Thứ Năm, 23/2/2012, 08:59 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 210: Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy mùa đông?
  00:15, 3/12/2011 (GMT+7)
 

"Cảm giác cô đơn thật khủng khiếp. Tôi cần sự quan tâm của một ai đó, cần một vòng tay từ phía sau để che chở. Cần nghe một giọng nói quen thuộc đó, cần ai đó ở bên tôi lúc này. Phố đêm tĩnh lặng, cái lạnh tan vào từng con phố nhỏ... thấy tê tái..." -  Cùng Blog Radio 210 chia sẻ những cảm xúc khi mùa đông về,  và để ta biết rằng nếu đã có một bàn tay ủ ấm bàn tay của mình trong mùa đông này đã là hạnh phúc rồi bạn ạ!

Bất chợt mùa đông đã về

Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.

Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.

 

Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ bát bún ốc cay cay, vị ngọt bùi của hạt dẻ nóng hay đơn giản là vị đậm đà của tách cafe nóng.

 

Bất chợt đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé được mẹ nướng cho củ khoai mỗi khi đi học về hay những ngày đi chăn trâu nướng ngô sao mà vui đến thế.

 

Đông về làm cho ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác còn bé được mẹ chan cho từng muỗm canh nóng hổi. Bất chợt đông về làm cho ta thấy nhớ quê nao lòng. Mùa đông này ở quê chắc là đang vào mùa, thèm sắn nướng, thèm thịt ếch nấu với đậu...

 

Bất chợt đông về trên phố, thấy những đôi tình nhân tay trong tay mà thấy dường như mùa đông tán biến. Thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa đông khi đọc "gió lạnh đầu mùa" hay "chiếc lá cuối cùng".

 

Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng...

 ...

 

Bất chợt đông về trên phố khuya.

Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.

Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.

Để vô tình ta bị lạc mất nhau.

 

Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.

Một màu trắng, một người về xa vắng.

Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.

 

Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông

Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả

Phải không em, lỡ đời không vấp ngã

Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa

 

Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa

Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió

Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó

Đã mấy đông rồi không thấy về thăm

 

Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm

Xa một tầm tay mấy lần chín tháng

Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng

Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi

 

Thôi đông hãy như cô gái xuân thì

Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh

Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh

Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng

 

Có phải thế mà đông cứ lạnh thêm?

  • Gửi từ email Mèo Vàng  

Ảnh minh họa

  • Bước qua những mùa đông

 

Sáng nay trời thật lạnh. Đã lâu lắm rồi em không lang thang 1 mình như thế này. Hít một hơi thật sâu tận hưởng cái không khí lạnh của mùa đông  tràn vào lồng ngực... buốt nhẹ... Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy cả mùa đông trong em?

 

 Hanh hao quá.. nắng hanh hao... và gió hanh hao...

 

Hư hao quá.... cuộc sống hư hao... và .. con người hư hao...

 

Chênh vênh quá... quá khứ chênh vênh... và hiện tại chênh vênh....

 

Em tìm cho mình một mùa đông tròn vẹn... cô đơn ... và hoang hoải. Để thấy mình đã có rất nhiều, và, mất đi rất nhiều...

 

Nhiều lắm những nỗi nhớ không tên...

Nhiều lắm những tiếng cười đã mất đi, mà giờ đây thay bằng im lặng và nước mắt...

Nhiều lắm những quan tâm mà ai đó dành cho em .. và giờ .. là dành cho người khác...

Nhiều lắm những hy vọng về tương lai... để rồi hiện tại em chìm trong vô vọng...

Nhiều lắm niềm tin về con người... và để rồi em không còn niềm tin nữa...

 

Em mải miết kiếm tìm những mảnh ghép cuộc đời chênh vênh ấy. Có những mảnh đã ghép vào ... rồi vỡ vụn..., từng mảnh nhỏ cứ găm lại trong từng nỗi nhớ, như thủy tinh găm sâu vào trong da thịt... nhức nhối lắm....

 

Cuộc sống này như những thước phim quay nhanh chắp vá lại. Và con người vừa như  kịch bản dựng sẵn, vừa như diễn viên cố gồng mình đi casting cho những kịch bản đó.

 

Hoặc người diễn viên ấy thấy họ không muốn diễn kịch bản ấy. Hoặc kịch bản ấy thấy diễn viên không phù hợp với nội dung của mình. Kết cục là người diễn viên đi tìm một kịch bản khác mà họ thích và kịch bản lại tìm những người diễn viên để casting...

 

Em sẽ là gì? Sẽ biến cuộc sống của mình thành những đoạn phim chắp vá hết kịch bản này và diễn viên kia ư? Không, em không muốn trói buộc mình vào vai diễn nào, vào kịch bản nào hết. Em muốn là chính em... tự ru mình với những nỗi đau... chống chếnh...

 

Ảnh minh họa

 

Dòng người cứ ào lên từng đợt cuốn em đi trong những nghĩ suy mông lung ấy. Dường như càng xô bồ em càng cảm thấy mình lạc lõng. Nhìn từng đôi, từng đôi đi trên phố, họ cười nói vui vẻ lướt qua em thật nhanh... cảm tưởng em chỉ còn là một điểm nhỏ đứng yên giữa trái đất đang quay ấy... Không ai cần biết đên một con người lặng lẽ giữa cuộc đời này....

 

... Gió táp vào mặt em lạnh buốt...

 

... mắt cay ...

 

Em kéo lại chiếc áo len mỏng mảnh vòng tay quanh người... Sao cảm thấy lạnh hơn nhiều lắm? Nhớ thật nhiều hơi ấm 1 bàn tay... Bàn tay ấy đã từng nắm tay em qua đường đông đúc... Bàn tay ấy... với những ngón tay đan siết vào ngón tay em...  rất chặt....

 

Cũng bàn tay ấy đã đẩy em ra khỏi cuộc đời người ấy...

 

Bàn tay ấy đã xa rồi... mãi xa rồi....

 

“I don"t mind spending everyday

Out on your corner in the pouring rain

Look for the girl with the broken smile

Ask her if she wants to stay awhile

And she will be loved...”

 

Ảnh minh họa

 

 

 ... Em cười buồn...

 

 ... mi ướt...

 

Có lẽ lúc này bàn tay ấy đang nắm bàn tay cô gái đó... như đã nắm bàn tay em. Bàn tay nào đó đã buông bàn tay cô ấy... để rồi... bàn tay ấy đã buông bàn tay em... để nắm lấy bàn tay cô ấy....

 

Hai bàn tay của hai con người đó có ấm không?

 

Có nỗi nhớ nào về em len lỏi vào giữa bàn tay người ấy... và cô ấy?

 

Gượng bước ngược chiều gió lộng.... Lạnh lắm... nhưng em chịu được... Bởi em yêu mùa đông mà....

 

Vì mùa đông lạnh... và cô đơn... như em.....

 

Em sẽ một mình bước qua những mùa đông nữa........

 

  • Đức Hạnh – blackstar_24kt@

 

 

Ảnh minh họa

  • Yêu thương ngay khi còn có thể

 

Một ngày đầu đông xám xịt, những đám mây không giấu vẻ nặng nề khi phải mang trong mình một khối lượng nước khổng lồ chỉ chực rào rào khi có hiệu lệnh. Điện thoại trong túi tôi rung bần bật, tin nhắn của một ai đó. Đã từ lâu, tôi chẳng còn vồn vã hay háo hức chờ đợi tin nhắn từ một người nào đó. Một phần sâu thẳm trong tôi đã chết theo mối tình dai dẳng 3 năm đứt gánh giữa đường 6 tháng trước. Hụt hẫng, chới với, hoang mang và khủng hoảng. Những ngày tái nhợt và ảm đạm lần lượt trôi qua, tôi lặng lẽ đứng nhìn lòng mình không còn gợn sóng, tựa hồ như đọc một câu chuyện từ rất xa xôi.

 

“Trời chẳng đẹp, mưa chẳng rõ, nhưng anh nhớ em”. Tin nhắn từ một số không được lưu trong danh bạ nhưng đã quá quen thuộc tới mức tôi vẫn luôn bấm nó trong vô thức mỗi khi sờ điện thoại. Bầu không khí tĩnh lặng bị phá vỡ. Một dấu hiệu bất ngờ cho sự khởi đầu mới. Thời gian gần đây, tôi thường nghe lũ bạn rủ rỉ rằng anh luôn tò mò về cuộc sống hiện tại của tôi, rằng anh quan tâm tôi, một cách lặng lẽ nhưng lộ liễu.

 

Hơn 6 tháng trước, anh đã vì một cô gái lạ mặt quen biết chưa lâu, mà buông những lời phũ phàng để có thể dứt bỏ tôi. Nhiều nuối tiếc, không ít trở trăn, nhưng tôi buông tay anh dễ dàng hơn tôi vẫn nghĩ. Nếu đã chẳng thể níu chân một người nào đó, thay vì ủ rũ và đau khổ trước mặt người ấy, tại sao ta không giấu nỗi buồn cho riêng mình? Tôi đã chọn cách đứng từ xa ngắm nhìn niềm hạnh phúc mà người ấy có, chôn vùi mọi đau đớn trong lòng, và để nỗi nhớ trôi theo từng ngày...

 

Người ấy quay về, đột ngột như khi ra đi. Những điều tưởng như đã nằm im trong một ngăn tủ kín bị xáo tung. Những yêu thương tưởng như đã đánh mất giờ vô tình tìm lại. Tôi rơi vào những trường băn khoăn khác. Ai dám chắc rằng người ấy sẽ không khiến tôi tổn thương thêm một lần nào nữa, ai dám chắc rằng nỗi đau đã lành khô kia không bị đào sâu thêm một tấc nào nữa? Ai dám chắc?

 

Ảnh minh họa

 

Tôi luôn cố bảo vệ mình bằng cách tỏ ra vô cảm với cuộc sống này, bằng cách cười cợt với những nỗi đau và tự mãn rằng mình chẳng còn chút cảm xúc với thứ tình cảm diệu kì ấy. Nhưng tất cả đã thay đổi khi người ấy đứng trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi, tựa như chưa từng xa cách.

 

Tôi chẳng cô đơn đến mức bị cái giá lạnh của mùa đông thôi thúc việc đi tìm một người bạn đồng hành mới. Đôi khi, tôi còn thích thú trong cái thế giới chỉ có riêng mình. Nhưng đông, với cái vẻ ảm đạm cố hữu, khiến con người ta dễ dàng tìm đến nhau hơn, nhất là khi tim họ chưa hề xa rời, dù chỉ một phút.

 

Tiết trời vẫn thế, chẳng có gì thay đổi. Lòng tôi đã đổi khác, một sự thay đổi rất nhỏ nhưng rõ ràng. Tôi với tay nhắn vài dòng ngắn ngủi. Tôi nhanh chóng bước ra phố, tìm tới cửa hàng bán len, chọn vài cuộn hợp màu, ôm vào lòng, ôm cả những yêu thương sắp có hình trở lại. Chẳng ai biết trước được ngày mai, tại sao tôi phải do dự cho chính mình thêm một cơ hội nữa để yêu thương một người nào đó, và cũng để được một ai đó yêu thương? Nếu đã biết tương lai là không định, ngày hôm nay, tôi sẽ nắm giữ mọi yêu thương mong manh.

 

Và tôi biết, điều duy nhất mình nên làm, là yêu thương ngay khi còn có thể.

 

Gửi từ  Dung Keil

 

  • Blog Radio chuyển thể   

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn   

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 

 
 

Gửi em chút gió Đông từ thành phố Cảng Hamburg ,Gửi em chút thương thương, nhớ nhớ ...Mùa Đông tới sẽ lạnh lắm đấy !Em nhớ mặc ấm và giữ gìn sức khỏe nhé ! Cô bé Diều Hâu của anh .

 
 
 
 

lai mot mua dong nua den rui.

 
 
 
 

Chúc em ngày mai... sẽ luôn thật vui...Ở nơi xa ấy có nắng ru tình em...Còn anh sẽ nhớ, nhớ mãi nụ cười ấy (.O.')

 
 
 
 

thấy mình hiện hữu trong từng lời nói ấylà mông lunglà chông chênhphải đứng dậy cho bằng được

 
 
 
 

...!

 
 
 
 

hay lam................

 
 
 
 

fan cua blog

 
 
 
 

Bao nhieu cho du...khi ta co don...Oi mua dong va co don!

 
 
 
 

Chúc em ngày mai... sẽ luôn thật vui... Ở nơi xa ấy có nắng ru tình em... Còn anh sẽ nhớ, nhớ mãi nụ cười ấy...

 
 
 
 

bài viết đan xen thật nhiều cảm xúc.mình rất thích bài viết bước qua những mùa đông.nó gợi cho mình rất nhiều xúc cảm.cảm ơn tác giả.

 
 
 
 

bài viết đan xen thật nhiều cảm xúc.mình rất thích bài viết bước qua những mùa đông.nó gợi cho mình rất nhiều xúc cảm.cảm ơn tác giả.

 
 
 
 

Em cứ nghĩ mùa đông năm nay sẽ là mùa đông ấm áp nhất trong đời, nhưng bi giờ dường như nó lại là mùa đông lạnh lẽo nhất...Hãy về bên em cho 2 nửa trái tim cùng sưởi ấm cho nhau anh nhé. Mình đừng buông tay nhau anh nhé, hãy đan chặt các ngón tay vào nhau đi nè...

 
 
 
 

sẽ không bao giờ gặp lại,không bao giờ nhìn thấy nhau,sẽ không bao giờ nói với nhau một lời mặc dù vẫn biết người đó đang hiện hữu.ừ thì cứ như vậy đi,chắc chỉ có riêng tôi nhớ thôi,người ta cần gì phải nhớ.gió ơi nhờ gió gửi giúp tôi với nhé. mùa đông năm nay sẽ qua nhanh thôi,mùa đông năm sau sẽ không buồn nữa. blog hay quá.:X

 
 
 
 

giá lạnh của mùa đông khiến ta buồn, ta cô đơn, khiến nỗi nhớ về một ai đó thêm lớn!

 
 
 
 

khi ta chia tay ta ko the lam ban vi ta da lam ton thuong nhaut a ko the la ke thu vi ta da tung yeu nhau chi co the hay coi nhau nhu 2 nguoi xa la ban ak

 
 
 
 

Cứ nghĩ mùa đông năm nay anh sẽ về. Anh nói khi nào em thay đổi anh sẽ về. Em đã thay đổi, khuôn mặt em dễ nhìn hơn, em không còn khóc nhè như trước, em đã tự tin và mạnh mẽ hơn nhiều, thế mà anh... vẫn không về.

 
 
 
 

lại một mùa đông nữa tới rùi,một mùa đông không có anh,và mình đã mất a mãi mãi,không biết phải làm thế nào để qua nổi mùa đông năm nay đây,mình thấy sợ khi mùa đông đến...chúc a sẽ ấm áp với người mới trong mùa đông này.......và e sẽ nhớ mãi cảm giác ấm áp cùng a vào mùa đông năm trước

 
 
 
 

Đông về...với những cơn mưa...nặng hạt...nỗi buồn vô hình...được dịp len lỏi vào từng sớ thịt...men theo nỗi nhớ...đau thắt con tim còn non nớt ...kỉ niệm như tro tàn......bay....trong gió.Buốt...đến tê dại cả vòm ngực...Bật khóc...vỡ...xót xa...nghiệt ngã..chua chátNgày xưa như 1 bàn cào xát muối......cào mạnh...đến tàn nhẫn...vào tim..xót..đến rạc ngườiSớm...mở cửa...có cơn gió lạc...chợt ùa vào...Kéo cao cổ áo...lạnh....Mưa...nhè nhẹ.. xóa nhòa dần đi những cảnh vật xung quanh...Khung cửa tầng 2....phóng tầm mắt xa xa...Cả cây bằng lăng đơn độc mọc lên giửa nhưng tòa nhà cao trước mặt cùng chỉ còn nhìn thấy những chiếc lá rung rinh trong gió...Mắt...khát...đến hanh hao...nát bỏng...Tự dưng..muốn xòe tay ra...nhận lấy...1 bàn tay ấm....áp vào má...Cảm nhận yêu thương...nhưng vỡ vụn.Thành phố...những ngày mưa trắngTự hỏi..."Mình đã lớn chưa?''Đông đến...Lạnh...Đau..Và nhớ..."Mình lớn thật rồi.."Nước mắt cạn..Niềm tin cạn..Hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh...

 
 
 
 

Truyện hay, giọng nam trầm quá, nghe ko rõ lời...:P

 
 
 
 

Gió se lạnh thôi khi mùa đông về, vì em ở vùng đất k có mùa đông rõ rệt. Nhưng sự trống vắng trong lòng em cũng rõ hơn so với những mùa khác. Đưa bàn tay trái nắm lấy bàn tay phải để tự sưởi ấm. Đủ thấy lòng mình lạnh giá...

 
 
 
 

mùa đông lại đến mang theo nỗi nhớ anh cồn cào!hạnh phúc nhé bên một bàn tay khác!tôi buồn lắm nhưng tôi không khócchỉ mỉm cười cho nước mắt vơi ditôi yêu người giờ chỉ là kỉ niệmkỉ niệm buồn chôn chặt chỉ mình tôi

 
 
 
 

mùa đông đã đến nhưng rồi nó sẽ qua đi sau 1 năm nó lại quay lại. mùa đông là thế đấy lặp đi và lặp lại. tình yêu cũng vậy nó là vĩnh cửu nhưng bạn tình lại là đổi thay

 
 
 
 

Trống vắng quá,những khoảng lặng nhiều hơn mình nghĩ.hơn 2000km,liệu mình có đủ lòng tin và dũng cảm để vượt qua?

 
 
 
 

mùa đông năm nay chắc bùn lắm,lạnh vì mùa đông mà buồn vì 1 người,nhưng thà như vậy có lẽ tốt hơn.

 
 
 
 

hay

 
 
 
 

Mùa đông lạnh làm người ta hay nhớ nhớ thương thương về những gì đã là kỹ niệm... Đôi khi chạy xe ngoài đường một mình, lạnh ngắt, một tay ôm lấy vai mình... vậy mà sao thấy niềm hạnh phúc đâu đây làm lòng ấm hơn khi ta nhận ra rằng có một người mỗi ngày mỗi nhớ đến ta, dù ở 2 phương trời xa cách... Dù rằng, mãi mãi cũng không có cơ hội được ở bên cạnh nhau dù chỉ một giây phút ngắn ngủi... Mà vì giây phút ngắn ngủi hôm nào ai cầm tay ai, ai cho ai mượn bờ vai để khóc... cho hôm nay trong cái lạnh se sắt của mùa đông phương Nam không làm người ta tê tái lại làm người ta đủ để nhớ nhớ thương thương một ai đó ở phương trời xa... Bình yên nhé anh... Có một người vẫn mỗi ngày nghĩ đến anh đấy thôi.Và vì anh mà cố gắng để sống vui, sống tốt và cố gắng để hạnh phúc- cho dù là hạnh phúc với người không phải anh...

 
 
 
 

toi rat buon,co le cuoc doi la nhung chuoi ngay khien toi phai doi mat.toi da co gang nhung toi l biet lieu minh co du suc den bao gjo

 
 
 
 

được

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 209: Khi ta biết đánh vần chữ mất   (26/11/2011)
Blog Radio 208: Phía cuối con đường   (19/11/2011)
Blog Radio 207: Khóc rồi hãy cười lên và bình yên em nhé!   (12/11/2011)
Blog Radio 206: Mưa   (05/11/2011)
Blog Radio 205: Mây xám   (29/10/2011)
Blog Radio 204: Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…   (22/10/2011)
Blog Radio 203: Hà Nội nhỏ thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?   (15/10/2011)
Blog Radio 202: Anh vẫn nợ em một trái tim   (08/10/2011)
Blog Radio 201: Duyên   (01/10/2011)
Blog Radio 200: Gõ cửa mùa thu!   (24/09/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
2012 – Cùng “Cafe Blog” chào đón năm mới!
 
Khám phá bí mật để rinh quà và cực nhiều Voucher may mắn
 
Mời bạn tham gia bình chọn 30 bài thi xuất sắc nhất cuộc thi Tôi và thần tượng!
 
Tham gia sự kiện nhận quà miễn phí - “Mánh” lừa mới trên Facebook
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Để những ngày qua không tuột khỏi ký ức  
TRUYỆN ONLINE
  Người đi tìm giấc mơ  
BLOG FAMILY
  Bà mãi là Hà Nội của cháu!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Nắng lên giới trẻ Hà Nội đổ xô đến vườn hoa Nhật Tân  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
CAFEBLOGGER
  Một người sẽ gặp một nửa của mình trong hoàn cảnh nào?  
THO BLOGGER
  “Này đây Valentine!”  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.