Thứ Tư, 23/5/2012, 01:40 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”
  16:13, 12/8/2011 (GMT+7)
 

 

 
  • Thư gửi người yêu cũ: “Em rất tốt còn anh thì sao?”
 
Nắng chói chang, nền trời cũng xanh thẳm. Ta rong ruổi lặng im trên chuyến xe trở về nhà, cũng như tất cả những chuyến đi trước đây của ta, đi là để trở về, đi là để thêm yêu và trân trọng hơn những gì ta đang có. Núi cao, núi vòng quanh, núi mở ra bức tranh đồng quê mà đã rất lâu rồi ta mới thấy lại. Bản tình ca mùa hè bất chợt vang lên, nhịp nhàng nhịp nhàng, ta thấy mình xoay trong những bước nhảy của thời gian và tất cả những gì đã qua trở về như một cuốn phim trước mắt.
 
Bản nhạc hết, giấc mơ dừng…
 
Nhắm mắt lại mà nghe…
 
Dư âm vẫn còn đây…
 
Dẫu biết…bản tình ca dành cho ta đã vỡ vụn!
 
                                                                         Ảnh minh họa: jessica22lindsay
 
Thư gửi người yêu cũ….
 
Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.
 
Chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn còn nồng nàn gọi nhau bằng hai tiếng “Người yêu”, chỉ mới hôm qua thôi ta vẫn trịnh trọng giới thiệu với người khác về hai chữ “người yêu”. Nhưng ngày hôm qua là ngày đã qua và không bao giờ quay lại, còn ngày hôm nay mới thực sự là cuộc sống, và chúng ta trở thành những người khác trong cuộc sống của nhau. “Người yêu cũ”của nhau.
 
Người yêu cũ à! Anh nghĩ rằng em sẽ hận anh ư? Anh nghĩ rằng em sẽ gục ngã vì anh ư? Em đủ lớn để sống, đủ lớn để bước đi vậy thì cũng sẽ đủ lớn để chấp nhận mọi sóng gió của cuộc đời. Anh có thể đã làm em rất đau, đã khiến những giọt nước mắt đắng ngắt từ bờ mi em rơi xuống nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng em sẽ phải quỵ ngã vì nỗi đau, không đồng nghĩa với việc rằng em sẽ phải sống với nỗi đau mà anh mang đến. Cuộc đời này chỉ là một chuyến xe hà cớ gì ta phải hận, hà cớ gì ta cứ phải đau trong khi người gây ra nỗi đau cho ta thì đang hạnh phúc ở một trạm xe trước đó?
 
Người yêu cũ à!.Anh đã xóa tên em trong danh bạ điện thoại, xóa tên em ra khỏi   Friendslist của Yahoo Messenger, xóa tan hoang cái blog anh viết cho em, xóa hết những gì về em ra khỏi cuộc sống của anh nhưng có một thứ anh sẽ không bao giờ xóa được đó là “Kí ức”. Anh có xóa được kí ức không? Có xóa được những kỉ niệm về nhau không? Có xóa được tiềm thức của gia đình và bạn bè chúng ta rằng chúng ta đã từng là một đôi? Liệu khi tình cờ nghe lại một bài tình ca cũ từng dành cho em, đi qua một con đường cũ ngập tràn kỉ niệm lòng anh sẽ không chút lăn tăn về những yêu thương đã có?
 
Còn em, em chọn cách bước đi, em chọn cách gói gém kỉ niệm và đau thương. Có thể ngày hôm nay đây em vẫn khóc vì anh, khóc vì một tình yêu đã mất. Có thể trên những hành trình tiếp theo trong chuyến xe cuộc đời sẽ có những phút giây buồn vui, thành công hay thất bại mà em nhớ đến anh nhưng nỗi nhớ đó không phải dành cho anh, nó dành cho quá khứ, dành cho những gì đã qua mà em vẫn còn nâng niu và trân trọng.
 
Người yêu cũ à! Anh nói em là một kẻ yếu đuổi nhưng anh biết không em là kẻ yếu đuối trong số những người mạnh mẽ nhất. Chúng ta đơn giản chỉ là những người đã từng đi chung trên một chuyến xe cuộc đời, trạm xe mà anh đã xuống với anh mang tên là “hạnh phúc”, còn em vẫn sẽ ngồi lại, rong ruổi với hành trình của mình, hành trình kiếm tìm cũng mang tên “hạnh phúc”.
 
Người yêu cũ à! Đừng bao giờ ghét nhau anh ạ… Bản tình ca mang tên “Mười năm” mà chúng ta đã nghe ở quán Café năm ấy có lẽ sẽ không bao giờ còn được cất lên, nhưng mười năm sau khi gặp lại, khi chúng ta đã trở thành những kẻ xa lạ trong cuộc sống của nhau, em vẫn sẽ mỉm cười nhìn anh và nói “Chào anh! Em rất tốt còn anh thì sao?”
 
Người yêu cũ à! Kí ức về anh đã gói ghém xong rồi và giờ là lúc em phải cất nó đi,em mang theo nó trong hành trình tiếp theo của mình. Anh nghe thấy chưa? Người phụ xe noí với em rằng “Trạm tiếp theo: Lạc quan”; “Trạm tiếp theo: Vui vẻ” ; “Trạm tiếp theo: Hạnh phúc”.
 
 
Tháng 8, tôi gửi đi một lá thư, điạ chỉ mang tên là Cảm giác, người nhận thư mang tên Vĩnh viễn.
                                                                              
Cá Rô
 
 
Ảnh minh họa: Toxiclovekid
  • Vì đã từng thuộc về nhau...

Nếu 1 ngày mình gặp mặt khi bước trên 1 con đường chỉ biết đi qua nhau mà không chào hỏi, không phải vì không muốn mà bởi vì không thể... Vì những kỉ niệm đẹp, những quá khứ buồn không thể quên...
 
Vì đã từng thuộc về nhau...
 
Nên đừng làm tổn thương nhau sau khi chia tay... Vì mình đã từng thuộc về nhau...
Nếu có thể xin hãy im lặng...

Nếu có thể xin hãy nhìn về con đường phía trước...
 
Đừng quay đầu lại...
 
Đừng hối tiếc điều gì!
 
Vì mình đã từng là của nhau...

Nếu có thể xin hãy hạnh phúc! Đừng buồn, đừng nhớ, đừng mong....

Nếu có thể hãy quên đi....
 
Cái gì đã qua hãy cứ để nó qua đi vì mình không còn khả năng giữ ng đó ở bên cạnh, không thể mang lại hạnh phúc thì xin hãy để mọi chuyện là kỉ niệm, là quá khứ để khi nghĩ lại cảm nhận được niềm hạnh phúc khi đã từng yêu và được yêu.... Vì anh giống như cơn gió, e chỉ là ngọn cỏ bé nhỏ sao có thể giữ chân anh?
 
Vì đã từng thuộc về nhau...

Nên sẽ cố gắng giấu đi cảm xúc trong lòng để rồi một ngày xa lắm nhìn lại sẽ cảm thấy nhẹ lòng...
 
Sẽ cảm thấy vui khi anh hạnh phúc bên người khác, không phải là em!
 
Có nhiều người đã từng yêu và được yêu không phải chỉ mỗi mình em....

Cũng có nhiều ng đã đánh mất một nửa của mình, không phải chỉ mỗi mình em...
 
Em vẫn sống tốt, vẫn cười mỗi ngày, vẫn ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc, chẳng có gì thay đổi trong cuộc sống... Có chăng chỉ là thiếu 1 người bên cạnh, quan tâm và coi em là 1 người quan trọng....Có chăng chỉ là cảm giác cô đơn, chỉ là nỗi nhớ....
 
Nếu như anh đã tìm thấy 1 người bên cạnh, nếu như vị trí đã từng là của em trong lòng anh đã là của người khác thì em chúc anh hạnh phúc! Dù trong lòng em...
 
Cuối cùng hôm nay em đã hiểu, không còn trách móc, đau khổ hay buồn phiền.... Xin lỗi vì thời gian qua e chẳng hiểu anh dù chỉ 1 chút... Em chỉ biết nói em yêu anh mà không biết anh cần gì và muốn gì... Cuối cùng anh vẫn là anh....
 
Truc Nguyên
Ảnh minh họa: Ilissa
 
  • Thế đâu phải chia tay…
 
Lời tác giả: “Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ “yêu”: quá khứ của nó không đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn tương lai vẫn còn ở thức điều kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn cứ đến bên mỗi người như một món quà mà Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân lên trong muôn vàn cung bậc của xúc cảm.”

Blogger Ice : Lạnh nhưng… ngọt
 
Đêm

Thành phố như khoác lên mình một tấm áo mới trong ánh đèn lung linh với những màu sắc biến ảo. Màn đêm buông xuống kéo trùng cái ồn ào, xô bồ của cuộc sống thường nhật. Đêm, thu lại ở một góc nhỏ của phố phường, để lắng nghe hai con tim đã không còn chung một nhịp đập.

- Mình… dừng lại ở đây thôi, em nhé. Anh không muốn tiếp tục thế này nữa !

Em nhìn tôi không chớp mắt. Cái nhìn thẳm sâu như muốn kiếm tìm một sự thật ẩn trong đó.

- Anh thực sự muốn như vậy?- Em khẽ hỏi.

1s…2s…3s…Thời gian như đứng lại. Phải chăng cuộc sống vốn vẫn vậy, luôn có quá nhiều câu hỏi và quá ít câu trả lời. Hay bởi, lúc này câu trả lời tốt nhất là sự lặng.

Hàng mi dài khẽ cụp xuống. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng trên môi em mang theo cả một nỗi sầu khôn nguôi.

- Em hiểu rồi…

- …

- Taxi…

Em sải bước thật nhanh về phía chiếc xe. Muốn kéo em lại nhưng những lời đã nói ra…Tất cả như kìm chân tôi lại. Chiếc taxi phóng vụt qua tôi, khuất bóng phía chân cầu.

Còn mình tôi với những ngọn đèn đêm.
 
Ngày không em…

Tiếng chuông báo thức réo inh ỏi vang khắp căn phòng. Tỉnh giấc. Đầu đau nhói Mùi rượu vẫn bám trên cơ thể. Đêm qua, chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu. Chỉ biết càng uống càng tỉnh và chẳng thể quên…Trong khoảnh khắc, tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình. Ngỡ như mơ nhưng đó là sự thật. Một lựa chọn của chính tôi.

Trước khi gặp em, mọi người trong công ty gắn cho tôi cái mác “robot”. Nụ cười vắng bóng trên khuôn mặt tôi cũng tựa như mưa chẳng mấy khi ghé thăm sa mạc. Sự lạnh lùng toát ra từ vẻ ngoài. Ngày ấy, tôi lao vào công việc, vắt kiệt sức mình vào những dự án mới nối tiếp…Tất cả những gì tôi làm khi đó chưa hẳn bởi nhiệt huyết của một chàng trai 22 tuổi mà cốt yếu tạo cho mình một cái “vỏ bọc” để chốn tránh, để lãng quên những nỗi buồn ẩn sâu, để xoa dịu phần nào những vết thương vẫn còn rất mới trong tim vần nhói đau hàng đêm… Thật chẳng khác nào “robot”. Không sống thật vớ chính bản thân mình. Ngột ngạt, bức bí và có chút hèn nhát nhưng đó lại là cách sống mà tôi đã chọn.

Cuộc đời vốn chẳng phải một con đường thẳng tắp mà còn biết bao đường vòng, lối tắt.Và ngày tôi gặp em, vào đúng thời điểm ấy cũng là khi một ngã rẽ mới được mở ra. Em bước vào cuộc sống của tôi thật nhẹ nhàng. Em đến, băng lại vết thương trong lòng tôi bằng những chiếc băng keo của sự quan tâm chân thành và thấu hiểu thật sự. Em đến sưởi ấm con tim tôi lạnh giá để thêm một lần nó lại biết rung động sau bao lần tự hứa khép cửa trái tim và sẽ chẳng để ai bước vào. Em đã mang một điều thật quý giá trở lại bên tôi. Đó là tình yêu. Và từ ngày ấy, “robot” biết cười !

Duyên may đã mang đến một tình yêu mà tôi không ngờ tới. Gần hai năm là một quãng thời gian hạnh phúc bên em. Lẽ ra, tôi sẽ là người hạnh phúc. Có điều…trong tôi, một người đàn ông, vẫn luôn tồn tại con người tham vọng. Tình yêu của em đã là động lực để nó được tiếp thêm sức mạnh. Nhưng trớ trêu thay, tình yêu của em càng lớn bao nhiêu thì con người tham vọng đó càng lấn át con người tình thương trong tôi bấy nhiêu. Mỗi phút giây trôi qua khiến tôi hạnh phúc hơn nhưng cũng dễ bị tổn thương hơn và đã có lúc sự yếu đuối hiện diện trong tôi. Vì chính tôi đang làm người tôi yêu tổn thương thật nhiều, dù chưa một lần em nói ra điều đó nhưng tôi đọc thấy tất cả qua ánh mắt nâu buồn và những khoảng lặng chẳng nói thành lời khi bên em. Thẳm sâu trong lí trí vẫn luôn mách bảo, nếu yêu em, tôi phải rời xa em vì nếu tiếp tục với tôi, em sẽ tổn thương thật nhiều. Tôi không xứng đáng với tình yêu của em. Khi nhận ra điều này cũng là lúc tôi biết…một ngày nào đó tôi sẽ mất em…

Và, cái ngày đó chính là ngày hôm qua.

Tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình như chưa từng đến. Em có thể oán hờn tôi là một kẻ vô tình. Nhưng tôi không muốn một ngày nào đó chính tôi lại là kẻ bóp nghẹt con tim của người con gái đã mang tình yêu đến bên tôi và thay thế nụ cười trong veo của em bằng những giọt nước mắt đắng chát. Tôi không muốn như thế. Tình yêu nơi con tim tôi dành cho em vẫn còn vẹn nguyên nhưng tôi đã đánh đổi…Có lẽ đó cũng là lần sau cuối tôi khiến em phải đau lòng. Tàn nhẫn với em, cũng là tàn nhẫn với bản thân. Vết thương ấy sẽ mãi nhức nhối không thôi bởi vì yêu em, tôi đã từ bỏ chính em !

Ngày không em, chẳng còn dư vị cả sự ngọt ngào từ những niềm vui nho nhỏ mà em mang lại.

Ngày không em, chông chênh nhớ…

Ngày không em, cuộc sống của tôi thiếu đi thật nhiều…

Ngày không em, tôi quay trở lại với cuộc sống trước kia, khoác cho mình một “vỏ bọc” lạnh lùng hơn trước. Chưa khi nào tôi sợ những phút giây ngơi nghỉ như lúc này. Bởi đâu đó trong con tim tôi vẫn luôn có bóng hình em, từng suy nghĩ vẫn hướng về em. Và lòng tôi lại nhói đau…

Lao đầu vào công việc như một kẻ điên dại, tôi đổi lại được sự thăng tiến trên thang danh vọng. Đó là thành công do chính tôi tạo dựng bằng khả năng của mình. Đáng tự hào, đáng vui. Vậy mà trong tôi, niềm vui ấy chưa bao giờ trọn vẹn khi chính những lúc đó sự cô đơn bủa vây lấy tôi, chẳng có lấy một người hiểu mình để sẻ chia. Với thời gian, tôi đã cố làm cho mình nghĩ rằng tôi đã quên em. Nhưng , không có em, tôi nhận ra, mình sẽ luôn cảm thấy cô độc.

Cuộc đời như một trò chơi tung hứng với năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tình yêu. Tung chúng lên không trung, ta sẽ thấy ngay công việc là quả bóng cao su vì khi rơi xuống đất nó sẽ lại nảy lên. Nhưng bốn quả còn lại đều là những quả bằng thuỷ tinh. Nếu lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị hư hỏng, thậm chí bị vỡ nát. Chúng không bao giờ trỏ lại như cũ. Tôi đã tung hứng quả bóng công việc thật tài tình. Nhưng quả bóng tình yêu thì không. Tôi đã để nó tuột ra khỏi tầm tay mình. Để tới bây giờ, hơn lúc nào hết, tôi mong có em bên cạnh, như ngày xưa. Nhưng, có lẽ đã quá muộn màng…
 
Ảnh minh họa: Myryelfe
Ngày không anh…

Chiếc taxi khuất bóng dần và dừng lại ở phía dưới chân cầu.

Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết, đêm đó đâu chỉ có mình anh đứng lặng hàng giờ trên cầu. Mà còn một người đã thu cả bóng hình anh từ phía xa qua đôi mắt nhoà lệ. Là em.

Thượng đế đã ban cho mỗi con người một món quà đặc biệt, đó là tình yêu. Khi món quà ấy được trao tặng đi cũng là lúc tình yêu đâm chồi nảy lộc với những điều kì diệu và bí ẩn của nó. Ở đúng vào thời điểm đó, em đã gặp và trao món quà đó vào tay anh. Chưa một lần em tự hỏi, anh có xứng đáng với nó hay không? Chỉ bởi tình yêu đâu phải món hàng ngoài chợ để mà mặc cả. Em đã trao nó đi mà không toan tính thiệt hơn.

Em không thể lựa chọn tình yêu nhưng tình yêu đã lựa chọn em. Và em đã đón nhận khi tình yêu đến từ nơi anh. Bao vui buồn, niềm hạnh phúc cũng như những nỗi khổ đau… đã được san sẻ trên suốt nẻo đường yêu. Nhưng ngày hôm nay, anh đã trao trả lại món quà ấy lại cho em. Có điều, nó không còn như trước nữa…

Ngày không anh, thời gian như trôi chậm lại. Em chìm trong hồi ức của những ngày đã qua. Từ mai, em sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới vắng anh trong đó. Em vẫn luôn nghĩ, mình đủ mạnh mẽ để bước về phía trước. Vấn đề chỉ là thời gian bởi nếu như tình yêu khiến người ta lãng quên thời gian thì chính thời gian cũng khiến người ta lãng quên tình yêu. Nhưng thật sự khó vô cùng khi nỗi nhớ trong em vẫn thật đậm sâu và cho tới ngày ấy, con tim em sẽ chỉ là một khoảng trống vô định.

Ngày không anh, em chẳng còn được thu mình nhỏ nhắn trong vòng tay anh ấm nồng.

Ngày không anh, đã bao lần sâu thẳm trong lòng em tự hỏi: ở nơi kia, trong một phút giây nào đó, anh có còn nhớ tới em?

Ngày anh để em ra đi, trước sự im lặng không nói, có một điều em vẫn mãi đinh ninh rằng: “Thế đâu đã phải là chia tay!”

Và, nếu có một cơ hội cuối trở lại tìm nhau, liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân để hàn gắn những mảnh vỡ nơi con tim em?
 

Ảnh minh họa: Valentina Kallias
 
“Boomerang tình yêu”…

Nỗi nhớ em da diết dẫn lối, đưa tôi trở về những miền kí ức, trở về nơi ghi dấu bao kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng tôi. Đúng ngày này, hai năm về trước, có một người con gái đã đổi tên cây cầu vượt thành “cầu vồng nhân tạo” trong tiếng cười trong veo để ghi dấu tình yêu của chúng tôi. Cũng chính là người con gái ấy đã mang lại nụ cười, khiến tôi biết cố gắng trong suốt những tháng ngày sau đó. Nhưng cũng tại nơi đây, bằng chính lựa chọn của mình, tôi đã để em ra đi. Tôi luôn nghĩ một mình sẽ mạnh. Yêu thương làm tôi mất đi sức mạnh đó. Nhưng, tôi đã nhầm! Khi đứng ở đỉnh cao của thành công, danh vọng và tiền tài, có lẽ cũng là khi con người ta cảm thấy cô đơn hơn cả nếu chẳng có lấy một người để sẻ chia. Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận thấm thía điều đó. Vắng em, mới biết tôi cần em tới nhường nào, mới hiểu em có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi xiết bao. Vắng em mới thấy, con tim lạnh giá.

Tôi đứng đó, trơ trọi. Ánh đèn đêm nhoè dần qua khoé mắt cay cay.

Trong khoảnh khắc, ngỡ như mơ, một bàn tay khác đan vào tay tôi. Phút chốc, khoảng trống giữa những ngón tay tôi được lấp đầy bằng những ngón tay nhỏ bé mà thật ấm áp. Bàn tay ấy đã quá thân thuộc với tôi. Bàn tay của yêu thương, của Em - người con gái tôi yêu!

- Đó đâu là chia tay, phải không anh…?

Nếu tình yêu có điều kì diệu thì chính là khoảnh khắc này đây. Chiếc “boomerang tình yêu” đưa em trở lại bên tôi.

Xiết chặt tay em và sẽ không bao giờ tôi đánh rơi những yêu thương một lần nữa bởi một mình thì đi nhanh hơn nhưng có hai người sẽ đi được xa hơn.
 
  • Blog Radio chuyển thể từ email: Cá Rô – Truc Nguyen - Ice

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 
 

ko có a thì chợ vẫn vui . đã sống trên đời thì phải biết chấp nhận.

 
 
 
 

cam on nguoi phu nu vua kip den sau emsu noi tiep ngau nhien hay chi la dinh menhanh ah.khi tinh yeu ra di dung vi nhung chuyen da qua ma nhu thanh xa la.vi min da tung thuoc ve nhau.em xep anh vao mien ki uc mang ten ki niem.anh hanh phuc nhe

 
 
 
 

bài viết làm mình thật sự cảm động và muốn khóc vì mình cũng là người con gái bị tình yêu bỏ rơi

 
 
 
 

Thế đâu phải chia tay, em nói với tôi rằng mình chia tay qua chiếc điện thoại đó sao? Tôi ghét như vậy. Anh vẫn còn yêu em........

 
 
 
 

Em ơi em vì sao em đến để phút cuối chỉ còn lại mỗi anh ... Tự quên em

 
 
 
 

nhạc và lời của IT'S NOT GOODBYE quá tuyệt , hợp vs Thư gửi người yêu cũ ^^

 
 
 
 

tình yêu là một món quà vô giá mà thượng đế đã ban tặng chúng ta;vì vậy khi yêu thì hãy yêu bằng trọn con tim đễ dù khi ko còn bên nhau nữa cũng sẽ không phải buồn,phải hối tiếc.và khi đã trở thành người yêu cũ của nhau thì vẫn cứ mỉm cười và chúc cho người ấy hạnh phúc

 
 
 
 

quả bóng tình yêu ?,"tôi mong có ngày em trở lại nhưng có lẽ quá muộn màng".Không! những điều đặc biệt nhất đến từ những lúc ta không ngờ nhất và tình yêu sẽ mang những người yêu nhau về với nhau.

 
 
 
 

Cảm ơn bog radio đã nói hộ cho tình cảm của mình.Mọi thứ đã qua và tất cả vẫn tốt.Ngày mai vẫn tươi đẹp.

 
 
 
 

Cho mình xin tên bài hát từ đoạn "Ngày không anh" nhé !

 
 
 
 

anh à! vậy là Anh đã đi thật rồi sao? anh sẽ không phải là một nữa của em ah? em không muốn và em không tin đâu. anhowi1! em phải làm sao để ta lại bên nhau? em nhớ anh,nhớ anh rất nhiều

 
 
 
 

tình yêu thật kì diệu phải không?..."Vấn đề chỉ là thời gian bởi nếu như tình yêu khiến người ta lãng quên thời gian thì chính thời gian cũng khiến người ta lãng quên tình yêu"đừng để tuột mất những yêu thương nhé....

 
 
 
 

các bạn hãy mạnh mẽ lên, cuộc sống còn nhìu điều thú vị lắm,ko cần phải đau khổ vì một người như thế. "Chia tay 1 người là cơ hội để đến và tìm hiểu 1 người khác"

 
 
 
 

Mình cũng là một người từng bị ty rời bỏ nhưng cs la một chuỗi những lựa chọn có lẽ bạn đã lựa chọn sai nhưng rồi bạn sẽ có lựa chọn đúng. Đừng vì thế mất đi niềm tin cũng như ty vao cs. Mỗi một cánh cửa đóng vào sẽ có một cánh cửa khác mở ra.Chúc mọi người luôn tìm được cánh cửa hp riêng cho minh!!!

 
 
 
 

bai nay minh nghe hok thay hay lam. hok thay cam dong . chac minh hok co chung voi bai viet nay

 
 
 
 

bài viết hay quá, đọc mà em như thấy mình trong đó chỉ có điều em không được may mắn như anh chị. hì. không sao, vì quả bóng tình yêu của em chưa vỡ. hì

 
 
 
 

khi nghe bài viết này mình như được sống thật với cảm giác của mình.cảm ơn blogradio nhé

 
 
 
 

tình yêu là mọy thứ gì đó khó có thể định nghĩa rõ ràng được............ nhưng tôi sợ tình yêu tôi sợ sự lừa dối, tôi rất sợ .........

 
 
 
 

Ta cười nhưng lòng ta rỉ máu!

 
 
 
 

Nước mắt vẫn rơi mỗi khi đêm về. Tim vẫn nhói đau mỗi khi nhớ về anh. Kí ức xưa vẫn ùa về vô thức mỗi khi cô đơn giữa đêm lạnh...nhưng...xa rồi! Anh sẽ mãi chỉ là kí ức trong em - một kí ức buồn đâu phải chỉ riêng em, phải không anh???

 
 
 
 

cho mình hỏi bài nhạc nèn không lời phần đầu tên là gì vậy

 
 
 
 

cam dong wa .!

 
 
 
 

ai chi minh cach tai blog ve dien thoai nha...

 
 
 
 

lam sao em quen duoc anh day .em x song that tot de jui gap anh em x cam thay tu hao vui ve va hoi anh em van tot anh thi sao

 
 
 
 

it's not goodbye.yêu là cùng nhau chia đôi nỗi buồn,là cùng chung vui phút giây hạnh phúc.XD

 
 
 
 

Blog nay hay,cung tu nhien nua,ai cung se buoc qua nhung con duong nhu the,nhung nhung dieu da qua ko mang lai ton thuong,no la nhung trai nghiem cua cam xuc,de moi nguoi biet hoc cach tran trong minh,tran trong nguoi,minh doc cung thay co ji day giong con duong cu cua minh,cung giat minh nho,nhung mim cuoi,vi no la ky uc,ko thay nhoi dau,ma thay cam xuc dong day de yeu thuong nguoi dang yeu thuong thuc su,cac ban cung the nhe,cau noi ve cach chia thoi cua dong tu yeu rat hay,hi vong ai cung su dung no duoc o day du cac thi,va dung lai o tobe going to tren con duong hanh phuc nhe

 
 
 
 

sẽ có những thứ không thể nào hiểu nổi và có thể mình đang sai lầm nhưng vẫn đang cố gắng làm.

 
 
 
 

doc bai nay co doan lam cho minh cam thay nghet tho.boi vi minh cung bi ty roi bo.ng do ra di lam tim minh co luc tuong nhu muon vo tung.tu truoc den gio minh nghi se ko y vay ma...dau tim wa.....gio day minh cung ko con du niem tin de trao cho 1 nguoi khac nua

 
 
 
 

Tôi chưa từng được yêu, chưa từng biết tình yêu là gì, chưa từng có cảm giác nhớ, mong, vui, buồn hay hạnh phúc...Nghe những câu truyện trong blog...tôi muốn được yêu. Tôi muốn được cái cảm giác mà các tác giả đã và đang cảm nhận. Liệu tôi co phải là kẻ đang cô đơn không? Tôi chỉ biết học, bạn bè và gia đình. Tôi không hề quan tâm đến cái cảm giác của tình yêu giữa girl và boy. Giờ đây tôi thèm cảm giác đó. Tôi thèm được ai đó ôm từ sau lưng, tôi thèm đuọc ôm ai đó từ phía sau, tôi thèm được ai dó quan tâm chăm sóc, tôi thèm được người nào đó dắt tay tôi đi,tôi thèm....rất nhiều. Tôi muốn.Ngày hôm qua, học quá mệt mỏi, tôi đã lang thang trên con đường ở Taiwan, bỗng dưng...cái dáng vẻ của Hà Nội sao bỗng dưng hiện diện nơi đây. Có mùi hoa sữa, có chút mưa phùn, có chút gió, nhưng...chỉ có mỗi tôi với chiếc xe đạp. Mùa hè sắp hết rồi, thu sắp sang và học kỳ mới của tôi sắp bắt đầu, lại bù đầu vào hoc, bù đầu vào với những dự định...cái khoảng trống dành cho tình yêu ở đâu?

 
 
 
 

hay lemminh se co gang hok de mat ty cua minhV oi! AYE

 
 
 
 

vi yêu thật lòng thì như vậy bạn ah

 
 
 
 

ĐƠN GIẢN ĐÓ LÀ MỘT CÂU CHUYỆN RẤT HAY.

 
 
 
 

nho ko anh ,minh da danh cho nhau nhung tc chan thanh nhat.em da yeu anh bang tat ca con tim de rui khi xa nhau em ko the nao chap nhan dc dieu do .minh van con voi nhau bao nhieu ki niem bao giac mo con rang do vay ma hom nay ..... den gio phut nay em van ko the tin la minh da mat nhau

 
 
 
 

tôi cũng đã từng có lúc cảm thấy rằng cuộc sống của mình thật ý nghĩa,thật hạnh phúc.nhưng tôi không biết rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời,đắng cay mới là những gì tôi cảm nhận được sau một khoảng thời gian ngọt ngào.không phải ai cũng cảm nhận được tình yêu nơi cuối con đường.hãy trân trọng và cố gắng giữ lấy!

 
 
 
 

có một ngày nào đó bất chợt muốn thấy ngày hôm qua!..."Ấy có ổn không?"...nhưng thật khó.

 
 
 
 

Khong so dau. Ma so lam nguoi khac dau.....

 
 
 
 

Người yêu cũ à. Anh đã muốn ra đi và em ko thể giữ anh ở lại bên mình. Em đã nói anh hãy nắm tay em thật chặt, nhưng anh đã làm gì? đã buông tay em thật nhanh. Em không đủ lớn trong anh để anh có thể gạt bỏ người con gái ấy ra khỏi cuộc sống của anh. Tại sao anh nói rất nhiều yêu thương với em và sau em anh lại nói những điều đó với người con gái âý?có lẽ chỉ có anh mới có thể trả lời được câu hỏi này. Em không thể quên anh và em biết chắc rằng thời gian tới em sẽ sống trong nỗi nhớ anh quay quắt. Có bao giờ anh chợt nhớ tới em...

 
 
 
 

Quá khứ sẽ vẫn mãi là Ký ức vẫn mãi còn đó.không cần phải quên bởi nếu chỉ là giả vờ quên thì chỉ càng khiến cho bản thân thêm đau đớn. tôi cũng hy vọng rằng một ngày nào đó t có cơ hội gặp lại ng cũ để có thể nói rằng chào anh...! em vẫn tốt còn a thì sao.

 
 
 
 

em se song that tot. se tap wen anh, wen di nhung ki niem. tu day minh da la nguoi yeu cu cua nhau. hi vong sau nay gap anh em cung co the noi:"em rat tot, con anh thi sao?"

 
 
 
 

chot con mua di qua lam con tim em sot xa.giot nuoc mat bo my lan xuong khoe moi khe nhoa .nho luc xua ta con hua cung nhau tinh ta phong ba bao to van lun cung nhau.ngay anh cat buoc di de lai day nhung gi chi con nuoc mat moi nhung trang giay em dang cam chen tay .anh hoi neu mun nhu the xin anh mot lan o day va noi anh khong can em nua dau.gio em cung da say ben ly rieu nuoc mat cay tinh chot chao anh chon ven 1tinh yeu ,da ngot con mua ma long van dau rat lau tham mong con dau luot qua trai tim that mau .

 
 
 
 

Em thấy blog radio rất hay và có ích,em muốn chèn nó vào blog cảu mìnhMong ban quản trị cháp thuận cho em

 
 
 
 

M thích lắm bạn a! Vì có thể ngay lúc này nó là cảm xúc của m!

 
 
 
 

Neu nhu 2 nguoi khong the tro ve ben nhau duoc thi sao nhi?co le nguoi con trai se phai an han ca doi.cam on blogradio vi cau chuyen day y nghia

 
 
 
 

Blog này rất hay

 
 
 
 

minh da chia tay tu lau lam rui ,ma cam giac trong em nhu may vua qua day .trai dat luc nao cung quay chon jui em gap anh di cung voi nguoi con gai khac nguoi con gai dang dung ben anh khe chao nu cuoi hon nhien cung anh hanh phuc biet bao .tu khi 2ta chia tay cho den bay jo em van cam thay nhu la giac mo .nhay khong anh em song trong noi that vong cuoc tinh doi ta cung bao loi anh uoc then gio anh hanh phuc ben ai chi con mot minh em lang le buoc di .gio em xe khong duoc phep ngan anh chon ai yeu ai va cung khong the ngan moi khi anh buong loi ta chiia tay .nhung em hua em xe khong khoc khi anh ben nguoi cho dau trong tim em ngan lan don dau .khi xa anh em da tap cho minh cuoc song thieu vang anh du rat kho khan nhung em cam thay minh manh me hon can dam hon .doi khi em cung mun chay lai om cham lay vong tay anh nhung do chi la giac mo dung khong anh .em se song cho em cho nhung ji da qua va khi gap anh em xe mim cuoi d anh duoc yen long va vui ben tinh yeu moi

 
 
 
 

ukm hay

 
 
 
 

Hay lam

 
 
 
 

Bài này giống tâm trạng của mình!Mình từng chờ đợi suốt 2 năm mong anh cho mình 1 cơ hội,nhưng giờ anh ấy đã có 1 gia đình.Ước gì trí nhớ có thể như 1 chiếc máy tính chỉ cần ctrl+delete là có thể quên đi mọi thứ một cách vĩnh viễn.Dẫu biết thời gian sẽ làm phai nhoà mọi thứ nhưng sao lâu quá!

 
 
 
 

e như thế , còn a thì sao . Bỏ rơi e 1 cách vội vã , đau đơn chỉ mình e biết . buồn +buồn mà thôi . vì sao e lại gục ngã , vì sao e lại khóc nhiều như thế , những giọt nước mắt đắng ngắt như thế cứ rơi mỗi đêm . bjo a đang vui đang rất vui bên người ta . a đã xóa đi tất cả , tại sao chứ . e không muốn đối mặt với sự thật đó . e viết blog muốn sẻ chia cho a vậy mà a lại xóa tên e , xóa nick e . e biết làm sao để quên đi a , quên đi cái hình bóng cứ dai dẳng theo em mãi .

 
 
 
 

Yeu gan 3 nam,cho doi gan 2 nam de biet y dinh tuong lai cua a co minh ko.vay ma gio day a lai chon nguoi con gai khac.suot 2 nam qua minh van am tham hi vong a se nghi lai nhung a chi lam minh them dau kho.yeu nhau vay ma chi vi ly do gia dinh noi khong hop tuoi ma a ko muon tien xa hon nua,lieu do co phai la ly do chinh dang ko a.a that su lam e rat buon.

 
 
 
 

mình cũng từng có tình yêu rồi cũng từng quay lại vì nghĩ là tình yêu của người ta vĩ đại lắm, có thể bỏ qua tất cả để quay lại nhưng mình đã sai sai nghiêm trọng vì người ta thực sự đã có người khác và chỉ mún tìm lại cái mà mình bị đánh cắp thui

 
 
 
 

hay

 
 
 
 

Bài viết hay quá! Cảm ơn tác giả.

 
 
 
 

Câu chuyện đầu tiên cứ như là viết tiếp câu chuyện của blog radio 126 : ( Mình yêu nhau lại từ đầu được không e ?) vậy. Cũng có bản nhạc 10 năm , cũng cách viết văn như vậy. Hay thật... Đôi khi tình yêu là như thế

 
 
 
 

Tại sao không phải là Anh rất nhớ em và luôn mong em trở về.....Tại sao em cứ phải chạy trốn vậy???

 
 
 
 

rat hay,blog radio chua dung that nhieu dieu thu vi ma ta gap trong cs.

 
 
 
 

mat mot phut de noi " anh yeu em ". Va mat rat nhieu thoi gian de thuc hien no. Nhung cung chi mat giay de noi " minh chia tay ". Va khong biet mat bao nhieu thoi gian de co the quen di nhung ki niem cua tinh yeu do

 
 
 
 

day la bai viet ma toi thich nhat, co gai trong bai viet nay manh me qua, lieu nguoi doi co dc nhung nguoi con gai manh me nhu co ta ko,toi uoc duoc mot lan manh me nhu co ta.dung vi ao qua ma lua ao cuoc doi cua chinh ta................!

 
 
 
 

bài viêt thật hay.thank bạn Cá Rô – Truc Nguyen - Ice

 
 
 
 

giọng đọc nam nghe không biểu cảm được nhưng lại cố biểu cảm nên nghe cứ yếu đuồi giả tạo. giọng đọc nữ thì tạm được thôi.

 
 
 
 

tôi cũng đã từng yêu và từng chia tay ,hai cảm xúc đó xen lẫn vào nhau khiến tôi đôi lúc cảm thấy buồn và đau khổ .(tôi tự hỏi yêu là phải thế hay sao ?)

 
 
 
 

Cuộc đời ko như sách vỡ, đứng lên đạp lên mà đi, chứ nghe mấy cái này thì làm sao mà đứng lên, làm sao mà đạp lên,

 
 
 
 

Bai viet that la buon. Gia nhu dung gap nhau,va dung yeu nhau nua co le se tot hon. Minh cung giong co ay! Nhung minh con manh me hon nhieu.

 
 
 
 

Chuyen ke that xuc cam! no duong nhu noi lai nhung ki uc ngay xua ma` ta da trai qua. that su la hay

 
 
 
 

giọng đọc nữ hay quá

 
 
 
 

nhớ anh quá, nghe blog radio lại nhớ tới anh, e muốn ko nhớ nhưng e lại sợ thời gian lấy đi kí ức của evề anh!

 
 
 
 

Tại sao khi yêu nhau mình đâu có phải học cách để nhớ 1 người. Mà sao khi chia tay, em lại phải học cách để quên đi Anh. Nhưng Em cũng sẽ sống tốt, để khi gặp lại Anh Em sẽ k ngần ngại nói rằng: Em vẫn rất tốt, còn Anh Anh thế nào?...

 
 
 
 

cảm ơn bạn nhiều.mình đã trốn tránh nó nhưng giờ là lúc mình phải đối mặt với nó thôi..đau nhưng mình sẽ cố để vượt qua...và sẽ thành công..

 
 
 
 

người yêu cũ, em chẳng muốn phải gọi 3 từ này chút nào nhưng sự thật thì vẫn là sự thật đúng ko anh.Em sẽ cố gắng để quen...em sẽ ko buồn đâu

 
 
 
 

blog radio.Thật là hay,mình thích nghe blog lắm. đặc biệt là blog tuần này, thật hay và nhiều ý nghĩa. đôi lúc mình thấy nhiều blog giống với tình yêu của mình lắm. mình dự định sẽ thu blog bằng chính giọng nói của mình để gửi cho người mà mình yêu quý. nếu có thể các bạn hãy nghe và cho mình ý kiến nhé

 
 
 
 

Hàng mi dài khẽ cụp xuống. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng trên môi em mang theo cả một nỗi sầu khôn nguôi.- Em hiểu rồi…- …- Taxi…Em sải bước thật nhanh về phía chiếc xe. Muốn kéo em lại nhưng những lời đã nói raNgày xưa mình cũng đã từng chia tay như thế, chia tay mối tình đầu tại thủ đô, lao nhanh lên xe taxi, vẫn nghe văng vẳng tiếng người đó gọi tên mình...mình tất cả đã chấm dứt, kết thúc mối tình đầu gần 2 năm ấy, vậy mà giwof cũng gần hai năm sau khi chia tay rồi, mình vẫn không thể yêu 1 người nào khác, mặc dù mình đã cố gắng, nhưng lại càng làm những người đến sau thêm buồn, dù biết họ yêu mình thật sự nhưng mình lại ko có thứ tc mang tên là tình yêu ấy... đôi khi đọc những dòng này làm mình nghĩ tới miền ký ức gọi là"người yêu cũ" ấy vẫn thấy cái gì đó nhói lên, nhưng cái nhói đó giờ đây nhẹ nhàng hơn và có đủ tự tin để nói mình vẫn sống tốt, còn người đó có lẽ đang hạnh phúc, và đủ tự tin để chúc phúc cho người đó...đôi khi ngồi nghĩ vẩn vơ...1 nửa của mình ở đâu? em đang đi tìm anh, vậy anh tìm ai?

 
 
 
 

nếu đó là tâm trạng của một người con trai thì nó thật giống tâm trạng của minh?gặp nhau,yêu nhau,có thật nhiều ky niệm nhưng rồi lai chia tay."hạnh phúc chính là tìm thấy hạnh phúc của mình trong hạnh phuc của người khác"uh!nhưng khi bt em sắp cưới tai sao mình lại buồn như vậy?uh!dù sao mình củng dả hơn rất nhiều người bởi vì mình củn dã từng yêu và được yêu ma?cảm ơn bài viết này nhé?

 
 
 
 

e se quen dc a

 
 
 
 

bài gửi người yêu cũ: "em vẫn tốt còn anh thì sao?"tôi cũng đã từng nói câu này với mối tình đầu của mình, nhưng k phải là sau 10 năm mà là sau 3 năm. khi mà lần hẹn gặp nhau thật là khó khăn thì cuối cùng vẫn gặp được người đó. vẫn nói đc anh sau 3 năm anh vẫn rất tốt. cảm ơn tác giả đã có bài này.

 
 
 
 

bài viết rất có ý nghĩa. bạn sẽ thật sự hạnh phúc nếu yêu chân thành một ai đó.

 
 
 
 

ngày mai là tròn 3 năm tôi chia tay tình yêu của mình. thời gian có trôi đi, những kí ức cũng đôi chút đã nhạt nhòa... nhưng tôi vẫn thấy nhói đau mỗi lúc vô tình nghe bài hát mãi mãi một tình yêu. bài hát ấy anh đã từng hát cho mình tôi!

 
 
 
 

chia tay được 1 năm rồi, sao anh vẫn nhớ đến em. không biết giờ em thế nào, có khi nào em nghĩ đến anh,dù thế nào cũng mong em hp...

 
 
 
 

nỗi nhớ sẽ không gì có thể thay đổi dể dàng thế.một ngày nào đó nếu gặp lại anh tôi cũng sẽ chào anh,hỏi thăm anh CHÀO ANH,LÂU RÙI ANH VẪN ỔN CHỨ,CUỘC SỐNG DẠO NÀY THẾ NÀOBài viết rất hay,làm tôi cảm giác như chính là tâm trạng của chính mình

 
 
 
 

tinh yeu that la dep tai sao lai co phan ly nhi tai sao toi lai mat nguoi yeu qua de dang the nhi toi buon qua

 
 
 
 

giá như a cũng nghe được bài này

 
 
 
 

co nhung luc toi da tung tu hoi minh nhu the

 
 
 
 

em muốn ghét anh vì anh nói yêu em thế mà lại bỏ em một mình mà em không thể ghét. em có gắng tạo cho chúng ta 1 cơ hội để quay lại , em không bắt anh phải bên em cả đời này đâu chỉ đơn giản là em yêu anh, nhớ anh thôi mà sao anh lại im lặng đến đáng sợ vậy! e đã bỏ cái sỹ diên của mình để níu kéo anh, nhưng có lẽ chỉ mình e còn nhớ về anhtạm biệt anh, có lẽ trên đường đời này không bao giờ em được gặp lại anh nữa rồi!

 
 
 
 

bạn đa noi len nhung tam trang toi dang co.chuc ban se may man tren duong doi.se co nguoi xoa diu noi dau cho ban.minh da mat thu goi la tinh yeu dich thuc.minh da trai qua nhung ngay dai chia tay.tuong nhu da danh mat minh,nhung cung chinh vi tinh yeu do ma gio day minh minh da co cong viec.no da xua di noi buon.nhung dau do tinh yeu qua khu van luon theo minh ban a.luc nao minh cung hi vong no se quay tro lai voi minh.chuc ban co nhung niem vui va vuot qua tat ca.

 
 
 
 

e iu anh đã 3n rùi nhưng em không biết tình iu của anh có đúng như nhũng j anh noi với em không.Người ta nói khi iu nhau thì phải tin nhau đúng không anh nhưng sao niềm tin em dành cho anh it quá.Em đã tự nói với mình là phải tin anh nhưng những i anh làm khiến em không tin anh được.

 
 
 
 

Em cũng đã từng đánh mất anh, rồi tìm lại được. Nhưng bây giờ anh lại là người làm tổn thương em. Không một lời giải thích rồi anh cứ thế đi. Như chưa từng tồn tại trong cõi đời này. Em cảm thấy hối hận khi đã quen anh. Em tưởng tình yêu của em là bao dung. Em đã bỏ qua tất cả. Nhưng không ngờ em chỉ là kẻ ngốc cho anh trêu đùa.

 
 
 
 

umh. Rất cảm động. em nhớ a nhiều. Nhưng tất cả điều đã quá muân để nói nhưng điều đó. a sẽ hạnh phúc nhé.!

 
 
 
 

em nhớ anh nhiều lắm

 
 
 
 

em nhớ và yêu anh nhiều lắm

 
 
 
 

tôi rất thích blog radio,dặt biệt là blog 194.rất tâm trang!.tôi yêu blog radio

 
 
 
 

Hay va y nghia qua

 
 
 
 

Có lẽ mình cũng như bạn nên mình rất hiểu cảm giác của bạn.nhớ thương đau đớn rồi hạnh phúc rồi lại òa khóc vì cô đơn vì trống trãi. Một ngày hai ngày rồi ba ngày và có lẽ mãi mãi em đã mất anh. Cuộc sống vẫn diễn ra như bình thường mọi thứ vẫn không thay đổi chỉ có lòng em đau nhói vì nhớ anh và nhớ anh?!

 
 
 
 

bai viet that hay,ju mot nguoi da kho nhung de quen mot nguoi con kho hon.that la dau kho

 
 
 
 

hay sog tot na du c/s k nhu m ngj?canh cua nay dog lai thi canh cua kak se mo ra.hp luon cho ta pia trk dug bao jo mat niem tin.

 
 
 
 

minh rat thik bai viet nay .khi ta mun wen mot ai do ko phai la don gian.thoi gian la lieu thuoc tot nhat

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 193: Hãy để anh được bên em!   (05/08/2011)
Blog Radio 192: Chưa bao giờ anh hết yêu em   (29/07/2011)
Blog Radio 191: Những điều kỳ diệu của cuộc sống   (23/07/2011)
Blog Radio 190: Quán ngủ ngon   (15/07/2011)
Blog Radio 189: Anh đã hết yêu em   (08/07/2011)
Blog Radio 188: Bạn sẽ vẫn yêu, nếu có cơ hội chứ?   (01/07/2011)
Blog Radio 187: Gọi cho em, nếu anh chưa tìm thấy một nửa của mình   (24/06/2011)
Blog Radio 186: Bố ơi, bố ơi, bố là tất cả!   (17/06/2011)
Blog Radio 185: Nợ đời   (10/06/2011)
Blog Radio 184: Bay đi tro tàn của tình yêu đã mất   (03/06/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.