Thứ Tư, 23/5/2012, 01:47 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 199: Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người
  00:15, 17/9/2011 (GMT+7)
 


Blog Radio - Thu Phong, 19 tuổi, đang là sinh viên năm nhất của một trường đại học. Cô gái không xinh, cũng không cao, nước da ngăm đen, nói chung về ngoại hình thì cô chẳng có gì nổi bật. Tuy vậy, cô có nụ cười rất duyên, mà chỉ cần có nó cũng đánh bật những cái khuyết điểm về ngoại hình kia của cô. Cô là một cô gái đa cảm, hay suy nghĩ, nhiều lúc chỉ là những tình cảm thoáng qua trong lòng cũng làm cô băn khoăn, khó tả. Mẹ Phong thường bảo, người đa cảm sẽ khổ vì tình, mỗi lần như thế cô chỉ biết cười trừ, cô bảo cô luôn tin vào duyên số. Bề ngoài nhìn cô hơi lạnh lùng và ít nói, nhưng phải tìm hiểu và tiếp xúc nhiều thì mới hiểu hết được những điều sâu kín trong lòng người con gái này.

Bước chân vào cổng trường đại học, Thu Phong vừa vui vừa sợ, ngay từ ngày đầu cô đã thiếu tự tin ở bản thân mình. Xa gia đình, một mình giữa đất khách quê người là một thử thách quá lớn với một cô gái yếu đuối như cô. Những môn học về xã hội không phải là sở trường của cô, làm cô thấy hết sức khó khăn, thời gian đầu cô bị chứng mất ngủ, tinh thần sa sút, nhiều lúc cô cảm thấy muốn từ bỏ, muốn ngã gục. Thế nhưng, Bảo Nguyên đã xuất hiện, anh như một luồng gió mới lạ thổi vào tâm hồn của cơn gió mùa thu làm cho nó như được tiếp thêm sức sống. Bảo Nguyên học chung trường đại học với cô, trên cô một khóa, hai người vốn dĩ đã quen nhau từ hồi học cấp 3, nhưng lúc đó cô học được 1 năm thì chuyển trường nên hai người cũng chẳng có chút ấn tượng nào. Biết cô thi vào chung trường với mình, Bảo Nguyên chủ động xin số điện thoại từ một người bạn của cô và liên lạc với cô. Giữa biển người rộng lớn, họ tình cờ gặp được nhau, đó có phải là duyên phận?

Bảo Nguyên bước vào cuộc đời cô từ đó, cô quen dần với những tin nhắn hỏi thăm của anh hằng ngày, những bài học ở trường đã không còn quá khó với cô khi đã có anh tận tình chỉ dạy. Cô dần lấy lại sự tự tin, yêu đời và vui vẻ như trước đây. Cô hòa đồng hơn, có thêm nhiều bạn mới, và không biết từ lúc nào trong cô đã nảy nở một tình cảm đặc biệt cho Bảo Nguyên, cô nhận ra mình đã yêu anh. Thế nhưng, cô không dám mở lời, cô sợ bị từ chối, tình cảm của anh với cô nhiều lúc cũng làm cô nghĩ là anh yêu cô thật, nhưng khi anh chưa nói ra thì cô vẫn chưa thể chắc chắn. Thà cứ như thế này, còn hơn nói ra rồi bị từ chối, lúc đó thật là khó xử, cô không muốn mất anh.

Ảnh minh họa: kyrateppelin-d47272y

Sau 5 tháng quen nhau, Bảo Nguyên tỏ tình, đó là điều làm cho Thu Phong vô cùng bất ngờ, mặc dù cô cũng yêu anh và rất muốn nhận lời nhưng Thu Phong lại đắn đo trước những lời mẹ dặn ngày cô lên đường đi học: “Đừng nên yêu sớm con à, con chưa đủ chín chắn đâu, mẹ sợ con sẽ bị tổn thương”. Nhưng chuyện đời có ai biết trước được, duyên đến, duyên đi, lí trí đôi lúc cũng phải chịu thua và phải lắng nghe theo nhịp đập của con tim. Thế là cô nhận lời yêu Bảo Nguyên, họ ở bên nhau vô cùng hạnh phúc, hằng trăm tin nhắn được gửi đi hằng ngày. Đã có nhiều lần cô nằm gọn trong vòng tay anh, hai người cứ thế ngồi bên nhau bên bờ hồ, nhìn dòng nước khẽ trôi, cô cảm thấy hạnh phúc biết bao, mong cho thời gian chỉ mãi dừng lại ở khoảnh khắc hạnh phúc này. Mỗi lúc như thế, Bảo Nguyên thường siết chặt cô vào lòng, anh nói yêu cô và mong cô sẽ là mối tình cuối cùng của anh. Có những lúc anh nhìn xa xăm và kể về mối tình đầu của mình, ánh mắt anh rất lạ làm cô băn khoăn nhiều lắm nhưng cô không muốn nghi ngờ anh, cô nghĩ đã yêu thì phải tin tưởng nhau, như vậy tình yêu mới được bền chặt. Anh dường như cũng đoán được những suy nghĩ của cô, ôm cô vào lòng và nói: “Đừng nghĩ lung tung nhé nhóc, anh quên hết rồi, trái tim anh giờ đây chỉ có mình em thôi”. Môi anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô, khiến những suy nghĩ mơ hồ đó cũng dần tan biến.

Thế nhưng, cuộc đời là đầy những bất trắc mà con người ta không thể lường trước hết được. Sau 3 tháng yêu nhau, Bảo Nguyên nói lời chia tay. Điều làm Thu Phong đau lòng nhất là lời chia tay đó được nói ra khi mà chỉ 2 tiếng trước anh và cô vẫn còn gọi nhau là “vợ- chồng”. Lí do chia tay là do anh nghĩ cô không hợp với gia đình anh, cô quá trẻ con, yêu cô làm anh phải lo nghĩ nhiều chuyện, anh muốn toàn tâm toàn ý học hành và lo cho sự nghiệp. Thu Phong khóc nhiều lắm, cả đêm cô không chợp mắt dù chỉ là một phút, chỉ mong trời nhanh sáng để tìm gặp anh hỏi cho rõ mọi chuyện, cô không tin người mà cô đem hết lòng yêu thương và tin tưởng lại vô trách nhiệm như thế, cái lí do chia tay ấy cô thật không thể chấp nhận.

5h sáng cô đón chuyến xe buýt đầu tiên để đến chỗ anh, trời lất phất mưa, người cô run lên vì lạnh, lòng cô nặng trĩu nhưng trái tim cô thì vẫn le lói một hy vọng, rồi anh sẽ đứng trước mặt cô, ôm cô vào lòng và nói “ Tất cả chỉ là giấc mơ thôi em à”. Cô không biết phòng trọ của anh, chỉ là có lần anh bảo cô đứng chờ ở một chỗ gần đó, thế nên cô đứng chờ ở chỗ cũ. Cô gọi điện cho anh, không có tiếng nhấc máy “Là anh không muốn nghe hay anh đang ngủ?”. Cô bấm số, gọi liên tục, 1 tiếng rồi 2 tiếng, trời vẫn mưa và hai chân cô đã mỏi nhừ, nhiều lần suýt ngã quỵ nhưng lòng tự nhủ lòng nhất đinh phải gặp được anh. Cuối cùng Bảo Nguyên cũng đứng trước mặt cô, mắt anh đỏ hoe, có lẽ anh cũng đã khóc. Cô đã hỏi anh nhiều lần, thậm chí hét lên hỏi anh “Tại sao?”, nhưng vẫn chỉ là những lí do đó, cô không tin nhưng vẫn không thể làm gì được. Anh là mẫu con trai lạnh lùng, đó là mẫu con trai mà cô thích nhưng giờ đây sao anh đứng trước mặt cô mà cô lại cảm thấy xa lạ quá, tại sao con người lại thay đổi nhanh chóng như thế, anh lạnh lùng tàn khốc đến mức đáng sợ. Anh đưa tay nắm chặt tay cô, mong cô hãy hiểu cho anh, cô đưa tay hất mạnh bàn tay ấy : “Tôi hiểu cho anh, thì ai sẽ hiểu cho tôi, tôi hận anh!”. Nước mắt lã chã tuôn rơi, cô quay lưng ra đi, anh chạy theo cô nhưng cô hết lần này đến lần khác lên tiếng đuổi anh: “Anh sợ tôi đi tự tử à, anh không đáng đâu, đừng xem thường tôi như thế, tôi căm thù anh, tránh xa tôi ra, để tôi yên”. Bước chân nhỏ dần và mất hút, anh không đuổi theo cô nữa, cô ngồi sụpxuống,ngửa mặt lên trời để cho những giọt mưa rơi xuống mặt, đau buốt… “Em và anh đã thật sự kết thúc hay chúng ta chỉ lạc mất nhau?”

Đó là thời gian mà Thu Phong phải ôn thi học kì, thế nhưng tinh thần cô ngày một sa sút, cô ốm 2 tuần liền, người gầy đi trông thấy, hằng đêm những kí ức, nỗi nhớ ùa về như dày xé trái tim cô, cô không thể quên anh, vừa hận vừa yêu, rồi cô sẽ ra sao nếu như cô cứ như thế này?...Mùa thi thế là cũng trôi qua, Thu Phong dần bình tâm lại, kết quả bài thi không được tốt, thế nhưng nghỉ hè là cô lại được về nhà, về với mẹ, lòng cô rồi sẽ bình yên lại, cô sẽ quên được anh. Ngày cô ra ga về quê, trời mưa tầm tã, lòng cô nặng trĩu, sao lúc nào cũng là mưa, mỗi lần trời mưa cô lại nghĩ đến anh. Tàu chuyển bánh, tựa đầu nhìn mưa từng dòng rơi bên cửa sổ cô buồn vì mối tình đầu tan vỡ nhanh chóng đến không ngờ. Bỗng điện thoại có tin nhắn, là tin nhắn của anh, biết hôm nay cô đi anh nhắn tin bảo cô nhớ giữ gìn sức khỏe, hãy quên anh đi và chúc cô hạnh phúc. Tại sao lại như thế, từng hứa suốt đời này sẽ mang lại hạnh phúc cho cô rồi cũng chính anh làm tim cô tan nát, giờ đây còn có tư cách nói tiếng chúc cô hạnh phúc ư?, thật giả dối hết sức. Cô hận anh, một lần nữa nước mắt lại rơi vô nghĩa.

Ảnh minh họa: incredi-d472z7p

Về nhà, cô lao mình vào những cuộc chơi cùng bạn bè, cô cố tìm mọi cách để quên anh, thế nhưng hình như càng cố quên thì sẽ càng nhớ, nhiều lúc cô cảm thấy căm ghét chính bản thân mình nhưng hình bóng của anh thật sự đã chiếm hết tâm trí cô. Tình cờ cô đọc được ở đâu đó rằng: “Nếu không thể quên, không thể từ bỏ thì hãy chấp nhận đau khổ đi”. Cô nhận ra cô cần anh đến thế nào, vứt hết cái tôi của bản thân mình cô nhắn tin cho anh. 2 tháng sau khi chia tay cô lại có thể bình tâm và nói chuyện với anh, và anh cũng đã thú nhận với cô, lí do khiến anh chia tay cô không phải do cô mà là vì anh. Anh đã không quên được mối tình đầu, đến với cô chỉ là muốn tìm cách để quên đi, nhưng khi ở cạnh cô, đi bên cô anh vẫn cảm thấy như mình ở bên cạnh người đó, anh thấy mình không xứng đáng với cô. Anh cho người đó quá nhiều, đến mức không còn gì để yêu ai và cô cũng đã trao trọn trái tim mình cho anh. Yêu hết mình, thật sự quá đau khổ, không chỉ bản thân mình đau khổ mà còn đau khổ cho người đến sau. Anh đề nghị cô chờ anh, chờ đến lúc nào anh quên được người đó anh sẽ về bên cô. Cô chấp nhận đau khổ mới quyết định liên lạc lại với anh, tim cô dường như tê cứng khi anh nói rằng anh không yêu cô, nhưng cô vẫn đồng ý chờ anh, mọi thù hận đau khổ tự dưng biến đâu mất, chỉ còn lại tình yêu trong trái tim cô.

Thỉnh thoảng anh và cô vẫn liên lạc, hỏi thăm sức khỏe, tình hình học tập của nhau, dịp lễ tết cũng có nhắn tin chúc mừng nhau, Thu Phong vẫn hy vọng ngày Bảo Nguyên quay trở về. Thế là thời gian cũng trôi đi, anh và cô dần ra trường, có việc làm ổn định, cô được tuyển vào làm cho một công ty bảo hiểm, còn anh làm tư vấn luật cho một doanh nghiệp tư nhân. Đã hơn 6 năm kể từ ngày cô nói chờ anh, nhiều lúc cô thấy sợ sẽ không có ngày anh quay về, nhưng cô cũng chưa sãn sàng để đón nhận một ai khác, mối tình đầu trong cô thật quá sâu đậm… Hoàn thành xong công việc thì kim đông hồ cũng đã chỉ 12h, ngày mai là sinh nhật cô, năm nào giờ này anh cũng gọi, thế nên cô vẫn chờ, làm việc mà chốc chốc lại liếc nhìn điện thoại, chuông điện thoại reo, là anh, cô hồi hộp nhấc máy:


- A lô!


Đầu giây bên kia im lặng hồi lâu vẫn không trả lời


- Anh có chuyện gì à, đừng làm em lo


- Thu Phong (anh thoáng ngập ngừng), em nghe anh nói rõ đây, tuần sau anh sẽ kết hôn, anh những tưởng sẽ quên được cô ấy nhưng khi gặp lại anh nhận ra anh vẫn còn yêu cô ấy quá nhiều, anh xin lỗi, anh đã mang rất nhiều đau khổ cho em, anh đã lừa dối em, anh là một thằng đểu cáng, em hãy quên anh đi.

Cổ họng cô nghẹn ứ, nói không ra tiếng, sao lại có thể nói với cô những lời như thế, anh lại một lần nữa lừa dối cô, mọi thứ trước mắt cô như mờ dần.

Lúc cô tỉnh dậy mới biết mình đang ở trong bệnh viện, là bạn cùng phòng thấy cô đang nghe điện thoại thì ngất đi nên đem cô vào đây. Cô không khóc, không ăn uống, cũng không nói gì, cứ nằm mở mắt nhìn lên trần nhà. Ngày cưới của anh, cô đứng lặng nhìn anh vui vẻ trong bộ lễ phục đứng đón khách, cô không khóc, trong lòng cô lúc đó chỉ chất chứa một nỗi căm hận, cô hận người con trai ấy.

Chuông điện thoại reo, liếc mắt nhìn thầy số lạ, Bảo Nguyên thoáng đắn đo rồi cũng nhấc máy.

-Chào anh!

Bảo Nguyên thoáng giật mình. Giọng Thu Phong đầu giây bên kia, lạnh ngắt.


- Thu phong ,là em sao?


- Vâng, tôi phải dùng số khác, vì sợ anh không nhận lời chúc mừng của tôi. Nguyễn Bảo Nguyên, anh làm cho người khác phải đau khổ thì anh cũng sẽ không được hạnh phúc đâu, rồi anh sẽ phải hối hận, tôi thề là anh sẽ bị quả báo.

“Tút, tút tút…..”. Bảo Nguyên đứng bần thần một hồi lâu, một giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt anh, đưa tay nhẹ lau khô anh mỉm cười bước vào lễ đường.

Ảnh minh họa: pledent-d472cje

Một năm sau đó, Thu Phong cũng kết hôn, chồng của cô là Gia Huy. Anh là bác sĩ đã trực đêm ở bệnh viện cái hôm cô bị ngất phải đưa đi cấp cứu. Anh nói anh đã có cảm tình với cô ngay từ lúc đó, anh thích cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thu Phong chấp nhận làm vợ Gia Huy, anh luôn yêu thương, chiều chuộng cô, không bao giở để cô thiếu thốn bất cứ thứ gì, Thu Phong thật sự trở thành một bà hoàng sống trong nhung lụa với người chồng yêu thương cô hết mực. Thế nhưng, chưa lúc nào cô cảm thấy hạnh phúc, cô cũng chẳng hiểu tại sao, cô nhận lời lấy anh là vì mẹ cô thúc ép và vì cô muốn quên đi Bảo Nguyên. Cô luôn tự nhủ, tuy cô không yêu Gia Huy nhưng sống với nhau rồi cũng sẽ nảy sinh tình cảm,thế nên cô mới chấp nhận cuộc hôn nhân này. Nhưng rồi một hôm, trong một cuộc họp lớp cuối năm cô tình cờ nghe được chuyện của Bảo Nguyên qua một người bạn. Vợ anh vừa mới qua đời vì bệnh ung thư để lại đứa con chưa đầy 2 tháng tuổi, công ty của anh đang làm thì bị phá sản, anh bị kẻ gian lợi dụng, có lẽ sẽ phải vào tù, mẹ anh thì vì khóc thương con mà ốm nặng. Tay Thu Phong run run, có phải những lời mà cô nguyền rủa anh trong ngày hôm đó đã thành sự thật. Đêm đó cô không tài nào chợp mắt được, bên cửa sổ cô lặng lẽ khóc một mình, cô nào có muốn Bảo Nguyên lại như ngày hôm nay đâu, mặc dù hận anh nhưng trái tim này cô vẫn luôn yêu anh, cô biết điều đó.

Hôm nay, cô đến bệnh viện vì lời hẹn ăn cơm trưa với Gia Huy. Bóng một người đàn ông quen thuộc, khiến cô như quên đi tất cả, cô đuổi theo và nhận ra đó chính là anh. Anh gầy và tiều tụy đi nhiều quá, khác xa anh trước đây, nhìn đứa bé còn quấn tả đang ngủ say mà lòng cô quặn thắt. Bảo Nguyên chậm rãi nói:

- Cô ấy trút hơi thở cuối cùng khi đứa bé vừa chào đời, anh đã bảo cô ấy đừng cô gắng nhưng cô ấy vẫn muốn sinh đứa con này


Nước mắt Thu Phong cứ thế tuôn rơi, cô bật khóc


- Em thật sự xin lỗi, em thật không mong rằng mọi chuyện lại thế này đâu


- Không phải lỗi ở em, mọi chuyện là do anh, anh mới là người cần nói câu xin lỗi


- Anh biết chị ấy bị bệnh từ lúc nào?


Bảo Nguyên đưa mắt nhìn xa xăm, ánh mắt quen thuộc mà cô từng thấy trước đây mỗi lần anh trầm tư suy nghĩ một chuyện gì đó.


- Lúc bọn anh gặp lại nhau…trước ngày cưới.


Thu Phong hết sức bất ngờ, chiếc túi xách trên tay rơi mạnh xuống sàn


- Đúng, anh lấy cô ấy vì biết cô ấy bị bệnh, cô ấy yêu anh rất nhiều và muốn những năm tháng cuối đời sẽ được sống cùng anh…Trong ngày sinh nhật của em gần 2 năm trước, anh đã chuẩn bị cho em một món quà…anh sẽ cầu hôn em…lúc đó anh đã hoàn toàn tự tin để mang lại hạnh phúc cho em…anh nhận ra người anh yêu, người mà anh luôn nhớ nhung là em…tình yêu của em đã làm trái tim anh rung động,nhưng… anh lại gặp lại cô ấy…và cho dù người anh yêu lúc đó là em thì anh vẫn không thể chọn em được…

Nước mắt anh cũng rơi, từng lời từng lời anh nói ra trong tiếng nấc làm tim cô đau nhói


-Anh..đã từng yêu…yêu em sao?


-Đúng thế…hai lần làm em đau khổ là việc mà anh cảm thấy day dứt và có lỗi nhất trong cuộc đời này…anh thật sự xin lỗi.


Thu Phong bàng hoàng vẫn chưa kịp mở lời, thì đã thấy công an vào đến tận cửa, có lệnh bắt giam Bảo Nguyên.


-Không, không thể thế được, Bảo Nguyên


-Thu Phong, em hãy chăm sóc đứa bé hộ anh…không có chuyện gì đâu, anh sẽ trở về sớm thôi.


Cô chạy theo, nhưng rồi chỉ biết đứng nhìn bóng anh bị đưa lên xe, mất hút.


- Tại sao? Tại sao lại tàn nhẫn với chúng con như thế hả ông Trời. - Cô òa khóc.


Cô tỉnh dậy trong bệnh viện, mở mắt ra là suy nghĩ về Bảo Nguyên lại đập ngay vào đầu óc cô. Cô vùng dậy khỏi giường, cánh tay của Gia Huy giữ cô lại


- Em định đi đâu?


Cô nhìn anh, rồi lại tuông ra khỏi phòng. Gia Huy giằng cô lại


- Cô có còn muốn giữ thể diện cho người chồng này không, khóc lóc và làm loạn lên ở bệnh viện như một con điên vì người tình cũ vẫn chưa đủ à?


- Xin anh.. để em đi tìm Bảo Nguyên…em phải tìm anh ấy


- Vậy là cô muốn chạy theo anh ta phải không, đi theo anh ta vào bốc lịch trong nhà đá hả?


- Anh…


Đứng trước mặt cô là Gia Huy, người chồng luôn yêu thương, chiều chuộng cô đây sao?. Ánh mắt của anh thật đáng sợ, như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy


-Tôi những tưởng tình yêu của tôi sẽ làm cô động lòng, nhưng đã có lúc nào cô nghĩ đến cảm giác của tôi chưa, cô coi tình cảm của tôi là gì, sống cùng tôi nhưng trong lòng thì luôn luôn nhớ mong thằng đàn ông khác.


- Phải, đúng là thế đấy…em đã phụ tình cảm của anh, em xin lỗi. Nếu đã vậy thì chúng ta cũng nên kết thúc ở đây,…em nghĩ sống với nhau chỉ làm nhau thêm đau khổ thôi
- Ý cô là gì, chia tay ư? Thằng đó giờ vào tù rồi mà cô vẫn muốn theo hắn à?


- Anh nên nói năng tôn trọng người khác một chút


Thu Phong thật sự không thể giữ được bình tĩnh, khi mà lời nào của Gia Huy thốt ra cũng muốn xúc phạm cô và Bảo Nguyên


- Đúng loại người không biết xấu hổ


Gia Huy bóp chặt tay cô, mắt long lên, nghiến răng mà thốt ra từng tiếng một


-Đúng, là tôi đã lừa dối tình cảm của anh. Nhưng anh cũng đừng tưởng tôi không biết những vụ bê bối của anh với cô y tá xinh đẹp kia. Tôi đã bỏ qua và chịu đựng vì nghĩ rằng tôi có lỗi với anh, tôi không thể mang lại tình yêu cho anh thì sẽ để anh đi tìm người khác mang đến hạnh phúc cho anh. Chúng ta thật sự không ai nợ ai, không còn gì để nói với nhau nữa, anh sẽ sớm nhận được đơn xin ly hôn.


Tay Gia Huy dần dần buông tay cô, cô lao ra khỏi phòng một cách nhanh chóng, cô sẽ chạy đến bên anh, người duy nhất cô yêu trong cuộc đời này.


Cánh cửa phòng thăm nuôi vừa mở, Thu Phong đã trông thấy Bảo Nguyên, anh gầy và đen đi nhiều quá, hai mắt thâm quầng


- Thu Phong!


Nhìn đứa bé trên tay cô, anh bật khóc. Cô đưa tay nắm chắt bàn tay anh, cười trong nước mắt


- Anh và em đều không có lỗi, chỉ là số phận cố tình đưa đẩy để mình lạc mất nhau, nhưng em không hề đau khổ,chẳng phải mình đã tìm thấy nhau rồi đó sao? Tất cả vẫn chưa muộn, em và anh sẽ cùng làm lại từ đầu, em sẽ chăm sóc con và đợi anh trở về.


Tay anh siết chắt tay cô, nghen ngào:


- Anh yêu em, hãy đợi anh, anh chắc chắn sẽ trở về.


Sau bao tháng ngày lạc mất nhau, giữa biển người rộng lớn, họ lại tìm về được bên nhau, không có gì là quá muộn khi tình yêu vẫn còn đó trong trái tim mỗi người.

Trong bóng chiều tà, cơn gió mùa thu lướt nhẹ qua, cuối cùng cô cũng tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình.

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Nguyen Le - konsu.vip92@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 


 

 

 
 

[Tình yêu đầu tiên làm cho người ta nhớ mong ...]...[Tình yêu đầu tiên làm cho người ta ngóng trông nỗi buồn...] [Từng giây từng phút làm cho con tim nhói đau nghẹn ngào....] (._.) ღ (;_;)

 
 
 
 

Đôi khi mình luôn nghi ngờ chờ đợi liệu có phài là hạnh phúc không? vì mĩnh cũng đang trên con đường đấy đấy. Anh bảo" em phải chờ anh nhé, thành công nhất định anh sẽ quay lại" và như thế đó mình đã chờ.5 năm, liệu có phải là mình đang đánh cược với chính hạnh phúc của mình không? khi mà những hi vọng mong manh quá. Nhưng khi nghe được câu chuyện bạn viết đã tiếp thêm sức mạnh rất nhiều cho mình để tiếp tục chờ anh ấy.càm ơn tác giả nhé.Mình vẫn luôn thích một câu mà ai đó đã tầng nói" sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua" và mình sẽ như thế đó, mình sẽ đánh cược với mình, cho dù anh không quay về thì mình vẫn không buồn đâu vì mình đã hết lòng cho tình yêu này!

 
 
 
 

"giữa biển người rộng lớn, họ lại tìm về được bên nhau, không có gì là quá muộn khi tình yêu vẫn còn đó trong trái tim mỗi người"giữa biển người rộng lớn anh đã vô tình gặp được em.. để rồi chìm đắm trong tình yêu... Cứ ngỡ là em sẽ đi cùng anh đến cuối con đường vậy mà em lại buông tay khi cái đích chỉ cách em không hề xa..

 
 
 
 

Câu chuyện này buồn quá, nghe xong mà lòng đầy tâm trạng luôn, nhưng những người yêu nhau cuối cùng sẽ về bên nhau thôi,phải không............

 
 
 
 

mình không biết mình đã bắt đầu nghe blog radio từ khi nào nữa, blog radio là một phần không thể thiếu trong mỗi tuần của mình. Dù có bận rộn đến mậy mình cũng đều nghe blog radio hàng tuần. Những câu chuyện rất hay và cảm động. Cảm ơn những người đã tạo ra blog radio.

 
 
 
 

Khổ thân anh GIA HUY:( Sao lại có thể như thế dc chứ. Nhưng ĐÀN ÔNG mà. Thường thì bạc lắm:(.

 
 
 
 

Câu chuyện của bạn rất hay và sâu sắc. Mình rất cảm động khi nghe, đọc câu chuyện của bạn. Khi hai người yêu nhau rồi thế nào họ cũng sẽ tìm được nhau.Chúc bạn hạnh phúc

 
 
 
 

không có gì là quá muộn

 
 
 
 

có thật sự là như vậy ko? những người yêu nhau thì sẽ về bên nhau thôi đúng ko? chỉ là lạc mất nhau thôi đúng ko? vì Trái đất hình tròn mà...hy vọng những người lạc mất nhau sẽ tìm lại được..chúc các bạn luôn hạnh phúc...:) và anh nữa, hãy sống hạnh phúc nhé anh!!!

 
 
 
 

ty thật khó hiểu phải không?...bài viết thật hay..chúc cho những ai sẽ tìm được một ty đích thực cho chính mình để không phải một lần tiếc nuối và cảm giác nợ nhau....

 
 
 
 

la tam biet hay chi la tam thoi ta lac mat nhau.Neu ty van con trong tim moi nguoi thi ko bao gio la qua muon. Co dung nhu vay ko? Lieu trong cuoc song on ao xo bo ngay hom nay, moi nguoi co du kien nhan du lang dong sau sac de nhan ra co nhau quan trong the nao. Hom nay e cung da lac mat anh..vi niem tin trong e chua du lon..Im sorry

 
 
 
 

thật su đó mới là hạnh phúc

 
 
 
 

câu chuyện này có một bắt đầu giống chuyện của mình nhưng nó lại có một kết cục thật bất ngờ. họ yêu nhau thật sự và đã tìm được nhau, nhưng còn chuyện của mình...thật khó nói và mình cũng không thể hiều nổi tại sao người đó lại có những hành động và thái độ như vậy..đúng là tình yêu vội biến thành kỉ niệm ngay cả khi nó chưa kịp bắt đầu.

 
 
 
 

2 người ấy không chờ nhau, chỉ là may mắn tìm được nhau khi cả 2 đang bất hạnh thôi. Còn em, không tìm cho mình 1 chỗ trú ẩn khi vắng anh. Em vẫn chờ anh. Em vẫn không biết lí do anh rời xa em. Có bao giờ anh biết, những lời anh nói với bạn em, làm em Đau. Anh không thể nói với em. Vì sao? Em vẫn không hiểu. 1 năm, 2 năm, 3 năm, 4 năm, hay rất lâu nữa, bao giờ em mới Quên ? Có thể không, 1 ngày chúng ta quay về? Khi em đã sợ hãi với tất cả. Giờ em chỉ còn công việc. Niềm vui của em, giờ là 32 đứa con yêu quý. Nhưng những lúc mệt mỏi quá, em lại nghĩ tới 1 người.... Em không hiểu...

 
 
 
 

Bài viết hay wá! Tình yêu mình cũng giống như vậy đó nhưng không biết là định mệnh có như thế không! Tất cả là số phận thôi. Nhưng mình tin một điều là những người yêu nhau rồi sẽ quay trở về với nhau. Chúc tất cả các bạn được hạnh phúc với tình yêu của mình!!!

 
 
 
 

lòng người lắm đổi thay...!tình yêu liệu có phép mầu?!

 
 
 
 

cuộc sống luôn thử thách tất cả mỏi người và trong tình yêu cũng vậy cuộc sống cứ kéo tình yêu đi một vòng lớn luẩn quẩn .liệu bạn có đủ sức để đi hết một vòng lớn hổn tạp những vòng luẫn quẩn ấy không ?tôi biết rằngchỉ khi trái tim ta mang một tình yêu thương chân thành nhất .có nhứ thế bạn mới đủ sức đi hết một vòng lớn và sẽ thấy hạnh phúc đấy "hạnh phúc trải qua rất nhiều khó khăn mới có được là hạnh phúc đủ sức theo ta suột cuộc đời này "tôi cũng đang chờ đợi trong im lặng , chờ người quay về mang theo hạnh phúc ... 3 năm chừng ấy thời gian không dàinhưng cũng lấy đi bao nhiêu nét đẹp của một người con gáidù không biết kết quả cuối cùng sẽ thế nào .những tôi sẽ quyết định chờ để trả lại tất cả những câu hỏi trong trái tim tôi . chờ Đợi ... tình yêu

 
 
 
 

rất hay và cảm động. Mình thích bài viết này. Cảm on tác giả

 
 
 
 

em cung nho ve anh. Nguoi yeu cu ak em nho anh nhieu lam.

 
 
 
 

cảm động và bất ngờ. Ko biết có nên tin vào mối tình đầu ko nhưng thực sự tình đầu khó phai

 
 
 
 

tkk tác giả đã tâm sự vs bạn đọc.mình đọc thấy rất hay.buồn và rống minh wa cang nghe cang joi nc mat

 
 
 
 

một trái tim một tình yêu.....khi tình yêu ra đi ta còn lại những gì."Lắm lúc trên đường đời tấp nậpTa vô tình đi lướt qua nhau...."Luận_đh mỏ điạ chất_dcktkd55d

 
 
 
 

Buồn nhưng kết thúc hay. Giá như nó cũng được như vậy thì nó cũng cam lòng, mối tình đầu của nó và của cả anh, nó những tưởng sẻ không bao giờ có bất kể một ai có thể chen vào được, vậy mà người thứ 3 xuất hiện cướp mất anh của nó, nó đau đơn quằn quại, niềm tin của nó vào tinh yêu cũng đã mất... Bây giờ, anh đã có gia đình, còn nó vẫn lẻ loi đi về một mình trên con đường vắng anh...nó hận con người đó..

 
 
 
 

bai nay rat hay

 
 
 
 

neu nhu ta thuoc ve nhau. thi ko gi la ko the?. hay hy vong vao mot cau chuyen co? tịch' cac ban. ak `

 
 
 
 

1 người không phân biệt Tình Yêu và Tinh Thương.1 người vì Cô Đơn mà Yêu Vội một người khác, để cuối cùng, người chồng lấp chỗ trống ấy lại phải Đau Khổ. Ngày hôm qua, em lại đi tìm Tình Yêu của em, Hoa và Biển mùa đông. Em cần nó, em cần được an ủi. Anh đã coi như em chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Giờ anh Hận em. Vì sao? Em cũng không hề được biết. Những gì anh nói, em cứ ngỡ chỉ là anh muốn làm em quên. Vậy mà là thật. Nửa tháng, đủ để anh quyết định xây dựng 1 gia đình, với một người con gái không phải là em. Em đã nghĩ anh có lí do. Và em cứ Chờ. Rồi hôm nay, em vẫn tìm lí do cho anh. Nhưng làm thế nào đây? Anh đã nói dù thế nào cũng sẽ không rời xa em, có lí do gì hả anh ? Em mạnh mẽ, nhưng những khi mệt mỏi quá, em biết làm thế nào đây? Anh cũng không muốn nhìn thấy em. “Hãy coi như chúng ta chưa từng quen”. Anh tàn nhẫn quá..

 
 
 
 

hay va y nghia that!nghi den ban than,da co luc chia tay nhung ko the thieu nhau dc nen lai quay tro ve,va moi lan nhu the ty cua minh cang sau dam hon.minh may man hon nhan vat trong truyen vi co co hoi quay tro ve voi ty dich thuc cua minh

 
 
 
 

"Tình cũ không tìm cũng đến" cả 3 nhân vật trong truyện chưa được gắp may mắn trên con đường tình duyên,người nào cũng chỉ vì mối tính đầu (-Gia Huy) mà làm cho cả 3 người........ Cuộc sống là vậy. người minh yêu thì không yêu, mình không yêu thì lại yêu.

 
 
 
 

Hạnh phúc thực sự...nơi cuối con đường! Phải chăng sự chờ đợi...cũng là hạnh phúc???

 
 
 
 

Bài hátđược thể hiện trong blog là: Star Wind Sun And Love

 
 
 
 

bài hát hay quá, có ai biết bài hát trong blog nay là gì ko? share mình với. thanks

 
 
 
 

sau bao tháng ngày lạc mất nhau, giữa biển người rộng lớn, họ lại tìm thấy nhau, không có gì là quá muộn khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người

 
 
 
 

bài viết thật hay, thật ý nghĩa đối với những ai đang yêu, đang chờ đợi người mình yêu. chúng ta cần phải tin vào tình yêu của mình các bạn a!

 
 
 
 

một bài viết hay cho những ai mất niềm tin vào tình yêu.yêu và hi vọng và đợi chờ.luôn là như thế.một hạnh phúc đến muộn, qua bao sóng gió lại tìm thấy nhau."...I'm still there everywhereI'm the dust in the windI'm the star in the northern skyI never stayed anywhereI'm the wind in the treeswould you wait for me forever ? "http://www.petalia.org/Songs/forerver.htm

 
 
 
 

Đọc bài viết này thấy trái tim mình thắt lại.hix

 
 
 
 

câu chuyện của bạn rất giống vs câu chuyện tình cảm của tôi...anh ấy đến vs tôi chỉ để quên đi mối tình đầu, đi bên tôi anh ấy vẫn không ngừng kể về ng con gái ấy......rồi 1 ngày không xa anh ấy nói chia tay vs tôi.......mối tình đầu của tôi kết thúc sớm như vậy đấy.......giờ là 1 kỉ niệm buồn...tôi hận anh biết bao....

 
 
 
 

Đúng là không gì là quá muộn, trong tâm hồn mỗi người đều có 1 hình bóng để nhớ thương, dù cuộc soosngs có nhiều khó khăn, thử thách thế nào thì hình bóng người thật sự mình yêu thương vẫn luôn trong tâm trí mình, làm gì nhìn thấy ai, có nỗi buồn niềm vui đều mướn chia sẻ với người đó, tôi chờ em, mặc dù em lạnh lùng tôi vẫn chờ và nuôi hi vọng từng ngày, từng ngày.....mong một ngày e đến T nhé...!!!

 
 
 
 

Em sẽ không hận ,không ghét anh nữa.Sẽ chẳng có ai trên thế giới này khiến em yêu được nhiều hơn thế.Em sẽ cố quên đi quá khứ đau thương,để lại là người yêu anh như ngày xưa ấy.Có lẽ nào nơi cuối con đường,số phận nhất định khiến em phải gặp lại anh?!

 
 
 
 

câu chuyện này buồn quá. chuyện tình yêu của mình chưa bao giờ gặp phải những trắc trở như vậy. mình sẽ trân trọng nó hơn.mình luôn chỉ biết làm anh buồn thôi.SMILY

 
 
 
 

Bao Nguyen co thuc su noi that sau khi Vo A mat???

 
 
 
 

Tinh yêu đôi khi là mù quáng. Câu chuyên của bạn rất đẹp nhưng trong cuộc sống có được như vậy ko???

 
 
 
 

Bài viết rất hay, rất cảm động. Mình đã tìm thấy nhau rồi phải không anh?????????Em sẽ ở bên anh, anh cũng vậy nhé?

 
 
 
 

Bài viết rất hay, rất cảm động. Mình đã tìm thấy nhau rồi phải không anh?????????Em sẽ ở bên anh, anh cũng vậy nhé?

 
 
 
 

Câu chuyện tình yêu của mình của mình cũng giống tương tự như thế. Bạn của mình đã không dứt khoát với người yêu cũ khi yêu mình. Để rồi ngày hôm qua mình đã nhận được câu nói "Em đừng gọi cho anh nữa, anh và em dừng ở đây thôi". Bạn gái của người yêu mình đã có thai được 1 tháng. Nói yêu mình sao lại để ra chuyện đó?

 
 
 
 

1 câu chuyện buồn! 1 ty đẹp và cuối cùng ai cũng sẻ trở về được với 1 nửa vốn dành cho mình... tiếc là đã để đánh mất nhiều thứ quá!!! Tình yêu là chỉ 1 nhưng có cần thiết phải "thử thách" thế không?...

 
 
 
 

câu chuyện cảm động nhưng trong cuộc sống thì sao được như vậy.... Bảo Nguyên thật sự yêu Thu Phong không????

 
 
 
 

chuyện của bạn giống mình quá, nhưng cuộc sống không như mình muốn, mọi chuyện rồi sẽ qua.

 
 
 
 

tình đầu khó phai....Thời gian.........chờ đợi...Hạnh phúc mong manh...và rồi kết quả....cô gái(...)....lại rơi thêm 1 lần nữa....Thời gian...........và rồi ..........Giữa mặc cảm và tự tin.......2 người cũng trở về bên nhau.......Chúc các bạn có tình yêu mãi Hạnh phuc....

 
 
 
 

Thật là bùn ưa đi,ah mà bài hát cuối cũng hay quá.Cho mình hỏi tên bài đó là j nhỉ ???

 
 
 
 

......ngốc nghếch, chẳng đáng để khóc!

 
 
 
 

Khi một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra. Tại sao ta cứ mãi nhìn vào cánh cửa đã đóng

 
 
 
 

Anh ah!Liệu có bao giờ anh tình cờ vào nghe blog radio số này, tình cờ đọc qua những dòng tâm sự bên dưới và..tình cờ nhận ra em không? Mình đã rất có duyên với nhau, nhiều khi cũng có những khoảnh khắc" thần giao cách cảm" tuyệt vời.Nếu a đọc được những dòng này, anh sẽ biết em nhớ anh như thế nào trong thời gian chúng ta không được gặp nhau, trống trải như thế nào trong cuộc sống thiếu vắng anh...Em vẫn sẽ phải sống, phải cười, phải cố gắng vì lời hứa với anh.Nhưng anh ơi, điều đó thật khó.Cười mà trong lòng thật sự không thấy vui,đôi lúc lại thấy hụt hẫng..ngồi ngẩn ngơ rồi thỉnh thoảng lại hét rất to:(...Nhưng dù sao đi nữa, em vẫn tin mình không những có duyên mà còn có phận; rồi sẽ có một ngày mình vẫn sẽ quay về tìm nhau, cùng nhau thực hiện hết những ước mơ của cả 2 đứa...em mãi mãi yêu anh...DAKBIET

 
 
 
 

bài viết hay .hi vọng một lần ai đó nghe và cảm nhận được tình yêu từ trái tim tôi

 
 
 
 

Ai nghe và yêu Blog radio đều là những tâm hồn lương thiện. Tôi chưa tìm thấy một nửa cho mình bởi vì những tâm hồn mà tôi đã gặp ko yêu tôi và ko yêu blog radio. Cảm ơn những điều kì diệu của cuộc sống. Hãy lắng lòng và tận hưởng những điều được gạn ra từ trái tim hồng tươi của mỗi người.

 
 
 
 

Hay wa cang doc no cang cuon nguoi ta vao chuyen, tinh y cua minh no don gian hon nhung doi luc no lai lam cho minh fai suy ngj, hj vog cuoi cung no cung duoc tron ven va minh se tim dc hanh fun, chuc tac gia luon hanh fuc va co nhung bai viet hay

 
 
 
 

Hay wa cang doc no cang cuon nguoi ta vao chuyen, tinh y cua minh no don gian hon nhung doi luc no lai lam cho minh fai suy ngj, hj vog cuoi cung no cung duoc tron ven va minh se tim dc hanh fun, chuc tac gia luon hanh fuc va co nhung bai viet hay

 
 
 
 

 Cảm động quá, nó làm tui rơi nước mắt

 
 
 
 

- Hãy tựa vào vai anh và cất quá khứ phiền muộn kia đi nhé!- Kí ức trong em là những thói quen , nếu chúng không thể xóa nhòa thì sao?- Tình yêu cũng như một thói quen được lặp lại nhiều lần, nó sẽ tạo thành những kỷ niệm. Những thói quen tốt em nên giữ lại trong góc sâu trái tim , và hãy tạo thêm những thói quen mới để lấp đi những giờ phút buồn đau.

 
 
 
 

yeu don phuong la mot su dau kho. tam trang that giong mjh qua! hic hic

 
 
 
 

Vâng..1Niềm tin lớn rằng "Dù ở đâu trên Tgiới này, nếu chúng ta thuộc về nhau thì rồi cũng trở về với nhau mà thôi"..chỉ tiếc rằng luk 2người gặp lại nhau trong 1hoàn cảnh khó khăn n.vậy..Nếu còn TY và Niềm tin thì hãy cố gắng nha!!^^

 
 
 
 

chỉ hi vọng trong lòng ngừoi đó, tình yêu của tớ là một kỉ niệm đẹp, vì đã khhông thể yêu thương thì mong đừng ghét bỏ

 
 
 
 

nhung cau chuyen tren blog radio that hay va that cam dong

 
 
 
 

Doc chuyen nay xong sao minh thay tyhuong nguoi con gai wua that su de Tim cho minh mot tinh yeu da kho ROI gio de giu no con kho hon .cau chuyen that cam dong nhung ket cuc van hoi buon

 
 
 
 

bài viết này buồn , nhưng rất xúc độn.

 
 
 
 

doc cau chuyen nay mih thay sao nhieu ngang trai nhieu bat hanh cho nhung nguoi yeu nhau

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 198: Những mối tình vội biến thành kỷ niệm   (10/09/2011)
Blog Radio 197: Sự ám ảnh ngọt ngào   (02/09/2011)
Blog Radio 196: Trở về bên vòng tay ba mẹ dấu yêu   (27/08/2011)
Blog Radio 195 – Em sẽ làm vợ, mái ấm anh trở về sau những chuyến đi   (20/08/2011)
Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”   (12/08/2011)
Blog Radio 193: Hãy để anh được bên em!   (05/08/2011)
Blog Radio 192: Chưa bao giờ anh hết yêu em   (29/07/2011)
Blog Radio 191: Những điều kỳ diệu của cuộc sống   (23/07/2011)
Blog Radio 190: Quán ngủ ngon   (15/07/2011)
Blog Radio 189: Anh đã hết yêu em   (08/07/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.