoảng có người than thở rằng con chó hay con mèo của họ vừa bị mất hay vừa đi nhổ răng. Và tất nhiên, không thiếu những lời than thở đau khổ vì tình.

Tôi thấy tên Linh. với hình đại diện là một bông hoa Bằng Lăng cách điệu màu tím trên nền xanh lá. Tôi vào trang blog của em…

“Phượng nở rồi, Bằng Lăng cũng rộn…
Đỏ tím cả trời cho nỗi nhớ bâng khuâng,
Em ngây dại đặt tình yêu vào gió..
Gió thổi tình tan đỏ tím bay mù trời…”

Ảnh minh họa: Anh Cối

Lần truy cập cuối là vào ngày 12.8.2010. Nghĩa là gần một năm, gần một năm nay Linh không vào blog mà vẫn để dòng trạng thái đó. Rồi như chỉ đợi như thế, bỗng dưng ký ức với Linh lại hiện về rõ mồn một trong tôi, tôi bỗng thấy nhớ mái tóc đen bồng bềnh, ánh mắt buồn sâu thẳm. Hàng loạt câu hỏi cứ xẹt qua trong đầu …Bây giờ em đã có người yêu chưa? Hay em vẫn còn đợi một ngày tôi trở về? liệu em có làm gì đó dại dột không?...

Tôi nhớ, không biết bao lần tôi bật khóc vì nhớ Kiều, bên cạnh Linh…Tôi chợt nhớ những lần như thế, Linh quay mặt đi nơi khác, chỉ im lặng, tôi ôm lấy Linh, thân hình nhỏ bé gọn trong vòng tay tôi, nước mắt của tôi vẫn chảy…Tự nhiên lại muốn được ôm cái thân hình đó, ý nghĩ chợt lóe lên làm tôi thấy có lỗi với Kiều ghê ghớm. Tôi lại nhớ tiếng cười thoải mái của Linh, tiếng cười một thời cho tôi cảm nhận được sự sống động của cuộc đời, sự tươi trẻ không khí, tiếng cười giòn tan, và đôi lúc Linh khóc khi tôi ngủ, tôi biết nhưng chẳng biết phải làm gì nên chỉ nằm lặng im như thế… vì dù sao, lúc đó, người tôi yêu vẫn là Kiều. Tôi thấy mình thật vô tâm.

Hình ảnh về em cứ thế chạy dọc, chạy ngang qua tâm trí tôi, như một đoạn phim quay chậm, lúc rõ ràng, lúc hư ảo. Thấy mình đang suy nghĩ quá đà, tôi đứng dậy đi pha một cốc café để lấy lại tỉnh táo. Nhìn dòng nước đen lỏng tràn xuống ly, bỗng tôi thấy café Huế kinh khủng, những giọt đen tuyền giọt xuống, từng giọt từng giọt như thế, thơm lừng và đậm đà. Từ khi vào đây tôi chưa bao giờ uống café vỉa hè, chỉ đi những quán café sang trọng hay đến bar với em, em bảo không thích sự phức tạp ở những chốn vỉa hè như vậy, tôi không nói gì, em là con gái, ngại những nơi như vậy cũng đúng thôi.

Nhìn bâng quơ qua cửa kính, gác tầm mắt lên dòng người qua lại, đông đúc, chen lấn, ngoài trời đang nắng, nắng vàng cả mắt, mỗi người dưới kia cứ mải mê chen lấn tìm cho mình một lối đi chỉ mong đến đích mình muốn, nếu giờ này, tôi không ở lại đây, thì tôi cũng như những người dưới kia thôi, lúc đó chắc không thể nghĩ thêm điều gì ngoài nóng nực, ngoài chen lấn, rồi lại có ai đó nhìn thấy tôi từ trên cao và nghĩ như tôi bây giờ. Đời vốn là một vòng tròn, từ khi bạn chưa sinh ra nó đã thế, nếu bạn không di chuyển thì sẽ bị đè chết dí, và lúc đó thì có muốn cũng không thể nhúc nhích được rồi…

Đường Sài Gòn ít có cây, lại hiếm thấy Bằng Lăng, sắc tím quen thuộc đó, có đi xa mới thấy nhớ những gì quen thuộc. Bỗng tôi muốn về thăm Huế, thăm gia đình, gặp lại người con gái đó xem em thế nào, cả cây xương rồng đó nữa…

Hai tháng, hợp đồng đã xong một ngôi biệt thự màu xanh trên một mô đất cao với hai lối mòn lót gạch đỏ, hoa, rất nhiều hoa, tôi đã tỏ ý muốn thêm vào đó một vài cây hoa Bằng Lăng để tạo bóng mát cho lối đi và ông ta tỏ ra rất thích thú với màu hoa tím trong những bức ảnh tôi trình bày. Tôi tự hỏi mình thích màu tím của hoa Bằng Lăng từ khi nào nhỉ, Linh cũng thích hoa Bằng Lăng, à không, chắc người Huế nào cũng vậy thôi.

Tôi muốn Kiều về Huế với tôi một chuyến, thăm gia đình và nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc miệt mài, Kiều bây giờ đang có một hợp đồng tổ chức sự kiện lớn cho một hãng thời trang nước ngoài muốn mở đại lý tại Việt Nam, em nói em bận nên không thể đi cùng tôi được, hơi buồn, nhưng không sao, tôi sẽ về một mình, cũng dễ dàng hơn để gặp Linh, thời gian này tôi thấy nhớ Linh hơi nhiều, đôi lần thử liên lạc nhưng số đó điện thoại đó đã không còn sử dụng. Tôi có hỏi thăm một vài người bạn thì biết Linh bây giờ đang làm chủ một quán café nào đó. Về Huế tôi sẽ tìm em, ngày đó, tôi vẫn chưa nói lời xin lỗi…

Ảnh minh họa: Picsy

Về Huế, một ngày trời đẹp (với tôi), không mưa, nắng cũng không chói chang lắm, chưa bao giờ thấy Huế đẹp như thế, cũng có thể là do cảm giác xa quê lâu ngày. Hít một hơi đầy lồng ngực không khí trong lành nơi đây, khác hoàn toàn với Sài Gòn nhộn nhịp, ở đó tôi toàn phải mang khẩu trang mỗi lúc ra đường.

Dường như mẹ tôi già hơn một chút, từ lúc vào Sài Gòn đến nay tôi chỉ gọi hỏi thăm bà vài lần, luôn với lý do công việc quá bận rộn, mẹ cũng không giận tôi. Tôi lại thấy mình thật quá vô tâm…

Cây xương rồng đó chết rồi, mẹ bảo, mấy tháng mưa mẹ để nó ngoài trời mà quên mất, vì nó nhỏ quá, mà xương rồng, khi nhiều nước quá sẽ không sống được, bà có vẻ tiếc vì bà biết đó là do Linh tặng tôi, Linh có đến nhà tôi đôi lần và bà rất quý Linh. Tôi thì thấy không sao cả, chỉ là một cây xương rồng.

“Anh ve den nha roi, em o nha mot minh co buon khong?” – Tôi nhắn tin cho Kiều.

“Nho anh yeu lam, anh nghi ngoi di, chac anh met lam ha, nhanh nhanh ve voi em nhe”

Ngày đầu tiên, tôi chỉ nằm nhà nghỉ ngơi và hỏi thăm hàng xóm, mấy đứa bạn cũ biết tôi trở về gọi điện rủ đi chơi suốt ngày, nhưng tôi hẹn hôm sau, tôi đang rất nóng lòng muốn tìm gặp Linh.

Lại một buổi sáng thức dậy ở nhà, tôi thấy khoan khoái, hôm nay tôi sẽ tìm vài người bạn hỏi thăm về Linh. Chiếc xe của tôi mẹ tôi vẫn hay lau chùi nên trông không có gì có vẻ là “đã lâu không dùng” cả. Tôi ăn sáng và tìm đến quán café Green quen thuộc. Vẫn cách bày trí đó, nhưng hình như quán đã thay chủ, anh chàng đứng chỉ bảo nhân viên ở quầy chắc là chủ mới ở đây, và hình như café đã tăng giá. Tôi chọn đúng chiếc bàn mà cách đây một năm tôi và Linh đã ngồi. Gọi một ly café đen đá và nhìn từng giọt rơi xuống, đúng nhịp, đen, và hương thơm đặc trưng dễ gây nghiện của nó khiến tôi tỉnh táo và dễ chịu. Tôi nghắm cảnh phố phường trong lúc chờ café chảy hết, không đông đúc lắm, có lẽ tôi đang so sánh nó với Sài Gòn, thật khập khiễng, nhưng thật thanh bình. Những nhánh Bằng Lăng tím nhạt sắp hết mùa đang dần úa tàn trên cành, “khi Bằng Lăng phai màu tức là Bằng Lăng sắp rụng” – Linh đã từng nói bâng quơ như vậy, tôi thấy buồn cười, hoa nào sắp rụng cũng phải qua cái giai đoạn phai màu cả mà…


- Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé.

Giọng nói con gái làm tôi giật mình, quen quá, tôi quay đầu lại về phía phát ra tiếng nói quen thuộc đó... Là Linh, đúng là em rồi. tôi thấy dường như tất cả dây thần kinh của mình đang rung lên, cảm giác thật lạ lùng, em vẫn như xưa, mộc mạc, nhỏ nhắn, mái tóc dài đen mượt và đôi mắt buồn đang nhìn anh chàng chủ quán mỉm cười rạng rỡ, vẫn là nụ cười thoải mái đó…tim tôi đập rộn lên…

- Vâng! Thưa bà chủ, mọi mong muốn của em là mệnh lệnh đối với anh! – anh chàng đó nói to và đưa tay lên trán làm ra vẻ như đang chào cờ.

Một số người bật cười khi thấy hành động đó, em cũng cười, tự nhiên thấy em đẹp làm sao. Tôi bỗng thấy buồn, lẽ nào em đã có người yêu, Tôi quay mặt lại để em không thấy mình, tay mân mê ly café, tôi thấy mình lúng túng, không biết phải làm gì đây, tôi định sáng nay đi tìm em… Vậy là em nói thật, em cũng không buồn nhiều khi tôi rời bỏ em, và em cũng đã có người đàn ông có thể khiến em cười hạnh phúc. Tôi thấy trống rỗng, cảm giác như vừa đánh mất cái gì đó rất quen thuộc, chẳng lẽ bao lâu nay tôi đã yêu em mà không hề biết? không thể nào, tôi cười, chỉ là dạo này tôi suy nghĩ và hy vọng hơi nhiều ở em mà thôi.

Mà em nói đúng. Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, tôi có Kiều. chờ mình ở Sài Gòn, ở đó tôi sẽ quên đi Linh. Còn Linh đang có người yêu và đang rất hạnh phúc, nụ cười của em nói lên điều đó. Và, em cũng đã quên tôi, chắc thế rồi, ai lại đi nhớ một người như tôi cơ chứ, tôi đã mang đến cho em bao nhiêu nỗi buồn rồi, tôi chưa bao giờ thực sự muốn biết em đã buồn ra sao, tôi chỉ biết rằng, em đã rất buồn.

Ảnh minh họa: Picsy

Em đã đi cùng anh chàng đó, tôi nán lại một chút, tôi sợ sẽ đụng mặt em khi bước ra vào lúc này. Rồi tôi đứng dậy, bước ra, rất chậm, bỏ lại ly café chưa kịp khuấy đường. hương café vẫn thoang thoảng quanh đây. Khi bước ngang qua quầy tính tiền, một cô nhân viên dáng người nhỏ nhắn chạy lại đưa tôi một tấm card quảng cáo của quán. Bảo với tôi rằng “anh Quân bảo em đưa cái này cho anh!”. Tôi hơi ngạc nhiên, chắc thấy khách hàng tiềm năng nên muốn gây dựng quan hệ đây, tôi nghĩ thầm, bỏ tấm card vào ví rồi dắt xe ra khỏi quán.

Trời vẫn không thể mưa, những cơn gió nhè nhẹ đẩy những nhánh Bằng Lăng rung rinh, vô tình làm một vài cánh Bằng Lăng yếu ớt đau đớn lìa cành… Không có sự tiếc thương, hoa rụng rồi hoa mới sẽ nở lên, Trên nhánh Bằng Lăng đó, rồi sẽ lại rực rỡ một sắc tím triền miên, sắc tím của sự thủy chung… Lòng buồn rười rượi, tôi lang thanh khắp phố, qua những nơi tôi và Linh đã từng đi dạo, đùa vui, những nơi mà Linh đã nói những lời an ủi tôi, những lời nói tự dưng lại văng vẳng bên tai. Cây xương rồng đã chết, và tình yêu của em dành cho tôi cũng đã hết, tôi đã mất đi một người con gái đã từng hết lòng yêu tôi, đã bên tôi, cùng tôi vượt qua một thời gian tưởng chừng khó khăn, bàn tay em đã lau biết bao giọt nước mắt trên má tôi…Ôi! Tôi vô tâm quá, tưởng rằng mình đã nắm trong tay hạnh phúc cuộc đời, nào ngờ đâu người có tất cả là người mất rất nhiều….

Tôi lang thang một hồi nữa trước khi đến ga mua vé, tôi về sớm hơn, không muốn phải suy nghĩ như thế này hơn nữa, còn có Kiều đợi tôi ở đó, Kiều sẽ lại làm cho tôi cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất… Tạm biệt Linh, anh vẫn chưa nói lời xin lỗi đến em…


***
Người con gái bước vào quán café màu xanh, giật mình khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, chiếc xe mà một thời cô đã ngồi phía sau ôm lấy anh, lau những giọt nước mắt đau thương cho anh.

Cô lấy bình tĩnh bước vào, không quên liếc qua chiếc bàn quen đó, cô như ngừng thở, tấm lưng đó, vóc dáng đó, anh đã trở về. Nhưng để làm gì chứ, anh đang rất hạnh phúc, cô biết điều đó. Không nên để anh dằn vặt về mình nữa, cô nghĩ thế, ánh mắt buồn long lanh ngấn nước, cô lấy hết sức gồng mình nuốt những giọt nước đắng ngắt đó vào lòng, tiến về phía quầy tính tiền nói với anh chàng – người góp vốn mua lại quán café này với cô, và cũng là người duy nhất cô có thể chia sẻ nỗi buồn từ khi xa anh, nhưng cô không yêu người này. Tim cô vẫn đang rỉ máu vì nỗi nhớ chưa thể nguôi ngoai…

Anh Quân! Để quán cho mấy đứa coi, hôm nay ít khách, anh chở em đi mua ít đồ nhé. - Cô nói, hết sức bình tĩnh, cô biết anh đã nhận ra giọng nói của mình và đang quay sang nhìn mình, cô vui vì điều đó.

Cô cố gắng cười thật tươi, cô đã chờ đợi anh gọi tên cô, nhưng anh lại làm cô thất vọng… Cô quay ra khỏi quán thật nhanh chờ Quân, lòng buồn vô hạn, nước mắt đã suýt trào ra khỏi đôi mắt buồn sâu thẳm đó…


*****

Quân đã nhận ra Nam - người mà Linh đã từng nhắc đến ngay khi anh ta vừa bước vào, cô cho anh xem rất nhiều hình của người này mà cô vẫn còn giữ, cô kể rất nhiều, đã khóc rất nhiều, anh thương cô rất nhiều.

Anh nhìn thấy cô, đoán được cô đã biết có sự hiện diện của “người quen”, đoán được cô đang nuốt nước mắt vào lòng, đoán được cô đang rất hoang mang, dáng vẻ cô chạy ra vội vàng làm anh rất buồn, anh không muốn cô phải đau khổ như thế.

Rút một tấm card ra và dặn dò một nhân viên của mình gì đó, anh chạy vụt theo người con gái đang sắp khóc ở ngoài kia….lòng chất chứa nỗi niềm…

Cô đã từng nói với anh :”Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, đừng bao giờ vội vàng để rồi phải đánh mất những điều quen thuộc”

Ảnh minh họa: Sortvind

Tôi về lại Sài Gòn ngày hôm sau, mẹ tôi đã rất ngạc nhiên, tôi lại viện lý do công việc đột xuất…

Mở cửa ra, tôi bước vào nhà, uể oải, Kiều vẫn chưa về, chắc em cũng đang bận lắm, em quên cả điện thoại trên giường, tôi nắm lấy, tò mò, giữa tôi và em không có gì bí mật, kể cả chuyện tôi và Linh, em chỉ cười qua quýt rồi cũng quên béng đi, nhưng tôi chưa bao giờ xâm phạm đời tư của em, em đi với ai, làm việc với ai nếu muốn thì em sẽ nói với tôi, tôi mở khóa, rồi quán tính, nỗi tò mò mỗi khi bạn cầm máy một ai khác sẽ khiến bạn vào một nơi – Tin nhắn.

Một vài tin nhắn của một người tên là “sep bu”

- Thang Nam xin nghi phep ve que roi phai khong, o nha mot minh buon khong cung? qua nha anh nhe, lau roi khong gap em.
- Di an trua nhe
- Nho cung qua di.
- …..

Mắt tôi như hoa lên, tai ù đi, nhìn kỹ thì đây là số của sếp tôi, người mà em đã giới thiệu với tôi là “một người bạn thân của em, anh ấy sẽ giúp đỡ anh làm quen với công việc ở đây, tụi em thân nhau lắm.”

Chẳng nhẽ em đã lừa dối tôi, không tin vào mắt mình nữa, tôi và em, quấn quýt lắm cơ mà. Lồng ngực tôi như muốn vỡ tung ra, tôi đã ảo tưởng, rằng em là của riêng tôi, chỉ mình tôi thôi, rằng em bôn ba ngần ấy thời gian và đã nhận ra chỉ có tôi là yêu em nhiều nhất, rằng……Ôi, cuộc đời này, trớ trêu quá. Đợi chờ một người đã lạc lối…

Có tiếng xe dừng ngoài kia, tôi chạy ra cửa sổ hé nhìn ra, xe của “sếp” tôi, xe của “bạn thân” em…Em bước ra, tươi cười vẫy chào “người bạn thân”, em vẫn chưa biết tôi đã về, tôi đặt máy của em trên kệ tủ, nằm lên giường, mệt mỏi. Em ngạc nhiên khi thấy tôi đã về, hơi bối rối nhưng rồi em cười thật tươi, nụ cười khiến tôi say đắm đến mù quáng, giờ đây sao trở nên gượng gạo đến thế, tôi lại nhớ đến nụ cười nhẹ nhàng của Linh…

- Anh về sao không gọi trước cho em vậy anh yêu? Sao về sớm vậy?- em ôm lấy tôi nũng nịu – Anh có mệt không, em pha nước chanh nhé?
- Anh hơi mệt, để anh nằm nghỉ một lát!
- Uh! Vậy anh nghỉ nhé, tối nay em có hẹn với mấy con bạn, nhớ anh quá cơ !
- Uh! Anh cũng nhớ em!

Tôi thức dậy khoảng 9h tối, em đã đi, trên bàn còn cốc nước chanh em pha sẵn, đầu óc tôi trống rỗng cực độ. Tôi ra khỏi nhà và đi lang thang, phố đã lên đèn, nước mắt đã ngân ngấn, tôi buồn, rất buồn, vậy là tôi đã mất, mất quá nhiều, bấy lâu nay là một sống hoàn hảo em vẽ nên cho tôi bằng thứ chất liệu xa hoa đẹp đẽ của riêng em ... Tôi nhớ Linh, nhớ những điều mộc mạc, nhớ làn da mịn màng, mái tóc dài đen nhánh, ánh mắt buồn sâu thẳm, nhớ sự im lặng quan tâm rất riêng của Linh…

Đời mà! Thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu” - tiếng một gã say phát lên trong một đám đông đang nhậu trong một quán nhậu gần đó làm tôi chú ý, một tràng cười lớn cất lên kèm theo những tiếng cụng ly làm tôi ngẩn ngơ giây lát.

Tôi lôi tấm card từ trong ví ra, trên đó có in số máy của em và của anh chàng đó, đằng sau tấm card còn một dòng chữ. “Hãy gọi cho Linh, nếu anh chưa tìm thấy một nửa thật sự của mình.”

Ảnh minh họa: SpongySponge

Tôi ngạc nhiên, hồi hộp mở máy lên và bấm số em…

Hình ảnh những ngọn đèn đường vàng vọt hắt lên những nhành hoa tím trong đêm hiện lên trong tôi, dường như có gì đó đang nhen nhóm lên trong tôi, một điều gì đó, đang chờ đợi tôi ở đâu đó, và một điều gì đó đã vừa lụi tàn trong niềm tin mãnh liệt của tôi…

Tim tôi, lại lỡ một nhịp…

*****
Cũng lúc này, cách đó hơn 1000 cây số, cô gái đang vẫy nhẹ những giọt nước trong vắt lên những cây xương rồng trên ban công, mắt bỗng hướng về phía những ánh đèn đường đang rọi lên những cành Bằng Lăng sắp rụng, rồi sẽ đến mùa mới, cô nghĩ vậy và mỉm cười…

Huế, 11.06.2011

  •  Gửi từ email Võ Quang Hòa - coldsnow_qh@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn



Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 
 

“ Đời mà! Thấy vậy nhưng chưa hẳn đã vậy đâu”

 
 
 
 

luôn tiếc nuối những gì đã vượt khỏi tầm tay mà quên đi thực tại

 
 
 
 

"đừng bao giờ rời bỏ khỏi người mình yêu để đến với người mình thích, bởi vì 1 ngày nào đó người bạn thích cũng sẽ rời xa ban để đến với người họ yêu".Tất cả cũng chỉ là nghệ thuật sống của mỗi người.Đôi lúc trong ty cũng có sự chọn lựa nhưng hạnh phúc thật sự là được sống bên cạnh người mình yêu, người thật sự hiểu mình biết chia sẻ cùng mình. Hãy trân trọng những gì mình đang có không nên chạy theo hình thức.Đâu phải yêu là được hạnh phúc!!!

 
 
 
 

Mộc mạc lắm, cần một người thực sự là một nửa của mình...

 
 
 
 

Ten blog moi hay that.:)."Goi cho em, neu anh chua tim thay 1 nua cua minh".nghe thử thôi nào :*


 
 
 
 

Giọng đọc nam này, sao giống giọng anh quá, người em từng quen.....

 
 
 
 

có một ngày nào đó anh sẽ lại gọi cho em k hay chỉ là thoáng qua thôi

 
 
 
 

Nhan vat nam chinh qua tham lam va ich ky? Không nen tha thu va cho doi

 
 
 
 

hay lam........tua de chi doc thoi la da thay hay roi

 
 
 
 

Hay lắm! Tựa đề chỉ cần dọc thôi đã thấy hay rồi!


 
 
 
 

Ai biết nhạc nền đoạn đầu không share mình biết với :)


 
 
 
 

Luôn nhìn lại quá khứ mà quên đi hiện tại êm đềm. Anh đã vô tình bỏ qua giá trị của hạnh phúc. Bỏ qua người thật lòng với anh. Tình yêu... mù quáng... có phải không?

 
 
 
 

tua de that hay va y nghi biet may.

 
 
 
 

vai nam qua ich ky va tham lam, k the tha thu dc!

 
 
 
 

Bài này thật sự làm tôi khóc, tôi muốn làm quen với người con trai này...làm sao để có được mail của anh Hòa đây?

 
 
 
 

Nhạc nền đầu tiên là bài I always miss (Piano Ver.) - Danbi bạn ạ :)

 
 
 
 

bài viết rất hay. "đừng bao giờ rời bỏ khỏi người mình yêu để đến với người mình thích, bởi vì 1 ngày nào đó người bạn thích cũng sẽ rời xa ban để đến với người họ yêu".Tất cả cũng chỉ là nghệ thuật sống của mỗi người.Đôi lúc trong ty cũng có sự chọn lựa nhưng hạnh phúc thật sự là được sống bên cạnh người mình yêu, người thật sự hiểu mình biết chia sẻ cùng mình. Hãy trân trọng những gì mình đang có không nên chạy theo hình thức.Đâu phải yêu là được hạnh phúc!!!tôi đồng ý với bạn.

 
 
 
 

Cảm ơn bạn Lê Anh nhé! Thực sự bài hát này rất quan trọng với mình! 


 
 
 
 

Có phải những cái gì quý giá nhưng nếu quá dễ dàng nguòi ta sẽ không nhận ra?

 
 
 
 

Hòa cho mình hỏi bài blog này là câu chuyện có thật hay Hòa tự viết vây? ( Câu trả lời của bạn thật sự rất quan trọng với minh đấy)

 
 
 
 

Câu chuyện này được gây dựng từ những mảng cuộc đời mình. Cám ơn mọi người đã cho ý kiến.

 
 
 
 

nghe hay quá cảm động quá hichic.

 
 
 
 

Có những thứ đã mất đi thì sẽ không bao giờ là của mình nữa, sẽ phải quên đi nó để tìm đến cái mới, đừng sống trong quá khứ đẹp sẽ ko trở lại!

 
 
 
 

tâm trạng of mình cũng giống như bạn muốn qên nhưng k sao có thể qên đc.

 
 
 
 

câu chuyện thật hay và cảm động, mình cũng rất mong tìm đc 1 nửa của mình

 
 
 
 

minh cung nhu ban muon quen ma khong the nao quen duoc...!

 
 
 
 

thật xúc động khi đọc câu chuyện của anh,có những thứ quý giá luôn bên cạnh mình mà ta không nhận thấy,khi mất rồi co tiếc cũng muộn, nhưng còn kịp để anh giữ lấy tình yêu của mình đó,lần này đừng để vụt mất anh nhé.

 
 
 
 

cau truyen rat hay va rat xuc cam loi van nghe nhu dua nguoi ta vao nhung khoang khong jian tham lang de rui suy nghi rat nhiu ve minh , nghe bang ca tam trang se buon lam su lua chon mo ho ,, hix hix ko bit sao tu nhien nghe doan nay chi rui buon muon khoc hiccccccccccccccccccccccc

 
 
 
 

cau chuyen nay rat hay va cam dong. cau chuyen duong nhu cho nguoi ta cam giac do chinh la minh. Buồn quá!


 
 
 
 

Ai biết được trước tương lai đâu (--")

 
 
 
 

sai lầm là điều mà ai cũng từng vấp phải trong cuộc sống, cơ bản là khi nhận ra sai lầm, ta có đủ can đảm để sửa sai hay tiếp tục đi trên con đường sai lầmtình yêu chỉ đơn gian như cốc nước lọc trong và vô hình, nó bị che lấp bởi rượu, cà phê....và đôi khi ta quên mất tình yêu thật sự là gì

 
 
 
 

sai lầm là điều mà ai cũng từng vấp phải trong cuộc sống, cơ bản là khi nhận ra sai lầm, ta có đủ can đảm để sửa sai hay tiếp tục đi trên con đường sai lầmtình yêu chỉ đơn gian như cốc nước lọc trong và vô hình, nó bị che lấp bởi rượu, cà phê....và đôi khi ta quên mất tình yêu thật sự là gì

 
 
 
 

giọng kể có hồn, có diễn cảm, có nhịp điệu nhưng... ko thực tế!

 
 
 
 

may sao minh lai doc duoc bai nay.minh rat thich cau"dung roi bo nguoi minh yeu de den voi nguoi minh thich"hi.

 
 
 
 

Hãy trân trọng những phút giây bên người mình yêu

 
 
 
 

Em luôn yêu anh!

 
 
 
 

Đây là 1 câu chuyện thực tế vì tôi đã tứng trải qua cảm giác yêu và chờ đợi 1 người như thế!


 
 
 
 

truyện quả thực rất hay và cảm động, mình như tìm thấy cái tôi của mình trong đó. Nhân vật nam chính đã quá ích kỷ và tham vọng trong tình yêu cũng như cuộc sống, nên cái giá cuối cùng phải trả đó là sự cô đơn, lạc lối. Nhưng có lẽ tất cả còn chưa muộn....Mình rất thích câu nói"Ai cũng có một nửa của mình chờ đợi ở đâu đó, đừng bao giờ vội vàng để rồi phải đánh mất những điều quen thuộc"...Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, nó nằm ở chính những điều bình dị nhất luôn ở bên ta mỗi ngày, mà đôi khi ta vô tình đánh mấtCảm ơn tác giả bài viết!

 
 
 
 

Mình không thích blog này! Cái gì đã qua thì nên để nó qua đi!

 
 
 
 

bài viết thật cảm động...nhưng đoạn kết vẫn còn có hậu...người con gái kia vân chờ đơi ty từ chàng trai=>thật may mắn

 
 
 
 

hay thiet do!

 
 
 
 

cam dong wa.huuu...

 
 
 
 

Linh có phải đã quá ư là mù quáng khi chờ đợi và tha thứ cho một người như Nam?Mình thấy Nam không xứng đáng?

 
 
 
 

A Hòa ơi! Em cũng ở Huế... Nghe câu chuyện thì muốn đến quán cf đó xem sao! A cho em địa chỉ đi..........

 
 
 
 

Câu chuyện hay và cảm động nữa, giá như mọi sự chờ đợi mà ta biết đươc cái kết thì hay nhỉ. Nếu chờ đợi mà có cái kết như Linh thì có lẽ những người yêu nhau dù thế nào đi nữa cũng sẽ chờ nhau để mong hạnh phúc trở về..

 
 
 
 

cho mình hỏi đoạn nhạc từ phút 14 đến phút 16 tên gì thế ạ

 
 
 
 

câu chuyện này thật hay va cảm động. ai có thể chờ đợi được như vậy. nhưng anh chàng này thật đào hoa

 
 
 
 

cuộc sống mà bạn nhiều khi phải thở nhe một cái và quay đi sẽ giúp mình tốt hơn ! đừn nên giữ lại những điều không vui ở trong lòng sẽ đau khổ hơn đấy " VẪN BIẾT CỐ QUÊN LÀ SẼ NHỚ NÊN DẠN LÒNG CỐ NHỚ ĐỂ MÀ QUÊN " hãy đối diện với sự thật và nhìn về một tương lai tươi sáng đang đợi mình ở phía trước !!!!!

 
 
 
 

ôi cuộc sống chẳng giống cái cuộc đời.hjk.có những lúc ở bên người này lại có hình bóng của người kia.lam sao dây ta? hưm!may mắn là mình chưa rơi vào hoàn cảnh đó.cảm ơn câu chuyện này, từ đây tôi biết lựa chọn và nắm giữ những gì mình yêu thương!

 
 
 
 

Thà làm đường thẳng song song. Cùng nhau đi mãi chẳng hề xa nhau. Còn hơn 2 đường căt nhau. Chạm nhau 1 điểm xa nhau muôn đời

 
 
 
 

mình thấy buồn lắm. linh có thể tìm đc tình yêu từ anh chàng trái tim lỗi nhịp 2 lần...

 
 
 
 

mộy ngày nào đó người mà bạn bỏ rơi sẽ là người bạn mong ước có được nhất

 
 
 
 

mình cũng đang phải chờ đợi như thế đó . thật là cảm động trước bạn linh

 
 
 
 

Có ai đó tốt bụng cho mình biết tên những bài hát trong blog 187 này được không vậy? Mấy bài đó hay quá hà!

 
 
 
 

Hãy gọi cho e nếu a chưa tìm thấy một nửa của đời mình.

 
 
 
 

cuối cùng người anh ý yêu lại là Linh (người có nụ cười nhẹ nhàng )

 
 
 
 

o` that la buonnghe cam? dong nhug that may doan ket van co hau

 
 
 
 

hãy trân trọng hạnh phúc ngay bên cạnh mình.Có những lúc chúng ta phải nhìn

 
 
 
 

hay nhưng mà mình cảm thấy ng con trai đó quá may mắn...có gì đó k hài lòng lắm.....

 
 
 
 

dung hay luon tran trong nhung j minh dang co.dung dung nui nay trong nui no nha

 
 
 
 

bai viet cam đong muon khoc nhung ma vai nam chinh tham lam wa minh chi thay buon cho vai nu la linh thui hihi

 
 
 
 

Em vẫn chờ đợi anh như thế 3 năm qua. Nhưng k biết có ngày nào đó anh nhận ra điều đó và trở về?

 
 
 
 

hãy sống vui vẻ và hạnh phúc bên người con gái mà anh đã chọn nhé.hy vọng rằng người ta sẽ mang hạn phúc cho anh.đừng bận tâm về emnếu có một ngày nào đó anh cam thấy cô đơn thì hãy gọi cho em nhé .em luôn chờ đợi anh.

 
 
 
 

Hãy biết trân trọng những gì mình đang có và hạnh phúc đích thực. Người con trai này thực sự may mắn vì chưa quá muộn để nhận ra điều đó.

 
 
 
 

bài viết hay,nhưng nhạc nền chán quá.hy vọng anh sẽ giành trọn tình cảm cua linh,hãy sống hạnh phúc nếu linh không còn yêu anh.Hãy chưng minh cho linh biết rằng anh vẫn tốt.

 
 
 
 

thời gian sẽ xóa nhòa tất cả chỉ càn lại quá khừ mà thôi

 
 
 
 

huế thơ mộng và buồn quá

 
 
 
 

Hay quá, mình thích bài này quá.Mọi thứ chỉ nằm ngủ rồi một lúc nào đó sẽ thức giấc những rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Tình đầu vụn vỡ.

 
 
 
 

mình thích nhưng góc khuất của cảm xúc mà người trong cuộc không bao giờ dễ dàng nhận thấy được, chính những góc khuất đó tạo nên sự đồng cảm cho người đọc với nhân vật trong bài viết.

 
 
 
 

hay lam,gia nhu tgian co the way lai.minh se co gang nhiu hon

 
 
 
 

Không biết có phải mình ích kỉ không, nhưng thằng này chả đáng nhận được gì :)) ôi, chia tay đến với con khác mà vẫn muốn người cũ không có người yêu và cứ ôm mộng về mình ư :)) đời sinh ra đâu cái thể loại ấy vậy. Vào Sài Thành thì đời mà, ai cho không ai cái gì :))

 
 
 
 

Mình thích bài này. Biết mình còn cần nhau... cũng đã là một hạnh phúc rồi.

 
 
 
 

Mình thích bài này. Biết mình còn cần nhau... cũng đã là một hạnh phúc rồi.

 
 
 
 

góc lặng lẽ của tâm hồn

 
 
 
 

câu chuyện buồn đầy ý nghĩa?mình rất thương nv Linh? có lẽ mình cũng đã như thế?

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 186: Bố ơi, bố ơi, bố là tất cả!   (17/06/2011)
Blog Radio 185: Nợ đời   (10/06/2011)
Blog Radio 184: Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất   (03/06/2011)
Blog Radio 183: Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!   (27/05/2011)
Blog Radio 182: Em có hạnh phúc không?   (20/05/2011)
Blog Radio 181: Vặn dây cót để bắt đầu điều kỳ diệu   (13/05/2011)
Blog Radio 180: Sữa và kem bạc hà   (06/05/2011)
Blog Radio179: Đừng sợ mất mát, đổ vỡ trong tình yêu, em nhé!   (29/04/2011)
Blog Radio 178: Trải nghiệm sự tĩnh lặng trong tâm hồn   (22/04/2011)
Blog Rađio 177: Bao giờ duyên số mới rơi?   (15/04/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.