Chủ Nhật, 12/2/2012, 16:07 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 98: Con vẹt xanh
  17:15, 2/10/2009 (GMT+7)
 
Blog Radio - Bạn đang nghe Blog Radio số 98 thân mến, cuộc sống có những  tình cảm, có những nỗi đau không thể xóa nhòa theo năm tháng nhưng rồi mỗi người lại tìm thấy cho mình một cách để xoa dịu nỗi đau đó. Câu chuyện hôm nay của Blog Radio gợi lên rất nhiều suy nghĩ và lắng đọng.
 
Mời các bạn cùng lắng nghe, cảm nhận và chia sẻ câu chuyện của Blog Radio 98: Con vẹt xanh, chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của tác giả Blogger Min Min.
 
 


1

Mẹ tôi bảo ngày anh tôi mất, trong nhà chị dâu tương lai của tôi có một con vẹt xanh bay vào, cứ luẩn quẩn mãi không chịu đi. Con vẹt có vệt loang ở cổ rất lạ. Ngày đưa anh đi mãi, chị như phát điên phát dại, chỉ còn một tuần nữa là chị sẽ về làm dâu nhà tôi. Nhưng cái buổi chiều định mệnh ấy anh tôi đi mãi. Nào đâu có bệnh tật gì, anh đi đá bóng về, đi tắm, kêu đau đầu rồi bỏ bữa cơm chiều. Anh đi nằm, mẹ không nỡ thức anh dậy. Sáng không thấy anh dậy, mẹ vào phòng anh rồi hét lên và ngất xỉu. Anh tôi mất, mẹ thì vào bệnh viện…

Cả mấy tháng trời mẹ không thể bình tâm. Còn chị cứ ở riết ngoài mộ anh mà không chịu về. Con vẹt xanh cổ loang về từ độ ấy. Chị câm lặng không nói năng gì. Thi thoảng hát và cười vu vơ, thảng chị lại bỏ nhà lang thang đâu đó làm cả nhà nháo nhác đi tìm. Mọi người đem nhốt con vẹt vào một cái lồng tre. Chị chỉ nói cười cùng con vẹt. Rồi chị đi đâu mất khỏi cái thị trấn miền núi bé nhỏ và hiu hắt nơi chúng tôi đang sống. Chẳng ai tìm thấy chị, không ai biết tin chị. Bố tôi có ông bạn làm báo tỉnh nên nhờ đăng cả tin và ảnh của chị nhưng vẫn chẳng một dòng hồi âm. Thêm một nỗi xa xót, chả ai buồn để ý đến con vẹt, cái lồng tre vẫn vậy, vẫn chắn một thanh chốt bé tẹo bên ngoài, chỉ có điều không còn con vẹt ở đó, chắc ai đã thả nó đi rồi…

Bẵng đi một thời gian dài, tôi học hết cấp ba và thi vào đại học. Mẹ cũng đã bình tâm, chỉ ngày giỗ anh là mẹ khóc, khóc cạn lòng.Thương anh đã đành, thương chị không biết đi đâu, về đâu, còn sống hay đã chết. Bao năm trời hai gia đình vẫn cất công tìm kiếm nhưng vẫn chẳng có tin tức của chị. Hai nhà xem nhau như đã là thông gia…

2

Ra trường, tôi nhận công tác ở bảo tàng tỉnh cách nhà gần 200 cây số. Công việc của tôi là nghiên cứu văn hóa giân dan của các tộc người thiểu số để làm công tác bảo tồn. Công việc làm tôi suốt ngày lăn lóc đến những nơi xa xôi khỉ ho cò gáy và ít thấy dấu hiệu của văn minh. Lần ấy tôi được cử đi công tác ở một xã miền núi cũng cách trung tâm tỉnh lỵ gần 200 cây số. Bản tôi đến cách đường quốc lộ gần 50 cây số, vào tận bản phải đi xe ôm và cuốc bộ cả ngày. Đường toàn dốc với cái thứ đất đỏ mưa thì nhớp nháp mà nắng thì bụi mờ bụi mịt. Ở thị trấn của tôi ngày xưa cực khổ và heo hút một phần nhưng nó là thiên đường so với cái bản mà tôi vừa đặt chân đến. Không gì cả, từ báo đến đài chứ chưa nói đến ti vi.Sóng Radio có nhưng chắc chả ai quan tâm mà mua một cái đài về mà nghe cho đỡ buồn. Khái niềm buồn và cô đơn hình như không tồn tại ở nơi này.

Càng lớn, tôi càng giống người anh xấu số của tôi, nhất là dáng người lòng khòng và hàng ria mép, mẹ tôi bảo vậy. Cũng tại cái dáng vẻ ấy là tôi tìm được chị như một định mệnh.

Lần ấy đi vào bản, có một phụ nữ dân tộc cứ bám theo tôi chập chờn. Chốc chốc lại cười vô hồn, lấm lét và thất thần. Tôi chẳng thể nào nhận ra chị, bất chợt người phụ nữ ấy gọi bằng tiếng Kinh, một chất giọng rất chuẩn:

- Đại ơi!

Tôi bàng hoàng vì ai đó đã gọi tên anh mình. Người phụ nữ ấy chợt chạy vụt đến bên tôi như một tia điện xẹt, cứ vậy vừa chạy vừa kéo tôi đi vừa cười như điên dại. Tôi cứ bị kéo đi với một sức mạnh mà mình không thể nào chống trả. Ai đó kêu lên:

- Mế Đăm ơi, con gái mế bắt mất cán bộ rồi mế à
Ảnh minh họa: Quốc Minh

Ra đến bờ suối, tôi nhìn kỹ và khuôn mặt ấy hiện lên có nét gì quen thuộc lắm và rồi tôi như vỡ òa khi chắc đấy là người chị dâu mà cả hai nhà đã tìm kiếm cả gần chục năn trời. Chị nhìn tôi trân trối, nửa như muốn khóc, nữa như muốn cười, ánh mắt vẫn hoang hoải một màu hoang dại…

Hôm đó về nhà, mế Đăm kể rời rạc:

- Tao gọi nó là Miêng, Miêng của núi của rừng cho mế. Lần ấy mế có việc đi ra huyện, đi bộ về thấy nó nằm bên đường, nó bị con ma rừng bắt mất hồn, mế thương mế mang về nuôi. Mế cúng giàng xin con ma thả hồn cho Miêng, cái bụng con ma nó ác không trả hồn Miêng cho mế…

Tôi kể cho mế nghe về đời chị và mối quan hệ giữa chị và tôi. Tôi kết thúc chuyến công tác sớm và xin mế đưa chị về xuôi chữa bệnh.Tiễn chị, mế khóc:

- Miêng ơi, giàng ơi…

Tôi hứa là sẽ đưa Miêng về thăm mế. Tôi dắt chị theo, chị vật vờ và câm lặng, trong ánh mắt vô hốn ấy, thảng nhìn tôi có chút gì da diết lắm.
Ảnh minh họa: BuBu

3

Về nhà, suốt ngày chị theo tôi, chỉ trò chuyện với tôi những câu chuyện không đầu không cuối. Cứ thấy con chim nào là chị líu la líu lo và vỗ hai tay như cánh chim bay lên…bay lên…Tôi xin nghỉ không lương ở bảo tàng một thời gian dài để đưa chị ra Hà Nội chữa bệnh. Nhập viện tâm thần,ai cũng ngây ngô và hoang dại như chị. Người ta bảo có rất nhiều người…điên tình. Sau khi khám, bác sỹ bảo bệnh chí khá nặng vì bao năm trời không được chăm sóc và chữa bệnh. Người ta xếp vào khu A5. Bác sỹ bảo may ra thì còn vớt vát được ít nhiều…

Bác sỹ hỏi về lịch sử bệnh lý, tôi kể hết mọi sự. “Có một chút hy vọng, có điều là cậu có giám hy sinh không?”- bác sỹ ẫm ờ nhưng tôi hiểu là vì tôi giống anh nên tôi phải vào vai anh để kéo chị lại với trạng thái tâm lý bình thường cộng với những phương pháp tâm lý và dược lý của bệnh viện. Tất nhiên ai ở vào vị trí của tôi lúc này thì cũng vào vai sao cho thật…ngọt.

Quá trình này dài đằng đẵng, hơn hai năm trời chị đã đỡ được nhiều.

Ngày xưa, chị xinh như một bông hoa rừng, cái vẻ hoang dại và tiều tụy không làm chị xấu đi là mấy. Chỉ là già thêm thôi nhưng chị vẫn còn thanh sắc. Chị bắt đầu hoài niệm và có ý thức về quá khứ lẫn hiện tại. Những thước phim buồn chầm chậm chạy ngắt quãng trong trí não gầy mòn của chị. Chị xuất viện. Vẫn trên mây trên mưa nhưng đã khá hơn nhiều so với ngày nào. Chị biết hát trọn một bài, biết buồn vui của một con người có trái tim đã rạn đi vì đau khổ. Hơn 10 năm để lắng lại đôi phút bình tâm. Hôm ấy chị mở cái hòm gỗ cất những kỷ niềm mà bao năm trời chị không sờ đến. Mấy thứ đã mốc meo, úa vàng. Không đụng đến những đồ dùng của chị. Bức ảnh anh trai tôi, những chiếc áo mới mặc một đôi lần…Chị bước qua tuổi 34
Ảnh: Theo ViệtNamNet

4

Bình minh trên rẻo cao xanh mướt lá rừng hoang dại. Mẹ chị dậy sớm gom mấy cọnh rơm nhen lửa. Chị theo mẹ vào bếp. Trong tâm khảm của bà, bà muốn chị quên hẳn anh tôi đi để có một tấm chồng. 10 năm rồi còn gì, có ai mãi sống với quá khứ buồn đau đâu. Khi chị dần thoát ra khỏi thế giới điên thì cũng có đôi ba đám lân la. Tôi thì mừng và thầm mong chị có được một cuộc sống bình thường, dưới suối vàng, chắc anh tôi cũng mong như vậy. Đằng đẵng trong khổ đau, chị cần có một chút hạnh phúc nhỏ nhoi để đời vơi đi cô quạnh.

Đêm trăng sương lạnh, tôi lẩn thẩn ra nghĩa trang nơi anh tôi ngàn thu an giấc. Một đám lửa đỏ rực bùng cháy làm tôi sợ, một bóng trắng chập chờn dưới trăng càng làm tôi thót tim vì nghĩ mình gặp ma. Bất chợt tôi nghe tiếng chị gọi:

- Tâm à, chị đây

Thì ra chị ra thắp hương cho anh trai tôi và đã kịp nhận ra tôi khi tôi bước thẩn tha dưới nghĩa trang lúp xúp bóng mộ. Nghĩa trang có tôi, chị, linh hồn anh tôi, chị bảo:

- Chị tính kỹ rồi, chị sẽ lên chùa, như vậy chị sẽ thanh thản hơn, chị không thể phản bội anh của em dù chưa làm vợ được một ngày

Có lẽ đây là những lời ràng rẽ và đủ ý nhất từ ngày chị ở bệnh viện tâm thần quay về. Và cũng vậy nên tôi tin những gì chị nói sẽ là một quyết định không gì có thể lay chuyển nổi. Và chị đi thật, nước mắt của hai gia đình không cản nổi chị ra đi với chiếc hòm cũ kỹ có hình anh tôi trong đó. Chị nói với ba mẹ tôi, thật rành rẽ:

- Ba mẹ hãy xem con như một đứa con dâu bất hiếu!

Hè vừa rồi, tôi lặn lội lên chùa thăm chị. Một ngôi chùa nhỏ khiêm nhường tít tắp ở miền đông Quảng Trị. Chị Thương của tôi và cô Miêng của núi rừng giờ là Thích Nữ Diệu Liên. Chị vui khi gặp tôi, và tôi thì chết lặng khi thấy một con vẹt màu xanh nơi cửa sổ trai phòng. Con vẹt nghiêng đầu như nhìn tôi, đôi mắt hấp háy như biết cười. Con vẹt xanh có vệt loang nơi cổ…

 

 

 

Neu ko phai bi chia ly boi su song va cai chet thì nhung nguoi dag yeu,se yeu va da yeu nhau dung roi xa nhau vi bat kì 1ly" do dang" tiec nao nhé. Tren doi nay con nguoi den voi nhau ko bao gio la de dang boi vì 2 chu Duyen-No luon ton tai. Thuong co gai trong cau chuyen qua,nguoi o lai bao gio cung dau kho nhieu nhung dau ai biet rang nguoi da khuat còn kho tam hon...:(

,
Khanh Ly, gửi lúc 01/10/2009 13:37:17

 

Chuyện thật buồn và cảm động quá. Mình rất thích những chuyện kết thúc buồn buồn vì như thế nó mới đọng lại trong lòng người đọc. Ít tả cảnh nhiều nội tâm một chút. có phần lang bạt bất cần như số 62. Có ai giống mình không biết

,
nguyen thi thanh nhan, tien lang hai phong, gửi lúc 01/10/2009 10:57:52

 

Người ở, kẻ đi, nhưng không lạc mất nhau, sao những người vẫn còn tồn tại bên cạnh đời nhau lại để mất nhau quá dễ dàng?

,
Le Trang, Ha Noi, gửi lúc 29/09/2009 18:22:50

 

Thật hay và cảm động! Câu chuyện làm người đọc phải suy nghĩ nhiều, và đặt câu hỏi Trong thời đại này vẫn có tình yêu như vậy sao?

,
traucoi, hanoi, gửi lúc 28/09/2009 18:34:45

 

Buồn và cảm động wa"" ... 1 người con gái chung thuỷ..... nếu tui là người con trai đó thì tuj hok muốn cô gái đó lên chùa đâu ... ^_^

,
Atsushi Akun, Thái Bình, gửi lúc 28/09/2009 07:42:18
 

 

Tình yêu của chị làm cho tất cả chúng ta vào thời hiện tại phải kính nể , một tình yêu chân chính đầy cảm động .
không như tình yêu bây giờ sao như trò chơi ,không ai cho không ,mà phải mua bằng tiền,nếu không có tiền thì sẽ thờ ơ.

,
duc hoang, can tho, gửi lúc 28/09/2009 05:31:02

 

Một câu chuyện buồn! Tình yêu có những sự ràng buộc vô hình mà chỉ những người trong cuộc mới cảm nhận được vì sao họ yêu nhau nhiều đến vậy. Cầu chúc cho những đôi lứa yêu nhau mãi bên nhau trọn đời!

,
Hoài Anh (hdhoaianh), Hồ Chí Minh, gửi lúc 27/09/2009 19:37:48

 

Xuc dong va sau lang voi tinh doi, tinh nguoi la tat ca nhung gi ma cau truyen da mang lai cho toi trong mot ngay cuoi tuan. Mot khoang lang trong cuoc song on a. O doi nay lieu co nhung con nguoi nhu vay?

,
, Hà Nội, gửi lúc 27/09/2009 08:41:27

 

Một tình yêu đẹp va buồn.

,
Ngoc, ha noi, gửi lúc 26/09/2009 22:55:27

 

mot nguoi con gai........da~ hy sinh tat ka? vi` ty kua? mjnh`........huhu......nhung sao nguoi con gai ay laj phaj? chju dau kho? vay.........co" le~ cuoc doi` la` vay.....cac ban nhj??????????????

,
pretty_boy_loving_u902yahoo.com, ha nam, gửi lúc 26/09/2009 20:21:39
 

 

@Hoang Phuong: Một con vẹt mầu xanh nơi cửa sổ trai phòng không có nghĩa là con vẹt đó đang bị cầm tù :)

,
Hanh xjnh, BK, gửi lúc 26/09/2009 19:40:40

 

Ôi thật buồn. Tình yêu... tình người... thời đại này mấy ai còn đc như thế. Người ta yêu cuồng, sống vội vã... Yêu nhau chớp nhoáng, chia tay cũng nhanh hơn điện xẹt. Buồn quá ! Chị ấy thật dũng cảm, sống và chết cho tình yêu trọn vẹn. Câu chuyện thật cảm động & đáng thương.

,
conmua_7788, HN, gửi lúc 26/09/2009 18:41:30

 

Tình vàng ở chốn âm gian
Tình xanh ở lại bạt ngàn nơi xa
Tình đầu mãi mãi dài lâu
Em không quên được- áo nâu cuộc đời.

,
hongnhantriki, HCM, gửi lúc 26/09/2009 18:21:16

 

số phận quả là ... ko thể biết đươc chữ ngờ.một cô gái với t.y chung thuỷ đã giày vò tâm chí cô khiên ngơừi đọc không khỏi thương sót.
chỉ có thể nói là duyên số đã không kịp mỉm cười với cô gái

,
pham thi xuan, quang ninh, gửi lúc 26/09/2009 18:08:02

 

Thân mến gửi Hoàng Phương- Ninh Bình:
Cảm ơn bạn đã đọc và đã có những phát hiện về hình ảnh con vẹt xanh xuất hiện nơi cửa thiền. Nhưng bạn đọc tinh ý sẽ thấy con vẹt ở nơi cửa sổ trai phòng chứ không phải bị "nhốt trong lồng", con vẹt quẩn quanh ở đó cửa sổ trai phòng không có gì trái với quy luật "phóng sinh" của nhà Phật. Đúng như nhận xét của bạn, chỉ là một gửi gắm của tác giả về "vô lượng thế giới" và chữ "duyên" của đạo Phật!

,
MinMin, Ha Noi, gửi lúc 26/09/2009 16:02:19
 

 

1 câu chuyện để lại cho người ta cái gì đó thảng thốt ... những bản nhạc "Forever" và bản nhạc đầu radio ... nó để lại cho người ta 1 điều gì đó chợt chừng lại bên cạnh giọng đọc nam ấm ...

Câu chuyện buồn ... và 1 miền quê buồn....... "Giấc mơ trưa" ....

,
Tôn thất phước Điền, Huế ^^, gửi lúc 26/09/2009 12:00:06

 

Tình còn vương vấn nơi trần gian...

Chuyện hay nhưng buồn quá..buồn cho cô gái chung tình nhưng vui vì cô ấy co 1 tình yêu đẹp!

,
phamnguyenthuyvy, hcm, gửi lúc 26/09/2009 10:43:35

 

Một câu chuyện cảm động và ý nghĩa về lòng chung thuỷ. Tuy nhiên, thực tế có nhiều cách khiến người ta nhớ về người đã khuất. Sống tốt hơn và mạnh mẽ hơn cũng là một cách mà tôi đã chọn. Cảm ơn tác giả!

,
Mèo con, Hải Phòng, gửi lúc 26/09/2009 08:51:23

 

Câu truyện buồn và ý nghĩa quá. Kết thúc của nó làm tôi buồn, chỉ muốn khóc thui.

Tìm được người con gái thủy trung son sắc sống trọn vẹn với người mình yêu bây giờ thật là kho. Hi vọng các trong chúng ta khi nghi xong câu truyện này sẽ nghĩ về tình yêu về lòng thủy trung sự hi sinh vì tình yêu nhé. Ở cuối truyện con vẹt lại xuất hiện tôi hiểu được tâm tư mà tác giả muốn gửi vào đó xong điều này lại tao nên điều cấm kị trong đạo phật. Là một kẻ tu hành sao có thể cầm tù một sinh linh ở trong lồng chứ? tất nhiên hình ảnh chỉ mang tính ước lệ nhưng nếu một nhà sư đắc đạo nghe thấy câu chuyện này sẽ nghĩ gì? một lời nhận xét khiếm ngã mong tác giả bỏ qua!

,
Hoang Phuong, Ninh Binh, gửi lúc 26/09/2009 07:56:01
 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 97: Người ta yêu nhau trong mùa thu   (02/10/2009)
Blog Radio 96: Yêu người cùng công ty!   (21/09/2009)
Blog Radio 95: Đi học!   (08/09/2009)
Blog Radio 94: 5cm 1s   (08/09/2009)
Blog Radio 93: Thiên đường hạnh phúc   (08/09/2009)
Blog Radio 92: Những dấu chân nhung nhớ   (24/08/2009)
Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi   (17/08/2009)
Blog Radio 90: Lần đầu đi "phượt"   (10/08/2009)
Blog Radio 89: Duyên phận (phần cuối)   (04/08/2009)
Blog Radio 88: Duyên phận (P1)   (04/08/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
2012 – Cùng “Cafe Blog” chào đón năm mới!
 
Khám phá bí mật để rinh quà và cực nhiều Voucher may mắn
 
Mời bạn tham gia bình chọn 30 bài thi xuất sắc nhất cuộc thi Tôi và thần tượng!
 
Tham gia sự kiện nhận quà miễn phí - “Mánh” lừa mới trên Facebook
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Sao chưa bao giờ anh mở trái tim mình cho em?  
TRUYỆN ONLINE
  Hạnh phúc có đo được không anh?  
BLOG FAMILY
  Những mùa hoa bỏ lại…  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
CAFEBLOGGER
  Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.