Thứ Tư, 23/5/2012, 01:48 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 202: Anh vẫn nợ em một trái tim
  00:15, 8/10/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt

Lá thư trong tuần: Dấu vết cuối mùa thu

Cuối thu, gió hanh hao làm khô bờ môi trong se lạnh, ta lại bất chợt thấy những mùi hương quẩn quanh trong làn gió cuối chiều hay khi màn đêm dần buông. Những bông hoa hình sao trắng khẽ rơi, lấm tấm trên vỉa hè, gửi lại tóc ai hương hoa sữa thoảng thơm mà ngọt dịu. Và sau một đêm, mùi hương nồng nàn đến không chịu nổi, như một nỗi nhớ lâu ngày tan ra và tìm đến với nhau da diết…Ta thích hoa sữa thơm dịu dàng thôi, như cảm xúc của ta ngày ấy. Ta đếm ngược thời gian, và thấy xa lắm rồi ngày ta biết yêu lần đầu, khi ta dành cho người chút mong nhớ của riêng ta mà người đâu hay biết. Để xa dần, xa mấy mùa gió, xa mấy mùa hoa, kỷ niệm ấy trôi vào vắng lặng…không môi hôn vụng dại, không nắm tay đưa đón,Biết gì đâu mùa thu Hà Nội? Ai đã ví rằng “tóc em dài như gió mùa thu”.

Có phải vậy chăng, nhưng gió lao xao, chỉ biết làn tóc rối bời khi ta ngước mặt, ngắm nước hồ lẳng lặng không vơi đầy. Đi nghiêng qua hàng liễu rủ, chợt gió thổi bay tung, lá bay, tóc bay, ta cười khẽ. Họ đang hò hẹn, bên hồ. Ôi, ta chẳng muốn làm người vô duyên! Ta đi, bước chậm, đếm từng bước, từng bước như bù lại những lúc ta sống gấp, ta bận bịu mà chẳng kịp nhận ra khoảnh khắc giao mùa. Ta cho mình những phút lang thang, tìm từng chùm lộc vừng đỏ tươi như lồng đèn phố cổ, rơi đỏ li ti, ti li như một cơn mưa. Bắt gặp một gánh hàng hoa, sen đã lên đài, chỉ còn lác đác vài nụ sen hồng nhạt, và quỳ cánh mỏng nhụy vàng tươi…Vãn mùa sen, lá sen gửi hương thơm vào hạt cốm, nét đẹp riêng có của đất Hà thành…Ta đợi chị bán hàng dỡ gánh xuống ven đường, gói cốm bằng lá sen, buộc lại bằng sợi rạ chưa hẳn khô còn xanh màu cây lúa…

Ta ngồi lại để heo may thấm qua làn áo mỏng; có những người cũng ngồi lại như ta, nhìn một vài ánh nhìn xa xăm hay trầm tư nào đó, có cả những tiếng thở dài. Bên kia, có bước chân còn chậm hơn nhịp chân ta ban nãy…Sao cuối thu rồi còn buồn vậy nhỉ? Có lẽ họ đang nhớ, đang tiếc nuối, đang bâng khuâng chạnh lòng vì một điều gì đó đã đến, đã xảy ra hay đã đi trong mùa thu nào đó? Có lẽ họ đang cô đơn vì trời sắp lạnh rồi mà bàn tay chưa ấm? Và cũng có thể, chỉ vì thu đẹp, thu man mác, trong lành nên người ta muốn dừng chân để dấu vết mùa thu vương lại, trong mắt, trên áo, trên tóc, trên môi…

Ảnh minh họa

Ta ngồi đây, và nhớ ra ta vừa trải qua vài ngày thu Tây Bắc, thu lạnh như chớm đông Hà Nội. Cuối thu cũng nồng hương hoa sữa, nhưng vẫn chúm chím cánh hoa ban. Ta đã thấy những nóc nhà sàn lưa thưa, chênh vênh lưng núi, đón thu về dưới rừng tre nứa bạt ngàn. Ta thấy thu sao mà hoang lạnh trên con đường đèo dốc cheo leo, mù khơi trong sương rừng mưa núi. Lúc ấy, ta nghĩ gì nào? Ta biết mình yêu mùa thu, ta biết đã cuối thu và đông sắp về trên mọi nẻo. Ta biết…ta cần giữ lại một chút cho riêng mình, “tay trong bàn tay”, ta cần giữ lại người, giữ lại dấu vết cuối mùa thu.

Ta cần hơi ấm, cần tựa vào vai người, cần buông lơi mệt mỏi, cần sự yêu thương ánh lên trong mắt, cần nhìn nhau, cần nói rằng ta yêu. Ta cần dừng lại, chậm thôi, đặt lên môi người làn môi ta thật ấm, thật dịu dàng. Đêm sâu hơn và tĩnh tại, trên cao kia ngọc lan tỏa hương, hoa sữa cũng tỏa hương, ướp không khí thơm ngan ngát. Ta không vội đi vào giấc ngủ, đắp thêm chăn ấm, ta hình dung lại ánh mắt, nụ cười ấy, và ta mỉm cười, nhắm mắt lại…Ngoài kia, trời thu trở gió, thổi bay lả tả những đốm hoa hình sao trắng, ngõ phố vắng lặng đêm cuối mùa thu…

 

  • Gửi từ email Ngọc Yến Lê - canaryql@gmail.com

• Anh vẫn nợ em một trái tim - chuyển thể từ truyện ngắn “Yêu anh yêu đến đau lòng” – gửi từ tác giả Thiên Nga Đen


Có một lần tôi tham gia một bài trắc nghiệm về Tình yêu trên Internet và bắt gặp một câu hỏi khá thú vị: “Nếu không may người yêu bạn bị bệnh hiểm nghèo và rất cần một bên thận để sống thì bạn cón sẵn sang sẻ chia một quả thận của mình không?”. Tôi đọc cho anh nghe câu hỏi đó và nói rằng:

- Em rất yêu anh nhưng nếu phải cho anh một quả thận thì đau lắm, em không làm được đâu. Đến tiêm em còn sợ ấy.

Anh cười bảo:

- Vậy em nhẫn tâm nhìn anh chết đau đớn sao?

- Em sẽ để anh chết trước rồi chết theo anh – tôi cười đùa.

Anh ôm tôi vào lòng và nói rằng:

- Nếu một ngày nào đó trái tim em ngừng đập, anh có thể cho em cả trái tim để em được sống chứ không chỉ là một bên thận đâu!

Lời nói ấy tôi ghi nhớ tận đáy lòng, cho đến một ngày anh rời xa tôi, mãi mãi.

Ảnh minh họa


Tôi và anh quen nhau trong một lần dự sinh nhật đứa bạn. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, ánh mắt ấy đã làm trái tim tôi rối bời. Tôi chủ động làm quen và anh đã đồng ý làm bạn. Vì có khá nhiều điểm chung về sở thích, tính cách nên chúng tôi nhanh chóng trở nên thân thiết. Những lần ngồi lặng hàng giờ nghe anh kể chuyện, tôi cảm thấy mình là người đồng cảm và hiểu anh hơn bất cứ ai. Tôi viết thơ với những lời lẽ chứa chan cảm xúc trong lòng, nhưng vì ngại nên chẳng bao giờ dám đưa anh đọc. Tình yêu âm thầm ấy, tôi giấu kín trong tim. Cho đến một ngày anh nói là muốn gặp tôi để nói một chuyện quan trọng. Nghĩ là anh có tình cảm với tôi và sắp sửa nói ra điều đó nên tôi mừng ra mặt. Tôi cứ mỉm cười suốt buổi, thử hết cái váy nọ đến cái váy kia, trang điểm thật đẹp để đến gặp anh. Hôm đó, tại quán cà phê quen thuộc ấy, anh vui vẻ thông báo là anh đã có bạn gái, đó là người anh đã thầm yêu từ lâu. Chuyện này, sao anh chưa bao giờ kể với tôi? Lúc đó trời đất như sụp đổ sau lưng tôi, đầu tôi choáng váng và tim tôi như tan ra. Tôi cứ ngỡ tôi là người hiểu anh nhất, nhưng tôi lầm. Anh chỉ xem tôi như một người bạn thân để anh tâm sự khi vui buồn mà thôi. Tôi cố nặn một nụ cười, méo mó và gượng gạo hơn bao giờ hết để chúc mừng anh. Tôi quay đi giấu những giọt nước mắt lăn dài. Tôi yêu anh bằng cả trái tim nhưng anh đâu có biết điều đó, vì anh cũng đang yêu một người khác bằng cả trái tim mình. Yêu một người đâu có nghĩa là mình phải có được người đó, chỉ cần được bên anh và yêu anh cũng hạnh phúc rồi. Nghĩ như vậy mà sao tôi vẫn đau lòng mỗi khi anh ở bên cô ấy. Còn tôi, vẫn âm thầm quan tâm đến anh, vẫn âm thầm yêu, âm thầm nhớ. Trong tim tôi có một hi vọng mong manh là một ngày nào đó anh sẽ hiểu tình tôi và sẽ yêu tôi.

Thế rồi tình yêu của anh cũng không kéo dài bao lâu. Họ chia tay vì những lí do không đâu, vì thế mà anh rất đau khổ. Anh đã khóc, điều đó chứng tỏ anh còn yêu cô gái kia rất nhiều. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy con trai khóc, nhưng khi anh khóc, nước mắt tôi cũng rơi. Tôi quan tâm đến anh nhiều hơn, những mong có thể làm anh nguôi ngoai nỗi buồn. Có lúc anh ngỡ ngàng hỏi tôi:

- Tại sao em tốt với anh như thế?

Tôi cười nói:

- Vì anh buồn em cũng chẳng vui nên nếu muốn vui thì phải làm anh cười thôi.

Anh đã mỉm cười, nụ cười hiếm hoi sau những ngày ủ dột:

- Cảm ơn em. Ở bên em cảm giác thật thoải mái, anh được sống với con người thật của mình, không cần phải sống theo ý người khác để làm vui lòng họ.

- Thì giữa bạn thân với người yêu cảm giác cũng khác nhau mà. Ngồi cùng bạn thì thấy thoải mái, vô tư hơn.

- Ừ, làm bạn thì tốt hơn. Chỉ nên làm bạn bè thôi.

Anh nói với một vẻ mặt chán chường của một con người mới thất tình. Có lẽ tôi cũng không nên hi vọng nhiều.

Ảnh minh họa

Người ta nói cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim. Tình yêu nhỏ bé của tôi không đủ sức làm lay động trái tim anh nhưng chắc cũng chạm được đến tấm lòng. Anh yêu tôi bằng một tấm lòng. Một tình yêu hình thành từ sự đồng cảm. Lời yêu thương anh nói ngọt ngào lắm: “Em bên anh đã bao lâu mà bây giờ anh mới cảm nhận được tình yêu em dành cho anh, cũng là lúc anh nhận ra mình đã yêu em từ lúc nào. Thật là lâu quá phải không em? Hãy cho anh một cơ hội bên em và bù đắp cho em nhé”. Trong giây phút ấy, tôi lặng đi trong vòng tay anh, lắng nghe từng nhịp đập của trái tim đang thổn thức. Câu nói tôi đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Tình yêu đến với tôi bất ngờ quá, tôi không thể tin nổi là mình đã có anh. Với tôi, đó là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Khi yêu anh tôi dành cho anh tất cả những gì tốt đẹp nhất có thể, để anh hiểu rằng tôi chỉ có mình anh thôi, để anh biết rằng yêu tôi anh sẽ hạnh phúc. Thực sự anh cũng có những giây phút vui vẻ hạnh phúc khi bên tôi, nhưng nhiều đêm anh vẫn ngồi suy tư, nhớ về bóng hình cũ. Tôi hỏi anh:

- Nếu cô ấy quay lại với anh thì anh nghĩ sao?

Anh cười bảo:

- Em lại sợ anh bỏ rơi em phải không? Sẽ không có chuyện đó đâu, em đừng suy nghĩ lung tung nhé. Vả lại, cô ấy cũng làm xong thủ tục du học rồi, chắc tháng sau sẽ bay.

Trông vẻ mặt anh sầu não, tôi biết anh sẽ chẳng dễ dàng gì để quên đi một người. Và tôi cũng không vui gì.

Ngày tháng trôi, số phận thật trớ trêu khi bỗng dưng anh biết mình mắc bệnh hiểm nghèo, và cũng thật trùng hợp với tình huống trắc nghiệm hôm nào, anh bị suy thận nặng. Hai quả thận của anh sắp hỏng hoàn toàn, phải chạy thận nhân tạo hết sức tốn kém. Mà nhà anh cũng đâu dư giả gì. Nếu không có một quả thận khác thay thế, chắc anh không sống nổi. Phải chăng ông trời cố tình tạo ra nghịch cảnh để thử thách tình yêu của tôi. Tôi vẫn vào bệnh viện chăm sóc anh mỗi ngày, nhìn anh ngày một suy kiệt, tôi thật sự đau xót trong lòng, nhưng bề ngoài tôi vẫn tỏ ra vui vẻ. Tôi luôn xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng tươi tắn, rạng rỡ nhất có thể. Điều này khiến gia đình anh không vừa ý, họ không thể chấp nhận một người bạn gái lúc nào cũng xinh đẹp, vui vẻ trong khi con trai họ thì không biết sống chết thế nào. Họ không biết rằng sau lớp make-up ấy là một đôi mắt thâm quầng vì khóc quá nhiều, tôi không muốn anh thấy bộ dạng tôi héo mòn, sầu não vì anh. Tôi mong anh có thể lạc quan mà quên đi nỗi đau bệnh tật.

- Mày đã suy nghĩ kĩ chưa? Mày với anh ấy mới yêu nhau chưa bao lâu, liệu anh ấy có đáng để mày hi sinh như vậy không? Mà lấy gì đảm bảo hai người sẽ bên nhau mãi?

Con bạn thân nắm tay hỏi dồn dập khi nghe cái tin “động trời” là tôi sẽ cho anh một bên thận. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

- Chuyện sau này tao chưa nghĩ tới, nhưng nếu để anh ấy ra đi tao sẽ đau khổ vô cùng, bố mẹ anh ấy cũng già yếu rồi, lại có mỗi mình anh ấy. Làm sao tao có thể thản nhiên nhìn anh ấy chết được.

Nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi, đứa bạn ngậm ngùi nói vẻ cảm thông:

- Chuyện đã như thế thì thôi mày cứ làm những gì mày cho là nên làm. Đừng nói là người yêu, dù sao cứu được một mạng người cũng đáng quý.

- Ừ, cảm ơn mày vì đã luôn hiểu tao. Nhưng xin mày đừng nói cho bố mẹ tao biết chuyện này nhé. Đến lúc nào đó thích hợp, tao sẽ tự nói. Nhé!

Ca phẫu thuật rất thành công và anh cũng bình phục trở lại rất nhanh. Vậy là anh lại có thể tiếp tục sống bên tôi. Tôi vui và cả tự hào nữa vì trong cơ thể anh có một phần cơ thể của tôi. Chúng tôi yêu nhau ngày một nhiều hơn. Dù bộn bề công việc nhưng anh luôn dành thời gian cho tôi, anh chăm sóc tôi từng li từng tí. Tôi lại không thích những việc mà những đôi yêu nhau hay làm như đi uống cà phê, đi xem phim mà chỉ thích ngồi lặng bên anh hàng giờ trên sân thượng ngắm trăng và sao. Tôi thích những lần cùng anh thả diều, anh nói “Tình yêu của chúng mình như cánh diều kia, gió sẽ mang diều bay cao mãi, xa mãi”. Cuộc sống cứ trôi qua êm đềm với tình yêu dịu ngọt như thế, nếu như không có một ngày, người yêu cũ của anh về nước. Cô ấy đến tìm gặp anh và nói rằng muốn quay lại, vì những ngày tháng ở nước ngoài cô ấy mới nhận ra mình yêu anh và nhớ anh chừng nào. Đôi mắt lúc nào cũng long lanh ngân ngấn nước như chực khóc ấy đã làm anh đau khổ một lần, nay lại một lần nữa làm nhói lòng anh. Nhưng anh đã nhìn thẳng vào đôi mắt ấy và nói rằng: “Anh không thể. Cô ấy cũng là con gái, cũng mềm yếu như em, cũng yêu anh thật lòng. Anh không thể nào bỏ rơi cô ấy như em đã từng bỏ rơi anh được”. Anh dứt khoát quay đi, anh không muốn tôi bị tổn thương, không muốn tôi đau khổ. Thế nhưng cô gái kia nào có chịu buông anh ra, trong tình yêu cô ta cũng thật mạnh mẽ và quyết liệt. Cô ấy luôn kiếm cớ gặp anh và gợi lại quá khứ trước kia. Anh không nỡ rời xa xa tôi nhưng hẳn là đầu óc anh còn vấn vương bóng hình cũ. Lí trí chẳng thể nào chiến thắng được trái tim. Lần đầu tiên, anh đã biết nói dối tôi, để tôi một mình đợi anh dưới mưa vì anh còn phải đến với cô ấy, vì cô ấy nói cô ấy đang ốm. Tôi đã cố gắng làm tất cả, vậy mà vẫn không giữ nổi trái tim anh, vì anh không yêu tôi bằng trái tim. Sau trận cảm lạnh vì cơn mưa hôm ấy, tôi chủ động hẹn gặp anh. Trông anh xanh xao và mệt mỏi, có lẽ anh hay thức khuya và suy nghĩ rất nhiều.

- Xin lỗi em, dạo này anh bận quá, không có thời gian cho em. Nhưng anh sẽ bù đắp, chịu không?

Lại một câu nói dối, để đẹp lòng cả hai người con gái, anh sẽ còn phải nói dối tôi bao nhiêu lần nữa. Làm gì có ai bận đến nỗi cả tuần không có thời gian gọi lấy một cuộc điện thoại cho người yêu. Trước kia chỉ cần một tin nhắn hỏi “Em đã ăn cơm chưa?” cũng đủ khiến tôi thấy ấm lòng. Tôi cười nhạt:

- Anh không cần xin lỗi, em biết rồi, em hiểu cả.

- Em đã biết điều gì?

Trông mặt anh có vẻ tái đi.

- Anh hãy trả lời câu hỏi của em, một cách thành thật và thẳng thắn nhé. Anh có yêu em không?

Anh nhíu mày mất mấy giây rồi ngẩn ngơ hỏi lại:

- Sao tự nhiên em lại hỏi anh như vậy? Có chuyện gì vậy em? Trông em lạ lắm.

- Thì anh cứ trả lời câu hỏi của em đi.

- Anh yêu em, tất nhiên rồi, còn phải hỏi, không yêu em thì yêu ai.

- Vậy còn cô ấy thì sao?

- Em nói ai?

- Anh không cần phải nói dối em. Thời gian qua tuy bên em nhưng anh vẫn không nguôi thương nhớ về người ấy. Em hiểu rằng chưa bao giờ anh hết yêu người ấy. Vì vậy, mình chia tay nhé.

- Em nói gì vậy? Anh yêu em mà, làm sao anh có thể chia tay. Đúng là cô ấy đã trở về nhưng giữa anh và cô ấy chỉ còn tình bạn. Em đừng suy nghĩ hồ đồ.

- Không phải vậy đâu, nếu anh yêu em chỉ vì lòng biết ơn thì em sẽ càng đau khổ nhiều hơn. Em tặng cho anh một mạng sống, không phải để trói anh bên cuộc đời em. Chỉ cần anh sống thật tốt, anh hạnh phúc thì em cũng thấy vui lòng.

Ảnh minh họa

Anh cúi đầu lặng im không nói được câu nào. Tôi vội ngoảnh đi, không để anh nhìn thấy những giọt nước mắt. Ngày hôm đó tôi đã bước đi không nhìn lại. Tôi ngước lên nhìn bầu trời lồng lộng gió, tình yêu của tôi như cánh diều đứt dây, bay xa mãi rồi, không bao giờ trở lại. Một cơn gió từ đâu đến đã cướp đi hạnh phúc. Người yêu nhau thì sẽ tìm đến với nhau, không lâu sau đó anh chính thức quay lại với người yêu cũ. Thật là phũ phàng nhưng tình yêu vốn có những lí lẽ riêng của nó, vượt khỏi tầm quyển soát của lí trí. Chỉ cần anh được hạnh phúc thì tôi cũng thấy vui, tôi đã tự nhủ với mình như thế và thầm nhắc bản thân phải quên anh đi. Vậy mà tôi không làm được, tôi đau đến quặn lòng. Trong đầu tôi lúc nào cũng tràn ngập những kỉ niệm khi bên anh, bây giờ ngay cả làm bạn cũng không thể. Khi chia tay khó có thể làm bạn, tình bạn nếu có cũng gượng gạo vô cùng. Bạn bè tôi khi biết chuyện đã mắng anh không tiếc lời, rằng anh là kẻ vô ơn, một dạ hai lòng, sớm muộn gì cũng bị quả báo. Còn tôi, họ nhìn tôi bằng cái nhìn xót xa, thương hại, cảm thông cũng có mà trách móc cũng nhiều, họ bảo tôi dại trai, mị tình, ngu muội. Cả cô người yêu của anh cũng bị mang ra soi mói, chửi rủa. Trong câu chuyện tình này cả ba nhân vật chính đều không có ai vui gì. Tôi không ngờ chuyện chia tay của tôi lại ầm ĩ như vậy và được người ta bàn luận nhiều thế. Tôi đã suy sụp lại càng khủng hoảng hơn. Anh đến tìm gặp tôi với cái bộ dạng phờ phạc mệt mỏi. Anh nói:

- Anh biết cái mạng của anh là do em cứu, anh rất biết ơn em. Nhưng anh lại làm cho em chịu tổn thương. Vì anh còn yêu cô ấy quá nhiều nên vô tình làm em đau khổ. Anh biết em rất đau và rất hận anh. Anh phải làm gì để bù đắp cho em?

Từng lời anh nói như những lưỡi dao cứa vào trái tim vẫn đang chảy máu. Tôi cười nhạt nói với anh:

- Anh nghĩ cái gì mà lại nói với em những lời đó? Cái em cần anh đâu thể cho em.

- Em cần gì?

- Em cần một tình yêu chân thành, em cần một ngưởi chỉ yêu mình em thôi. Anh có thể cho em không? Anh rất yêu cô ấy thì hãy ở bên cạnh cô ấy đi, sao còn nghĩ đến em làm gì? Cả em và cô ấy đều yêu anh, nhưng tình yêu thì không thể san sẻ. Anh làm vậy cô ấy sẽ đau lòng lắm. Ai nỡ so sánh những nỗi đau. Em đã từng yêu anh, yêu đến đau lòng.

Sau lần đó chúng tôi không bao giờ liên lạc nữa. Thời gian cũng giúp tôi quên được anh, còn anh chắc cũng hạnh phúc bên tình yêu của mình. Câu hứa hôm nào “…anh có thể cho em trái tim…để em sống” cũng chỉ là lời nói gió bay. Nếu như cuộc sống cứ quay như một quỹ đạo êm đềm thì tốt cho tất cả mọi người, nhưng cuộc sống lại không như ý người ta muốn. Vào cái đoạn kết của câu chuyện tình này, nhân vật nam chính đã chết trong một tai nạn giao thông. Tôi đã cố gắng cứu anh một lần, vậy mà anh vẫn không thể có được cuộc sống dài lâu hơn. Nếu người ta nói đây chính là sự quả báo thì cái giá mà anh phải trả ác nghiệt quá. Anh đi để lại đau đớn cho bao người, trong đó có tôi. Tôi đã đến bên anh khóc cạn hết những giọt nước mắt cuối cùng. Phút lâm chung anh nắm tay tôi và nói “Cảm ơn em, em là người con gái tốt. Cuộc đời này anh vẫn còn nợ em một trái tim. Kiếp sau nếu còn gặp lại, nhất định anh sẽ yêu em ngày từ phút ban đầu”. Tôi mỉm cười: “Nếu có kiếp sau…nhưng tình yêu không phải là sự ban ơn, không phải sự bố thí”. Tôi để cái suy nghĩ ấy ở trong đầu, tôi không phải là kẻ ăn xin tình cảm, ăn mày tình yêu, dù trong tôi luôn có một tình yêu tha thiết.

Ngày anh đi trời lồng lộng gió, cánh diều hôm nào đã theo gió đứt dây. Tiễn anh xuống mồ mà tôi khóc không được, nước mắt tôi đã rơi suốt cuộc tình đau khổ này rồi. Tôi đã yêu anh, yêu đến đau lòng.

  • Chuyển thể từ truyện ngắn của Thiên Nga Đen

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!

 


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...


 

 

 
 

Người yêu ta nhất là chính ta...

 
 
 
 

"Tôi để cái suy nghĩ ấy ở trong đầu, tôi không phải là kẻ ăn xin tình cảm, ăn mày tình yêu, dù trong tôi luôn có một tình yêu tha thiết". Thật cảm động!Cảm ơn tác giả Thiên Nga Đen.

 
 
 
 

Câu chuyện thật là buồn! Lời nói gió bay, mà lời hứa cũng chỉ là lời nói mà thôi.

 
 
 
 

Yêu và sự thương cảm hoàn toàn khác nhau nên con người ta hãy yêu thật lòng mình.

 
 
 
 

thật cảm động

 
 
 
 

bai viet that cam dong ! toi cung la nguoi da yeu va bi that bai trong tinh yeu,toi va nguoi yeu da chia tay chi vi nhung li do vo van ... gio thi nguoi yeu toi da co nguoi yeu khac roi,con toi thi van dang doi cho mot chut gi do tu e.. nhung toi biet nhung cho doi nay co the nhan lai chi la so 0.... toi van yeu em rat nhieu,van co gang song that vui ve voi tat ca moi nguoi van co gang lam tat ca moi nguoi vui,con nguoi lam toi vui thi da roi xa toi mat roi

 
 
 
 

Tình yêu có những lý lẽ riêng của nó nhưng câu chuyện này quá buồn. Nhẽ ra anh ấy không nên yêu ai. Nếu là chị ấy chắc mình không sống nổi mất. Nếu có kiếp sau...

 
 
 
 

câu chuyện thật buồn. Nhưng ty khó có thể đoán trước điều gì...ty giống như một đại dương mênh mông

 
 
 
 

hà nội những ngày sau bão buôn lạnh nhờ vợ nhớ con nhớ mọi người

 
 
 
 

câu chuyện tuần này buồn quá :(

 
 
 
 

uoc gi cuoc song nhu con gio, tat lai huong lanh thom lai thom..... :(

 
 
 
 

bai rat hay.that y nghia

 
 
 
 

ai bày mình cách down blog về với... dạo trước down đc mà... bài này hay qá :(

 
 
 
 

Cau chuyen that cam dong.Neu nhu ai no phu tinh ai do, khong nhung khien trai tim nguoi do dau kho, ma chinh ban than minh cung nhieu day dut. Hay song voi nhau ca mot tam long ban nhe! Dung de su han thu giang kin cuoc song cua minh! Chuc ban se tim duoc hanh phuc that su, tin yeu vao cuoc song nay!

 
 
 
 

ko co gi la mai mai ca va tinh yeu cung vay

 
 
 
 

Hứa để làm gì nếu không thực hiện được điều mình đã hứa?!...

 
 
 
 

helu blos radio.mình nghe blog radio từ rất lâu rùi nhưng không bao giờ thấy chán cả.cảm ơn blog radio đã se dịu cảm giác cô đơn của mình...mình yêu blog radio quá nè,,hihiminhf chưa đăng bài nào cả,nhưng mình hứa sẻ cùng blog radio sát cánh bên nhau nha,thank blog radio nhiều lắm

 
 
 
 

THẬT đau khổ khi tình yêu phải trả bằng cá gá đắt như vậy, nhưng mình tin một ngày nào đó bạn cũng sẽ tìm được tình yêu của mình.Mình cũng bị lừa dối. Nỗi đau khiến con người ta chán trường. Thật mệt mỏi. Baì viết tuần này thật hay

 
 
 
 

trui!lan dau ien minh nghe blog radio do nhung cau chuyen that buon nhung that y nghia do!mong duoc ket ban voi nhieu ban co chung so thich nha!!!1

 
 
 
 

hay quá bạn ơi

 
 
 
 

Đau lòng quá...chị ấy thật cao thượng...tình yêu chị ấy rất chân thành mà anh kia ko biết trân trọng lấy...TY là gì chứ...

 
 
 
 

Bài viết của chị khiến em thực sự rất cảm động, chj mạnh mẽ quá! Trong tình yêu chị là người cao thượng/

 
 
 
 

Hay!Cam dong va cung that buon.Lieu 1 ngay nao do minh co mot nguoi yeu minh nhu the

 
 
 
 

buồn thật đấy...!hi sinh bản thân nhưng cuối cùng phải hứng chịu nỗi đau một mình...!!!

 
 
 
 

mình thấy câu truyện này thật có ý nghĩa. xin cảm ơn tác giả thiên nga den. mình thấy người con trai trong câu truyện hơi vô tình. nếu là mình minh sẽ không bao giờ làm như thế.

 
 
 
 

Để đi đến tận cùng của yêu thương, bắt buộc phải đi qua con đường nước mắt. Có gi đổi thay khi m mất người? Có gì khác lạ khi người mất em? Rút cục, tình yêu cũng chỉ là một cuộc trốn tìm không bao giờ kết thúc!

 
 
 
 

2 người này thực sự là có duyên, vì muốn ghép được thận cho nhau, tỉ lệ hòa hợp là 1/10000 ca, có thể thấp hơn..... buồn!

 
 
 
 

Câu chuyện thật là cảm động quá.Người con gái có một tình yêu thật là cao thượng nhưng đau khổ quá!

 
 
 
 

Còn mình thì nghĩ chàng trai ko sai, ko có lỗi vì anh ấy chỉ hành động theo những gì mà con tim mách bảo, thà là như thế còn hơn ở bên 1 người mà anh ấy lại nghĩ về 1 người khác, còn cô gái thì suy cho cùng cũng là 1 sự lựa chọn, là do cô ấy lựa chọn như vậy. Suy cho cùng, người thứ 3 trong chuyện tình cảm không nhất thiết phải là người yêu mà chẳng dc yêu

 
 
 
 

tinh yêu ko fải là luôn ở bên cạnh ng mình yêu,yêu là luôn mong ng mình yêu được hạnh phúc.chúc cho những ng yêu nhau thật lòng có 1 happy ending nhé.

 
 
 
 

bùn quá! yêu đến đau lòng....T,T

 
 
 
 

khi đọc bài viết của bạn tôi đã khóc.khóc cho sự ngu ngốc của anh kia.khóc cho sự tham lam của cô gái kia và trên hết tôi khóc cho bạn.khóc cho sự không quyết liệt trong tình yêu của ban.khóc vì bạn quá cao thượng.tại sao?tại sao lại có những tình yêu thẫm đẫm nước mắt như thế.có ai hỏi tình yêu là gì?theo tôi chúng ta đừng nên hỏi?sẽ chẳng ai trả lời được kể cả những người đã và đang yêu.

 
 
 
 

"Tôi không phải là một kẻ ăn xin tình cảm, ăn mày tình yêu, dù trong tối luôn có một tình yêu tha thiết" Cảm ơn tác giả đã cho mình đọc được một câu ý nghĩa. Tình yêu nếu thực sự chẳng dành những yêu thương cho nhau thì cũng xin đừng cố tạo ra những tc giả dối để rồi cảm thấy lòng mình đau hơn!_(bài vết rất hay nhưng kết thúc hơi buồn_thank!)

 
 
 
 

tôi thấy buồn,... một câu chuyện buồn nhưng câng đứng dậy,... bạn nhé,......

 
 
 
 

mh kũng mới chia tay mh hỉu nỗi đau ấy như thế nào , vấp ngã nhưng rất đau nó làm tổn thương trái tim mh làm trái tim mh mất đi những cảm giác đk gọi là hạnh phúc pải không ? nhưng họ chỉ coi mh là một dấu chấm nhỏ trong cuộc đời thì làm sao có thể làm đk gì hơn đây . họ thích cái lạ , cảm giác ấy mh không thể bit ntn . mh vấp ngã nhưng không thể đứng dậy đk vì khả năng ấy đã mất đi khi mh yêu a ấy , khi a không ở bên thì mh hoàn toan thất bại anh là chỗ dựa vững chắc cho em nhưng pio anh không bên em thì em dựa vào ai dây anh , vì mh nhầm wa nhiu nên mới ntn đi nhầm đường chọn nhầm người yêu sai hướng pải không a . không yêu anh em mới có hạnh phúc nhưng em pai quay đi vì hạnh phúc là khi anh cười

 
 
 
 

Chợt một thoáng buồn, thoáng lặng trong tim, chẳng biết phải tìm nơi nào để bình yên!

 
 
 
 

đã bao lần khóc và nhớ anh đến nghẹn ngào, Đã nhiều lần nhủ rằng mình sẽ quên anh đi nhưng tôi không thể. tinh cảm của tôi dành cho anh đành kết thúc vậy thôi a ah

 
 
 
 

bài viết thật cảm động, thật ý nghĩa

 
 
 
 

cô gái có được tình yêu của anh chàng đó đã không yêu anh chàng đó nhiều hơn cô này. chắc chắn là vậy rồi.

 
 
 
 

that su la rat bun nhung roi moi chuyen cung qua het thoi. Smile

 
 
 
 

cau chuyen that buon

 
 
 
 

Buồn. Tình yêu là thế sao?

 
 
 
 

bai viet that cam dong.minh cung co tam trang gan nhu the. Tat ca tht buon

 
 
 
 

tình yêu thật vĩ đại,nếu tôi là cô ấy,chắc có lẽ tình yêu ma tôi dành cho người tôi yêu khong thể cao thượng như thế đươc...nhưng tôi cũng nhân ra được một điều tình yêu không phai la sự mang ơn ma là một tình cảm chân thành.

 
 
 
 

Cuoc song luon la nhung dieu gian di ma ta khong de y toi no vi ta chi luon theo duoi mot cai gi do voi vang,xo bo.

 
 
 
 

Với tôi nếu người tôi yêu cần tôi sẵn sàng cho đi. Với tôi yêu là mong cho người mình yêu được sống vui vẻ hạnh phúc. Hạnh phúc của anh ấy cũng chính là hạnh phúc của tôi.

 
 
 
 

dung la tinh yeu thi khong the dung li tri de yeu nhung trong cau chuyen nay du sao minh cung khong dong y vôi ng con trai , la con gai nen minh cung buon cho nhan vat ng con gai do.dung la yeu den dau long ....

 
 
 
 

câu chuyện cảm động quá.tinh yêu của người con gái quá sâu sắc.trong cuọc sống cần có những người như thế. thật tiếc vì cô ấy không được hạnh phúc. mong các bạn hãy sống đúng với lòng mình.như thế mới gặp được may mán và hạnh phúc các bạn à!

 
 
 
 

truyen qua hay.that la tuyet voj

 
 
 
 

Có ai biết bản Guitar đầu radio tên là gì không, nghe hay quá **

 
 
 
 

cô đã trao trái tim mình đi mà không hề đắn đo, dù vậy tôi cũng không đủ cao thượng như cô ấy đâu

 
 
 
 

tinh yeu cua chi ay cao thuong qua! chang hieu nguoi con trai trong truyen nghi gi nua,cho du ty khong the guong ep nhung cung khong nen phu phang nhu the chu, de roi cuoi cung ca hai cung kho.nghe xong thay buon qua!

 
 
 
 

Bài viết hay quá. Tôi rơi cả nước mắt

 
 
 
 

hay

 
 
 
 

that cam dong, thuong ban gai kia qua, nhưng dung nhu trong cau chuyen, tinh yeu phai xuat phat tu con tim, k the yeu vi long thuong hai duoc. chi trach rang ban trai kia da khong ro rang, k hiu dc ro tinh cam cua minh de roi lam ban gai kia dau kho.

 
 
 
 

Một câu chuyện tình buồn!

 
 
 
 

một câu chuyện thật buồn và đầy nước mắt

 
 
 
 

Thật buồn nhưng hay & cảm động... Nếu là người con gái ấy tôi vẫn sẽ chọn đi trên con đường của chị ấy đã qua! Tại sao tình yêu không bao giờ là bền vững! chẳng lẽ trên đời này chẳng có gì là vĩnh cửu... À không, tình yêu là vĩnh cửu, chỉ có người yêu là thay đổi.

 
 
 
 

bài viết hay và cảm động mình nghe xong chỉ muốn khóc thôi cám ơn tác giả bài viết và người đọc cũng hay

 
 
 
 

còn có nhiều chiện bùn hơn mình,nên hãy cứng rắn lên....tội nghiệp wá

 
 
 
 

Trời ơj. Thươg chị ấy wa. M khóc. M kũg đã từng y 1ng. Lúk a ấy lấy vk m tưởng k thể vượt wa. Vậy mà khj đọc kâu ch này m thấx m đã wá íck kỷ. Hãx để a ấx sốg vớj hp kủa a ấy

 
 
 
 

cs co ưa nhiu dieu. va so phan cua moi nguoi moi khac tat ca la do chung ta. nguoi do k xung vs ty cua pan. hay chon chat noi dau vao trong tim va co gang song that tot. vi a ay cung mong ban co mot cs tot.khi yeu nhau du co xa nhau may cung tim ve voi nhau

 
 
 
 

Tình yêu kuôn có những lí lẽ riêng của nó.khi yêu người ta có thể hi sinh tất cả vì người mình yêu.có lẽ cô gái ấy đã làm theo những j trái tim cô mách bảo.nếu mình là cô gái ấy thì mình cũng sẽ làm như tế thôi dù mình biết rất rõ rằng:"anh không yêu mình bằng cả trái tim"và"anh không thể nào quên đi hình bóng cũ" nhưng mình không thể đứng nhìn người mình yêu sống trong đau đau đớn được.

 
 
 
 

có thể đây là kết quả đáng có của những ngưòi phản bội

 
 
 
 

toi thay trong chuyen nay nguoi con trai khong nen lam nhu vay? nguoi cu da phan boi minh thi tai sao minh phai tro lai chu.

 
 
 
 

được làm điều gì đó cho người minh yêu đó là điều hp nhất

 
 
 
 

câu chuện rất hay. đọc mà mình đã khóc.

 
 
 
 

Yêu 1 người là mong người ấy được hạnh phúc. "Tôi không phải là một kẻ ăn xin tình cảm, ăn mày tình yêu, dù trong tối luôn có một tình yêu tha thiết"

 
 
 
 

Khi yêu mình thường yếu đuối nên khó mà giữ được tình yêu

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 201: Duyên   (01/10/2011)
Blog Radio 200: Gõ cửa mùa thu!   (24/09/2011)
Blog Radio 199: Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người   (17/09/2011)
Blog Radio 198: Những mối tình vội biến thành kỷ niệm   (10/09/2011)
Blog Radio 197: Sự ám ảnh ngọt ngào   (02/09/2011)
Blog Radio 196: Trở về bên vòng tay ba mẹ dấu yêu   (27/08/2011)
Blog Radio 195 – Em sẽ làm vợ, mái ấm anh trở về sau những chuyến đi   (20/08/2011)
Blog Radio 194: Gửi người yêu cũ: “Em rất tốt, còn anh?”   (12/08/2011)
Blog Radio 193: Hãy để anh được bên em!   (05/08/2011)
Blog Radio 192: Chưa bao giờ anh hết yêu em   (29/07/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.