Thứ Tư, 23/5/2012, 02:12 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 97: Người ta yêu nhau trong mùa thu
  17:04, 2/10/2009 (GMT+7)
 

Blog Việt

 

Bạn đang nghe Blog Radio số 97!

 

Vậy là tháng mưa ngâu đã trôi qua và dường như mùa thu đang gõ cửa cuộc sống. Mỗi năm mùa thu về

đều mang theo thật nhiều cảm xúc đặc biệt cho con người bởi mùa thu có thể đan nên những tình cảm mới, mùa thu gợi lại cho người ta những tình cảm xưa cũ đã qua... Tuy nhiên cũng có những người cảm thấy ghét mùa thu, ghét sự lãng mạn của nó như nam nhân vật chính trong câu chuyện hôm nay của chúng ta. Nhưng rồi chính mùa thu lại mang tới cho chàng trai ấy một món quà thật đặc biệt.

 

Mời các bạn cùng hòa mình vào không khí của mùa thu và lắng nghe câu chuyện ngày hôm nay của Blog Radio 97 - chuyển thể từ truyện ngắn Người ta yêu nhau trong mùa thu - Tác giả Sap - email: snow_fall_0608

 

 

1. Tôi không thích mùa thu, mùa được mệnh danh là đẹp nhất trong năm. Với tôi nó là mùa ương ương dở dở nắng chẳng ra nắng thoáng chốc đã chơm chớm những cơn gió lạnh thổi khô khốc vào da thịt. Mặt trời đỏ màu da cam trên cao như giễu cợt con người ta với những cái nhìn xoi mói kỳ quặc kết hợp với những chiếc lá vàng xao xác lìa cành làm lan tỏa trong không gian gam màu vàng nhợt nhạt nhưng khó phai - như một người cứ mãi đi tìm một bóng hình đã mất. Mà điều này dường như không thích hợp với tôi lắm. Tôi còn trẻ, rất yêu dời và chưa trải qua một mối tình nào cả. Vì thế, theo một chiều hướng nào đó, có lẽ tôi vô cảm với mùa thu.

 

Ảnh minh họa: Raysoda



2. Khoa thường nói tôi là thằng con trai bất thường nhất mà cậu quen. Tôi chỉ cười chẳng đáp bởi sự thật thì cậu ta đúng. Nội tâm phong phú luôn thôi thúc tôi phải tiến lên một cách mãnh liệt, đôi khi hơi rồ dại. Nhưng cách bộc lộ ra lại hoàn toàn khác. Tôi lạnh lùng và bất cần, thêm một chút ngạo mạn, phong trần nữa. Chẳng biết điều gì tạo nên một cái tôi như thế. Nhưng chẳng sao. Tôi không quan tâm đến việc đó lắm, cũng như không quan tâm người ta nghĩ sao về mình. Chỉ cần tôi hiểu tôi là đủ.

Di đến với tôi vào một ngày thu lặng gió. Bộ váy màu vàng nhạt, một chiếc mũ vành tròn đính 2 chiếc lá màu rêu. Chúng làm cô mỏng manh và hư ảo khiến tôi nảy sinh suy nghĩ ngộ nghĩnh có lẽ cô từ một ngóc ngách nào của thời tiết bất thường này chui ra vậy. Tự nhiên và trong trẻo lạ thường, Di bước vào phòng tôi và he hé tấm rèm cửa cho ánh nắng sớm mai lùa vào, rồi bất chợt hỏi:

- Tại sao anh không thích mùa thu?


- Nó quá thẩn thơ và mơ hồ. Mà tôi thích những cái chắc chắn và có cơ sở hơn, nếu nắm bắt được thì càng tốt.


- Vậy mà anh chọn một căn phòng như thế này nhỉ? Chỉ cần nhìn ra là đã thấy mùa thu trước hiên nhà.


- Thế Di không thấy tôi luôn buông rèm à? Bởi tôi chán ngấy cảnh người ta dắt tay nhau, đi dưới những tán bàng lá đỏ, rồi lại thầm reo lên thích thú khi thấy một chiếc lá rơi trên đầu. Có gì thú vị khi dưới chân họ cũng đầy ra đấy. Thật sự, họ chẳng để tâm đến những chiếc lá ấy. Đó chỉ là cái cớ để họ bộc lộ “sự ngớ ngẩn” của mình, trong “một mùa bất thường”.

 

Thế thôi!

 

Di không nói gì thêm mà ném ánh nhìn vu vơ đâu đó dưới khoảng trời ngoài cửa sổ. Lúc này, nó lại đang ánh lên cái màu vàng nhạt đáng chán ấy. Một chốc rất nhỏ, một cái rùng mình thật khẽ khiến tôi hơi chau mày. Không phải vì lạnh. Tôi thấy Di hòa vào không gian của mùa thu, sự kết hợp tinh tế hài hòa đến kì lạ giữa màu sắc trầm buồn và đường nét nhỏ nhắn thanh thoát phát ra từ phía Di. Thật may, Di kéo tôi về thực tại rất nhanh.

 

 

Tôi bật cười, rất tự nhiên, không chứa sự giễu cợt nào. Có sức hút không thì tôi chẳng biết nhưng việc chưa yêu bao giờ đã khiến chúng nảy sinh mâu thuẫn rồi.

 

Ảnh minh họa: Linku

3. Khoa bảo:

 

Tôi ném trái bóng màu da cam về phía cậu ta

- Theo chiều hướng tốt hơn hay xấu đi?

Một dấu hỏi to tướng không lời giải và tôi mau chóng quên đi theo sức căng của trận đấu. Nhưng Khoa không từ bỏ ý nghĩ của mình nhanh đến vậy. Cuối trận đấu cậu ta lại tiếp tục:

- Cậu mới 19 tuổi, quá trẻ, sao nhìn đời có vẻ khắc khe thế. Thử đi, một trong những cô gái vẫn xếp hàng dài theo cậu ấy, hay những cô đang cổ vũ kia kìa”.

Tôi nhìn theo hướng tay hắn chỉ và thốt lên:

- Phù phiếm cả thôi! Đến một lúc nào đấy họ sẽ nhận ra tớ cũng chỉ là một thằng con trai bình thường.

- Ok. Khoa gục gặt đầu ra chiều hiểu ý, nhưng rồi cắc  cớ cậu ta lại hỏi, như đùa cợt: Còn Di?

- Tớ cũng chả biết. Cô ấy là một cô gái kì lạ. Nhưng tớ chỉ mới quen cô ấy thôi. Tớ chẳng biết gì nhiều.

- Tùy cậu thôi. Nhưng tớ nghĩ cậu và cô ấy hợp. Cả hai đều khó hiểu và khó đoán biết.

Rồi Khoa khoác vai tôi bước đi, màn đêm chập choạng phía sau. Bóng hai chúng tôi in dài trên nền đường xám ngắt, không có lấy một chiếc lá vàng. Hơi thiếu thốn, như mùa xuân không có cánh én thì chẳng gọi là xuân nữa. Mà thôi, chẳng thắc mắc nhiều. Vốn dĩ tôi có quan tâm đến chúng đâu.

4. Sáng chủ nhật, trời đột ngột chuyển lạnh. Gió thổi mạnh làm giàn ti-gôn mỏng manh trước nhà trình diễn một trận mưa hoa và những cây bàng lá đỏ, lá vàng được dịp góp thêm một tý gam trầm vào bức tranh thu còn dang dở. Tôi đang tự thưởng cho chính mình một ngày nghỉ ngơi thanh thản với cốc cafe nóng hổi và vị trí thuận lợi để bắt đầu trò chơi quan sát. Lần đầu tiên tôi kéo căng hết cỡ tấm rèm cửa. Nhận ra trời đang mưa. Mưa rơi đầy trên mặt đường nhẵn bóng.

Những dáng người trong chiếc áo mưa xanh đỏ, như những chú kiến cần mẫn, mải miết lao đi. Trông hệt như một ngày đông ảm đạm, chỉ khác biệt đôi chút là sắc vàng của lá và hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây nhắc người ta nhớ rằng: Đây vẫn là mùa thu, âu chỉ là một đợt lạnh sớm tràn về. Bật cười thích thú với chính mình. Có lẽ tôi thích cái thời tiết này hơn. Vẫn lạnh lùng và quả quyết nhưng chất chứa đâu đó góc nhỏ của một tâm hồn nhạy cảm và tinh tế. Điều đó có khiến tôi thay đổi cách nhìn về mùa thu không nhỉ? Nó sẽ có ý nghĩa hơn và bớt bất thường hơn?

Tôi thấy mình đang lạ đi từng ngày...

 

Ảnh minh họa: Linku


5 .

  - Chào anh, mai em bay.

 

 

- Em về nhà. Đến lúc em phải trở lại thế giới của mình. Bấy nhiêu thời gian đủ để em hiểu có nhiều điều dù ta rất muốn, nhưng sự thật là không thể.

- Điều gì làm em suy nghĩ như vậy, Di?

 

- Anh có biết mỗi cô gái đều cần có một chàng hoàng tử cho riêng mình? Có lúc em ngỡ mình đã tìm ra, nhưng có lẽ vô vọng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

...

 

 

- Chỉ cần mở lòng ra một chút anh sẽ cảm nhận được mùa thu.

 

- Nhưng em bảo lạnh lùng sẽ tốt cho anh hơn kia mà.

 

Di cười dịu dàng:

 

- Đúng vậy. Bởi đó là con người anh mà, là điểm khác biệt với tất cả mọi người. Em thích sự lạnh lùng ấy. Xong mùa đông đâu phải là mãi mãi. Như lúc này ấy.

Di nắm nhẹ bàn tay tôi khích lệ. Một luồng hơi ấm nóng truyền nhanh sang tôi. 

Ok, cứ để mọi thứ tự nhiên.

Ảnh minh hoạ: Linku

6.

 

 - Cậu đang ở đâu thế hả? Chỉ còn 1 tiếng nữa là Di sẽ bay. - Giọng Khoa gắt lên từng hồi.

 

 

 

Tôi làm ra vẻ hờ hững, nhưng thực sự lại rất hoang mang. Đến hay không đến đây? Có nhiều thứ đã và đang xảy ra trong cuộc sống của tôi. Xáo trộn hết cả. Vì Di chăng? Có lẽ...Nếu tôi đến và Di cứ bay, tôi sẽ vỡ vụn, sẽ đau khổ. Liệu tôi còn lạnh lùng? Và nếu sau đó em xa tôi mãi mãi. Tôi có bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, bỏ lỡ một phần trong đời - phần đẹp và trong vắt như trời thu?

 

Phải, tôi rất lo sợ và băn khoăn. Những ý nghĩ cứ xoáy vào lòng tôi mỗi lúc một mạnh hơn và dường như việc suy nghĩ cũng là quá sức. Tôi lang thang trên con phố tràn ngập lá vàng. Chẳng phải vì đã thay đổi cách nghĩ về mùa thu mà tại bước chân bồn chồn rồi vô tình lạc lối. Những đôi trai gái đi bên nhau trong không khí ẩm và lạnh. Bên kia có hai cô cậu nhặt lá rơi xếp thành hình trái tim. Lại có đôi bắt chước những bộ film Hàn ủy mị hè nhau khắc những cái tên trên thân cây dạng như một chứng cớ của tình yêu. Tôi nhìn tất cả bằng đôi mắt khinh khỉnh rồi lại căm giận vu vơ như thể mọi thứ đều có lỗi với mình. Chợt một tiếng hát cất lên níu kéo bước chân tôi tìm về phố nhỏ. “Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang mang hồn đi bốn phương trời...qua rừng sâu cho tâm hồn hết u sầu...”. Giọng hát không hay nhưng trầm ấm và có sức lay động lòng người lạ. Mà cũng có thể vì chính tôi đang rối bời nên mới nhìn nhận “sai lệch” như thế. Lắc đầu ngao ngán, từ bao giờ tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình vậy? Nhưng  suy nghĩ ngốc nghếch ấy chẳng tồn tại lâu. Nó mau chóng được thay thế bằng hình ảnh một người đàn ông đang thả hồn theo nhịp bài hát, 2 tay buông xuống, không níu giữ, bên cạnh là một chiếc máy ảnh màu nâu xám đắt tiền. Một sức mạnh vô hình nào đó thôi thúc tôi lại gần và ngồi xuống cạnh bên.


Người đàn ông khẽ mỉm cười:

- Không có nhiều người ở tuổi cậu nghĩ như thế chàng trai trẻ ạ!


- Tôi biết. Ông là thợ chụp ảnh à? Mùa này chắc có nhiều đôi muốn lưu giữ kỷ niệm.


- Cậu có thể gọi tôi là gì cũng được. Nhưng tôi không lưu giữ kỷ niệm cho người khác. Tôi đi tìm điều ấy cho riêng mình. Có lẽ cậu không như tôi. Cậu còn quá trẻ.


- Tôi đang chạy trốn chính mình - Ngập ngừng rồi tôi đáp kèm một tiếng thở dài.

 

Lần đầu tiên tôi thổ lộ bản thân với một người xa lạ. Người đàn ông im lặng một cách đầy thông cảm và thỉnh thoảng đưa ánh mắt khó hiểu nhìn tôi.

 

- Cậu biết không? Trong đời người ta phải đứng trước rất nhiều sự lựa chọn và cái khó nhất mà nhiều người đang tìm kiếm là lựa chọn sao để cuối cùng không thất vọng vì sự lựa chọn ấy. Ví như một sợi dây, nếu như không giữ được trong tay thì tốt nhất là hãy thả nó ra, đừng cố gắng gượng để cuối cùng còn lại trong tay một sợi dây đứt. Nhưng giả sử sợi dây ấy ở rất gần mà không nhận ra thì chỉ là một kẻ ngốc thôi. Cuộc sống là một con đường đầy thử thách. Tôi không có cách nào giúp cậu. Chỉ có thể nói hãy làm những gì cậu cho là tốt nhất.


Rồi người đàn ông đứng dậy


- Chào cậu. Tôi tiếp tục đây. Mong cậu sớm giải quyết được vấn đề của mình. “Quẳng gánh lo đi mà sống”. Vì dù sao đời vẫn đẹp nhất là vào mùa thu thay lá.


Một niềm xúc động dâng trào, tôi lại tiếp tục chìm đắm trong theo dòng cảm xúc bất tận.

 

Ảnh minh họa: Linku

7.

 

Nắng tắt dần.

 

Gió như một kẻ khờ khạo thổi tung những hạt mưa bụi mỏng manh. Từng giọt rơi trên tóc tôi buốt giá. SMS Khoa gửi cứ vang lên trong tâm trí “Cứ sống trong cái thế giới câm lặng của cậu đi. Xem được bao lâu”.

 

Tôi vội chạy đến sân bay.

 

Xin thời gian đừng trôi đi quá vội, chờ anh một chút thôi mà Di.

 

Gió lặng...

 

8.

 

Ngày tàn dài theo cánh chim chiều cô đơn. Phan đứng lặng nhìn theo chiếc máy bay rất lâu, đôi mắt như mờ đi vì những giọt nước mắt trong veo lặng lẽ rơi. Lần đầu tiên tôi thấy cậu khóc, thằng con trai lạnh lùng nhất mà tôi biết đang khóc. Bóng tối hắt lên, nuốt gọn cả cái dáng cao lêu ngêu của cậu, một sự cô độc lạ lùng.

 

Yêu có nghĩa là hy vọng...

 

Như khi Di đặt vào tay tôi tờ địa chỉ viết vội, khẽ nói “Nếu một ngày Phan muốn tìm em” trước khi ngoái đầu ném ánh mắt chờ đợi cuối cùng rồi mất hút trong hàng trăm người đến và đi.

 

Như khi trái tim tôi âm thầm tự hỏi:” Tình yêu là gì? Là yêu và cố giành được người mình yêu hay nhìn người mình yêu được hạnh phúc?”.

 

Như khi Phan chới với vì ngỡ đánh mất mối tình đầu. Không biết những nuối tiếc và mất mát có khiến con người ta lớn lên không, nhưng vẫn nhớ ai đó đã nói: “Nếu đó đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau”.

 

Hãy tin vào điều đó, bạn thân!

 

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Sap_vn - email: snow_fall_0608

 

 

s
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 97: Người ta yêu nhau trong mùa thu

 

“Nếu đó đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau”!!!

,
cao thi hai, hue, gửi lúc 28/09/2009 13:30:00

 

Cau chuyen that hay va xuc dong ! Nhung lieu nhung nguoi yeu nhau co the ve lai duoc ben nhau khong nhi ! Toi cung dang mang mot noi buon nhu the, chi mong so phan khong qua nghiet nga !

,
Thu Vo, Dong Nai, gửi lúc 27/09/2009 19:31:26

 

"Tình yêu là gì? Là yêu và cố giành được người mình yêu hay nhìn người mình yêu được hạnh phúc?”.Nếu đó đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau”.".
Câu nói rất hay nhưng sẽ khiên người ta phải suy nghĩ

,
YO, gửi lúc 26/09/2009 23:41:06

 

cu yeu di, ai da yeu ma chua cung nguoi minh yeu di trong mua thu thi that la dang tiec, nhat la cam giac thong dong tren xe dap, nam tay nguoi yeu di tren nhung con pho ngap tran huong hoa sua , co the thoi cua toi da xa nhung gio nho lai toi van tiec tinh thu.

,
trung dung, China-Chongqing, gửi lúc 25/09/2009 19:50:10

 

Những lãng đãng sẽ qua đi thôi ...
....và có một ngày bất chợt nắng thu làm miên man niềm nuối tiếc. Tình yêu chân thật sẽ không mất - nó ở lại nơi sâu lắng nhất của con tim - lòng ta trong lành hơn.
Cs phải đối diện giữa bao giao cảm nhân sinh...
Bạn yêu đừng buồn nhé! Tôi cũng mang niềm tin như bạn - những người yêu nhau sẽ gặp được nhau !

,
NGOCLANHA, gửi lúc 25/09/2009 13:21:10
 

 

tinh yeu la j ma ko ai dinh nghia dc. tinh yeu cung co khi jong nhu mot thu do choi , khi ta co no trong tay thi ko biet tran trong, nhung khi mat di lai noi tiec. ban oi neu nhu da yeu thi hay biet tran trong nhung j minh dang co.

Thaks!

,
vuong thuan, ninh thuan, gửi lúc 22/09/2009 11:51:43

 

Một câu truyện nhẹ nhàng,lãng mạn... nhưng có gì như không thật so với hiện thực khi giới trẻ đa phần sống gáp và yêu gấp như bây giờ...chẳng biết nhận xét vậy có đúng không nữa... thank em..

,
ndlap02, ha noi , gửi lúc 21/09/2009 21:32:56

 

Tôi yêu mùa thu, có lẽ vì tôi được sinh ra vào những ngày thu... Nhưng không những thế, theo tôi, mùa thu là mùa của những tình yêu được trầm mặc, mùa của những tâm hồn muốn tìm chốn bình yên, mùa của lòng kiên nhẫn và vị tha cho nhau... Mùa thu sẽ sưởi ấm bạn trước cái giá lạnh khi đông về... Tôi đang tìm sự bình yên...

,
Hoài Anh, Hồ Chí Minh, gửi lúc 21/09/2009 21:27:27

 

toi that su tim dc y nghia cua tinh yeu va them niem tin vao tinh yeu tu bai viet cua ban.Toi cung chi moi 19 tuoi nhng thuc su toi cung co suy nghi nhu Phan toi nhin tinh yeu bang cai nhin ha khac.Nguoi ta yeu nhau trong mua thu da lam toi thay doi suy ngi cua minh.Cam on ban rat nhieu!

,
do thi trang, bac giang, gửi lúc 21/09/2009 20:58:30

 

Cậu trai trẻ ấy,có tính cách giống tôi thật."Lạnh lùng va vô cảm" với thứ gọi là tình yêu.Mà theo tôi nó là 1 thứ gì đó rát xa xỉ,1 thứ gì đó mà tôi đã đánh mất kể từ mối tình đầu..kể từ khi tôi bỏ lỡ ." Tôi có bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, bỏ lỡ một phần trong đời - phần đẹp và trong vắt như trời thu? "....


Câu chuyện động lại trong 1 câu nói của anh :
Yêu có nghĩa là hy vọng...

“Nếu đó đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau”.
 

,
Lambertlary, Đức Hòa/Long An, gửi lúc 21/09/2009 19:15:35
 

Nếu đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau sẽ về lại bên nhau". Nhưng liệu anh có về bên em khi đã mấy mùa thu thay lá mà tin người vẫn biệt tăm?!

,
SG, gửi lúc 21/09/2009 17:42:09

 

1 cái gì đó nhẹ nhàng trôi đi như chính chiếc lá thu vậy ...
1 cái gì đó nhắc người ta nắm bắt nó trước khi trôi tuột đi ...
Đôi lúc ngẩn ngơ theo những cơn mưa lá ...

... Mùa thu ☺

,
Đô, Kid, gửi lúc 21/09/2009 16:23:30

 

Bài này rất cảm động. Mình đọc xong và nhìn thấy ai đó ở trong cậu chuyện này, rất quen... Cảm ơn câu chuyện của snow_fall_0608...

,
Lovely Snail..., 384/13/37, Lý Thái Tổ, q 10, tp HCM, gửi lúc 21/09/2009 15:25:11

 

yêu là gì ?
yêu có lẽ chỉ là làm những gì để người mình yêu hạnh phúc , kể cả phải đưa bàn tay người ấy đặt vào bàn tay người khác , nơi người ấy cảm thấy hạnh phúc .
yêu đơn giản chỉ vậy sao .

,
Tiến, Q10 tphcm, gửi lúc 21/09/2009 12:38:30

 

1 mua thu nua lai den, co the ban k thich no nhung voi t do la mua dep nhat nhieu ky niem nhat. Tu khi xa Ha Noi cai khong khi mua thu duong nhu lui tat 1 phan, hoa sua o noi day cung co nhung k nhu o chon Ha Thanh, dieu quan trong la trong tim van co 1 nguoi, nguoi ay cung thich hoa sua cung thich mua thu. Xa roi, tam biet tat ca chung ta moi nguoi re 1 con duong va se gap nhau o dau nhi?

,
tuan linh, ninh binh, gửi lúc 21/09/2009 07:59:41
 

 

Mùa thu làm cho cậu bé 19 tuổi phải thay đổi cách nghĩ! đúng là 19 tuôit là cái tuổi cần phải thay đổi một số thứ trong đời...
Và cả thay đổi để timg thấy một tình yêu....

,
ThinhLh, Hà Nội, gửi lúc 20/09/2009 21:56:50

 

mình tìm thấy 1 chút mình trong bài viết của bạn.
" Nội tâm phong phú luôn thôi thúc tôi phải tiến lên một cách mãnh liệt, đôi khi hơi rồ dại. Nhưng cách bộc lộ ra lại hoàn toàn khác. Tôi lạnh lùng và bất cần, thêm một chút ngạo mạn, phong trần nữa. Chẳng biết điều gì tạo nên một cái tôi như thế. Nhưng chẳng sao. Tôi không quan tâm đến việc đó lắm, cũng như không quan tâm người ta nghĩ sao về mình. Chỉ cần tôi hiểu tôi là đủ."
Đôi lúc cũng thấy mình khó hiểu nhỉ???!

Chúc bạn vui vẻ và thành công.

,
phụng-minh, hà nội, gửi lúc 20/09/2009 21:19:02

 

anh chị ơi! các anh chị có thể làm file radio từ flv thành mp3 được không vậy.để khi không có thời gian em có thể lưu lại vào điện thoại .cam ơn anh chị trong darling studio nhiều.

,
trần ngọc nhu, gửi lúc 20/09/2009 16:05:21

 

Tôi không thích cái cách mà bạn viết, nó chẳng có gì mới. Tôi cũng không thích nội dung câu chuyện của bạn, vì nó quá quen thuộc. Nhưng tôi không thể bỏ qua câu chuyện này. Bởi tôi tìm thấy mình trong đó. Như có ai đó viết cho chuyện của tôi vậy. "Tôi có bỏ lỡ cơ hội cuối cùng, bỏ lỡ một phần trong đời - phần đẹp và trong vắt như trời thu?" Cảm ơn vì bạn đã viết nó.

,
coida, Quảng Ninh, gửi lúc 20/09/2009 14:50:14

 

Nhẹ nhàng như tình yêu mùa thu!
Thân

,
, gửi lúc 20/09/2009 10:39:56
 

 

toi cung giong ban chua tung trai wa 1 moi tinh na`o ca .vay ta cung chia se voi nhau chu"

,
tran kim canh, gửi lúc 20/09/2009 09:45:58

 

Những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau. Tớ tin là thế! Và .. tớ vẫn chờ...một ngày nào đó..

,
Lê Thị Hải Yến, Hạ Long, gửi lúc 20/09/2009 08:46:25

 

doc xong bai viet cua ban minh thay rat cam dong, mua thu that dep nhung cung that buan. Mua thu cung chinh la mua moi tinh dau cua minh bat dau nhung cung chinh tu mua thu nam minh 22 tuoi biet den nhung dau kho trong tinh yeu nhu the nao. Neu ban yeu nguoi ay thi hay co nam giu lay vi neu ban ko lam nhu the co the den mot luc nao do ban se cam thay hoi han. Chuc ban thanh cong!

,
Nguyen quynh Huong, gửi lúc 20/09/2009 06:11:12

 

Mùa thu...Mùa của những trái tim tìm nhau...mùa thu_với nhưng người cô đơn_sẽ chợt vui,chợt buồn bất thường...tôi thik mùa thu...Và mong 1 lần được nắm tay anh đi trên con đường mùa thu,với nắng vàng,lá thu và hương hoa sữa....
"Nếu đó đúng là định mệnh thì những ai yêu nhau lại sẽ về bên nhau”.

,
Mỹ hạnh, 609 trần cao vân, gửi lúc 20/09/2009 00:04:49

 

Câu chuyện của bạn thật ý nghĩa! Mình rất thích câu nói này: "Trong đời người ta phải đứng trước rất nhiều sự lựa chọn và cái khó nhất mà nhiều người đang tìm kiếm là lựa chọn sao để cuối cùng không thất vọng vì sự lựa chọn ấy. Ví như một sợi dây, nếu như không giữ được trong tay thì tốt nhất là hãy thả nó ra, đừng cố gắng gượng để cuối cùng còn lại trong tay một sợi dây đứt. Nhưng giả sử sợi dây ấy ở rất gần mà không nhận ra thì chỉ là một kẻ ngốc thôi. Cuộc sống là một con đường đầy thử thách". Chúc bạn luôn vui và hạnh phúc.

,
Phạm Thuận, HCM, gửi lúc 19/09/2009 22:01:58
 

 

Câu chuyện nhẹ nhàng cùng với bản nhạc đầy trữ tình Romace ...

,
Trang Linh , Hai Phong, gửi lúc 19/09/2009 20:24:57

 

Đừng bao h nghĩ đến điều tồi tệ khi bước trên con đường...hãy đi đến cuối con đường để cảm nhận con đường đã đi là tốt hay xấu,,,hãy vững bước trên con đường đã chọn,,,hãy hy vọng,,,và tình yêu sẽ đến...nếu thuộc về nhau chắc chắn sẽ ở về cạnh nhau,,.

,
Lê Vũ Việt Long, ĐH Kiến Trúc HN, gửi lúc 19/09/2009 18:06:46

 

Mùa thu lại là mua thu. Mối tình đầu của tôi cũng bắt đầu vào mùa thu. Mọi đau khổ khởi nguồn từ mùa thu năm 24tuổi. Mãi mãi khắc khoải và nhớ!

,
85, Nam Dinh, gửi lúc 19/09/2009 18:02:14

 

Thích mùa thu.Vì hết mùa thu sẽ tới mùa đông.Tớ yêu mùa đông...........

,
Hanh., gửi lúc 19/09/2009 17:43:22

 

uhm, thu rồi nhỉ! Lâu lắm không còn thấy cảm giác lang bạt trên những con đường xác vàng lá sấu lấp lánh theo tia nắng sắc cứng của nắng chiều. Nắng mạnh mà không gay gắt. Gió, lúc thì vồ vập lúc thì mơn man cuốn theo những tâm hồn nhẹ nhõm. uhm đẹp lắm! Phải đi thôi...

,
HMT, gửi lúc 19/09/2009 14:57:26
 

 

RẤT NHẸ NHÀNG VÀ LÃNG MẠN ! EM CŨNG THÍCH MÙA THU LẮM.

,
hoang oanh, dong da, ha noi, gửi lúc 19/09/2009 13:44:11

 

Tôi cũng ghét mùa thu lắm,,nhưng hnay có lẽ tôi sẽ thay đổi cách nghĩ đó,,Thanks you

,
Elaine, Korea, gửi lúc 19/09/2009 10:08:17

 

Những người thực sự cần nhau và thực sự thuộc về nhau sẽ luôn biết cách để tìm đến nhau. Yêu có nghĩ là có nghĩa là hy vọng. Ai gõ cửa sẽ mở.

,
Phan Nguyen, Hà Nội, gửi lúc 19/09/2009 09:58:41
 
 

 

Trầm ngâm một lát, ông ta tiếp tục:

 

Người đàn ông ngạc nhiên đưa mắt nhìn tôi, bài hát trên môi cũng ngừng bặt đi.

 


- Tớ không biết mình có thể đến được không. Tớ còn rất nhiều việc quan trọng.

 

Hai chúng tôi đi dần về phía đồi thông. Gió lại xào xạc hát lên khúc ca nào đó khiến chiếc lá xoay tròn theo vũ điệu đa đoan. Tôi chợt thảng thốt: “Của thời gian hay của lòng người?”. Kéo một bên chiếc khăn choàng cổ, cho tóc xõa ngang vai, hòa cùng với gió, Di đẹp lạ lùng. Chỉ có đôi mắt buồn phảng phất. Tôi thử phỏng đoán nguyên do, và rồi bất lực đổ lỗi: ”Chắc bởi trời đang thu”.

 

Di nhìn tôi bằng đôi mắt tím biếc, màu thời gian loang đầy trong ấy. Ấm áp mà cô độc lạ. Một chốc lặng câm cho cảm xúc lắng xuống, Di chỉ tay về phía đồi. Rồi lại lặng thinh.

 

- Bây giờ anh có thể làm gì cho em không?

 

- Có thể. Tôi gật đầu thú nhận. Và hơi tần ngần. Thật sự tôi chẳng thể tin được điều này. Em đến và đi quá nhanh. Ngập ngừng một lát, tôi hỏi:

 

- Đừng hỏi em người đó là ai. Như thế chẳng giống anh chút nào. Cứ lạnh lùng như trước đi. Sẽ tốt hơn cho anh.

 

- Anh có quen…

 

- Đến đâu, nhóc? Nhanh thật, chỉ mới có 2 tháng. Em chưa biết gì nhiều về đất nước mình.

 

 

- Cứ yêu đi rồi cậu sẽ khác.

 

- Anh biết không? Đôi khi anh thật khó hiểu. Người ta có thể đứng rất gần anh về khoảng cách nhưng lại rất xa về suy nghĩ. Và chính điều đó khích thích sự tò mò mãnh liệt lắm. Sức hút tiềm ẩn, anh hiểu chứ?


- Cậu biết vì sao tôi đi tìm kỷ niệm không? Vì tôi đã đánh mất và mãi mãi không thể tìm lại được.


- Tôi thích bài hát của ông. Đã lâu rồi tôi chưa nghe lại.

 

 
 

minh blog radio, so nay hay that..

 
 
 
 

Tôi luôn yêu Blogviet nhờ nó mà tôi cảm thấy mình sống nhẹ nhàng hơn.

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 96: Yêu người cùng công ty!   (21/09/2009)
Blog Radio 95: Đi học!   (08/09/2009)
Blog Radio 94: 5cm 1s   (08/09/2009)
Blog Radio 93: Thiên đường hạnh phúc   (08/09/2009)
Blog Radio 92: Những dấu chân nhung nhớ   (24/08/2009)
Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi   (17/08/2009)
Blog Radio 90: Lần đầu đi "phượt"   (10/08/2009)
Blog Radio 89: Duyên phận (phần cuối)   (04/08/2009)
Blog Radio 88: Duyên phận (P1)   (04/08/2009)
Blog Radio 87: Lời cuối cho Yahoo! 360   (14/07/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.