Thứ Tư, 23/5/2012, 02:18 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 104: Và như thế, Em yêu Anh!
  17:26, 11/11/2009 (GMT+7)
 

Blog Việt

Blog Radio gửi tới các bạn một câu chuyện cũ của tác giả Hoàng Anh Tú. Truyện ngắn đã được viết khá lâu nhưng vẫn dành được sự yêu mến của nhiều bạn đọc bởi nó đã nói lên lời tự trái tim họ! Mời bạn nghe và chia sẻ cảm xúc, tâm trạng với Blog Radio 104: Và như thế, em yêu anh!

 

 

Phải kết thúc…Như một mệnh lệnh từ trong sâu thẳm của Dung.

 

Một tình yêu hơn 2 năm sẽ phải kết thúc. Đã có quá nhiều điều bất ổn. Mơ hồ có, thực tế có. Có những cái thực đến sờ nắn được và có cả những sự bất an mơ hồ về một tương lai dài và mệt mỏi hơn bất cứ tiếng thở dài nào. Dung phải kết thúc trước khi chút tình yêu sót còn này cạn kiệt. Dung sợ lắm cái cảm giác đến một ngày hai đứa sẽ hết sạch tình cảm dành cho nhau. Phải kết thúc trước khi tình yêu ấy biến mất như chưa từng có trên đời. Để còn được nhớ về nhau như một thời đẹp đẽ.
Việt là mối tình đầu của Dung. Hai đứa bắt đầu yêu nhau ngay sau khi Dung kết thúc lớp 12. Tình yêu sinh viên. Lãng mạn và hay tự lừa mị mình. Nếu hỏi Dung: "Những điểm gì ở Việt khiến Dung yêu nhất?". Câu trả lời có thể khiến mọi người đồng tình vô cùng. Như: Việt thật lòng yêu Dung nhất, Việt luôn quan tâm và là chỗ dựa tinh thần tốt nhất của Dung, Việt tốt với Dung... Đại loại là những lý do phổ thông nhất cho một tình yêu hình thành và phát triển.

 

Nhưng sự thực thì sao? Vì yêu và tự lừa mị mình.

 

Cảm giác có không? Có! Nhưng cảm giác đó đâu phải chỉ có với mình Việt? Những cơn "say nắng" cũng mang cảm giác đó. Một cậu bạn ở lớp Đại Học hay rủ Dung đi cà phê, một anh học cùng lớp học nhảy, hay đơn giản là một anh chàng Dung cũng chẳng biết tên, Dung gặp ở trong một quán Karaoke hôm Dung đi hát với Hương Anh! Cảm giác đấy! Với Việt, cảm giác đó cộng với thói quen và sự mặc định đó là bạn trai của mình sinh ra kết quả là những nụ hôn, trách nhiệm và cả những gì mà hai người yêu nhau vẫn hay làm cho nhau.

 

Nỗi nhớ? Có! Nhớ như là vì có một thói quen đúng giờ đó, lúc đó, ở đó lẽ ra phải có nhưng vì một lý do mà không xảy ra. Và nhớ! Chuối hơn là nó sẵn sàng biến mất nếu như khi đó, một sự kiện khác, mạnh hơn thế chỗ vào. Việt tốt, Việt luôn quan tâm tới Dung? Điều đó không sai. Cũng như Dung, khi Việt ốm, Dung sẵn sàng bỏ những cuộc đi chơi với bạn bè để ngồi bên Việt, lo lắng cho Việt. Cũng như Việt, Dung đi hỏi khắp nơi thuốc trị bênh đau đại tràng cho Việt. Cũng như Việt, Dung không lúc nào yên tâm nếu như Việt về muộn hoặc quên gọi điện cho Dung khi đã về đến nhà.

 

Nhưng như thế đã đủ chưa? Như thế đã là sự quan tâm đặc biệt chưa?

 

Chị Hương Anh đi Hải Phòng, Dung muốn gây sự bất ngờ cho chị ấy, Dung đã một mình nhảy xe bus về tận Hải Phòng để gặp chị ấy. Khi Đức, cậu bạn cùng lớp ốm, Dung cũng nấu cháo cho cậu ta ăn. Khi Lâm, cậu bạn lớp học nhảy, gặp chuyện buồn, Dung cũng có thể ngồi hàng giờ để an ủi.

 

Vậy thì cái gì làm nên sự khác biệt giữa Việt với những người bạn thân của Dung? Câu trả lời là những nụ hôn. Chấm hết. Mà những nụ hôn cũng đâu phải là một cái gì đó đủ để chứng minh. Không! Dung không thể phủ nhận rằng đôi lúc nụ hôn như một thói quen, như một quy trình. Cái kiểu diễn văn hội nghị phải có kính thưa và phải có lời chúc sức khỏe vậy. Rồi đôi khi, trong những bài diễn văn đó, một vài chỗ sáo rỗng kiểu "cùng với sự nỗ lực không ngừng mệt mỏi của toàn cơ quan, kết quả công việc đã tăng mạnh trong thời gian qua...". Đó là khi nụ hôn thay chỗ cho sự không biết nói gì nữa. Tệ hại thay, nhiều lúc nụ hôn lại thành một cái món khó nuốt, nhăn mặt trong ý nghĩ để hoàn thành nụ hôn mà ngoài mặt vẫn phải tỏ ra thích thú. Thiếu điều hôn xong phải chiêu một ngụm nước để trôi nốt phần váng vất của nó còn sót lại vậy. Thế cuối cùng là sao? Là một tình yêu cực kỳ công đoạn, công thức và máy móc.

 

Ảnh minh họa: Nerdynotdirty

Phải kết thúc. Chắc chắn là phải kết thúc như một sự giải thoát.

"Anh đã làm điều gì sai?". Việt sẽ hỏi. Dung sẽ phải trả lời. Nhưng trả lời thế nào? Việt đã làm điều gì sai? Không! Chẳng có gì sai cả. Không lẽ nói với Việt rằng thân thể đã lớn nhưng cái áo không lớn theo để bao bọc? Hay lại nói với Việt rằng tình yêu này đang dần chết đi vì những thói quen máy móc? Cũng được thôi nhưng sao nghe mà chua chát thế? Không chua chát sao được khi mà hai đứa đã từng được bình chọn là cặp tình nhân lý tưởng nhất trường Đại học. Dung - một MC nổi tiếng của trường, một bí thư chi đoàn và là một niềm hy vọng của rất nhiều gã con trai trong trường. Thậm chí, bạn của thằng Nam em trai Dung đang học lớp 10 lên nhà chơi thấy Dung và từ đó mê mệt. Thằng bé làm đủ mọi cách để nói "Chị ơi em yêu chị". Nó bỏ học chỉ để lên ngồi quán nước trước cổng trường của Dung chờ nhìn Dung tan học đi qua. Nó hẹn gặp Việt để nói chuyện phải quấy và muốn Việt nhường Dung lại cho nó đổi lại bằng một con xe @ nó đang đi cùng với hơn 50.000 USD nó cạy tủ bố mẹ có được. Một cách rất trẻ con. Còn Việt cũng đâu phải thường. Mẹ làm ở một Bộ rất lớn. Nhà biệt thự ngay trên phố chính. Nhưng đáng nể nhất là một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng của trường. Đẹp trai, hát hay, đàn giỏi, lại danh tiếng vì những giai thoại khác ở trường về không chỉ học hành mà còn ở các hoạt động ngoại khóa. Chủ tịch hội sinh viên trường, tác giả của rất nhiều bài hùng biện cá tính và thuyết phục. Cả hai là những ngôi sao lớn của trường. Đặc biệt hơn là đến với nhau không phải khi đã thành sao. Có nghĩa là một tình yêu thuần khiết nhất. Yêu vì thấy được yêu và muốn yêu nhau.

Thời gian đầu thực sự ra cũng thật đẹp. Việc tới với Dung như việc người ta phải ráp cầu thang nối tầng 2 với tầng 1 vậy. Có nghĩa là đến một cách tự nhiên. Cả hai không ai nói nhưng đều chắc chắn đối phương thuộc về mình. Sau kỳ thi đại học, Việt hẹn Dung đi chơi và tự nhiên như thể nói lời yêu từ lâu lắm rồi vậy. Dung vòng tay ôm eo Việt khi ngồi sau xe. Hôm đó hai đứa quyết định đi hết 126km vòng quanh Hà Nội. Đến tận 5h sáng mới về. Nói đủ thứ chuyện. Xong. Từ đó yêu nhau. Nụ hôn sau đó hai ngày trong một quán cà phê nhỏ. Vào Đại học, cả hai đều mặc nhiên đón nhận những thành quả. Việt lên làm chủ tịch hội sinh viên trường. Dung làm Bí thư chi đoàn. Tất cả chỉ trong vòng 2 năm. Cả hai đón nhận điều đó như thế không khác đi được. Tựa như trên thế gian này không còn ai đủ để thay thế đối phương của mình nữa vậy. Quá hoàn hảo. Vậy thì sai ở đâu? Có trời mới biết sai ở đâu.

Ảnh minh họa: Yuppik

Dung đến nơi hẹn sớm hơn 30 phút. Chị Hương Anh lúc đèo Dung đến đã len lén thở dài. Thực lòng, Dung biết, chị ấy rất quý Việt và quan trọng hơn "Chị sợ rồi sau này sẽ không ai bằng Việt và cũng không ai xứng với em hơn Việt đâu, Dung". Chính cái lý do đó mà tình yêu đã tồn tại 2 năm trời. Dung chỉ mỉm cười: "Biết đâu ngay tại quán cà phê này, ngay sau khi tụi em nói chia tay, em sẽ gặp một người của em?". Một người của Dung. Người ấy sẽ thế nào nhỉ? Cũng chẳng biết nữa. Nhưng Dung cần nhiều hơn một người như Việt. Cái say mê và thấy không thể dừng lại được. Phải chăng đó chính là tình yêu? Ngồi lại một mình, Dung vô thức như lập một kịch bản để nói chuyện với Việt. Cứ đặt câu hỏi và tự tìm lời đáp.

- Anh đã làm điều gì sai?

- Không! Anh chẳng sai điều gì cả. Chỉ là em cảm thấy không thể tiếp tục. Em cảm thấy ngạt thở với tình yêu của mình. Em muốn được giải thoát.

- Không lẽ anh tệ đến thế sao?

- Đừng vậy mà! Anh không tệ. Mà là em đã đòi hỏi nhiều hơn thôi.

- Anh sẽ phải làm gì để cứu vãn tình yêu của mình?

- Để mặc em với cái suy nghĩ lẩn thẩn của mình.

- Em đã hết yêu anh?

Dung đã hết yêu Việt chưa? Dung tự hỏi mình xem và câu trả lời lại là những giọt nước mắt tự nhiên cứ ứa ra. Hết chưa? Chưa hết! Nhưng tại sao lại để mọi chuyện đến nông nỗi này? Việt sẽ hỏi:

- Có người thứ 3 chăng?

- Không! Chẳng có người thứ ba nào cả. Những cơn say nắng không phải là người thứ 3.

- Vậy thì vì sao?

Vậy thì vì sao?

 

Vì sao vậy?

 

Việt đã không nỗ lực níu kéo tình yêu? Hay là Dung? Hình như là cả hai. Hình như là những thành tích hoạt động xã hội cuốn Dung và Việt đi. Hình như sự tự do cho nhau khiến hai người biến hò hẹn thành lịch công tác. Đều đặn và bắt buộc. Hình như cả những cơn say nắng đi cùng với sự so sánh. Hình như cả sự tự lừa mị mình, thỏa hiệp khi gặp vấn đề. Hình như ai cũng chỉ biết yêu bản thân mình hơn vậy. Hình như lâu lắm rồi Dung với Việt chưa có lúc nào có một nụ hôn thực sự dành cho nhau vậy. Hình như... hình như...

Ảnh minh họa: Therumor

- Em ngồi chờ anh có lâu không?

Việt xuất hiện với một cuốn sổ trên tay và một mẫu câu lạ. Không giống Việt của mọi ngày với câu quen thuộc: "Hôm nay mệt quá! Quá nhiều công việc cần giải quyết!". Dung bị lúng túng. Việt đặt cuốn sổ xuống bàn và tiếp:

- Cái áo mới đẹp quá!

Hôm nay, Dung mặc một cái áo mới. Nhưng cả triệu lần Dung mặc áo mới, cắt tóc mới hay thậm chí cái to đùng như một chiếc ba lô rằn ri mới toe thì Việt cũng chẳng hỏi huống chi là khen. Phát thứ hai bất ngờ. Dung lúng túng hơn nữa. Khuôn mặt cô đỏ ửng lên. Lí nhí:

- Vâng! Em thấy nó giảm giá...

Việt nheo mắt:

- Em bắt đầu thích màu nâu rồi sao? Lúc trước em đâu thích màu đó?

Dung bị sốc phát thứ 3. Đúng! Dung chưa bao giờ thích màu nâu cả vì nó làm da của Dung tối đi. Nhưng chiếc áo này thì Dung bị hút vì nó lạ quá. Nó có rất nhiều túi. Như thể nhà thiết kế bị ám ảnh với những cái túi vậy.

- Bởi vì nó có nhiều túi? Chà, anh đoán đúng không nào?

Phát thứ tư. Dung bất giác thốt lên:

- Sao anh giỏi thế?

Bắt đầu đến Việt lúng túng. Việt ngúc ngắc:

- Lâu lắm rồi anh mới nghe thấy em nói câu này.
Lâu lắm rồi, ừ, lâu lắm rồi. Ngày mới yêu nhau, Dung hay thốt lên như thế mỗi khi hai đứa ở bên nhau. Lâu lắm rồi. Dường như những gì Việt làm đều không phải là sự xuất sắc nữa. Vì Dung đã quá quen với những gì Việt làm. Và hơn cả thế, Dung biết rõ những điều đó đều trong tầm tay của Việt. Với người khác, có thể đó sẽ là việc khó nhưng với Việt, Dung tin tưởng tuyệt đối rằng Việt đủ khả năng. Cả hai im lặng hồi lâu. Dung khuấy cốc cà phê cho Việt. Công việc mà đã lâu lắm rồi Dung không làm. Việt nhìn theo ngón tay út cong lên của Dung, ánh nhìn thật trìu mến. Cũng đã lâu lắm rồi Dung chưa gặp lại ánh nhìn đó. Trong lòng cô trào lên cảm xúc bồi hồi. Dữ dội. Một đợt sóng ngầm dữ dội trong cô. Việt nhận cốc cà phê từ tay Dung và nói. Rất khẽ:

- Anh biết, thời gian qua thật khó khăn với tình yêu của chúng ta. Cả anh và em đều bị đẩy ra khỏi cuộc sống của nhau vì những sự quan tâm khác nữa.

Dung thở hắt ra. Đợt sóng ngầm trong cô vẫn dữ dội, gào thét. Việt kéo ghế lại gần hơn nữa vào phía Dung. Mùi của Việt sộc thẳng vào mũi Dung. Một luồng điện chạy dọc sống lưng của Dung. Hơn bao giờ hết, Dung khao khát được hôn Việt. Cô không ngưng lại được ý nghĩ sẽ hôn Việt. Và nụ hôn...

  Ảnh minh họa:

Cu Tít


Sau một hồi lâu nữa, Việt mới nói:

- Là nụ hôn cuối? Nó thật tuyệt. Lâu lắm rồi...
Điệp khúc "lâu lắm rồi..." lặp đi lặp lại trong từng hành động của hai người. Nó đẩy lùi kế hoạch "Phải kết thúc" của Dung. Như một tình yêu đã phủ đầy bụi bặm trong sâu khuất trái tim của hai người, lúc này, nó được lôi ra ngoài, được phủ bụi bằng những làn gió mát yêu thương. Dung nghẹn cổ họng vì cảm giác hạnh phúc đang dâng lên, căng tràn. Việt cười buồn:

- Không phải đợi đến khi em gọi điện hẹn anh ra anh mới biết. Anh đã nhận ra ngày này từ cách đây hai tháng khi thấy mình quên gần hết những đặc điểm liên quan đến em. Sự quen thuộc quá mức đã khiến anh không còn nhớ nổi mắt em một mí hay hai mí, anh còn không nhớ nổi em có bao nhiêu kiểu cười, anh không còn nhớ nổi em nằm ngủ quay mặt về hướng nào. Như việc ta quen "search" số điện thoại trên phone book theo tên, anh quen bấm phím số 1 để gọi điện cho em. Và ta quên mất cả số điện thoại của nhau. Anh đã lúng túng vô cùng khi phải cố nhớ số điện thoại của em. Hai tháng qua, anh đã nhớ lại và ghi chép tất cả vào một cuốn sổ những thói quen cũng như cả những cảm giác của anh khi gặp em làm những hành động đó. Và hơn cả thế, anh cũng đã tìm đủ mọi cách để nhớ lại hết tất cả những sự kiện trong suốt hai năm của chúng ta. Anh ghi lại hết trong cuốn sổ này. Cả ngày giờ và địa điểm...

Việt đẩy quyển sổ sang bên Dung. Anh đứng dậy:

- Cũng có thể nó giống như là một bản tổng kết vậy. Nhưng anh thấy điều đó thật có ý nghĩa. Khi chúng ta yêu thương một ai đấy, hãy ghi nhớ tất cả như một cách để đối phương nhận ra rằng họ rất có giá trị trong ta.
Việt vuốt má Dung thật nhẹ. Anh đi. Dung lặng nhìn theo bóng Việt. Cho đến khi cái bóng ấy nhòe đi rồi mất hẳn. Cầm quyển sổ trên tay, Dung thấy nước mắt mình bắt đầu nhỏ xuống từng trang viết của Việt...
 Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 104: Và như thế, em yêu anh - Ảnh minh họa: Deviantart.com

HOW DO I LIVE...

"... How do I live without you
I want to know
How do I breath without you
if you ever go
How do I ever, ever survive
How do I, How do I, oh how do I live
If you ever leave
Baby you would take away everything
Need you with me
Baby ’cause you know
That you’re everything good in my life
And tell me now..."

Bản nhạc "How do I live" được Dung gửi vào máy điện thoại của Việt qua chương trình quà tặng âm nhạc. Việt nghe và nhận ra mùi hoa lys thơm nồng trong căn phòng của mình. Dung đang đứng bên bình hoa lys..

 

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn “Và như thế, ta yêu nhau” của tác giả Hoàng Anh Tú

 

Chia sẻ của bạn đọc:

Mình cũng đã tự giết chết tình yêu của mình bằng cách đó. Mình mong lắm một dòng tin: I"ll come back for you.

,
hoa hải đường, bình phước, gửi lúc 07/11/2009 12:46:19

Lam moi di tinh yeu se khac. Qua quen thuoc khien ng ta thay tinh yeu nham chan chu chang phai ng ta da het yeu nhau.

,
conmua_7788, HN, gửi lúc 07/11/2009 12:14:15

Câu chuyện khá thu vị!Đúng là khi yêu mà cảm nhận bằng thói quen thì thật nhàm chán,vô vị và sẽ khiến người ta bị cuốn hút bởi cái khác lạ, mới mẻ hơn.Tuy nhiên thấy nhân vật của tác giả không thoát được cái mô típ thông thường.Nhân vật hoàn hảo, từ hình thúc,học vị,đều là chang đẹp trai, nàng xinh gái, học giỏi,tài năng, tham chí còn cho them chi tiết gia đình là con một vị làm ở Bộ gì đó.Haha.chính cái mô típ quen thuộc đó cũng là sụ nhàm chán.Sao tác giả không cho nhân vật của mình khiếm khuyết 1 tí, để thực tế hơn, gần với độc giả hơn?Mong sẽ có những câu chuyện thú vị hơn nưa.

,
meo u, Ha Noi, gửi lúc 07/11/2009 09:48:43

Tình yêu của hai người sau một thời gian dài tồn tại ,ở 2 người sẽ cảm thấy nhưng sự quan tâm những tin nhắt những nụ hôn dành cho nhau như một thói quen hiện hữu cần phải có , nó cũng ko còn những rung động như thủa ban đầu ,.Và lúc ấy họ mới sực nhận ra liệu họ còn yêu nhau. họ quá quen không còn để ý đến làm mới ty của mình ....

,
Vũ Ngọc Hữu, Hà Đông Hà Nội, gửi lúc 07/11/2009 09:24:51

Sự quá quen thuộc, sự nhàm chán đã giết chết mọi cảm xúc yêu đương và dần dần giết chết tình yêu trong mỗi chúng ta. Muốn lưu giữ tình yêu, hãy quan tâm đến nhau nhiều hơn nữa, hãy để cho người ta yêu biết ta yêu họ chừng nào. Và, điều quan trọng nhất, hãy chân thành và luôn luôn làm mới, tạo cảm xúc cho tình yêu đó. Đôi khi, tình yêu cũng cần khoảng lặng để nhìn lại chính mình.

Câu chuyện viết hay lắm! Cảm xúc chân thành.

,
Phan Nguyen, Hà Nội, gửi lúc 07/11/2009 09:14:48
 

câu chuyện này mình đã đọc rất lâu rồi nhưng khi đọc lại nó mình vẫn cảm thấy rất xúc động . đúng là sự nhàm chán và những thói quen , những điều người ta tự cho là như thế làm cho tình yêu trở nên nhàm chán và mụ mị lúc nào không biết.
Thì thế , đôi khi ta cũng phải chán nhau 1 chút ^^ Chán 1 chút để rồi yêu nhiều hơn ... Những người yêu nhau thực sự thì sớm muộn gì , có chuyện gì xảy ra thì cũng sẽ về bên nhau thôi . Chúc tất cả mọi người hạnh phúc vs 1 nửa của mình nhé ;) ! ( hum nay kỉ niệm 2 năm của mình dù người đó không thể ở bên cạnh :) )

,
Hoàng Yến , hà Nội, gửi lúc 07/11/2009 22:04:43

bai viet hay qua. cam on ban da chia se. no lam cho moi nguoi nhu tinh giac va cam thay rat co ich cho minh.
tinh yeu cua ban that tuyet. chuc mung ban

,
phuonghoanglua, hue, gửi lúc 07/11/2009 17:23:46

Câu chuyện hay. Tôi thích nhất đoạn kết. Cám ơn tác giả!

,
Hoàng Sơn, gửi lúc 07/11/2009 17:01:12

Khi yêu người ta không biết trân trọng, để đến khi 2 người ra đi,thì lại sống trong quá khứ...Như thế có còn níu kéo lại được nữa hay không?? Mỗi người sẽ có 1 cách giải quyết khác nhau...

,
Tân, Tp.HCM, gửi lúc 07/11/2009 16:11:29

Cảm ơn bạn về bài viết. Nói không ngoa, đọc nó tôi thấy mình ở trong đó, phảng phất. Nhưng chuyện của tôi không có kết thúc như chuyện tình yêu này. Anh ấy ở xa tôi quá, xa quá tôi không với tới được. Dạo gần đây tôi thấy nhạt, nhạt dần và hôm nay tôi quyết định...uhm, quyết định rồi thấy lòng mình buồn vô hạn. "Khi chúng ta yêu thương một ai đấy, hãy ghi nhớ tất cả như một cách để đối phương nhận ra rằng họ rất có giá trị trong ta."

,
Huỳnh Thị Thiên Kim, 222/32 Bùi Đình Túy, P.12, Q.Bình Thạnh, gửi lúc 07/11/2009 15:00:04
 

Mình cũng yêu, và không như 2 bạn bọn mình chia tay nhau ko 1 lý do, ko 1 lời giải thích... ko phải bọn mình đã nhàm chán nhau mà chỉ vì trong hoàn cảnh đó chia tay là phương án tối ưu mà thôi. Tuy nhiên suốt 3 năm kể từ ngày bọn mình chia tay đến h ko ngày nào, giờ nào phút nào trái tim mình ngừng thổn thức vì người ấy. Giá như mình được gặp lại ng` ấy để mình nói với anh ý rằng mình vẫn yêu anh ấy rất rất nhiều. Và giá như chuyện mình có 1 kết thúc giống như 2 bạn...

,
Trúc Anh, gửi lúc 08/11/2009 09:31:14

hay wa

,
viet nguyen, gửi lúc 08/11/2009 07:38:14

cau truyen nay that y nghia voi minh.CUNG DA LAU LAM RUI minh ko cam thay 1 cau truyen co the lam minh xuc dong nhu vay.ban noi dung,rui tinh yeu cung se nham` chan vi wa wen thuoc.ngay mai la ki niem 1 nam tui minh yeu nhau,ma minh ko the o ben nguoi yeu cua minh,buon,nhung nghe ban noi,tinh yeu thuc su thi du co chuyen gi cung se ve lai ben nhau,minh cam thay dc an ui lam,
chuc cac ban luon hanh fuc voi tinh yeu,hay co gang tran trong nhung gi minh dang co nha.

,
viet nguyen, USA, gửi lúc 08/11/2009 07:36:27

Bai viet nay hay wa". Cam on ban!

,
Thuy Linh, Thai Nguyen, gửi lúc 07/11/2009 23:07:04

thật tuyệt khi 2 người đã nhận ra được sự quan trọng của người mình yêu ! chip tin là 2 người sẽ hạnh phúc bên nhau mãi mãi

,
chipxinh, Hà Nội, gửi lúc 07/11/2009 22:33:14
 

Có lẽ câu chuyện sẽ khác đi nếu có ai đó chịu níu giữ lại. Tình yêu là vậy sao? Cứ phải mất đi thì người ta mới biết tiếc nuối. Giờ mới bít quí trọng thì e rằng đã quá muộn. Sau cuộc chia ly, hi vọng một tình yêu mới sẽ nhanh chóng đến. Để xoa dịu nỗi đau.

,
ineedyou_QT, HN, gửi lúc 09/11/2009 01:35:19

Bài viết khá ấn tượng, lôi cuốn và hấp dẫn. Tình yêu thật tuyệt nhưng đến khi mất nhau ta mới cảm nhận được giá trị thật của nó.

,
0986178305, Ha Noi, gửi lúc 08/11/2009 23:09:29

Cam on ban rat nhieu ve bai viet. Minh cung nhu ban va nhu vay minh cung da yeu mot nguoi. Yeu that nhieu! Nhung minh da de co ay roi xa va minh cam thay hoi tiec ve dieu do!Anh muon noi voi em rang""Neu yeu nhau cuoi cung mot ngay nao do ta se ve voi nhau, mot ngay khong xa, phai khong em""! Chuc cho tinh yeu hai ban that binh yen va hanh phuc! Cam on rat nhieu!

,
Nguyen Hai Nam, can tho, gửi lúc 08/11/2009 21:09:59

Hay quá! Lâu lắm mới được đọc 1 bài viết rất thực thế này. Cảm ơn tác giả!

,
Lê Quỳnh, Hà Nam, gửi lúc 08/11/2009 20:35:58

Câu chuyện nghe hay đấy. Tôi cũng đang lơ mơ trên con đương tình yêu khó nắm bắt ấy. Thật vui khi nhận ra đôi khi chúng ta cũng lạc lối. Điều quan trọng là chúng ta biết mình đang ở đâu và rồi sau những nỗ lực ấy hạnh phúc sẽ đến. Hạnh phúc là gì? Vẫn còn lơ mơ lắm...

,
kykypro, Hà Nội, gửi lúc 08/11/2009 16:50:04
 

Bài này thì cũng hay lắm. Nghe cũng đầy tình cảm nhưng mà hình như cũng hơi hư cấu thì phải. Liệu có những câu chuyện đẹp thế này không nhỉ.

,
dung, bkhn, gửi lúc 09/11/2009 12:11:45

.qua that la 1 bai rat hay.khi chung ta khong con nho toi nguoi yeu cua minh gio dang lam gi? nhung co le tinh yeu that la ki dieu ma ta phai thay hoi tiec khi da xa no giong nhu toi gio day. cam on blogviet nhe

,
0976537800, nghe an, gửi lúc 09/11/2009 11:10:53

Lâu quá rồi hôm nay tôi mới lại dược đọc một bài hay như vậ. Đúng là khi mất đi cái gì rồi mình mới nhận ra giá trị đích thực của nó. Tôi cũng dã từng yêu , chúng tôi rất yêu nhau nhưng do hoàn cảnh nên chúng tôi không thể đến được với nhau. tôi chúc cho 2 bạn thật hạnh phúc.

,
Hoàng Ngọc Linh, Lào Cai, gửi lúc 09/11/2009 10:24:32

Minh doc truyen ngan nay cua Hoang Anh Tu tren 2! cach day may nam roi ,hoi do minh la mot cau nhoc chua yeu nhung thay rat thik thu,hom nay doc lai cam nhan no mot cach sau hon nhieu,dung la co nhung luc 2 nguoi thay chan nhau khung khiep,ko rang buot,thoi quen lap trinh san....nhung do chi la phut yeu long ca ghi thoi,neu 2 nguoi yeu nhau thuc long thi se de dang vuot qua thoi,hanh phuc se den nhu mot dieu hien nhien nhat.

,
Leo Tran, Nam Đinh, gửi lúc 09/11/2009 09:39:06

Ending tuyệt quá. Đâu đó vẫn có tình yêu được cứu vãn bằng những phút nhìn lại mình đấy Chip ah.

,
vantron, 0985838234, gửi lúc 09/11/2009 07:57:40
 

Cau chuyen nay rat hay. Minh thay giong gipong minh qua!!!

,
ht, ha noi, gửi lúc 09/11/2009 21:50:47

Bạn viết mình thấy rất xúc động!!!!
thật hay!!!

,
Rùađá!, gửi lúc 09/11/2009 20:42:40

Chiều buồn, đọc truyện ngắn này tôi cảm giác mình vui hơn, cũng mong có một tình yêu như thế. cảm ơn tác giả nhiều

,
thuong, gửi lúc 09/11/2009 15:39:04

Chắc bạn phải là một nhà viết kịch tài ba...khả năng tưởng tượng, logic, bất ngờ, thú vị và đoạn kết thật ý nghĩa

,
VietUc, Queensland Australia, gửi lúc 09/11/2009 13:45:46

Câu chuyện này mình đã đọc trên bào HHT2! cách đây 3 năm, rất thích...bây giờ đọc lại vẫn cảm nhận được..."Khi chúng ta yêu thương một ai đấy, hãy ghi nhớ tất cả như một cách để đối phương nhận ra rằng họ rất có giá trị trong ta..."

,
Kita, gửi lúc 09/11/2009 13:13:16

 

 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 103: Người cha mù   (11/11/2009)
Blog Radio 102: Yêu em mười phần   (27/10/2009)
Blog Radio 101: Mắt yêu   (27/10/2009)
Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi!   (19/10/2009)
Blog Radio 99: Ở đâu đó trong cuộc đời này...   (13/10/2009)
Blog Radio 98: Con vẹt xanh   (02/10/2009)
Blog Radio 97: Người ta yêu nhau trong mùa thu   (02/10/2009)
Blog Radio 96: Yêu người cùng công ty!   (21/09/2009)
Blog Radio 95: Đi học!   (08/09/2009)
Blog Radio 94: 5cm 1s   (08/09/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.