Thứ Tư, 23/5/2012, 01:33 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 190: Quán ngủ ngon
  15:49, 15/7/2011 (GMT+7)
 

Blog Radio - Chào mừng bạn đến với Blog Radio!

Bạn thân mến, có một câu hỏi mà cả những người đang yêu, đã yêu, dù nhận về những ngọt ngào hay đổ vỡ trong tình yêu chưa thể tìm được một câu trả lời đích xác, đó là câu hỏi Yêu là gì?

Theo bạn Yêu là gì? Vì sao bạn lại yêu một người?

Mở đầu chương trình Blog Radio hôm nay chúng tôi sẽ kể bạn nghe một câu chuyện đã cũ mang tên: “Lý do cho một tình yêu” – ta sẽ cùng tìm một phần câu trả lời cho câu hỏi này nhé!


 

 

 

 

 

 

  Lá thư trong tuần:

Lý do cho một tình yêu

Một cô gái hỏi bạn trai của mình :

− Tại sao anh yêu em?

− Sao em lại hỏi như thế ,sao anh tìm được lý do chứ! - chàng trai trả lời

− Không có lý do gì tức là anh không yêu em!

− Em không thể suy diễn như thế được!

− Nhưng bạn trai của bạn em luôn cho cô ấy biết lý do anh ta yêu cô ấy.

− Thôi được, anh yêu em vì em xinh đẹp, giỏi giang, nhanh nhẹn. Anh yêu em vì nụ cười của em, vì em lạc quan . Anh yêu em vì em luôn quan tâm đến người khác.

Cô gái cảm thấy rất hài lòng.

Vài tuần sau cô gặp phải một tai nạn khủng khiếp, nhưng rất may cơ vẫn còn sống. Bỗng nhiên cô trở nên cáu kỉnh vì cô thấy mình vô dụng . Vài ngày sau khi bình phục cô nhận được lá thư từ bạn trai của mình

"Chào em yêu!

Anh yêu em vì em xinh đẹp. Thế thì với vết sẹo trên mặt em bây giờ anh không thể yêu em được nữa.

Anh yêu em vì em giỏi giang nhưng bây giờ có làm được gì đâu . Vậy thì anh không thể yêu em.

Anh yêu em vì em nhanh nhẹn nhưng thực tế là em đang ngồi trên xe lăn . Đây không phải lý do giúp anh có thể yêu em.

Anh yêu em vì nụ cười của em. Bây giờ anh không thể yêu em nữa vì em lúc nào cũng nhăn nhó, than vãn.

Anh yêu em vì em quan tâm đến người khác nhưng bây giờ mọi người lại phải quan tâm đến em quá nhiều . Anh không nên yêu em nữa.

Đấy em chẳng có gì khiến anh phải yêu em vậy mà… anh vẫn yêu em!

Em có cần lý do nào nữa không em yêu?”


Cô gái bật khóc và chắc chắn cô không cần một lý do nào nữa.


Còn các bạn có bao giờ hỏi những người thân của mình vì sao họ yêu bạn không? Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần lý do đâu bạn ạ.

                                                                         Ảnh minh họa: Roadkillromance

Khi tim bạn vỡ vụn và đau nhói những lúc họ buồn…
Đó mới là YÊU.

Bạn chấp nhận lỗi lầm của họ vì bạn biết đó là một phần tính cách của họ…
Đó mới là YÊU.

Khi bạn khóc vì những nỗi đau của họ, dù là nhiều lúc đối với những nỗi đau đó, họ còn cứng cỏi hơn cả bạn nữa…
Đó mới là YÊU.

hi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…
Đó mới là YÊU.

Phải chăng bạn bằng lòng đưa trái tim, cuộc đời và cả sự sống cho họ chứ?
Nếu có thì đó là YÊU.   

Bạn thân mến, tìm được một người phù hợp để yêu đã khó, chinh phục được tình yêu còn khó hơn nhưng khi có được tình yêu rồi, làm sao để giữ gìn tình yêu ấy là cả một nghệ thuật.

Nếu một ngày như bao ngày bình thường khác, người bạn yêu bỗng đề nghị bạn chia tay – dù hai bạn vẫn đang rất ổn, bạn sẽ làm thế nào?

Mời bạn cùng đến với phần nội dung chính của Blog Radio hôm nay được Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn Quán ngủ ngon - tác giả Hoàng Anh Tú, mời bạn cùng lắng nghe và trải nghiệm với nhân vật nam chính của câu chuyện…

  • QUÁN NGỦ NGON

NÀNG HẾT YÊU DÙ TÔI VẪN ỔN

Khi nàng nói: “Chúng ta nên kết thúc ở đây để cả hai khỏi đau lòng” thì tôi vẫn còn đang mải chơi nốt bài đào vàng trên chiếc Iphone của nàng. Khi ấy, tôi còn hờ hững nói với nàng: Chờ anh chơi nốt ván này đã, sắp qua bài rồi. Nàng chờ thật. Còn tôi, phải hai giây sau khi đã hiểu ra câu nói của nàng, tôi mới sững cả người lại.

- Liệu có phải em đang giận anh vì anh chơi game khi ở bên em không?

Nàng cười buồn, rất buồn, lắc đầu:

- Anh chơi nốt đi!

Tôi đã định cầm máy lên chơi tiếp song đã kịp hiểu rằng đây không còn là chuyện hờn dỗi thông thường. Chưa khi nào tôi thấy ánh mắt của nàng buồn hơn thế. Tôi bỏ máy xuống, khe khẽ cầm lấy bàn tay của nàng:

- Lan Dung…

Nàng cúi đầu, tôi thấy những giọt nước mắt của nàng lăn xuống. Tôi nắm xiết lấy vai nàng, kéo nàng vào lòng tôi. Nàng không có một phản ứng nào hết. Nước mắt của nàng rơi ướt ngực áo của tôi.

- Em xin lỗi!

Tôi cuống cuồng:

- Em nói đi, có chuyện gì vậy hả, Lan Dung

Nàng lắc đầu:

- Em đã hết yêu anh rồi!

Tôi lắc đầu quầy quậy:

- Không thể có chuyện đó được! Anh không tin!

Tôi nói vậy và buông nàng ra. Ngực tôi đau thắt lại tựa hồ
như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình vậy. Nàng tựa lưng vào tường, ngửa mặt
nhìn lên trần nhà, giọng nàng méo mó đến thảm hại:

- Là lỗi do em. Anh vẫn rất ổn, em nói thật đấy!

- ỔN Ư? ỔN THÌ EM ĐÂU CÓ RA ĐI? ỔN THÌ EM ĐÂU CÓ HẾT MUỐN YÊU ANH?

Tôi nói như hét lên. Nàng co rúm người lại. Tôi hét lên rồi thì như một quả bóng xì hơi (hay vì thấy dáng vẻ đang co rúm của nàng khiến tôi xìu xuống?)

- Thôi được rồi, tôi nói, giọng nhẹ hều, hờ hững, cảm ơn vì em đã cho biết thông tin ấy!

Tôi đứng dậy, móc túi ra mấy tờ tiền, đặt lên bàn.

- Em thanh toán giùm!

Thở dài. Tôi bỏ đi. Những tờ tiền phấp phới trước gió. Nàng gục đầu xuống hai bàn tay, vai nàng rung lên. Nàng khóc. Chiếc váy lụa của nàng cũng phấp phới bay.


Ảnh minh họa: Pinkproud

QUÁN NGỦ NGON VÀ NGƯỜI LẠ TÊN LÀ LAN DUNG

Tôi rời khỏi nàng trong một sự trống rỗng đến hoang hoải. Rời khỏi cái quán quen thuộc mà trong suốt gần 2 năm qua tôi đã ngồi, và chỉ ngồi ở đó, với nàng. Rời khỏi nơi ấy, khi bước chân ra đường, tôi càng mang nặng một cảm giác choáng váng, trống rỗng và côi cút đến thắt lòng. Vài lần tôi đã định quay lại để nhìn thêm một lần nữa hình ảnh của quán đó. Nhưng rồi tôi lại cắm đầu đi thẳng. Tôi biết, nhiều năm sau nữa, mỗi khi đi qua đó, tôi sẽ không thể kìm nén được một tiếng thở dài. Tôi sẽ rất nhớ từng góc quán, tiếng gà gáy giữa trưa, nụ cười mê đắm của nàng, thứ cà phê sánh và thơm đến ngẩn ngơ và cả những lần nàng ngậm cứng tai tôi, đẩy mọi giác quan của tôi lên đến đỉnh óc. Tôi bắt đầu nhớ đến cả những ngón tay của nàng lùa vào ngực tôi, những lần tôi gục đầu vào ngực nàng, những ngón tay nàng lùa vào tóc tôi… Cảm xúc ngọt ngào nhưng đầy nuối tiếc ấy xâm chiếm tôi, khiến tôi khát khô cổ. Và tôi muốn được uống một thứ gì đó. Tôi đang khát. Nhưng dọc con đường không có lấy nổi một hàng quán. Tất cả đều chỉ là những khối nhà hình hộp vô cảm. Cơn khát khiến tôi cuồng điên lên tìm kiếm. Sau vài lần rẽ, cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy một chiếc bảng hiệu: QUÁN NGỦ NGON. Một chiếc bảng hiệu khiêm tốn với dòng chữ cũng giản đơn như thể được viết bằng phấn trắng, treo một cách tạm bợ trên bức tường. Mũi tên chỉ vào quán là một cái ngách nhỏ được tạo ra bởi hai khối nhà hộp cao lừng lững. Chiều rộng của cái ngách chắc cũng chỉ khoảng trên dưới 1m. Và rất sâu. Cái ngách hun hút. Ánh sáng cuối ngách chỉ là một cái bóng đèn vàng. Mặc kệ, tôi đang khát. Vả lại, tên quán đầy hiếu kỳ.

Tôi đi vào.

Càng vào sâu, ngách càng phình ra thì phải. Hai bên là tường của hai khối nhà hộp. Đoạn cuối ngách treo chiếc đèn vàng cũng là đoạn rẽ gần như vuông góc với đường vào về phía bên tay trái. Đi thêm khoảng 100 mét nữa thì lại gặp một đoạn rẽ mới. Lại rẽ trái. Tuồng như là cái ngách bao quanh khối nhà hộp bên trái vậy. Và nếu như tôi nhớ không lầm thì con đường có chiều hướng như đi sâu xuống lòng đất. Hết đoạn đường là một cánh cửa.

Trên cánh cửa có 3 chữ: QUÁN NGỦ NGON.

Vẫn là được viết bằng phấn và rất đơn giản. Như một thể loại chữ đánh máy văn bản font Times New Roman. Tôi đẩy cửa bước vào. Một quán hầm đúng nghĩa. Ánh sáng vàng. Không có bàn ghế. Chỉ là những chiếc giường. Loại giường nhỏ hoặc mô phỏng chiếc giường thông thường. Nhiều người nửa nằm nửa ngồi. Họ nói chuyện li ti và không thể nghe rõ. Một người phục vụ xuất hiện. Tôi giật nảy mình khi nhìn cô gái phục vụ ấy. Giống hệt nàng- Lan Dung của tôi:

- Em… đấy ư, Lan Dung?

Cô gái mỉm cười:

- Bạn gái anh tên là Lan Dung?

Tôi gật gật rồi lại lắc lắc:

- Đúng là em rồi, tại sao em ở đây?

Cô gái cầm tay tôi như thể cô ấy đã quá quen với những phản ứng như vậy. Cái cầm tay ấy khéo đến nỗi nó triệt hoàn toàn mọi phản ứng của tôi. Nó khiến tôi răm rắp tuân theo mọi sự điều khiển của cô ấy. Tôi phát hiện ra điều này rất nhanh là bởi tôi quả thật có ý định ôm chầm lấy cô gái này. Nhưng khi tay bạn bị cầm chéo đi thì ý định đó hoàn toàn bị triệt tiêu. Hoặc đại loại là
não bộ của bạn nhận tín hiệu tay đã bị khoá và truyền tín hiệu đó đến các cơ quan khác thông qua dây thần kinh để xác nhận lệnh thả lỏng mình.

- Anh theo em này! - Cô gái nói - nụ cười của cô ấy giống hệt nụ cười của Lan Dung mỗi khi muốn tôi thực hiện điều gì theo ý nàng.

Ảnh minh họa: Ayshea

Cô gái đưa tôi vào một chiếc giường trống trong góc quán. Đến lúc này thì tôi mới lờ mờ nhận ra rằng QUÁN NGỦ NGON không - phải – là - một – quán – thông - thường. Trên chiếc giường ấy, tên của tôi cùng triệu chứng tôi đang mắc phải đều đã được ghi rõ ràng:

 

Bệnh nhân: Triệu Gia Minh - 20 tuổi
Triệu chứng: Bị bạn gái chia tay với lý do HẾT YÊU!

Tôi thành bệnh nhân và QUÁN NGỦ NGON rõ ràng không phải là một quán bar mà nó là một quán phục hồi tâm lý sau tổn thương.

THỰC ĐƠN PHỤC HỒI

- Anh dùng gì?- Cô gái phục vụ có diện mạo và hình dáng y hệt Lan Dung hỏi tôi khi đưa tôi chiếc menu của quán.

Tôi cầm chiếc menu lên đọc. Một chiếc menu với những món đồ uống lạ lùng.

THỰC ĐƠN PHỤC HỒI TÂM LÝ SAU ĐỔ VỠ

1 Bánh gối lập tức
2 Bánh cuốn gió
3 Ký ức xào lại
4 Kỷ niệm ngâm thời gian
5 Lẩu "tại sao"
6 Kẹo cười chấm nước mắt
7 Rượu xóa sạch và quên bẵng
8 Bánh trưởng thành
9 Canh tuyệt tình

Tôi lúng túng không biết chọn món nào nên bảo cô gái phục vụ:

- Tuỳ cô chọn cho tôi!

Cô gái mỉm cười:

- Thực đơn với 9 món thực chất là 9 thái độ của anh với cuộc đổ vỡ cũ. Anh có thể chọn cho mình một thái độ. Món đồ mà quán phục vụ anh sẽ giúp anh đạt được thái độ đó. Ví dụ anh muốn quên ngay lập tức sau khi rời khỏi quán này thì anh có thể chọn món số 9: Canh Tuyệt Tình. Đó là món canh được pha chế từ phấn và gai của cỏ Tuyệt Tình. Loài cỏ này mọc trên đỉnh Mẫu Sơn ngàn năm. Phấn của nó khiến những chiếc gai đỡ sắc nhọn hơn và khiến vị của nó đỡ đau đớn.

- Có loại món đặc trị công hiệu đến thế sao?

- Vâng! Nhưng nó sẽ khiến trái tim anh không bao giờ rung động trở lại nữa!

- Kinh thế! Nếu vậy chắc chẳng ai muốn dùng nó đâu nhỉ?

- Vẫn có nhiều người muốn dùng nó đấy! Bên chiếc giường thứ 4 từ trái sang phải tính từ cửa ra vào, có một cô gái đang dùng canh Tuyệt Tình. Cô ấy muốn tuyệt tình để có thể dốc toàn bộ tâm huyết vào công việc và sự nghiệp. Cô ấy đã mất lòng tin vào tình yêu.

- Thế còn món thứ 7: Lẩu “Tại Sao”?

- Món này bao gồm sâm Nhận Thức với cỏ Từ Chối. Nó khiến anh liên tục đặt ra những câu hỏi Tại Sao sau khi ăn. Tại sao cô ấy bỏ tôi đi khi tôi đang rất ổn? Tại sao tôi rất ổn mà cô ấy lại bỏ tôi đi? Và tại sao cô ấy lại bỏ đi điều rất ổn trong tôi và ném vào tôi những cảm giác bất ổn thế này?

- Thật là một thứ lẩu tàn phá cảm xúc ghê gớm! Để trả lời hết được những câu hỏi đó, có lẽ, tôi sẽ trở thành một triết gia.

- Chính xác! Nhưng đây lại chính là món lẩu phổ biến nhất mà những người bị chia tay vẫn dùng đấy anh ạ!

- Tại sao?

- Tại vì chẳng ai muốn chấp nhận thực tế là hai người đã chia tay. Họ luôn muốn đi tìm một lý do để chấp nhận thực tế song lại chỉ tìm thấy những lý do khiến họ càng không dễ chấp nhận thực tế.

- Thật là cái vòng luẩn quẩn!

- Chính xác! Một cái vòng luẩn quẩn nhưng lại được quá nhiều người dùng.

- Rồi sẽ sao? Sau này ấy?

- Rồi sẽ đến một ngày họ thôi đi tìm lý do và lúc đó thì họ hoàn toàn khỏi bệnh.

- Để đến cái ngày ấy chắc cũng phải tốn đến hàng tỉ nơ ron thần kinh rồi ấy chứ, nhỉ?

- Hay anh chọn món này đi, món số 2: Bánh Cuốn Gió.

- Không! Món số 1 thì sao? Bánh Gối Lập Tức ấy!

- Món đó là thứ bánh gối có vỏ từ bột mỳ Giả Tạo và nhân Ngọt Ngào. Nó khiến anh sau khi ăn xong sẽ ngay lập tức thấy yêu một người khác. Nhưng coi chừng, mọi thứ chỉ là Giả Tạo mà thôi. Bởi nó không giúp anh vượt qua được sự đổ vỡ mà trái lại, sa lầy trong sự đổ vỡ, làm thương tổn người sau.

- À, tôi đã hiểu! Nhưng sao vẫn để nó trong thực đơn thế này?

- Bởi một lý do thương mại thôi, càng nhiều người tổn thương thì quán này sẽ càng đắt khách.

- À, há! vậy món thứ 2 mà cô vừa giới thiệu thì sao?

- Bánh Cuốn Gió là một món đòi hỏi bản lĩnh chấp nhận thực tế của người dùng. Nó được tạo nên từ bột gạo Nhớ cuốn bởi Gió. Anh sẽ để nỗi nhớ của mình bọc bằng gió và thả bay lên trời.

- Nếu tôi không có thứ bản lĩnh đó thì sao?

- Thì cuộc đời anh sau đó mọi thứ đều bị gió cuốn đi hết.

- Vậy là cũng chẳng ổn tẹo nào!

- Nếu thế sao anh không thử món số 8: Bánh Trưởng Thành?

- Nó thế nào?

- Đầy đủ vị đắng cay và ngọt ngào. Nó không dễ ăn tẹo nào đâu nhưng nếu anh nuốt trôi được nó, anh sẽ vượt qua sự đổ vỡ.

- Được, tôi chọn nó!

Ảnh minh họa: Chrystalblueisboo

BÁNH TRƯỞNG THÀNH

Bánh Trưởng Thành được dọn ra. Nó gồm 16 chiếc bánh to nhỏ và màu sắc khác nhau.

- 16 chiếc? Tại sao lại là 16 mà không phải là 15 hoặc 17?

Tôi hỏi khi bắt đầu thử chiếc bánh thứ nhất. Cô gái phục vụ đáp:

- Nó bằng đúng số tháng mà anh với bạn gái đã trải qua.

- 16 tháng ư?- Rồi nhẩm tính, phải, tôi và Lan Dung đã yêu nhau được 16 tháng.

Cái bánh đầu tiên có vị ngọt ngào. Sau khi cắn miếng đầu tiên, mọi ký ức như ùa về. Đó là buổi chiều đầu tiên chúng tôi trao nhau một cái ôm trong một cái quán ven hồ Tây. Mọi thứ thật xúc động

- Vì sao anh yêu em, Minh?- Lan Dung hỏi tôi khi tôi đang ôm nàng.

- Vì anh luôn cảm nhận được tình cảm mà em đã dành cho anh! Vì em khiến anh hạnh phúc.

- Sao chỉ có từ em?

- Ừ nhỉ, anh cũng không biết nữa.

Tôi không biết hay cố tình không biết? Tôi đã yêu nàng chỉ vì nàng luôn mang đến cho tôi những cảm giác dễ chịu và tuyệt vời. Tôi quá quen với cách nàng chăm sóc và quan tâm đến tôi. Và tôi coi đó là hạnh phúc tôi có được. Còn nàng? Đã bao giờ tôi tự hỏi nàng cần gì ở tôi hay không? Miếng bánh trong miệng trở nên đắng nghét. Đắng đến cay xè mắt của tôi. Đắng đến mức tôi chỉ muốn nhè ngay miếng bánh đó ra.

- Em muốn đi học Belly dance quá! - Lan Dung nói với tôi khi tôi đang gối đầu lên bụng nàng và chơi trò kim cương trong máy điện thoại.

- Thế hả?

- Anh nghĩ em có nên đi học không?

- Tuỳ em thôi! Đi học cũng vui mà không thì còn đủ mọi bộ môn khác để em học.

- Ví dụ?

- À, ờ… nấu ăn chẳng hạn!

- Nấu ăn?

- Mà này, chiều nay anh có hẹn với tụi bạn khao xe mới, em đi cùng anh nhé!

- Nhưng chiều nay chúng mình có hẹn vào viện thăm cái Quý bạn em rồi mà? Anh quên à?

- Ôi, thế sao? Thôi, để sáng ngày mai cũng được mà! Cái Quý nằm viện chứ có đi đâu mà sợ?

- Nhưng…

- Thôi, tính tiền đi rồi chúng mình đi xem phim, em!

- Vâng!

Tôi cảm thấy miếng bánh trong miệng như có ngàn cái gai đâm vào họng tôi vậy. Tôi chợt nhớ ra, hôm ấy, Quý- bạn của nàng đã trút hơi thở cuối cùng. Ngày đưa tang Quý, nàng khóc như mưa. Nàng cảm thấy áy náy vì không được gặp bạn nàng lần cuối. Quý bị ung thư. Trong đám tang đầy hoa trắng đến lạnh lòng vậy, nàng khóc ướt đầm ngực áo tôi. Còn tôi thì mau mau chóng chóng để về bởi cảm giác ngột ngạt của đám tang. Nàng còn muốn đi đưa Quý về nghĩa trang song tôi gạt đi với lý do đường quá xa mà nàng thì đang mệt.

- Anh này!- Nàng đang ngồi ôm gối, đôi vai trần xanh rớt.

- Ơi em?

- Nếu em chết đi thì thế nào nhỉ?

- Em lại nói năng lung tung rồi, chỉ là một trận ốm do thay đổi thời tiết thôi.

- Nhưng quả thật em thấy rất khó thở.

- Vậy à? Để anh mở cửa sổ nhé!

- Mở cửa sổ sẽ lạnh em lắm!

- Nếu vậy anh phải làm sao?

- Anh ôm em đi!

- Ừ!

Tôi ôm nàng nhưng mắt vẫn không rời chiếc tivi. Trận Real gặp Barca đang căng thẳng.

Bánh Trưởng thành quả là thứ khó ăn. Tôi dù cố thế nào cũng chỉ ăn hết 6 chiếc. Cô gái phục vụ vẫn ngồi trước mặt tôi:

- Có lẽ anh đã hiểu ra vấn đề?

- Vâng, tôi quá vô tâm!

- Và đó cũng là lý do tình yêu của cô ấy đã chết đi.

- Vâng, có lẽ!

Tôi nhắm nghiền mắt lại và tự hỏi: Nếu có thể quay ngược lại quá khứ, tôi có khác tôi hôm nay không?

 

BUỔI CHIỀU KHÔNG CÓ ĐƯỜNG CHÂN TRỜI

Tôi mở mắt ra, Lan Dung đang ngồi trước mặt tôi. Quán Ngủ Ngon, không, đây không phải là Quán Ngủ Ngon. Chính là quán cũ, nơi tôi và nàng đang ngồi với nhau. Chiếc Iphone của nàng đang nằm trên tay tôi. Nàng nhìn tôi thở dài. Tôi biết, nàng đang định nói điều gì rồi, vì thế, tôi ngồi dậy, nhìn nàng:

- Anh biết, em đã nghĩ rất nhiều về việc có nên tiếp tục yêu anh nữa hay không? Em đang nghĩ là em đã hết yêu anh, phải không? Phải, đến cả anh cũng thấy mình không đáng để em yêu thế nào. Nhưng em ạ, hãy cho anh được
làm lại từ đầu…

Nàng nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi ôm nàng vào lòng và thủ thỉ:

- Tình yêu, nếu không được nuôi dưỡng hoặc chỉ từ một phía, nó sẽ chết. Em chính là Quán Ngủ Ngon của anh và anh cần phải trở thành Quán Ngủ Ngon của em. Phải là vậy, em nhỉ?

Buổi chiều ngoài kia xa ngăn ngắt. Không tìm thấy đâu một đường chân trời. Bởi tôi biết, mình sẽ cùng nàng đi với nhau xa nữa…

Hà Nội, tháng 5/2011

  •  Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của tác giả Hoàng Anh Tú

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 


 

 

 
 

Đúng là tình yêu không từ 2 phía thì khó có thể tồn tại. Hai người trong câu chuyện này đã đến với nhau mà còn như vậy. thế còn những người yêu đơn phương chỉ từ một phía thì có thể tồn tại được bao lâu...

 
 
 
 

Tình yêu đích thực sẽ tìm thấy nhau dù đứng giữa một biển người rộng lớn...

 
 
 
 

cam on ban,chac' min`h cug~ xem' phai~ vao` quan' ngu ngon roi!!!

 
 
 
 

mình rất cần chiếc bánh trưởng thành đó ! nhưng ai có thể cho mình dây ???

 
 
 
 

Giữ hạnh phúc thật là Khó ! Chúc bạn vui vẻ bên HP của mình nhé .Thực Đơn này rất hay. Có thực đơn dành cho người đơn phương không hen?

 
 
 
 

quan ngu ngon qua that la rat ky dieu.va lang man.chac toi cung muon vao quan tinh yeu nay de ngu mot giac xem cam giac nhu the nao....

 
 
 
 

Bạn ko biết bạn đáng yêu điểm nào?bạn luôn muốn tìm một câu trả lời cho riêng bạn...nhưng "khi bạn cảm thấy như ánh mắt của họ nhìn thấu tim bạn, chạm vào tâm hồn bạn một cách sâu sắc đến đau lòng…thì bạn đã tìm dược câu trả lời rồi đó"..tình yêu không phân biệt giàu nghèo, kho cần biết bạn đẹp hay xấu, giỏi hay dở..chỉ cần bạn đáng yêu thì sẽ được yêu^-^

 
 
 
 

Truyện của HAT lúc nào cũng nhẹ nhàng mà khiến ngta ấn tượng lắm lắm.

 
 
 
 

Đoc blog tuần này mình thấy rất có ý nghĩa, con người ta đôi khi vì quá vô tình mà đánh mất đi những gì quý giá bên cạnh mình. Hãy biết trân trọng những gì đang có ở thời điểm hiện tại các ban nhé.

 
 
 
 

hãy hâm nóng tình yêu của mình các bạn nhé....tình yêu không có định nghĩa..mà chỉ có 2 người hỉu được tình yêu là gì..đó là bạn và chính người yêu bạn,,,đừng để như mình tình chết không còn được hâm nóng nhé......

 
 
 
 

rất phù hợp với tâm trạng mình lúc này. cảm ơn các bạn bài viết thật ý nghĩa, mình rất nhớ người yêu của mình, nhưng giờ đây đã không còn mặn mà như trước.buồn buồn..............

 
 
 
 

Mình thấy câu chuyện rất hay!

 
 
 
 

bài viết hay quá,đúng tâm trạng và cảm xúc lúc này,dôi lúc tự hỏi bản thân mình liệu khi có đc những gì mình mong muốn thì liệu chăng người ta thương vô tâm vs nó,lúc chưa có thì dùng mọi cách mà vô vập lây nó,đên khi có nó rồi thì lại nhanh chóng vứt nó qua 1 bên như thứ đồ chơi rẻ tiền,thật buồn,khi là như vậy,hi vọng cho những ai đang có 1/2 of mình hãy biết nhận ra đc,dù chỉ là 1 cử chỉ quan tâm nhỏ bé,hay 1 tin nhắn chúc ngủ ngon cũng làm cho ai đó thấy ấm lòng

 
 
 
 

câu chuyện với cái kết có hậu. một bài học ý nghĩa cho những ai đang yêu và sẽ yêu: tình yêu phải đến từ hai phía, phải biết quan tâm và có trách nhiệm với tình yêu. sự vô tam sẽ giết chết tình yêu...đã có lúc tình yêu của mình cũng bị lãng quên như thế, nhưng may mắn, bây giờ anh ấy đã biết yêu thương và quan tâm đến mình nhiều hơn

 
 
 
 

tim tinh yeu kho k ban?

 
 
 
 

Thật tiếc ! Giá như mình đươc tới quan nay sớm hơn…

 
 
 
 

ước gì người yêu của mình có thể ăn đc chiếc bánh đó ...

 
 
 
 

Lân đâù , cô âý cũng hỏi mình như vâỵ . t.y đâu phải có lý do đúng khô blog. mình chỉ biêt mình yêu cô âý và muôns đươc là ngươì quan tâm , chăm sóc cho cô âý . vâỵ là quá đủ cho mình rôì . nhưng blog biêt không , tôí qua mình cũng đã gưỉ email cho blog rôì nhưng không biêts bạn có nhânj đươcj không . cô âý nói chỉ coi mình là bạn , nhưng mình sẽ chơf cô âý blog ạ . yêu đơn giản chỉ là yêu

 
 
 
 

ko biết có quán này thật ko ta? nếu có muốn vô 1 lần quá..vừa đọc mà nc mắt cứ rơi..ôi sao nhớ ng ấy quá....

 
 
 
 

Minh muon co canh tuyet tinh. Quen di mot nguoi sao ma kho vay?

 
 
 
 

Làm ơn cho món CANH TUYỆT TÌNH.

 
 
 
 

ai có thể cho mình rượu xoa sạch và quên bẵng được k? mình không thể nào quên được

 
 
 
 

câu chuyện hay quá, 9 món; mỗi người chọn một món để vượt qua đổ vỡ. từng lời nói của cô phục vụ như xoáy vào tim; có lẽ bây giờ mình đã dần dần hiểu hơn...tại sao lúc ấy lại chia tay? Giá như lúc đó nghe được câu chuyện này thì mình không mất công ăn 8 món kia, để rồi sau này mới dũng cảm ăn bánh trưởng thành ^^. Thanks blog Việt. hi vọng được vào quán này một lần ^^ nếu có thật

 
 
 
 

mon canh tuyet tinh va lau tai sao that tuyet voi.

 
 
 
 

câu chuyện tuần này rất hay và cảm động, xin cảm ơn tác giả HAT. Trong cuộc sống, tình yêu luôn là thứ vô hình, vô dạng tuy vậy, tình yêu lại có một sức mạnh ghê ghớm nó có thể khiến con người ta cười, cũng có thể khiến người ta khóc, nó có thể khiến người ta hạnh phúc tột độ ngưng đôi khi nó cũng có thể cướp đi mạng sống của một con người. Nhưng nếu cuộc sống này không có tình yêu hỏi sẽ tồn tại? vì vậy chúng ta luôn phải yêu thương, quý trọng mọi người quanh ta, mà đặc biệt là tình yêu dành cho ai đó mà chúng ta đang có, hãy biết trân trọng và bảo vệ nó.

 
 
 
 

Hiii.Thank tác giả bài viết này đã mang đến một blog rất hay ,cảm ơn những người thực hiện chương trình mong cho các anh , chị luôn có nhiều sức khỏe hoàn thành tốt công việc của mình.. Cảm ơn em đã cho anh biết tình yêu là gì, tuy em ko chọn anh nhưng ko phải vì thế anh sẽ gục ngã , giờ đây anh đã trưởng thành hơn nhiều ,Cảm ơn em đã cho anh biết tình yêu là gì ....I love you..

 
 
 
 

Mình muốn có quán này quá, không phải cho mình mà cho người mình yêu. Anh ấy cần "bánh trưởng thành" trước khi lên xe hoa để sẵn sàng cho một tình yêu mới...Hôn nhân không phải là chuyện có thể thử, đừng mắc sai lầm nữa a nhé!

 
 
 
 

cam on bai viet! doi voi toi tinh yeu la lam tat ca nhung gi de cho nguoi minh yeu hanh phuc.

 
 
 
 

Đừng nói chi em ơi! tình yêu không cần nóiChỉ cần cảm nhận thôi anh nghĩ cũng đủ rồi

 
 
 
 

Nếu như được ăn chiếc bánh này sớm hơn thì có lẽ tình yêu của tôi ko tan vỡ thế này. Gần 5 năm yêu nhau vượt qua bao khó khăn, khi chia tay tôi luôn hỏi tại sao? và ko tìm được câu trả lời sau khi đọc câu truyện này thì tôi đã tìm được lý do của sự chia ly này. Gửi cho những ai còn đang yêu hãy chăm sóc tình yêu của mình thật tốt nhé.

 
 
 
 

hạnh phúc giống như giọt sương thủy tinh. Vì thế nên hiểu rõ nó, nếu không nó sẽ vụt mất cùng kí ức. 1 tình yêu đơn phương sẽ giữ được bao lâu nhỉ? Chắc khi bong bóng tình yêu vỡ trên bầu trời xám xịt!

 
 
 
 

9 món đó! điều là! 1 thứ ảo ảnh! cho ta nhớ lại mà thôi! thật chất!sau cuộc đổ vỡ ấy! ta đã trải qua tất cả cảm giác ấy!mà chung ta không nhận ra nó mà thôi! canh tuyệt tình!Canh tuyệt tình!

 
 
 
 

cho tôi món bánh cuốn gió để có thể ăn được món canh tuyệt tình có tác dụng trong 3 năm

 
 
 
 

minh Se thu nem mon "Banh Trg Thanh"trc khi qua muon... Cm on bai blog

 
 
 
 

vậy kẹo cười chấm nước mắt là như thế nào?rượu xóa sạch và quên bẵng liệu có được như vậy không?khi người đã chạm vào ta 1 nỗi đau thì nỗi đau sẽ vẫn mãi còn tồn tại...nếu được hãy gói cho tôi tất cả 9 món ăn trên để đem về...

 
 
 
 

mình cũng từng như người con trai trong câu chuyện này nhưng mình vẫn đi tìm câu trả lời cho lý do vì sao cô ấy hết yêu , sau 3 năm mình dừng lại mình đã quên và tự giờ mình chỉ biết trách bản thân vì đã không biết quan tâm đến người ấy . Cảm ơn blog radio với câu chuyện và những lời tâm sự của các bạn .

 
 
 
 

uoc gi nguoi do an duoc banh truong thanh

 
 
 
 

Ước j dc ăn 1 món trong đó!Chéc nhận ra điều hay lắm!

 
 
 
 

Câu chuyện sâu sắc, và buồn đến nao lòng. Giá mà ai cũng một lần được đến thăm QUÁN NGỦ NGON, và giá mà ai cũng có một cơ hội để làm lại từ đầu!

 
 
 
 

ước gì tôi cũng có được 1 cơ hội làm lại như anh.

 
 
 
 

cau chuyen wa buon

 
 
 
 

Uoc j nguoi yeu minh cung cho minh co hoi sua chua loi lam va lam lai tu dau nhu co gai trong bai do nhi? Co le minh da uog Banh Truog Thanh rui, nhug ng ay van ko tha thu. Chac minh phai uog canh Tuyet Tinh thoi.hic...

 
 
 
 

mình cảm ơn tác giả và blỏgadio

 
 
 
 

MC nữ của blog radio này là gì hả các bạn ? Nghe giọng đọc thấy yêu quá !

 
 
 
 

bai hay the.lam minh nho den nhiu thu.

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 189: Anh đã hết yêu em   (08/07/2011)
Blog Radio 188: Bạn sẽ vẫn yêu, nếu có cơ hội chứ?   (01/07/2011)
Blog Radio 187: Gọi cho em, nếu anh chưa tìm thấy một nửa của mình   (24/06/2011)
Blog Radio 186: Bố ơi, bố ơi, bố là tất cả!   (17/06/2011)
Blog Radio 185: Nợ đời   (10/06/2011)
Blog Radio 184: Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất   (03/06/2011)
Blog Radio 183: Cho tôi một lần quay ngược về quá khứ!   (27/05/2011)
Blog Radio 182: Em có hạnh phúc không?   (20/05/2011)
Blog Radio 181: Vặn dây cót để bắt đầu điều kỳ diệu   (13/05/2011)
Blog Radio 180: Sữa và kem bạc hà   (06/05/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.