Thứ Năm, 23/2/2012, 08:53 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 213: Lời nhắn gửi đêm Giáng Sinh!
  00:15, 24/12/2011 (GMT+7)
 


Blog Việt - Mùa giáng sinh thứ 5 Blog Radio ở bên bạn, Chit Xinh, Gà Quay và nhóm sản xuất Dalink Studio gửi lời cảm ơn những tình cảm đặc biệt bạn dành tặng Blog Radio, cám ơn bạn đã lắng nghe, cám ơn bạn đã chia sẻ những tác phẩm truyện ngắn, những chia sẻ tâm sự, những bình luận, cám ơn những người luôn lặng thầm ở bên Blog Radio. Hy vọng Blog Radio sẽ luôn là người bạn online ở bên bạn mỗi khi bạn cần được chia sẻ.

Hôm nay như một lời tri ân đến những thính giả của Blog Radio, Blog Radio xin dành một phần thời lượng của chương trình đặc biệt này cho những lời nguyện cầu đặc biệt nhất các thính giả đã gửi gắm tới Blog Radio qua tổng đài 19006808, những chia sẻ rất đặc biệt trong giáng sinh này… Cầu mong những lời nguyện cầu trong đêm Giáng Sinh này của các bạn sẽ trở thành hiện thực!

 

  • Giáng sinh

Mình... có thích Giáng sinh không nhỉ?

Có. Chắc chắn rồi.

Không biết tại sao nữa, nhưng cứ nói đến Giáng sinh thì trong lòng mình có nhiều cảm xúc lắm.

Mình yêu Giáng sinh dù chưa năm nào mình thực sự có được một Giáng sinh ấm áp và ý nghĩa.

Có lẽ vì mình yêu thích không khí Giáng sinh, vô cùng yêu thích.

Cái không khí cứ khiến người ta thèm một chút ấm áp...

Và có lẽ vì có cái gì đó thật thiêng liêng và thánh thiện trong hai chữ Giáng sinh.

Nó khiến tâm hồn mình trong trẻo dù có thật trống trải.

Giáng sinh...luôn gắn với cái lạnh tê tái, thứ cảm giác mà mình thật sự yêu thích.

Mùa lạnh nhất trong năm mà...mùa của mình.

Mùa mà có thể bước ra ngoài và ướp lạnh cơ thể đến tím tái.

Mùa mà có thể khiến mình co rúm người lại và xuýt xoa để nghe cái lạnh lướt nhẹ qua da và thấm sâu vào người...tê tái.

Mình yêu cái rét mướt của mùa Giáng sinh, yêu cái lạnh đến tê cứng cả người lúc đó.

Và mình yêu luôn cả... nỗi trống trãi và man mác buồn trong trái tim mình.
 

Lang thang...khắp các nẻo đường quen thuộc trong cái lạnh tê tái của mùa Giáng sinh để bắt gặp tấp nập người trên phố, để bắt gặp lung linh đèn neon vui mắt, để bắt gặp những nhộn nhịp của phố phường và những trang hoàng lộng lẫy khắp mọi nơi, để bắt gặp những mũ len, khăn choàng ấm áp mọi người chuyền tay nhau, để bắt gặp những cái nắm tay ấm áp đi bên cạnh nhau qua mùa đông lạnh và để bắt gặp mình... lạc lõng!!!

Nhưng vẫn thích...

Thích trong cái lạnh điên cuồn đó bỗng tìm thấy một chút ấm áp xung quanh, dù không phải dành cho mình...

Thích cái cảm giác lạnh lẽo bên ngoài mà trong lòng ấm áp.

Phố phường ấm áp ánh đèn màu rực rỡ

Những con đường luôn tấp nập người qua lại ấm áp

Người người đua chen bên cạnh nhau, trao tặng nhau những lời chúc an lành và ấm áp

Mặc kệ giá lạnh, người ta vẫn cảm thấy ấm áp với không khí Giáng sinh.

Vì là mùa lễ hội, là mùa của ấm áp tình thân, gia đình, bạn bè.

Là mùa để mọi người tề tựu về bên cạnh nhau.

Và là mùa để mình muốn được ở bên cạnh một ai đó, dắt tay đi lang thang giữa phố phường tấp nập trong cái giá lạnh gay gắt của Giáng sinh.

Giáng sinh năm nay...mình sẽ lại một mình lang thang đi đâu đó?

Sẽ lại muốn bước vào nhà thờ lúc 12h đêm để nghe tiếng chuông thánh đường vang vọng, để nhìn mọi người làm lễ và cầu nguyện trước đấng tối cao. Và mình...cũng muốn có một điều ước cho dù không phải là một con chiên ngoan đạo.

Giáng sinh năm nay... mình sẽ lại muốn có được một chút ấm áp của yêu thương... sẽ lại muốn được dắt tay đi lang thang giữa cái giá lạnh mùa đông mà nghe lòng ấm áp. Sẽ lại muốn chui người vào một nơi nào đó vừa an toàn vừa ấm áp...

Để rồi cho đến cuối cùng...vẫn chỉ có thể cuối đầu cười với cái bóng của chính mình dưới chân?

Ảnh minh họa: ChipChit

Bỗng dưng nhớ Giáng sinh của 3 năm trước...lần đầu tiên có một Giáng sinh cảm thấy ấm áp. Vì bên cạnh đám nhóc của mình, dù đã say mèm rồi cả đám. Cái Giáng sinh mà đứa gối đầu lên đùi, đứa ngã đầu vào vai mình quây quần ấm áp. Cái Giáng sinh mà lần đầu tiên Bol đã hôn mình xối xả từ bàn tay lên đến vai trong trạng thái xỉn. Ngố nhà mình thì trốn biệt trong phòng sau khi ói nguyên cả buổi trong toilet. Decon cười với cái vẻ mặt ngu ngơ đến buồn cười. Bin thì đỏ gay từ mặt xuống cổ nằm dài trên sofa. Cái Giáng sinh mà ở nhà Bol, lần đầu tiên Gấu tiến lại gần mình, khuôn mặt tỉnh táo nhất đám, cứ như chẳng có tý men nào nhưng mình biết chính là người uống nhiều nhất đám. Cái Giáng sinh mà có người đã ôm mình thật chặt từ đắng sau như một đứa trẻ đang làm nũng "Không cho coiu về, không cho coiu về. Coiu ở đây chứ hong đi đâu hết" khi mình bày đặt giận đòi về vì cái tội hư lắm cả đám. Có lẽ là Giáng sinh đầu tiên mình cảm thấy ấm áp, có lẽ là Giáng sinh đầu tiên mình có những người thân yêu bên cạnh. Có lẽ là Giáng sinh đầu tiên mình biết mình cũng có ý nghĩa với một ai đó trên cuộc đời này. Và có lẽ...là Giáng sinh duy nhất.

Mình...sẽ ước gì cho Giáng sinh năm nay nhỉ?

Tái bút: Chit Xinh và Gà Quay thân mến!

Không biết từ bao giờ rồi đã quen với việc chờ đợi mỗi sáng thứ 7 để nghe giọng nói ấm áp của Chit và Gà trên Blog radio. Và cũng không biết từ bao giờ giọng nói của hai anh chị bỗng trở nên thân quen quá đỗi...Mãi làm một thính giả trung thành của chương trình trong suốt một thời gian dài, hôm nay lại muốn được một lần chia xẻ những cảm xúc của mình với Chit và Gà, với Blog radio, và với cả những thính giả trung thành khác của chương trình.

Những cảm xúc về Giáng sinh của em.

Nếu bài viết của em được chọn, xin dành tặng đến đám nhóc thân yêu của em_ Ghosts. với lời nhắn"Giáng sinh an lành và ấm áp nha Ghosts của "Cô iu". Cảm ơn vì các em đã luôn ở đó bên cạnh "Cô iu". Yêu các em nhiều lắm!"

Chúc cho Chit xinh, Gà Quay và nhóm sản xuất chương trình Dalink studio một mùa Giáng sinh hạnh phúc. Cảm ơn chương trình nhiều.

  • Gửi từ Nguyễn Vy Ngân - nguyen_vyngan@
     

 

  • Gió lạnh mùa đông

Cuộc sống cứ vô tình cuốn ta đi lặng lẽ. Tình bạn, tình yêu, công việc, các mối quan hệ xã hội… dần dần kéo ta vào những vòng quay của nó. Ta cứ chạy theo, mải miết khiếm tìm những thành công mới, tạo lập những mối quan hệ mới. Rồi một ngày chợt nhận ra, trái tim mình đã chai sạn từ lâu…

Một ngày mùa đông ảm đạm và lạnh lẽo, bình thường như những mùa đông khác, ta trở về phòng trọ của mình, và chợt cảm thấy cô độc lạ kỳ. Một mình trong căn phòng trống vắng, một mình nấu và ăn cơm, nghe nhạc một mình, đọc sách một mình, và khóc…cũng một mình. Những giọt nước mắt cứ vô tình rơi, ướt gối mềm mà ta không hề biết. Những giọt nước mắt ta đã cất dấu sau cái vẻ lạnh lùng, cứng cỏi. Đã rất lâu rồi ta không khóc, kể từ khi ta  nhận ra rằng: “Giọt nước, dẫu có rơi nhạt nhòa khuôn mặt, thì cũng chính ta phải tự lau khô chúng mà thôi”.

Vậy mà hôm nay, chỉ một chút gió lạnh của mùa đông, một chút chạnh lòng khi nhìn người ta đang hạnh phúc với tổ ấm bé nhỏ của mình ta lại dễ dàng để cảm xúc trượt dài. Yếu đuối quá phải không, cho một con bé 22 tuổi? cái tuổi mà người ta sẽ nghĩ đến sức sống, lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Vậy mà, ta lại để mình mong manh trước những cơn gió mùa đông…

Mùa đông, bàn tay ta lạnh băng dù đã được bao bọc kỹ bằng găng tay ấm áp. Cái lạnh khiến ta cảm thấy đau nhói ở lồng ngực nhiều hơn. Và cái nhàn nhạt của thời tiết khiến ta cảm thấy mình bị giam hãm, tù túng và bế tắc. Và ta bắt đầu hoài niệm, bỗng thấy nhớ nhà đến nao lòng. Nhớ những bữa cơm chiều với mâm cơm nghi ngút khói, nhớ cái cảm giác cả nhà ngồi quây quần bên nồi than, uống trà và kể cho nhau nghe những câu chuyện về cuộc sống. Mặc kệ ngoài kia là mưa gió thét gào….

Có đôi khi thẫn thờ nghĩ về những ngày thơ bé, nhớ cái cảm giác được ăn củ khoai do chính tay mẹ nướng, củ khoai bé tẹo, nghi ngút khói nhưng ngọt ngào dư vị của tình thương. Nhớ những kỷ niệm tưởng chừng như rất đối bình thường, mà bây giờ mới thấy đáng quý trọng. Đó là những buổi tối học bài tới khuya chui vào chăn ấm ngủ với mẹ, được mẹ ôm vào lòng, dẫu biết người mình lúc đó lạnh lắm… bình yên.

Nhớ cảm giác được cầm đôi tay nhăn nheo của Bà, và nghe bà kể những câu chuyện nhuốm màu xưa cũ… về cái thời, ba phải đi đội nước cho ghe để có tiền đi học, dẫu hôm đó trời vẫn lạnh và nước ngập gần tới cổ;  về cái thời một quả cà ăn hết một bát cơm, hay một quả trứng luộc dằm với nước mắm, ăn cả ngày. Quê nghèo… chuyện ngày xưa có kể hết đêm dài cũng không hết chuyện. Nhưng đứa bé con lúc đó có thể hình dung nổi cuộc sống vất vả của ngày xưa. Hay lại đòi được ăn hột mì,cơm độn khoai như ba mẹ thời đó.Trẻ con, nhiều khi ngây ngô khiến người lớn chạnh lòng.

Hà Nội bắt đầu những ngày sang đông, đường phố ít người qua lại, những chiếc xe lao đi vội vã để tìm cho mình những nơi ấm áp hơn. Chiều đi ngang qua Hồ Gươm, thấy những đôi tình nhân nắm tay nhau đi dạo phố cổ,chợt vô thức nhìn lại bàn tay mình.Mùa đông này liệu có bàn tay nào sưởi ấm bàn tay?

Đêm Noel, những con phố ngập trong ánh đèn rực rỡ, người ta sóng đôi nhau bước vào nhà thờ, ấm áp, an lành. Riêng ta vẫn lẻ loi, đôi bàn tay được sưởi ấm bởi ngọn nến lung linh mà ta đang cầm. Ta nhẹ nhàng hòa vào dòng người đang tiến vào thánh đường, để cảm thấy mình không còn cô độc. Nhìn ngọn nến, ta chợt nghĩ về hạnh phúc… Hạnh phúc có đôi khi lung linh huyền ảo như vũ điệu của ngọn lửa,nhưng cũng dễ dàng vụt tắt, để lại đêm tối mịt mù cho những ai không biết quý trọng yêu thương. Thánh đường nơi ta đến, đâu hẳn chỉ dành cho những con chiên của chúa, mà trong đêm noel lạnh giá này, trái tim của kẻ ngoại đạo như ta cũng đã được sưởi ấm bởi yêu thương, bởi sức nóng của niềm tin và hy vọng, bởi hạnh phúc thật sự đằng sau những nụ cười ấm áp của những tâm hồn đã tìm thấy chốn tựa nương.

Ảnh minh họa: ChipChit

Noel và những lời nguyện ước, với chút se lạnh của gió và mưa, chút ấm áp của tình người. Noel này ta vẫn một mình, một mình thôi nhưng không đơn độc vì ta biết chỉ cần đặt tay lên ngực trái của ta thôi, nơi mà trái tim đang ngự trị. Ở đó, có vương quốc của tình yêu, tình yêu của gia đình, của bè bạn, của quê hương, của đất nước và của lòng người… Vương quốc đó được trải đầy bằng những cánh hoa hạnh phúc, được thắp sáng bởi những nụ cười. Ở đó có một mảnh đất nhỏ để ta chôn nỗi buồn và nước mắt khổ đau. Nhưng lại có một dòng sông chứa đầy những kỷ niệm ngọt ngào. Ta đem cái cây hy vọng trồng vào mảnh đất đó và tưới bằng nước của dòng sông kỷ niệm để cứ mỗi ngày ta lại thấy mình lớn lên, mạnh mẽ, kiên cường, đầy hoài bão và khát vọng. Và mỗi khi chạnh lòng nghĩ về mảnh đất chứa đầy đau thương đó, ta lại mỉm cười vì nơi đó đã trở thành một khu vườn đầy màu sắc, với những bông hoa mang tên “hạnh phúc bền lâu”.

Ta…vẫn chạnh lòng mỗi khi gió lạnh mùa đông, vẫn để tâm hồn mình phiêu theo gió, và ta cũng cần một chút lãng du để trái tim không bị khô cứng trước cuộc sống xô bồ. Có những khi buồn đến mức muốn buông tay khỏi cuộc sống này, ta cảm thấy mất lòng tin vào con người.

Nhưng rồi,cứ sau mỗi lần vấp ngã, ta lại đứng lên và mỉm cười đón nhận những cơn bão mới. Hạnh phúc rồi sẽ đến với những ai biết khiên nhẫn chờ đợi. Ta cũng chẳng biết mình có thể đợi được bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua mà ta còn ở trên thế gian này, đó đã là một điều may mắn.

Vậy thì sao ta không để mình sống trọn với cuộc sống mà ta đã được ban?

Tái bút: Chúc chương trình ngày càng có thêm nhiều độc giả lắng nghe.Nhất là vào những ngày mùa đông,khi mà tâm hồn của chúng ta thường có những phút xao

Gửi từ Tròn Vo

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn 

 

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Radio nhé!

 

 

 

 

 
 

Hay quá.giang sinh vui vẻ bên người thân nhé mọi người.rất vui đc làm wen vs mọi người - std:090217xxxx

 
 
 
 

Mình cô đơn quá,hic giờ vẫn chưa có ai thực sự tốt,chưa có chàng trai nào đến bên em sao.P/s tophamdat - phamdat.hd91@gmail.com thằng ngu kia,đây là nơi để mày show hàng hả

 
 
 
 

Hay thiệt...Chúc mọi người một GS an lành và ấm áp nha...Ấm áp ở trong lòng mặc dù..m.Bắc đã vào đông. Vâng! Năm nay, sau 5 năm đi về nơi hok có mùa đông, tui lại cảm nhận đc một Noel của miền iu thương..rùi lại suy nghĩ hok bít ở nơi đó, có còn ai nhớ tới mình hok nhỉ...Dù ở đâu vẫn chúc cho những người bạn, người thân và những ai có hoặc chưa có 1 bàn tay nắm lấy bàn tay vẫn sẽ ấm áp...]X[erry }{'mas^^!

 
 
 
 

Lời nguyện cầu dễ thương ♥ M e r r y C h r i s t m a s !!!♥

 
 
 
 

Mua dog nay ljeu co ban tay nao suoj am ban tay? Da 3mua noel xa nha m co don va buon roj nhug lan nay m se k con buon nua vj m bjet rag b tay se suoj am m trog dem noel k phaj chj co ny moj lam dc ma nhug ng b tot se gjup m that su am ap hon. Chuc blog, chuc moj ng that su hp va am ap trog dem noel nhe hay tu tjm cho m 1 noj de den 1ng ban than de noj chuyen luc do m se tu thay am ap len thoj merymery

 
 
 
 

đêm giáng sinh thật là lãng mạn nhưng ai mà muốn di giữa cái trời lạnh nhưng càng lạnh lại càng lãng mạng cang mong chờ một điều thật là lãng mạng tôi thích đi lễ đêm khuya thật lạnh nhưng cũng thât là vui.hi vọng noel nào cũng lạnh và lãng mạn. hy vọng một ngày nào đó ý kiến của tôi sẽ được đọc. cám ơn blog radio đã đọc thư của tôi.

 
 
 
 

noel năm nay mình lại cô đơn.cô đơn vì phải một mình lang thang trên con phố với tấp nập người qua lại .không người thân ,không bạn bè,không một nụ cười,một cái nắm tay nhẹ nhàng,ấm áp.Nhưng chắc có lẽ những cảm giác đó đã quá quen thuộc với mình rồi

 
 
 
 

..giáng sinh vẫn buồn như mùa đông vẫn lạnh.! lạnh.đủ để ai đó biết tim mình không ấm..!

 
 
 
 

Anh ah, 34 ngày, lâu rồi anh nhỉ? anh có thấy ấm áp ko anh? em lạnh và rất nhớ anh.............................“Giọt nước, dẫu có rơi nhạt nhòa khuôn mặt, thì cũng chính ta phải tự lau khô chúng mà thôi”.

 
 
 
 

chúc các anh chị giáng sinh vui vẻ và ngày càng thành công nhé :)"mùa đông lạnh nhưng sẽ ấm áp nếu ta học được cách cảm thông vàchia sẻ "

 
 
 
 

Anh chẳng gặp được em trong ngay GS để nói những lời anh muốn nói! Nhờ chúa nhắn giùm anh : " a sẽ mãi mãi yêu em..." và điều đó anh sẽ không bao giờ nói được với em vì... em đang rất hạnh phuc! vậy thôi!!!!!

 
 
 
 

giáng sinh,hoài niệm cũ,cô đơn, trống trải,... nhưng ko lạnh vì ta biết ta vẫn được yêu thương...

 
 
 
 

hay nhưng rất bùn,gióng tâm trạng mình quá.Lại 1 mùa giáng sinh buồn nữa qua đi.

 
 
 
 

Giọt nước, dẫu có rơi nhạt nhòa khuôn mặt, thì cũng chính ta phải tự lau khô chúng mà thôiMùa đông này liệu có bàn tay nào sưởi ấm bàn tay?Đêm Giáng Sinh mình đã khóc nhiều thật nhiều như chưa từng được khóc.Có lẽ vì mình nhớ a quá,muốn khóc quá,nhưng ko bik làm sao để giọt nước mắt trào ra để nhẹ lòng.Mình và a ở xa nhau,đêm Giáng Sinh lạnh lẽo mình muốn được a ở bên cạnh sưởi ấm,nhưng mình bik hiện giờ thì không được.Mình đã kiếm chuyện gây sự với a,để rồi mình buồn và a cũng buồn theo mình.Mình thấy có lỗi với a,vì a đã vì mình mà từ chối những cuộc vui với bạn bè,khi a nghe giọng minh rung rung trong điện thoại,a đã chạy về để ngồi trước màng hình vi tính,nói chuyện với mình,muốn giúp mình vơi đi cảm giác cô đơn trong ngày Giáng Sinh ko có a bên cạnh.MÌnh ngốc ngếch đến nỗi ko nhận thấy được tình yêu a dành cho mình,mình chỉ biết khóc và trách móc a,mình thấy có lỗi vì đã làm a buồn,trong khi a hết mực yêu thương mình.Có đôi lúc mình thấy mình ích kỷ,chỉ muốn tất cả thời gian rãnh của a điều dành hết cho mình,mình ko muốn chia sẽ a với bạn bè của a,vì mình cảm thấy thiếu thốn time được ở bên a quá.Mình làm sao để được ở bên anh đây.Mình thấy tội bản thân mình.Mình luôn ước có 1 đêm Giáng Sinh vui vẻ bên a,vậy mà mình đã phá vỡ cái ko khí vui vẻ ấy.MÌnh đã làm anh chán nãn về mình nhiều quá,liệu mình có giữ nỗi a bên cạnh ko,hay đến 1 lúc nào đó a sẽ rời xa mình,đi về phía con đường khác.Nếu không có a thì mình sẽ như thế nào,hay là mình quá lệ thuộc vào a,từ nhỏ mình đả được cha mẹ bảo bộc,thương iu,nên có lẽ khi iu a mình cũng muốn a bảo bộc,iu thương mình như thế.Nhưng mình biết tính của a,tính a rất dứt khoác,nói làm là làm,ko làm là ko làm,và mình biết a cũng sống tự lập và bản lĩnh lắm,nên a muốn tập cho mình tính bản lĩnh giống như a,nhưng a ơi,trong mọi việc e điều tự đứng lên khi vấp ngã,nhưng chỉ trong tình yêu của a thì e cần a nhiều lắm,cần a diều dắt e đi trên con đường tình yêu của mình,đừng tập e cái tính mà e ko thể làm được.Cái đêm Giáng Sinh lạnh lẽo lại càng lạnh lẽo hơn khi không có a bên cạnh,lạnh lẽo hơn khi làm a không vui,lạnh lẽo hơn khi minh phải khóc.Có lẽ đối với mình thì Giáng Sinh năm nay ko khác gì Giáng Sinh những năm trước,vẫn cảm giác buồn,vẫn cảm giác cô đơn.Nhưng có lẽ với a,thì Giáng Sinh năm nay sẽ làm a nhớ mãi,thứ nhất là a ko đi với bạn bè,thứ hai là Giáng Sinh này a rất buồn rất thất vọng mình.E xin lỗi.

 
 
 
 

Xa Hn 9 năm , cuối cùng nó cũng trở về được vài ngày, hưởng cái lạnh, được ăn kem, được sống trong tình yêu của mọi người .. để rồi trở lại Sg . Nhớ lắm !

 
 
 
 

mùa giáng sinh này mình cũng ỏ một mình.cô đơn quá.xa gia đình.mình lạc lõng giữa mùa đông này.ở đâu đó cũng co những người buôn như mình.mình đã không vượt qua nỗi cô đơn,mình đã khóc khóc rất nhiều.

 
 
 
 

giang sinh nay cung la giang sinh ma minh cam thay lanh nhat . cai lanh den tu trong tim . giang sinh nay minh da danh mat di mot nua cua minh ! nhung minh ko the guc nga duoc , minh phai dung day , cuoc song luon luon co nhung dieu ky dieu dang don cho minh phia truoc .

 
 
 
 

Mua dog lah nhug rat lang man,nag kua mua dog yeu nhug du lam am ap traj tim ai do.noel la dip ban va nguoi xug quah tan huog nhug gjay phut ngot ngao cua tinh yeu thuog.dung dong chat trai tim hay mo cua de bit rag gjau mua dong minh van am ap

 
 
 
 

Mua dog lah nhug rat lang man,nag kua mua dog yeu nhug du lam am ap traj tim ai do.noel la dip ban va nguoi xug quah tan huog nhug gjay phut ngot ngao cua tinh yeu thuog.dung dong chat trai tim hay mo cua de bit rag gjau mua dong minh van am ap

 
 
 
 

Mua dog lah nhug rat lang man,nag kua mua dog yeu nhug du lam am ap traj tim ai do.noel la dip ban va nguoi xug quah tan huog nhug gjay phut ngot ngao cua tinh yeu thuog.dung dong chat trai tim hay mo cua de bit rag gjau mua dong minh van am ap

 
 
 
 

Noel này ta vẫn một mình, một mình thôi nhưng không đơn độc vì ta biết chỉ cần đặt tay lên ngực trái của ta thôi, nơi mà trái tim đang ngự trị. Ở đó, có vương quốc của tình yêu, tình yêu của gia đình, của bè bạn, của quê hương, của đất nước và của lòng người… hay wa!

 
 
 
 

hay

 
 
 
 

Lại một giáng sinh buồn nữa dù mình không muốn nhưng điều đấy vẫn cứ xảy ra

 
 
 
 

Bài viết hay lắm,thanks

 
 
 
 

Hạnh phúc rồi sẽ đến với những ai biết khiên nhẫn chờ đợi. Ta cũng chẳng biết mình có thể đợi được bao lâu, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua mà ta còn ở trên thế gian này, đó đã là một điều may mắn.. bài viết hay quá, cảm ơn bạn. ^^

 
 
 
 

lạnh! mùa đông vẫn ấm áp vì em có anh bên cạnh, có bàn tay ấm áp của anh nắm chặt tay em. cảm ơn anh vì đã không đẻ em lạnh giá cô đơn!

 
 
 
 

~Buồn...

 
 
 
 

laj mot giang sinh bun,hajz

 
 
 
 

anh than yeu cam on anh vi da xuong tham em vi hom do giang sinh cung la ngay em cam thay lanh nhat! cam on anh vi da o ben em ca ngay hom do! em k biet tinh yeu trong anh con k nhung trong trai tim em thi tinh yeu ay mai mai ton tai anh ah! mac du chun ta da chia tay, anh hay cu di tren con duong cua anh! em se cho anh o phia cuoi con duong!!!!!!!!!!

 
 
 
 

bài viết haygiáng sinh này buồn thật.tốt nhất là ở trong phòng đóng chặt cửa lại.mặc cho ngoài kia thế nào.ôi yên tĩnh đến rùng rợn.cảm giác như chỉ mình tồn tại trên đời hay chỉ 1 mình mình cô đơn lạc lõng không người thân quen.tẻ nhạt quá.thật sự thấy buồn.

 
 
 
 

giáng sinh 5 nay như noe 5 trước vẫn lẻ no 1 mình , ,ngày giáng sinh năm nay dươi vào thứ 7 sáng này ra ngoài đường 1 chút trời .lạnh ta tái buổi tối ăm sớm `ở nhà nghe những bài âm hưởng giáng sinh&blog radio ngủ lúc nào o biết . . thế là 1 mùa giáng sinh đi qua mih ước 5 sau mih tìm đc 1 nửa ,o phải lẻ noi nữa.. chức mọi người giáng sinh ấm áp!

 
 
 
 

Mình chỉ mong ước được dang đôi tay của mình để che chở cho một cô gái mong manh như trên blog. Vì đôi khi mình thấy đôi tay mình rộng rãi trống trải mà vô ích quá.

 
 
 
 

giáng sinh dã qua nhưng những nổi buồn mà nó mang lại vẫn còn vương vấn đâu đây......

 
 
 
 

bài này thật là hay.noel năm nay mình cũng thấy lạnh đến lạ thường. 22 ngày anh không liên lạc và rồi hôm nay anh lên yahoo nhắn tin rằng anh bị mất đt, nhưng sao mình vẫn không thấy vui sau khi nhận được tin nhắn đó.mình và anh quen nhau không gọi là ngắn mà cũng không gọi là dài nhưng tình cảm mình dành cho anh rất nhiều.cảm ơn anh đã cho e biết thế nào là yêu

 
 
 
 

chuc moi nguoi mot gianh sinh vui ve, an lanh va hanh pguc

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 212: Đoạn cuối cuốn nhật ký   (17/12/2011)
Blog Radio 211: Say nắng mùa đông   (10/12/2011)
Blog Radio 210: Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy mùa đông?   (03/12/2011)
Blog Radio 209: Khi ta biết đánh vần chữ mất   (26/11/2011)
Blog Radio 208: Phía cuối con đường   (19/11/2011)
Blog Radio 207: Khóc rồi hãy cười lên và bình yên em nhé!   (12/11/2011)
Blog Radio 206: Mưa   (05/11/2011)
Blog Radio 205: Mây xám   (29/10/2011)
Blog Radio 204: Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…   (22/10/2011)
Blog Radio 203: Hà Nội nhỏ thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?   (15/10/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
2012 – Cùng “Cafe Blog” chào đón năm mới!
 
Khám phá bí mật để rinh quà và cực nhiều Voucher may mắn
 
Mời bạn tham gia bình chọn 30 bài thi xuất sắc nhất cuộc thi Tôi và thần tượng!
 
Tham gia sự kiện nhận quà miễn phí - “Mánh” lừa mới trên Facebook
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Để những ngày qua không tuột khỏi ký ức  
TRUYỆN ONLINE
  Người đi tìm giấc mơ  
BLOG FAMILY
  Bà mãi là Hà Nội của cháu!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Nắng lên giới trẻ Hà Nội đổ xô đến vườn hoa Nhật Tân  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
CAFEBLOGGER
  Một người sẽ gặp một nửa của mình trong hoàn cảnh nào?  
THO BLOGGER
  “Này đây Valentine!”  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.