Thứ Tư, 23/5/2012, 02:08 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi
  11:42, 17/8/2009 (GMT+7)
 

Trích đoạn Blog Radio tại youtube của Blog Việt

Blog Việt

 

Bạn đang nghe Blog Radio số 91!

 

Bạn thân mến! Trong những số Blog Radio đã qua ta có thể cảm nhận được những giọt thời gian trôi chảy: Thời gian trôi theo cơn mưa, thời gian trôi theo mùa thu lá rụng... Hôm nay Blog Radio mời bạn nghe một câu chuyện ở đó thời gian lại trôi theo những con gió. Và còn ý nghĩa gì đằng sau câu chuyện này mời các bạn lắng nghe Blog Radio 91 - chuyển thể từ truyện ngắn Gió mùa thổi mãi - tác giả: Lương Đình Khoa.

 

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi -  Ảnh minh họa: Ainukiw

 

Blog Radio - Đợt gió mùa tràn về lần này xem ra khá dữ dội…

 

Gió thổi dạt bụi đất và lá khô vướng vào trong những lùm cây, bụi cỏ khiến cho con đường đất nhẵn thín, sạch trơn như vừa được quét dọn. Gió ràn rạt thổi qua những bãi ngô, bãi mía khiến chúng cứ gập lưng xuống mà chống chọi, rưng rưng đến nhói lòng. Gió làm cho cánh đồng thưa vắng lại càng thêm vắng hơn, người người co ro, xuýt xoa tìm hơi ấm trong căn nhà nhỏ bình yên của mìn. Cánh đồng mênh mông. Chỉ có đường ray dài trầm lặng, căn nhà nhỏ chênh vênh bên những tàu chuối bị gió quật xác xơ…

 

Cô đơn.

 

Gió mùa!

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi - Gió mùa và đường ray trầm lặng - Ảnh minh họa: 11001001

 

Bữa ấy, ông lão thấy bà lão dẫn theo về một người lạ. Một người phụ nữ tóc dài xoã tung, khuôn mặt ỉu xìu như một tàu lá héo. Thị chào ông lão rồi chui ngay vào bếp, ngồi bên đống lửa hồng, co ro như một con mèo lạnh trông đến tội nghiệp. Ông lão ngơ ngác:

 

 - Ở đâu ra vậy?

 

Bà lão hì hụi đang nghiền miếng trầu trong chiếc cối nhỏ, và hết vào miệng rồi thì thầm:

 

- Tôi gặp ở giữa đường ray, lúc trên đường từ bến trở về.

 

- Thế… Con bé định tự tử hả?

 

- Ừ! Lấy chồng được 4 – 5 năm gì đó, nhưng mãi vẫn không có con. Đi khám bác sĩ, họ bảo vô sinh gì đó, bị gia đình chồng ruồng rẫy nên…

 

- Khổ thân! – Ông lão chẹp chẹp miệng.

 

- Tôi hỏi rõ nguồn cơn, giảng giải, động viên. Đời còn dài mà không muốn sống thì phí hoài quá đi chứ! Cứ như tôi và ông bây giờ, thèm được sống dài dài như thế, mà chẳng biết là còn được đến bao lâu, có đợi được thằng Hiếu về không nữa?

 

Nói đến đây, giọng bà cụ nghèn nghẹn, đưa bàn tay thô ráp của mình lên chùi chùi nơi khoé mắt. Ông lão thở dài:

 

- Ông trời có mắt. Vợ chồng mình ăn ở lương thiện, không làm điều gì xấu. Rồi nó cũng trở về thôi. Tên nó là Hiếu kia mà!

 

Đêm.

 

Ngọn gió lùa mạnh, rào rào thốc vào mái hiên. Nghe thấy lũ gà con nhao nhác vì lạnh, ông lão lập cập trở dậy, mang mảnh vải mưa ra che. Bà lão nói với theo:

 

- Mặc thêm cái áo bông vào, ông nhé! Trời lạnh dữ. Ông mà cảm lạnh, đi trước tôi, chắc tôi cũng chết mất quá!

 

- Bà an tâm, sức tôi còn dẻo dai lắm! Lính cụ Hồ mà!

 

- Ôi dào, lúc nào cũng tưởng mình trẻ trung như ngày xưa. Rõ thật là…

 

Bà lão móm mém cười, rồi kéo chăn lên. Chợt nhớ đến người đàn bà mới đến, bà nhổm người dậy ngước. Thị đang ngồi chải tóc trước bức ảnh anh con trai bà, bên ánh đèn dầu hiu hắt. Đột nhiên thị ngừng chải, đưa bức ảnh lại gần mắt hơn, chăm chú nhìn, rồi bật khóc rưng rức trong đêm…

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi - Ảnh minh họa: muszka

                                                        

Thấm thoắt, người đàn bà ấy về ở với hai ông bà già được gần một tháng. Từ ngày có thị, bà lão cũng rảnh rang hơn, chỉ việc ở nhà lo cơm nước. Còn thị sẽ thay bà, chiều chiều đi dọc đường tàu, xuôi mãi về phía dưới gần 2km – nơi có một bến đỗ để chờ anh con trai giúp bà. Thị cứ giữ khư khư bức ảnh trên tay. Nếu trong đám người xuống tàu kia, có người nào trong giống như thế, thị sẽ ào đến giữ lại. Nhưng khi ấy, thị sẽ nói gì nhỉ? Phải rồi, thị sẽ nói mình là con nuôi… À mà không, là vợ chưa cưới của anh, do mẹ anh chọn. Bà lão chẳng an ủi động viên, bảo với thị như vậy, rằng khi anh con trai về, bà sẽ tổ chức đám cưới cho hai người, rằng nếu không có duyên được làm con dâu thì bà cũng sẽ nhận thị làm con nuôi còn gì….

 

Nhưng sự chờ đợi nào mung lung, không biết được điểm dừng cũng thường làm cho con người ta chán nản. Thị cũng vậy. Thị tâm sự với bà lão. Bà lão móm mém cười:

 

- Đã ăn thua gì so với ta. Ta đi bộ, chờ tàu như thế suốt cả 4 – 5 năm nay rồi, có bao giờ chán nản, tuyệt vọng đâu. Một năm có một mùa gió, ta với ông ấy đếm thời gian bằng những mùa gió thổi. Đó là mùa hanh hao, lành lạnh… Mà gió ở đây lạ lắm kia, không tới mùa thì thôi, tới mùa là thổi mãi, thổi mãi không ngừng… Con hãy nhớ rằng, sống ở đời là không bao giờ được để mất hi vọng. Trời sẽ không phụ lòng người tốt đâu con!

 

Bà lão lấy chiếc lược và chầm chậm chải tóc cho người đàn bà và thủ thỉ:

 

- Phụ nữ làng này, cả đời không dứt ra khỏi gió được. Sinh ra chưa tròn năm đã nghe gió thổi lộng đất trời. Lớn lên một chút, gội đầu chưa kịp khô thì gió đã quấn miết lấy tóc, đến khi nào tóc rối thì thôi. Về nhà chồng, nấu bữa cơm trong mùa gió thì khói cứ bay vào mắt, nước mắt cứ thế mà chảy ra. Sinh ra được đứa con, sợ con bị gió má nên càng phải ấp iu hơn gấp nhiều lần… Con sinh ra vào mùa nào trong năm?

 

 Người đàn bà vẫn lặng im không nói gì. Bà lão vẫn vồn vã như trẻ nhỏ:

 

- Thằng Hiếu nhà ta sinh ra cũng vào mùa gió như thế này...

 

Rồi bà lão ngừng chải, ánh mắt buồn buồn  dõi về phía xa xăm...

 

Sáng hôm ấy, ông lão thấy bà lão cứ đi đi lại lại ngoài sân vẻ bồn chồn...

 

 - Có chuyện gì mà bà có vẻ sốt ruột vậy hả?

 

 Bà lão nghiêng ngó, rồi mỉm cười:

 

- Thằng Hiếu nhà mình sắp về rồi ông ơi!

 

 - Ai bảo với bà như vậy? – Ông lão không tin, nhưng nét mặt run run xúc động.

 

- Tôi nghe gió nói... Gió mùa nói với tôi là thằng Hiếu sắp về rồi đó ông ơi!

 

- Gió nói? Bà lại lẩm cẩm mất rồi – Ông lão thở dài -  Ừ, thì tôi  cũng nghe gió nói chuyện nắng, chuyện mưa, chuyện mùa màng, chuyện cây cối… Ví dụ như hơn một tuần nay, nhờ gió mang mùi bắp chín đến nên tôi mới đi thu hoạch bắp về đây nè… Nhưng mà, gió nói chuyện với bà về thằng Hiếu thì tôi không tin…Gió nói sao với bà về thằng Hiếu, bà nói tôi nghe thử coi?

 

- Thì đó, ông không nghe gì sao? Mùi ổi chín. Thằng Hiếu thích nhất là ổi chín. Ông nhớ lại đi, từ ngày thằng Hiếu bỏ nhà ra đi, có bao giờ mình nghe gió mang mùi ổi đến bao giờ đâu… Giờ, chắc gió biết thằng Hiếu sắp quay về, nên báo hiệu trước đó.

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi - Ảnh minh họa: Deviantart.com

Trưa hôm sau, ông lão thấy người đàn bà níu tay áo, dẫn về một người lạ. Nhìn chàng thanh niên, ông lão xuýt giật mình gọi tên con, nhưng rồi kịp trấn tĩnh lại, ngậm ngùi…

 

- Tôi tìm thấy anh ấy, nhưng anh ấy nhất quyết không chịu nhận mình là Hiếu. Mặc kệ, tôi phải dẫn bằng được về đây, để xem anh còn chối được nữa không?

 

Ông lão lắc đầu, thở dài:

 

- Con nhầm rồi! Xin lỗi người ta, để cho người ta đi đi!

 

- Sao lại thế? Tôi không hiểu?

 

- Thằng Hiếu… Nó mất rồi con ạ. Mất cách đây 5 năm cơ, trên đường ray này. Cũng tại ta! Tại chúng ta nghèo quá, không cưới được vợ cho nó. Người ta tham vàng bỏ ngãi… Nó buồn quá, đứng trên đường ray. Rồi tàu lao đến, nó chẳng buồn tránh, cứ để cho cả khối sắt khổng lồ ấy đè lên mình. Cái thằng… Có lớn mà chẳng có khôn! Sao mà dại dột quá, Hiếu ơi!

 

Ông lão khóc nấc lên, mắt hoe hoe đỏ. Nước mắt chẳng thể chảy ra. Bao nhiêu nước mắt trong đời nhỏ xuống, cạn cả rồi.

 

- Nó bỏ tôi và bà ấy đi khi đang gió mùa, cũng như thế này đây… - Giọng ông lão trầm buồn – Kể từ đó, vì nhớ thương con mà bà ấy trở nên lẩn thẩn như thế, lúc nào cũng tin nó chưa chết, chỉ theo chuyến tàu đi xa… Rồi chiều nào bà ấy cũng ra bến đứng ngóng, ngóng hoài, ngóng mãi; ngày qua ngày, tháng qua tháng … mà không bao giờ tuyệt vọng!

 

Người đàn bà lặng người, khẽ buông tay áo chàng thanh niên ra. Đúng lúc ấy, bà lão trở về từ phía dòng sông. Thau quần áo trên tay bà rơi phịch xuống đất. Bà ngẩn người ra, rồi luống cuống chạy lại, ôm chầm lấy người thanh niên:

 

- Mày đã về rồi đấy hả con? Tao biết mà… Tao và ông ấy chỉ có mỗi mình mày, thương mày như thế, mày bỏ đi sao đành, đúng không? Về là tốt, về là tốt rồi!

 

Rồi bà lão líu ríu như trẻ nhỏ:

 

- Về lần này là không được đi nữa nghe con! Con đi rồi, gió cứ nhắc con hoài... Gió nhắc tới mùa trăng sao con không còn ra đồng để nghe gió thổi rì rào qua những kẽ lá… Gió hỏi sao không còn thấy con để đầu trần đi dọc theo những đường ray… Gió hỏi mẹ sao những chiếc áo mẹ phơi không còn có mùi mồ hôi của con nữa… Con coi, con đi lâu quá, những chiếc áo của con mẹ cứ đem ra ngắm nghía hoài, riết rồi mùi mồ hôi của con cũng không còn nữa…

 

 Rồi bà lão quay sang phía người đàn bà nọ, mỉm cười:

 

 - Tao đã dấm sẵn cho mày một mối rồi… Đấy, nó đang đứng cạnh mày ấy. Con bé hiền lành, tốt tính lắm! Nó không sinh được con đâu. Nhưng không sao, chỉ cần bốn người chúng ta sống vui vẻ với nhau là được rồi, phải vậy không?

 

- Con… Cho con xin lỗi!

 

Chàng thanh niên bất ngờ bật khóc trên vai bà lão khiến ông lão và người đàn bà ngỡ ngàng…

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi - Ảnh minh họa: Deviantart.com

 

Người thanh niên ấy sẽ phải ra đi, vì anh còn cuộc sống riêng của mình. Người đàn bà thì ở lại, chọn ngôi nhà nhỏ ấy làm nơi dừng chân cho cuộc đời của mình.

 

Nhưng năm nào cũng vậy, khi đài phát thanh báo chuẩn bị có gió mùa về, anh lại trở lại ghé thăm ông lão và bà lão, nán lại một vài ngày rồi mới quyến luyến ra đi…

 

Hai năm sau bà lão mất. Ông lão buồn rầu thương nhớ, cũng ốm liệt giường, rồi mất theo. Khi người thanh niên trở lại, chỉ còn hai nấm mồ lạnh cô đơn nằm lặng lẽ giữa cánh đồng, trong gió mùa lạnh lùng và hoang hoải thổi mãi trên những đường ray…

 

Một ngày, người đàn bà chợt nghe trong gió thoảng hương ổi chín...

 

Bài viết của cùng tác giả:

Chùm ảnh: Lung linh sắc màu cầu Trường Tiền về đêm

Viết cho những ai đã và đang đi qua tuổi học trò

Tiếng thở dài của biển

Viết bên thềm năm mới, tất tả và xôn xao

Xin trân trọng người già, chiếc lá chơi vơi giữa cuộc đời

Phố ngày mưa, phố bộn bề tâm trạng...

Trong cát có một trái tim

 

sss
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 

Tôi - Anh Trai - Em Gái đều lập nghiệp tại Hà Nội này.Còn lại Bố mẹ tôi ở quê, vì bố mẹ tôi không hề muốn ra Hà Nội , nơi đây ngột ngạt và đông đúc.Cái cảnh mỗi người một nơi khiến tôi nhiều lúc rất buồn và cô đơn .Tôi thèm một gia đình đông đúc có anh ,có em , có bố mẹ .Muốn đón bố mẹ ra đây cũng khó vì làm sao có thể mua được nhà ở Hà Nội với đồng lương như thế này.Tôi biết nhiều khi bố mẹ mong ngóng tôi về ở với bố mẹ như nào , thậm chí là về chơi thôi bố mẹ đã vui lắm rồi.Thời gian cứ trôi và bố mẹ thì đang già , cái vết trong lòng cứ mỗi ngày một hoang mang. Khi nghe xong số radio lần này , tôi đã ngồi im lặng khá lâu, trong khói thuốc và trong cái vị đăng đắng của cafe.Tôi nhớ và thương bố mẹ tôi.Dân gian có câu " Trẻ cậy cha - Già cậy con" đã có lần mẹ tôi nói với tôi câu nói này trong tâm trạng buồn buồn. Tình cờ mà tôi cũng có tình cảnh na ná với nhân vật trong truyện. Cảm ơn tác giả và các bạn đã nhắc cho tôi nhớ , tôi mong một sự giải tỏa ,hay ít nhất là một cái kết cho cuộc đời tôi. thanks

,
Vũ Nguyễn Duy Anh, Khương Trung - Hà Nội , gửi lúc 14/08/2009 15:00:08

Cảm động nhưng buồn quá!! Người con trai quá yếu đuối và ích kỷ khi đã để nhưng người sinh thành ra mình phải chịu đựng cuộc sống như vậy! Có phải khi yêu thực sự người ta luôn mù quáng như thế?!!!!

,
Mushroom, HN , gửi lúc 10/08/2009 08:33:51

Em vẫn chưa có trên tay tập truyện ngắn “Gió mùa thổi mãi” của "thần tượng", nhưng nghe qua blog radio này đã thấy kết rồi đó! Tác phẩm hay nhưng giọng đọc nữ chẳng hay tẹo nào cả, làmgiamr đi cái hay của tác phẩm. Sao không đọc bằng giọng Nam dẫn chuyện ấy, trôi chảy, truyền cảm dã man! Trẻ mắc giả giọng già, không ổn lắm! Nhưng thú thực đọc xong tác phẩm, Tuyên rất cảm động. Em đã khóc, khóc suốt cả buổi khi nghe câu chuyện này đó! Em cảm động nhất là nhân vật bà lão. Bà có một cái gì đó rất chất phác và giản dị… Đặc biệt là tấm lòng yêu thương con trai của bà… Câu nói của bà thật ý nghĩa: “"Con hãy nhớ rằng, sống ở đời là không bao giờ được để mất hi vọng. Trời sẽ không phụ lòng người tốt đâu con!". Bà rất nhạy cảm, bà nghe được cả gió nói chuyện với bà. Có lẽ người mẹ nào cũng nhạy cảm như thế! Ước gì… Anh con trai quay trở về với người mẹ nhỉ!!!...Gió ơi sao vô tình quá... Phũ phàng cuốn đi những yêu thương của một người mẹ... Chỉ mang về mùi hương ổi mênh mang... Truyện của anh rất hay, anh Khoa ah! Cái hương ổi chín gió đang phảng phất quanh nè!

,
Đỗ Văn Tuyên, Ninh Bình , gửi lúc 09/08/2009 17:33:05

Thực sự rất xúc đông,

,
Uyen Chi, gửi lúc 09/08/2009 10:56:14

tinh yeu la gi vay ma sao cu khien nguoi ta phai khoc nhieu toi vay? tinh yeu den voi toi chi thoang qua nhu nhung con gio, hinh nhu nhung nguoi toi coi toi hci la de dua vui ma thoi !

,
ngoclan, bacninh , gửi lúc 09/08/2009 09:52:48
 

Tình yêu của tôi như cơn gió: tôi không thể ngắm nhìn thấy nhưng tôi có thể cảm nhận thấy nó!...

,
ngo minh tien, dhxd , gửi lúc 08/08/2009 22:46:06

Ta thấy ta có lỗi với nhiều người quá, ta thấy mình thật nhỏ nhoi và ích kỷ,ko biết ta có còn sống để đáp lại ngững gì mà cuộc sống này đã cho ta ko nhi?ta lại thấy buồn!!!!

,
tienbeo9999, gốc cây đa , gửi lúc 08/08/2009 14:55:46

Tình thương của nười mẹ là vô bờ bến....!

,
nobita, DHBKHN , gửi lúc 08/08/2009 10:17:39

Lâu lắm rồi tôi mới khóc sau khi đọc 1 câu chuyên.Thật xúc động.Có gì đó nghẹn ngào khi tôi đọc những dòng này.Tôi thấy mình còn may mắn và hạnh phúc hơn nhiều những gì tôi tưởng.

,
vycam84, gửi lúc 08/08/2009 09:18:42
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 90: Lần đầu đi "phượt"   (10/08/2009)
Blog Radio 89: Duyên phận (phần cuối)   (04/08/2009)
Blog Radio 88: Duyên phận (P1)   (04/08/2009)
Blog Radio 87: Lời cuối cho Yahoo! 360   (14/07/2009)
Blog Radio 86: 17 tuổi, sao tôi chọn cách chấm dứt tất cả?   (06/07/2009)
Blog Radio 85: Mùa chia tay!   (30/06/2009)
Blog Radio84: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?   (26/06/2009)
Blog Radio 83: Chuyện kể cuối chiều   (26/06/2009)
Blog Radio 82: Số phận nghiệt ngã   (11/06/2009)
Blog Radio 81: Tình yêu ơi, gặp anh sau nhé!   (11/06/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.