Thứ Tư, 23/5/2012, 02:16 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi!
  14:43, 19/10/2009 (GMT+7)
 

Trích đoạn Blog Radio tại youtube của blogviet.com.vn

 

Blog Việt

 

Bạn đang nghe Blog Radio số 100!

 

BBT Blog Việt - Blog Radio chân thành cám ơn các bạn đã đồng hành cùng chúng tôi trong 100 số Blog Radio vừa qua. Xin cám ơn các tác giả đã có những truyện ngắn, những tâm sự thật gửi tới Blog Radio, cám ơn các bạn đọc và nghe Blog Radio đã chia sẻ phản hồi với các số Radio của chúng tôi, cám ơn những người nghe thầm lặng dù chưa một lần email tới Blog Radio nhưng chúng tôi tin rằng Blog Radio luôn là người bạn thân thiết với các bạn!

 

Trong thời gian tới Blog Radio sẽ bắt đầu chặng đường mới, rất mong sẽ nhận được những ý kiến đóng góp của bạn nghe để chương trình ngày một gần gũi và hấp dẫn hơn.

 

Số Blog Radio 100 hôm nay vào đúng ngày kỷ niệm Giải phóng Thủ Đô, 10 - 10, Blog Radio dành tặng chương trình đặc biệt số 100  cho Hà Nội 999 năm tuổi - Thủ đô yêu dấu của chúng ta. Mời các bạn cùng lắng nghe và chia sẻ với Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi được chuyển thể từ truyện ngắn Hồng Hà ơi, em ở trong trái tim tôi của tác giả Hoài Hương.

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

 

Blog Radio - Đang lang thang tìm tư liệu ở vùng biển Hạ Long, Tổng Biên tập điện thoại nhắn về tòa soạn ở Hà Nội gấp: “Có việc cần”, không thêm một lời giải thích. Trong lòng không vui lắm vì công việc bị gián đọan đúng lúc hứng thú. Lại thêm hơi thắc mắc, có việc gì mà Tổng Biên tập réo gọi khẩn cấp đến thế. Khi tôi chỉ là một phóng viên tàng tàng trong tòa báo, chẳng giữ trọng trách gì, và gần như chưa bao giờ làm việc trực tiếp với Tổng Biên tập. Chạy xe hơn 200km, về đến tòa sọan, không dám nghỉ mệt, tôi vội lên gặp Tổng Biên tập. Nhìn thấy nụ cười và gương mặt “bình yên” của ông, bao nhiêu căng thẳng trong tôi chùng lại, tan biến, dù sự hồ nghi vẫn treo lơ lửng… Thân mật vỗ vai tôi, chỉ vào bộ sa lông tiếp khách, Tổng Biên tập vui vẻ

 

- Nghỉ uống nước, rồi từ từ bàn công việc, không có gì phải lo lắng.

 

- Anh nói liền cho em đỡ hồi hộp.

 

- Đơn giản thôi. Anh có một lời nhờ cậy của người bạn vong niên xa xứ, ông ta muốn giúp đỡ cho con hoàn tất luận văn về Hà Nội. Trong tòa báo của ta, anh thấy cậu có đủ tài “cầm - kỳ - thi - họa”, hiểu biết nhiều về Hà Nội, hơn nữa cậu biết nói “ngôn ngữ của họ”. Cậu thay mặt giúp anh, anh cũng không biết nhờ ai hơn.

 

- “Ngôn ngữ của họ” là sao anh?

 

- Con ông bạn anh không biết nói tiếng Việt. Thôi, cậu về nghỉ. Chiều tối nay, anh và cậu cùng ra sân bay Nội Bài đón người và để cậu làm quen.

 

Ra khỏi phòng Tổng Biên tập, tôi chưa hết thắc mắc và thêm nỗi lo. Tôi sẽ giúp gì được cho Tổng Biên tập thực hiện nhiệm vụ khó hiểu kia đối với vị khách chưa quen biết không nói được tiếng Việt. Tự dưng đau cả đầu. Thôi, kệ. Tôi tặc lưỡi, chờ đợi trong trạng thái tò mò.

 

Trên đường ra sân bay, tôi được nghe giới thiệu sơ lược vị khách đặc biệt sắp đón của tôi. Một cô gái Việt Nam, sinh viên năm cuối, sinh trưởng ở nước ngoài, không biết tiếng Việt, lần đầu về Việt Nam, đang chuẩn bị tư liệu làm luận văn đề tài “Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội”. Vì bận việc, bố mẹ không đưa cô ta về được, nên nhờ bạn bè giúp đỡ. Tổng Biên tập của tôi là người bố mẹ cô ta tin cậy nhất ở Việt Nam. Và vì Tổng Biên tập cũng quá bận rộn và không thích hợp lắm công việc này, lại rất tin cậy tôi nên trao sứ mạng khó khăn này cho tôi với niềm tin tưởng tuyệt đối. Than thầm: “Một nhiệm vụ thật khó nuốt trôi”. Thôi đành “nhờ Trời”. Ghé vào quầy bán hoa, tôi chọn mua một bó hồng thật đẹp. Dù sao, khách là một cô gái. Hình như, Tổng Biên tập có vẻ hài lòng khi thấy vậy. Còn tôi, hồi hộp chờ… từng phút trôi qua.

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

Ảnh minh họa: Fatima_AlKuwari

 

- Cháu chào chú Nguyễn. - Một giọng nói hoàn toàn Hà Nội, êm mượt…

 

Cả tôi và Tổng Biên tập cùng quay ngang. Một thiếu nữ mảnh mai, dong dỏng cao, tóc dài xoăn bồng bềnh, đôi mắt to tròn, trong veo, váy len dài mỏng màu hồng phấn, như một búp sen nõn nà, mỉm cười, nụ cười được xoáy đồng tiền điểm xuyết đẹp như tranh, hướng về phía chúng tôi.

 

- Hồng Hà! Mấy năm rồi không gặp. Cháu đã lớn và đẹp thế sao? Và còn nói được tiếng Việt?

 

Một thoáng phụng phịu hờn dỗi như trẻ thơ:

 

- Chú quên cháu rồi. Còn cháu nhớ chú, nhớ chú dặn “phải” nói được tiếng Việt chú mới cho “về nhà”.

 

Quay cái nhìn sang tôi, ánh mắt hỏi thầm “Ai đây?”

 

- Chú quên giới thiệu. Đây là anh Trần, phóng viên của chú, người sẽ giúp cháu tìm hiểu Hà Nội. Cháu có thể yên tâm với người hướng dẫn tuyệt vời này… Còn đây là Hồng Hà, con gái người bạn… Hai người làm quen nhau đi.

 

Tôi mất hẳn vẻ tự nhiên vốn có hàng ngày của một tên phóng viên chuyên đi bụi. Câu chữ cùng cái liến láu ứng biến trước mọi tình huống bay đâu mất. Lúng túng trao bó hoa, và như chàng ngốc tay thừa chân thừa. Em ôm bó hoa, cảm ơn tôi, nhìn thẳng vào tôi, nói chậm từng tiếng:

 

- Em rất vui được gặp anh. Anh sẽ đưa em đi hết Hà Nội nhé, và đừng bỏ em dọc đường.

 

Lúc ấy cả tôi và Tổng Biên tập suýt phì cười khi nghe em nói, nhưng sau này đi với em, tôi mới hiểu, vốn từ ngữ diễn đạt tiếng Việt của em chưa đầy đủ, nên em nói phải đoán ý mới hiểu.

 

Đường về Hà Nội, tôi nghe em nói chuyện với Tổng Biên tập, vừa tiếng Việt vừa tiếng nước ngoài chen nhau, những chuyện thăm hỏi tình hình cuộc sống gia đình bên này bên kia, chuyện học hành. Tôi ngồi băng ghế trước, im lặng nghe em nói, quan sát em bằng cảm giác, người lâng lâng khó tả, cộng một chút băn khoăn, tôi sẽ giúp em như thế nào đây, yêu cầu của em ra sao liệu tôi có thể làm được. Và em, cô gái Việt sinh ra trên xứ người có giọng nói Hà Nội tuyệt vời đến kỳ lạ, em đối xử với tôi ra sao.

 

Ngày hôm sau, tôi đến gặp em, bắt đầu vai trò “người hướng dẫn”, với lời dặn dò khá kỹ của Tổng Biên tập: “Cô ta con gái cưng duy nhất, được chiều chuộng nên hơi khó tính, quen cuộc sống nước ngoài, lần đầu về Việt Nam, lạ đất lạ người, mọi cái đều chưa biết. Cậu cố gắng đừng để Hồng Hà buồn. Anh trông cậy tất cả vào cậu”.

 

Kể từ giờ phút đó, cái tên Hồng Hà như một dòng chảy ngầm, xáo trộn cuộc sống của tôi, tâm hồn tôi, đem đến trái tim những dịu ngọt tôi không sao quên được.

 

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

Ảnh minh họa: Hà

 

Cuộc “hành trình tìm dấu vết xưa và nay Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội”, như lời nói vui của tôi và em, bắt đầu bằng những bước chân quanh Hồ Gươm. Ngay buổi sáng đầu, tôi đã nếm mùi kiểu người nước ngoài, mới đi vài bước chân, em nằng nặc đòi tôi phải đưa đi mua bản đồ Hà Nội, dù tôi nói rằng Hà Nội tôi thuộc như lòng bàn tay. Vâng, thì chiều, mua thì mua, cho em vui. Cầm bản đồ trên tay, em hỏi tôi “Chỗ mình đứng là ở đâu?”. Tôi chấm một nét mực, em thích thú vẽ luôn hai hình người bé tí, một trai một gái nắm tay nhau, dợm chân bước theo chiều mũi tên dọc Hồ Gươm. Em nói đó là tôi và em… để sau này khi trở lại bên kia, em còn nhớ đã đi đến đâu cùng tôi. Chưa hết, em giao tôi một cái máy ghi âm nhỏ xíu, có dây micro bé tí ti, em bảo tôi bỏ máy vào túi áo, kẹp micro vào miệng túi, tôi có thể vừa đi vừa nói thoải mái, em còn để dành nghe lại nhiều lần, “Nghe anh nói hay lắm, em học thêm tiếng Việt, và khi để nhớ anh, em mở ra nghe…”. Tôi đã kể cho em nghe những gì liên quan đến Hồ Gươm, tại sao mang tên như thế, vì sao có cầu Thê Húc, đền Ngọc Sơn, tháp Bút, đài Nghiên…, Tháp Rùa sao là biểu tượng của Hà Nội… Tôi còn đọc cho em nghe vài bài thơ, hát em nghe mấy khúc hát về Hồ Gươm. Lặng im bên tôi, em không nói gì. Đi giáp một vòng hồ, khi dừng chân bên tượng đài “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, nhìn sang đài Nghiên, tháp Bút, em chầm chậm nói:

 

- Chỉ chưa đầy 2km chu vi mà dày đặc huyền thọai, truyền thuyết, sự tích tồn tại, sống cùng trời đất nơi này. Thế thì cả Hà Nội, mỗi viên gạch, mỗi bước chân là một câu chuyện về Hà Nội. Biết bao giờ kể mới hết.

 

Em thích thú vẽ luôn hai hình người bé tí, em nói đó là tôi và em… để sau này khi trở lại bên kia, em còn nhớ đã đi đến đâu cùng tôi... - Ảnh minh họa: Cu Tít

 

Em chợt hỏi tôi:

 

- Nếu cho anh tưởng tượng. Anh sẽ viết gì bằng ngọn bút “viết vào trời xanh” kia?

 

- Sao em hỏi khó thế. Anh chưa nghĩ kịp. Nếu là em, em viết gì?

 

- Em sẽ viết hết những huyền thọai, truyền thuyết, những câu chuyện xưa nay về Hà Nội, đất và người, để vĩnh viễn in trên mây trời, để bất cứ người Việt nào dù ở tận cùng trời cuối đất, nhìn lên bầu trời mây đều như thấy cả Hà Nội.

 

- Ý tưởng của em còn thần thoại hơn cả thần thoại. Em bắt đầu thích Hà Nội chưa?

 

- Em thích từ hôm qua. Đường đi, trời tối không thấy gì. Nhưng em ngửi trong gió thoang thoảng mùi thơm lạ lắm. Chưa bao giờ được biết. Chú Nguyễn nói đó là mùi lúa làm sữa để tạo thành hạt thóc gạo. Hà Nội được ôm ấp bằng những ruộng lúa. Hôm nào anh đưa em đi xem lúa mọc nhé.

 

Ngôn ngữ của em diễn đạt tự nhiên làm tôi phì cười, nhưng cảm nhận của em về Hà Nội, dù chỉ mới sơ qua những giờ phút đầu đã thật tinh tế, đầy cảm xúc. Chỉ có thể có ở một tâm hồn mang sẵn tình yêu Hà Nội trong tiềm thức.

 

Đưa em đến Văn Miếu – Quốc Tử Giám – Đó cũng là một kỷ niệm khó quên và chắc không khi nào gặp lại. Cũng như các nơi khác, tôi kể em nghe về lai lịch về ý nghĩa, những câu chuyện kể, những nhân vật ở đây. Em lắng nghe tôi nói và quan sát kỹ lưỡng, đặc biệt là những hàng bia đá trên lưng Rùa, chăm chú một lúc lâu, em níu tôi hỏi:

 

- Anh ơi, tại sao ông Rùa không giống nhau, ông cúi đầu, ông ngoảnh mặt, ông ngóc đầu cao, ông vươn cổ, có ông to ông bé, ông nhắm mắt, ông há miệng… Ông Rùa Hồ Gươm có giống các ông Rùa ở đây? Anh có thấy trên vài tấm bia có mấy dòng chữ bị xóa, những chữ đó nói gì?

 

Tôi toát mồ hôi hột, dù trời Hà Nội cuối thu se se lạnh. Tôi chưa nghe ai hỏi như thế bao giờ. Những câu hỏi của em đủ để cho mấy luận án tiến sĩ, tôi không đủ dữ liệu để trả lời các câu hỏi đó. Đành khất lại, về nhà tìm thêm tài liệu, hoặc các chuyên gia Hà Nội học để có câu trả lời cho em.

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

Ảnh minh họa: vietnamnet.vn

Một chuyện vui đến. Có đoàn khách nước ngoài, đi theo là bốn cô cậu sinh viên khoa Du lịch thực tập, vô tình tôi và em đứng lẫn với họ. Chẳng hiểu nghe các sinh viên kia nói gì, em bỗng thì thầm vào tai tôi: “Mình trêu họ nhé!”, rồi quay sang nói với các vị khách bên cạnh bằng ngôn ngữ của họ. Em nói những gì tôi đã kể cho em nghe về nơi này. Và như phép lạ, cả đoàn khách dồn lại bao tròn xung quanh em. Khi em đi tiếp, họ tự động theo em, rồi như một trò chơi vui vẻ, tôi cũng hùa vào với em, tôi nói tiếng Việt, em dịch lại cho các vị khách, bốn cô cậu sinh viên đi cùng chỉ biết nhìn ngưỡng mộ. Hết một vòng Văn Miếu – Quốc Tử Giám, đoàn khách thích thú bởi được biết nhiều hơn những gì họ nghĩ, bốn cô cậu sinh viên kia rụt rè: “Anh chị là…?” Em cười thật tươi, nắm chặt tay tôi, nói đúng giọng Hà Nội cứ êm mượt dịu nhẹ, nhưng không giấu nổi vẻ hãnh diện hơi trẻ con: “Anh chị là người Hà Nội”… Còn tôi, cái cảm giác được làm “guide tour” đặc biệt bên cạnh em, một cô gái cũng thật đặc biệt, thật khó diễn tả thành lời.

 

“Gió đưa cành trúc la đà

Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương

Mịt mù khói tỏa ngàn sương

Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ…”

 

Em mơ màng:

 

- Hồi bé, em thường nghe mẹ đọc, rồi ngân nga như hát, em không hiểu, nhưng nghe rất du dương, sau này hỏi mẹ, mẹ nói đó là câu hát về quê hương, là nhà của mẹ. Em “về nhà”, nhưng chưa biết, anh đưa em đi nhé.

 

Tôi đưa em đến nơi câu ca dao nằm lòng của Hà Nội xưa, giải thích cặn kẽ ý nghĩa câu ca, những địa danh một thời vang bóng. Và may trong ồn ào quay cuồng của thời “kinh tế thị trường” hôm nay, nơi ấy vẫn còn giữ được phảng phất hồn xưa bóng cổ. Nhưng có lẽ tôi phải cảm ơn em, chính em đã đánh thức trong tôi những góc kín bị che lấp, chai mòn bởi cuộc sống phù phiếm, bon chen vật vã nghiệt ngã, tình cảm với Hà Nội nhen nhóm lại như ngọn lửa ấm áp, những tưởng bị tắt đi không còn cảm xúc gì với các giá trị tinh thần mà thời buổi này bị xếp như một thứ xa xỉ phẩm trong bảo tàng. Em - cô gái Việt sinh ra và lớn lên ở xứ người, mỗi bước chân “về nhà” lần đầu, như em hay nói, chỉ biết Hà Nội qua lời bố mẹ kể trong ký ức và hồi niệm, thế mà em đắm say từng viên gạch lát đường phố cổ, em si mê những vòm lá đan nhau che ô những vỉa hè, em say sưa với những huyền thọai, truyền thuyết về Hà Nội cả nghìn năm tuổi tinh tế, sâu sắc đến lạ lùng.

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

Ảnh minh họa: Hà Thành Nguyễn Trần Đức Anh

 

Một chiều ngắm hoàng hôn trên bờ đê Sông Hồng. Mùa nước lớn, con sông đỏ ngầu, sóng cồn lớp lớp đuổi nhau cuốn băng băng, nhìn dòng sông vừa hoang dại vừa dũng mãnh trái ngược với những hàng tre xanh ngắt hiền hòa bao bọc các thôn làng ven sông. Ngồi giữa vuông cỏ mượt bờ đê, em ngây ngất ngắm vẻ đẹp dữ dội của sông, cạnh bên chỗ tôi và em là mấy chú bò thong thả gặm cỏ, lơ đãng nhìn mặt trời rơi xuống bên kia dãy núi xa mờ. Em từ từ khép hờ đôi mắt… Và nói thầm thì:

 

- Anh có thấy trong gió mùi thơm không? Em nhớ rồi. Mùi của lúa làm sữa ngậm hạt, còn có cả mùi ngô non thơm mát.

 

Bất ngờ, em ôm lấy tôi.

 

- Em hạnh phúc quá. Em đã có quê hương không chỉ là qua lời mẹ. Em thích tên em Hồng Hà… Là Sông Hồng, là Hà Nội… Anh Trần, em ước được như anh, được sống ở Hà Nội.

 

Bố mẹ em là người Hà Nội, lưu lạc xứ người non nửa thế kỷ, tất cả tình yêu Hà Nội, ký ức về quê nhà họ dồn vào cô con gái xinh đẹp Hồng Hà như một mơ ước Hà Nội thuở ấu thơ, như trái tim họ luôn hướng về Hà Nội.

 

- Bố mẹ em hay kể cho em nghe về Hà Nội, em có hình dung trong trí tưởng tượng Hà Nội như một kinh thành cổ đầy bí mật, có lúc như một pháo đài kiên cường không chịu khuất phục kẻ thù nào, có khi Hà Nội trong em đẹp như bài thơ… nhưng em không thể tưởng tượng Hà Nội thật sự có hình dáng ra sao. Em rất muốn biết Hà Nội thật, mấy năm trước chú Nguyễn qua chơi, nói em phải học tiếng Việt mới cho “về nhà” về Hà Nội. Khi em chọn đề tài cho luận văn – Hà Nội là tên cháy bỏng trong em. Em là người Hà Nội, em phải “về nhà”. Em yêu Hà Nội. Em yêu anh nữa...

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

Ảnh minh họa: JJ Huy

Tôi như bị cuốn vào dòng cảm xúc của em. Tôi không cảm thấy khoảng cách xa lạ với em, một Việt kiều, gần gũi, thân quen, như em và tôi cùng sinh ra lớn lên, cùng uống chung dòng nước sông Hồng, cùng tắm mình trong hồn phố Hà Nội của họa, của thơ, của nhạc, của những tâm hồn từ ngày đầu trong giấc mơ “Rồng bay”, Thăng Long nghìn năm trước.

 

Hồng Hà… Em cũng là một dòng sông trong tôi, riêng của tôi lúc này.

 

Bốn tuần lễ trôi qua nhanh như một nhịp thở, khi em nói với tôi chỉ còn hai ngày nữa là em phải xa Hà Nội, trở lại bên kia. Tôi như người bị hụt hơi, hình như tôi sắp mất cái gì quý giá… Thời gian đưa em đi khắp Hà Nội không tồn tại, tôi quên mất quy luật khắc nghiệt, cứ ngỡ không có ngày và đêm… Thôi đành… tim tôi đập chậm lại.

 

Ngày cuối, em ngỏ ý muốn được đến ngôi nhà của tôi, một ngôi nhà ngói theo kiến trúc xưa ở ngọai thành Hà Nội, có vườn cây và rất nhiều hoa. Đó cũng là những khoảnh khắc thơ mộng tuyệt vời của tôi và em trước lúc xa. Vườn đang mùa quả, táo, ổi, hồng, na… trĩu cành, tỏa mùi thơm, tiếng chim ríu rít rộn ràng. Em hồn nhiên như một cô bé chạy từ gốc cây này sang gốc cây kia, sờ vào gốc một tí, hoặc vuốt vào cành lá một tẹo, khi nghiêng ngó gì đó trong tàn lá, còn tôi cũng như trở về cái tuổi 13, 14 trèo cây hái quả cho em ăn, với niềm vui thích không tả được. Em vừa ăn quả, vừa chạy quanh gốc cây, vừa nói:

 

- “Hà Nội vườn anh ăn ngon quá. Ước gì em được thế này mãi”…

 

Một thoáng thẫn thờ trong tôi. “Ừ… ước gì cứ thế này…”.

 

Tôi lấy đàn ra, ngồi cạnh gốc táo lúc lỉu quả thơm lừng, em tay cầm một nhánh lá hương nhu ngồi bên tôi. Tôi hát tặng em như món quà nhỏ. Bài hát “Người Hà Nội”, “Em ơi Hà Nội phố” và nhiều bài hát về Hà Nội. Tôi muốn em sẽ đem sang bên kia đại dương cả những giai điệu Hà Nội, và một ước muốn thầm kín, muốn em nhớ đến tôi mỗi khi nghe đâu đó những giai điệu Hà Nội đắm say này. Em bên tôi, đôi mắt to tròn trong veo như trẻ thơ, nhìn hút vào tôi. Cảm giác như không phải em nghe bằng tai, mà là em đang thu trọn cả tôi, cả khu vườn, cả những giai điệu ca từ về Hà Nội thấm vào trong em. Em nghe bằng trái tim… Em đã cảm nhận được tình tôi… Hồng Hà. Em là dòng sông làm tim tôi dậy sóng.

 

Chia tay trên sân bay, em cứ ôm riết lấy tôi, níu tôi không buông ra, bất chấp nhiều ánh nhìn hiếu kỳ của mọi người xung quanh, bất chấp tiếng loa của hãng hàng không nhắc hành khách mau hoàn tất thủ tục, sắp đến giờ khởi hành. Tôi lúng túng đưa mắt cầu cứu Tổng Biên tập, trong lòng thật sự muốn thời gian đừng trôi. Tổng Biên tập của tôi phải tốn khá nhiều lời động viên thuyết phục và hứa hẹn… em mới chịu rời tôi ra. Suốt bốn tuần đi với em, tôi luôn thấy nụ cười của em, giờ đây đôi mắt to tròn của em ngập đầy nước mắt…

 

 

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi

Ảnh minh họa: JJ Huy

Thư em từ bên kia đại dương: “Anh Trần… Em nhớ Hà Nội. Em nhớ anh. Em nhớ Hà Nội. Em yêu anh…”

 

Còn tôi – Hồng Hà, dòng sông chảy ngầm trong tim tôi. Tôi cũng nhớ em. Nhớ hình vẽ hai người tay trong tay nhau vòng quanh Hà Nội trên tấm bản đồ. Nhớ những câu hỏi kỳ lạ của em về Hà Nội. Nhớ nụ cười có cái xóay đồng tiền đóng dấu trong tôi. nhớ đôi mắt to tròn trong veo như trẻ thơ hút hồn tôi. và tôi nhớ đến ngẩn ngơ giọng em, giọng nói Hà Nội êm mượt dịu nhẹ đến lạ lùng không giống bất kỳ ai của em.

 

Ngày kia, đọc trên báo: “Một nữ sinh Việt kiều, tên Hồng Hà đã bảo vệ xuất sắc và thành công luận văn thạc sĩ mang tên Thăng Long – Đông Đô – Hà Nội – Tình yêu của tôi” làm kinh ngạc cả Ban Giám Khảo và cử tọa tham dự. Nhiều Việt kiều đã không cầm được nước mắt vì xúc động. Khi trả lời phỏng vấn báo chí: “Tôi không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Nhưng tôi mang dòng máu người Hà Nội, người Việt Nam, Hà Nội là quê hương tôi, nhà của tôi, là niềm tự hào của tôi. Hà Nội còn có tình yêu của tôi – một chàng trai Hà Nội…”

 

Hồng Hà ơi… tôi biết, tôi hiểu em…

 

Tôi mong em trở về… “về nhà” như cách nói của em.

 

Em cũng đã ở trong trái tim tôi…

 

Là tình yêu của tôi.

 

 

Một câu chuyện tình quá đẹp. Chúc 2 bạn hạnh phúc mãi mãi nhé.

,
TheKingNT, giabao_gas9999@yahoo.com, gửi lúc 16/10/2009 19:37:32

 

Hạnh phúc nhé! Hãy nắm thật chặt :)

,
anjess, gửi lúc 16/10/2009 16:54:27

 

Tôi tình cờ đọc và tình cờ nghe.quả là thú vị. tôi có cảm giác như chính kỉ niệm của mình vậy,xin cảm ơn bạn

,
soisoi, vinh.na, gửi lúc 16/10/2009 13:58:15

 

Rat cam on da cho minh nghe nhung cau chuyen that hay va cam dong

,
Le Tuan Duong, 8/168 Hao Nam - Dong Da - HN, gửi lúc 16/10/2009 12:13:08

 

bài viết rất ấn tượng với mình, một tình yêu hà nội đến cháy bỏng!

,
llnyrml, gửi lúc 15/10/2009 13:40:18
 

 

Lần đầu tiên tôi được nghe một giai điệu thật cảm động trên blog - radio. Chuyện tình của bạn Trần đã làm tôi nhớ lại những tháng năm sống và học tập nơi giảng đường đại học. Tôi như đang sống lại với những kỷ niệm đẹp của mình thời ấy. Tôi xin được chia sẽ với những nỗi niềm cùng bạn và rất mong 2 bạn cũng sẽ sớm gặp lại nhau và hạnh phúc tràn đầy. Bạn thật sự đã đem đến cho tôi một cảm xúc thật tuyệt vời. Xin được tặng bạn bài thơ tôi viết cách đây 20 năm:
Tôi muốn gào thét lên
trong trái tim điên dại
Của một kẻ si tình
rằng tôi yêu Em mãi.
Tôi muốn hiến đời tôi
Làm mảnh chăn Em ngủ
Sợ chiếu làm Em đau
Tôi nguyện làm giường êm
Tôi muốn làm chiếc gương
cho Em soi mỗi ngày
Tôi muốn làm chiếc lược
vuốt tóc Em mượt mà
Tôi muốn làm nhành hoa
treo đầu giường Em ngắm
Con đường đời sâu thẳm
Tôi - chàng trai yêu Em !

,
Hà Ngọc, Quảng Nam, gửi lúc 14/10/2009 20:13:23

 

Mỗi lần đọc blog - radio là mình lại có nhiều cảm xúc trạng thái tâm lý khác nhau.Cõ lẽ blog - radio đã cho mình cảm xúc tìm lại một góc khấu của chính mình về cảm xúc, vè tình yêu trong sáng. Và đặc biệt đọc câu chuyện của hai bạn, mình rất mong hai bạn sớm đi chung trên con đường hạnh phúc.

,
Nguyễn Thị Hướng, Cầu giấy - Hà nội, gửi lúc 14/10/2009 14:44:32

 

mình rất xúc động khi đoc bài viết của bạn.Mình chúc 2 bạn sẽ sớm gặp lại nhau nhé và mãi mãi hạnh phúc nhé!

,
LÊ THỊ HIỀN., lang Mễ Trì Hạ, gửi lúc 14/10/2009 13:37:28

 

Mỗi lần nghe blog-radio tôi đều có cùng một cảm giác là tôi phải viết một bài viết gì đó để chia sẻ những cảm xúc của tôi. Nhưng mà có một điều tôi phải thực sự đồng ý rằng tôi viết văn thật là tệ.
Thôi thì kệ vậy. Cũng đành chấp nhận cái tệ của mình vậy.Được nghe blog-radio cũng là một hạnh phúc lớn của tôi rồi. Cảm ơn chương trình rất nhiều.

,
tran cong thai, binh thanh-tphcm, gửi lúc 13/10/2009 23:56:01

 

bài viết rất xúc động, và một tình yêu đẹp, mình chúc hai bạn hạnh phúc trọn đời

,
mai thị diệu, maidieutoan@yahoo.com, gửi lúc 11/10/2009 22:57:56
 

 

Đọc hết bài này Tôi rất nhớ Hà Nội, nhớ Người tôi yêu, nhớ những con đường nơi Anh đưa tôi đi qua, nhớ món bún ốc rất Hà Nội mà Anh đã đưa tôi đi ăn. Ôi Hà Nội tôi rất nhớ......

,
Hoa Le, TP HCM, gửi lúc 11/10/2009 15:17:53

 

Đáy mắt tôi cũng đang ngấn lệ khi đọc bài này.

Tôi chợt nhận ra trái tim mình còn đang đập những nhịp đập yêu thương.

Tôi yêu HN và mong một ngày "Ông Già" trở lại.

,
Nhóc Con Dại Khờ, HN, gửi lúc 11/10/2009 11:54:01

 

Một câu chuyện xúc động, nhẹ nhàng, một tình yêu Hà Nội giản dị, thiết tha.
Tôi cũng rất yêu Hà Nội, nhớ Hà Nội tại một nơi xa xôi không có mùa thu tuyệt đẹp. Câu chuyện làm tôi nhớ về những góc phố, con đường nơi tôi đã đi qua, nơi chứa đựng tình yêu thầm kín của tôi.Hà Nội ơi!Nhớ quá

,
Ngô Len, Hồ Chí Minh, gửi lúc 11/10/2009 09:33:10

 

"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn", có lẽ khi chưa đi xa sẽ khó mà cảm nhận hết sự gắn bó với mảnh đất mình đang sống, hội ngộ và chia li là không thể tránh khỏi trong cuộc đời, ra đi để có ngày trở về, để lại được đốt cháy lên bao cảm xúc ghìm nén trong lòng, sẽ vỡ òa ra khi chạm chân lên mảnh đất quê hương, khi nắm chặt đôi tay người yêu sau những tháng năm xa cách.
Cảm ơn tác giả, câu chuyện thật hay.

,
Chien Nguyen, gửi lúc 11/10/2009 06:37:00

 

toi la mot nguoi sinh ra va lon len o Ha noi...toi da xa Ha noi..va toi biet cam giac yeu Ha noi ,yeu ho tay,yeu ho guom va nhung con duong day hoa sua...toi hanh phuc vi gio day ben toi co em va Ha noi....

,
duong tron, 2 trang thi ha noi, gửi lúc 11/10/2009 00:54:32
 

 

Toi tim thay mot Ha Noi ma minh van hang mo tuong: nhe nhang, thanh cao nhung dam tham va lang sau. Co le neu khong co cau chuyen nay toi se dua y nghi cua minh di xa Ha Noi. Boi luc nay day co qua nhieu thu xo bo, nhung on ao, bon chen dang dien ra ngay cang nhieu. Cau chuyen da keo toi lai gan Ha Noi, yeu Ha Noi hon. Cau chuyen cung lam toi nho den mot nguoi, tinh yeu cua toi........

,
Huong Le, nick: conmaibennhau2006, gửi lúc 10/10/2009 23:12:24

 

Đẹp như một giấc mơ

,
người cô đơn, gửi lúc 10/10/2009 22:13:05

 

Một cảm giác thật khó diễn tả khi đọc bài viết này, Cám ơn thật nhiều vì đã cho tôi sống lại những ký ức và kỷ niệm đẹp về Hà Nội. Tuy đang sống và làm việc tại Sài Gòn nhưng mỗi khi trời se lạnh hay chợt nghe một ca khúc về Hà Nội là tôi lại thấy thêm yêu mảnh đất nghìn năm văn hiến. " Hồng Hà ơi, em đã ở trong trái tim tôi"

,
Nguyễn Long Hải, 105 Tô Hiệu-Nghĩa Đô-Cầu Giấy-Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 21:19:13

 

Một nỗi nhớ,một tình yêu đc bắt đầu và chia xa ở Hn.Và đc nâng lên thành cảm xúc vang vọng tựa đáy lòng 2 người.

,
lambertlary, Long An, gửi lúc 10/10/2009 20:48:30

 

Lạ quá. Đọc bài viết này thấy nhớ anh.Nhớ những chủ nhật được về với anh. Nỗi nhớ cứ xoáy vào tâm trí em, nhớ quay quắt, nhớ da diết. Mới hôm qua còn ở HN, còn bên anh, còn được xiết chặt tay anh, vậy mà giờ thì sao? Anh đã bước đi xa em, không trở lại.Anh rời bỏ em, để em lại trong cô đơn, mòn mỏi ngóng trông. Thật quá khó cho em trong những ngày sắp tới...em phải đối diện với nỗi nhớ anh, với những kỉ niệm chỉ còn lại trong kí ức...Đúng là yêu thì chỉ có một lí do là yêu còn chia tay thì có cả tỉ lí do khác...Xa anh rồi, một mình em, 1 căn phòng...sao cô đơn và trống trải kì lạ.Em ko muốn tin đến bạn bè,ko muốn chạy theo những xô bồ hối hả ngoài kia...Em muốn bình lặng, muốn bình yên,, muốn một mình để mãi đắm chìm trong những kỉ niệm của 2 đứa...Em nhớ anh.

,
PL, QN, gửi lúc 10/10/2009 18:47:15
 

 

Tôi thấy thật dễ chịu, bạn viết rất hay.

,
Hồng Vân, Phố Nguyễn Văn Trỗi - HN, gửi lúc 10/10/2009 17:58:19

 

Thật xúc động! Đọc xong bài viết của bạn tôi thấy yêu HN hơn. Nhưng khoảng lặng trong con người HN, nhưng buổi sáng dạo quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, nhưng buổi chiều đi trên con đường Thanh Niên ngắm hoàng hôn xa phía hồ Tây, rồi những tối ngồi trước Nhà hát Lớn nhìn dòng người qua lại. Một chút hương hoa sữa cuối thu, điaọ quanh nhưng con phố, thấy lòng mình thật thanh thản. Những điều giản dị nhất và cũng là nhưng điều thiêng liêng nhất. Cảm ơn tác giả đã cho tôi có lại cảm xúc này.

,
Xuân Trường, BKHN, gửi lúc 10/10/2009 16:36:41

 

chà! Hà Nội hay như thế này, phải cố gắng tới mới được

,
trần văn lâu, sài gòn, gửi lúc 10/10/2009 15:40:34

 

Đây là một trong nhưng câu chuyện tình hay mà nhẹ nhàng nhất mà tôi đã nghe trên Blogradio đấy.Tác giả viết hay lắm.Câu chuyện lại viết về Hà Nội nữa chứ.Rất tuyệt!

,
Ngô Ngọc Thương, Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 11:07:53

 

Bài viết hay quá, nỗi nhớ !

,
moonlight148, Số 38 - Ngõ 172 - Ngách 55- Đường Âu Cơ - P. Tứ Liên - Q. Tây Hồ - Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 11:02:20
 

 

Khởi đầu một ngày mới trong tiết trời mát lành của mùa thu Hà Nội, em đọc được bài viết của anh bỗng dưng em thấy mình càng yêu Hà Nội biết bao. Dù em không là một người con Hà Nội gốc, sinh ra ở ngoại thành, và chỉ biết đến Hà Nội khoảng 5 năm nay nhưng suốt quãng đời sinh viên em đã cố gắng đi hết Hà Nội, thu lại trong tim mình những mùa hoa ban, hoa sưa, mùa bằng lăng trổ lá, mùa sen Hồ Tây và những đêm hoa sữa. Mỗi lần được đứng trên cầu Long Biên nghe bài hát "Mãi vẫn là tuổi thơ tôi Hà Nội" lòng em lại bâng khuâng khó tả, ước gì một lần được trải qua tuổi thơ Hà Nội. Cảm ơn anh và chúc mừng anh chị một tình yêu đẹp và vĩnh cửu như Hà Nội trong tim.

,
Hoàng Hải Sơn, Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 08:43:32

 

Hẳn là bạn rất yêu quê hưong, yêu HN ....

,
linhtinh_linh21, BL, gửi lúc 10/10/2009 08:02:45

 

Bình yên tôi ơi!

,
trần thanh hiên, Hà Nội, gửi lúc 10/10/2009 07:52:26

 

Xuc dong qua! Toi khong duoc sinh ra tai Ha noi nhung phan lon thoi gian toi toi lon len o Ha noi va co le cai hon cua Ha noi da ngam vao trong toi. Toi yeu Ha Noi! Va duong nhu trong cai the gioi hien dai ngay nay nguoi ta quen di mat cai dieu thieng lieng do dong chay cua cuoc song, cua su muu sinh, cua mieng com manh ao,... Nhung cai hon do no luon luon hien huu manh liet trong mau cua moi nguoi Ha noi, toi luon cam nhan thay cai ve tho mong ma hung trang, cai hien dai ma co kinh cua Ha noi. Toi yeu Ha noi! Yeu Van Hoa Ha noi! Yeu nguoi Ha noi!

,
Park tien sinh, china, gửi lúc 10/10/2009 06:12:14
 
 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 99: Ở đâu đó trong cuộc đời này...   (13/10/2009)
Blog Radio 98: Con vẹt xanh   (02/10/2009)
Blog Radio 97: Người ta yêu nhau trong mùa thu   (02/10/2009)
Blog Radio 96: Yêu người cùng công ty!   (21/09/2009)
Blog Radio 95: Đi học!   (08/09/2009)
Blog Radio 94: 5cm 1s   (08/09/2009)
Blog Radio 93: Thiên đường hạnh phúc   (08/09/2009)
Blog Radio 92: Những dấu chân nhung nhớ   (24/08/2009)
Blog Radio 91: Đếm thời gian qua những mùa gió thổi   (17/08/2009)
Blog Radio 90: Lần đầu đi "phượt"   (10/08/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.