Thứ Ba, 7/2/2012, 18:50 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 106: Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu
  10:28, 24/11/2009 (GMT+7)
 

Các bạn đang theo dõi Blog Radio 106!

 

 

Bạn thân mến, buổi đêm thường mang lại cho con người thật nhiều tâm trạng, thật nhiều xúc cảm. Đêm với những người đang cô đơn dường như còn dài hơn, sâu hơn, sống thật hơn khi nghĩ về cuộc sống.

 

 

Blog Radio 106 gửi tới các bạn tâm sự của bạn đọc muathubuonva_binhminhmua, tâm sự mang tên: Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu...Hãy để những nỗi buồn rơi xuống vực sâu để ngày mai ta lại bước đi thật mạnh mẽ bạn nhé!

 

 


 

 

Ảnh minh họa: Chip

Blog Việt  - Đêm! Trời mưa, lòng ta cũng mưa. Phố ướt, trái tim ta cũng ướt.

 

Bên ly cafe nguội đắng ngắt, nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh nỗi buồn rơi xuống vực sâu, mơ về nơi xa lắm.

 

Đêm! Chạm khẽ vào những nỗi buồn trong tim. Ta trở về là ta không tô vẽ.

 

Trong đêm tối khắc khoải chờ một tiếng rao đêm "Ai bánh bao nóng đây" tiếng rao vụt qua nhanh, đêm nào cũng lặp lại như thế, sao nghe vẫn xót xa.

 

Ly cafe đắng chát.

 

  Ảnh minh họa: Raysoda.com

Đêm! Nghĩ về gia đình yêu thương trào nước mắt, thấy ta cần cố gắng.

 

Đêm! Chân thành muốn được nói lời cảm ơn và xin lỗi.

 

Cám ơn bố mẹ cho con cuộc sống - để biết buồn vui ước mơ hy vọng.

 

Cám ơn những người bạn thân luôn ở bên ta những lúc vui buồn, thành công, thất bại.

 

Cám ơn những người đã vô tình bước qua cuộc đời dạy cho ta những bài học cuộc sống, những bài học có sự chân thành, giả dối, có đắng cay ngọt ngào, có nước mắt niềm vui.

 

Xin được cúi đầu xin bố mẹ thứ lỗi cho những lúc dại khờ, nông nổi, cho phút giây lỗi lầm.

 

Xin lỗi những ai một lần nào đó trong đời ta đã vô tình, vô tâm làm tổn thương.

 

Đêm!

 

Đã đôi lần ta ước muốn lòng mình được bình yên như đêm. Đêm làm ta sợ bởi lòng nặng trĩu những nỗi buồn. Nỗi buồn không tên nhưng rất thật, rất sâu như những giấc mơ loang lổ chắp vá không đầu không cuối nhưng khi tỉnh dậy thấy ướt mồ hôi.

 

  Ảnh minh họa: Raysoda.com

Đêm! Buông rơi những giọt nước mắt không níu giữ, cho đôi môi vị mặn.

 

Đêm!

 

Định nghĩa về cuộc đời với những ước mong đã đổ vỡ, về tương lai, về gia đình, về bạn bè, về những người đã đến và đi bên ta. Nhưng cuộc đời là bài toán khó, không có định nghĩa nào cho ta học thuộc.

 

Trống rỗng.

 

Vỡ tan.

 

Đêm!

 

Điện thoại đổ chuông. Bạn gọi về tư Seoul xa xôi. Bạn khóc. Ta khóc. Ta hiểu thấm thía sự lạnh giá cô đơn của bạn nơi xứ người. Ước muốn được nắm bàn tay bạn thật chặt, giữ bước chân bạn thôi chơi vơi. Gánh nặng cuộc sống oằn cong đôi vai bạn. Ta bảo bạn " Về đi".  Bạn im lặng, nghẹn ngào. Sự im lặng nặng nề như tiếng thở dài. Biết làm gì cho bạn ngoài những lời an ủi mà ta biết không đủ đâu cho trái tim đang vụn vỡ.  Vững vàng lên bạn nhé. Đêm nay, đêm mai,  và những đêm sau nữa, cầu mong bạn tìm được sự bình yên.

 

Đêm vẫn mưa. Và lòng vẫn ướt. Thao thức mất ngủ. Check lại email của ngày xưa cũ. Tìm lại kỉ niệm  đánh rơi. Nhìn sang nick bạn vẫn sáng đèn, status đầy tâm trạng. Biết hình như bạn đang buồn. Muốn lắm gửi lời hỏi thăm, sẻ chia quan tâm, dẫu biết rằng chẳng thể giúp bạn vui. Nhưng ngại ngùng! Chần chừ. Rồi im lặng. Vờ như không biết. Ngại! Ta và bạn không là xa lạ nhưng đâu đã kịp thân quen. Ngại! Bạn là con trai ta là con gái. Ngại! Sợ bạn nghĩ ta lắm chuyện tò mò. Thôi nói dăm ba câu chuyện phiếm. Chào bạn. Sign out. Lòng buồn nặng trĩu. Ta đã sống vô tâm thờ ơ như thế.

 

Đêm những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ta buồn.  Vì sao vậy? Ta không biết. Ta hiểu rất rõ không nên buồn vì một người bạn như thế. Bạn không trân trọng tình bạn của ta, thì thôi nhé. Ta không đủ kiên trì nữa rồi. Trái tim nhỏ bé lắm, hãy giữ tình yêu thương sự quan tâm để sống sao cho trọn vẹn với những người ta yêu thương. Từ nay bạn và ta hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau bạn nhé. Đừng cố tình chạm vào tổn thương nhau. Nếu ngày nào đó, gặp nhau trên phố, chúng ta sẽ đi qua nhau, không cười, không chào nữa, cả cái vẫy tay cũng thôi, sẽ xa lạ như hàng nghìn những người xa lạ kia. Thế bạn nhé. Vô tình phải không bạn. Ta không thích sự hời hợt. Ta quá mệt mỏi rồi bạn có biết không ?

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

Đêm!

 

Nhớ về ngôi nhà nhỏ có vườn chanh chín cất giữ cả bí mật tuổi thơ. Nhớ cánh đồng trải thảm vàng hoa cúc. Nhớ, rất nhớ một chiếc áo hoa của mẹ, chiếc áo hoa thấm ướt những giọt mồ hôi, chiếc áo ở mãi trong kí ức ta để mãi sau này bao chiếc áo mới mẹ mặc đẹp lắm nhưng không chiếc nào ta nhớ như xưa nữa. Kì lạ thật. Thương nhớ dáng ai gầy rét run run trong chiếc áo mỏng manh vào chiều đông xưa ấy. Nhớ cháy lòng một đôi mắt buồn ám ảnh ta. Nhớ những giọt nước mắt bạn khóc ướt trên vai, nhớ cái nắm tay thật chặt níu kéo, nhớ những bức tường loang lổ những vết khắc trái tim.

 

 Nhớ... và nhớ... 

 

Nhớ tất cả những điều đã trở thành xưa cũ. 23 năm ta đi qua cuộc đời có biết bao nhiêu điều để nhớ. Bao điều đã tự nhủ lòng sẽ không bao giờ được quên. Nhưng ta đã sống vô tâm nên vô tình đánh rơi rớt dần từng kỉ niệm lúc nào không biết.

 

Nuối tiếc! Xót xa.

 

 Đêm! Yên lặng mơ được trở về tuổi thơ. 

 

Tuổi thơ có riêng khoảng trời bình yên rộng lớn, có nụ cười trong veo không vương chút bụi. Từ khi nào ta bỏ quên sự hồn nhiên. Ta trầm lặng! Cô độc! Ta gặm nhấm những tổn thương để lớn lên. Bước chân chông chênh giữa hai bờ buồn vui của cuộc sống. Hai năm trước, anh bảo ta già quá, con bé 21 tuổi chỉ thích nghe nhạc Trịnh, và nhạc buồn, Và ít khi nào anh thấy ta vui. Hai năm sau, con bé ấy bây giờ 23 tuổi anh không còn ở bên để nhìn thấy con bé vẫn già như thế, chưa kịp đổi thay. Nếu ta không đi qua những ngày tháng đổ vỡ tâm hồn đó, thì bây giờ ta là ai ? Ta có là ta yếu đuối thế này không ? Câu trả lời là dấu chấm lặng ! Thời gian có khi nào quay trở lại. Con tàu nào rời ga lăn bánh về tuổi thơ.  Điều ước nào là viển vông. Điều ước nào là có thực cho cuộc sống bộn bề này.

 

Đêm! Ta thất vọng về ta. Bố dặn ta phải sống mạnh mẽ lên. Không được yếu đuối, không được nhu nhược. Bố dạy ta bài học tự khẳng định mình. Nhưng bài học hàn  gắn những vết thương bố đã quên không dạy. Mà sự thực bố cũng không thể hiểu ta đã mang những tổn thương như thế . Bố lo lắng cuộc đời không bằng phẳng, với những xô bồ bon chen phức tạp, với giả dối sẽ xô bước chân ta vấp ngã. Những bài học cuộc đời bố dạy luôn luôn đúng. Và như thế đã hơn một lần ta gồng mình cố gắng trở thành ai đó khác.

 

Chơi vơi!

 

Hụt hẫng!

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

 

 

Đêm! Đi tìm định nghĩa về hạnh phúc.

 

Hạnh phúc là thế nào? Dù là ai? Dù làm gì? Dù sang, hèn? Niềm khát vọng mong đợi cho mỗi cuộc đời không phải là hạnh phúc sao. Với riêng ta hạnh phúc là cảm nhận thấy bình yên. Nhưng ta đi tìm bước chân lạc cả vào những giấc mơ sao chưa tìm thấy. Những khoảng trống lấp mãi không đầy. Có phải ta qua tham lam? Ta có gia đình yêu thương để trở về khi bước chân mỏi mệt trên đường đời rộng lớn. có cuộc sống sung sướng theo một nghĩa nào đó. Nhưng tại sao? Ai đã nói rằng," Hạnh phúc là khi biết đủ”. Nhưng thế nào là " Đủ" cho một kiếp người, có ai định nghĩa được không? Đừng lấy hạnh phúc của người này, làm thước đo hạnh phúc của người khác. Mọi sự so sánh trên đời này đều là sự khập khiễng thôi. Nhớ tới lời anh nói " Em hãy đứng lên  bước đi, gói những tổn thương bỏ lại phía sau, đừng quay nhìn lại bước thẳng về phía trước, và hãy sống vô cảm một chút em sẽ thấy bình yên ". Ta tin. Rất tin lời anh nói. Nhưng chối bỏ con người cũ kĩ, đầy khiếm khuyết, yếu đuối , nhút nhát, bao năm qua ta có làm được không ?

 

Đêm! Ta học cách buông tay với những thứ ta không thể có được.

 

Đã thôi làm đứa trẻ lên 3 khóc đòi bằng được những gì nó muốn. Ta thôi giữ những tổn thương nước mắt về bạn để thấy ngạt thở. Ta đã nhặt hết những mảnh vỡ ghép lại 1 trái tim nguyên vẹn như ban đầu.  Sáu năm đi bên lề cuộc sống của bạn, sáu năm quá ngắn cho một đời người, nhưng đủ dài cho một trái tim vỡ vụn cảm nhận hết những nỗi đau. Sáu năm ta đã nhìn bao lần bạn yêu và chia tay, nhưng chưa bao giờ ta ước muốn được trở thành một người con gái nào đó trong cuộc sống của bạn. Tại sao thế ? Ta cũng không biết ? Ta không còn cố gắng quên bạn nữa. Ta đứng chơi vơi giữa hai bờ quên -  nhớ, ta thả trôi cảm xúc của mình, kệ cho bước chân thời gian khi nào sẽ đưa bạn bước ra khỏi trái tim ta....  Nhưng bạn cảm thấy có lỗi với ta, bạn thấy gánh nặng vì một người con gái mãi dành tình cảm cho bạn. ... Vì thế, ta đã học cách để quên bạn... Bạn còn nhớ hay bạn đã quên bài hát " Vô tình " ta gửi cho bạn trong chiều mưa ấy...

 

Cám ơn mặt trời cho tôi một chiều

 

Cám ơn cuộc đời cho tôi một người

 

... Người bước vào đền cho tim ta im  vắng

 

... Rồi người cứ vô tình người đi

 

... Rồi người cứ vô tình người xa

 

...Giữ sao người đừng đi...

 

Giữ sao người đừng xa.

 

 

Giữ sao được phải không? Những giọt nước mắt vỡ tan hòa vào lời hát.  Quang Dũng hát da diết phải không bạn ? Dù thời gian đã đi qua, dù trái tim ta đã không còn trôi về bạn nữa, ta vẫn tha thiết muốn nói với bạn " Cám ơn 1 người đã cho tớ một lần biết yêu. Dẫu cho tình yêu đó nhiều đắng cay và nước mắt. Dẫu mọi nỗi tổn thương chỉ riêng chỉ trái tim tớ thôi. Nhưng tớ chưa bao giờ nuối tiếc, tớ đã 1 lần dám sống trọn vẹn với con tim."

 

Sống Hạnh phúc bạn nhé.

 

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

 

 

 

 

Đêm! Nhớ về anh! Uớt mi!

 

 

Nhớ những con đường chở nỗi buồn chúng ta đã đi. Con đường ấy bây giờ là con đường cũ, quán  xưa ấy cũng trở thành quán cũ, kỷ niệm là kỉ niệm cũ, và em và anh cũng là hai con người cũ. Tất cả đã cũ rồi phải không anh ? Ta nợ anh lời xin lỗi lặng câm, nợ những email không trả lời, nợ nụ cười, nợ niềm vui. Ta kể cho anh nghe câu truyện trái tim bị ghép nhầm rồi vỡ. Ta để anh ra đi như thế, bởi ta hiểu anh và ta chỉ là 2 người vô tình đi qua cuộc đời nhau, ta không thể là 1 nửa cuộc đời anh, và đâu đó dưới bầu trời này ta biết sẽ có người con gái đang đợi anh đến ghép nửa trái tim.  Đêm nay lần cuối cùng nghe " Niệm khúc cuối " Rồi thôi.

 

 

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời.

 

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây.

 

Dù có gió, có gió lạnh đầy có tuyết bùn lấy..

 

Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em.

 

 

Nghe bài hát cũ, và khóc nốt lần này nữa thôi. Ta gửi lại nguyên vẹn bài hát cho anh nhé, gửi cho cả người con gái sẽ đi bên anh đến hết cuộc đời này. Hà Nội sắp vào đông. Lạnh ! Sài Gòn, không có mùa đông. Cám ơn những bài học anh dạy. Cám ơn bàn tay anh đã giúp bước chân em không ngã. Cám ơn và xin lỗi cho tất cả những điều đã qua.

 

Đêm! Nuối tiếc ân hận cho những ngày tháng đã đi qua đã sống hoài sống phí. Ta chưa bao giờ nỗ lực hết mình cho những ước mơ nên thất bại. òa khóc. Nhớvề câu chuyện " Ngọn Nến"

 

" Có cây nến nhỏ bị bỏ quên lâu ngày, nến nằm buồn bã cho từng ngày ảm đạm vô nghĩa dần qua. Cho đến 1 ngày, sự cố bất ngờ căn nhà chủ bị mất điện, người ta mới chợt nhớ ra thật may mắn vì còn 1 ngọn nến sót lại. Khi nến được thắp sáng lên, từng giọt sáp rơi xuống, nến mỏng manh tan dần, tan dần. Chỉ còn ít phút nữa thôi, nến sẽ tan biến vào không khí. Nhưng vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, nến tỏa sáng lung linh hơn bao giờ hết, nến sống cuộc sống ngắn ngủi, nhưng nến đã sống cuộc sống trọn vẹn, đốt cháy hết mình. " Đó chỉ là câu chuyện anh kể ngày xưa, khi ta buồn ta khóc dằn vặt về những thất bại, khi ta đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Ước gì ta cũng dám một lần sống trọn vẹn như ngọn nến nhỏ nhoi kia.

 

Đêm! Đặt những nỗi buồn, những tổn thương, những gánh nặng trong lòng xuống.

 

Oà khóc nức nở như đứa trẻ thơ. Ngày mai đến, lau khô những giọt nước mắt đêm qua, bước chân ra đường, để lòng nhẹ tênh mỉm cười với cuộc sống, học cách biết sống yêu thương, chân thành.

 

Ảnh minh họa: Raysoda.com

 

Đêm! Rất dài và rất sâu.

 

 

Trong cuộc đời của mỗi con người có biết bao đêm đi qua. Nhưng sao khi nhìn lại cuộc đời thấy ngắn ngủi quá, ta vẫn chẳng làm được gì, vẫn sống vô nghĩa như thế. 

 

"Cuộc đời có bao lâu đâu mà hờ hững"

 

Thôi tự nhủ cố gắng sống sao cho trọn vẹn mỗi ngày, ai cũng chỉ có một lần được sống, một lần để được ước mơ hy vọng, đừng để nuối tiếc và ân hận quá nhiều, đừng để phải cả cuộc đời nói " Gía như - Nếu thì "

 

 

Và như thế!

 

 

Đêm! Khép đôi mắt lại!

 

Giấc ngủ muộn chưa trọn vẹn, nhưng đêm nay ta thấy bình thản hơn rất nhiều đêm!

 

 

 Một đêm buồn không ngủ!

 

 

  • Gửi từ email muathubuonva_binhminhmua

 

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 106: Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu

Chia sẻ cuả bạn đọc:

s

 

Sao mà giống ta thế! Những ngày xưa của một thời sinh viên đói ăn và cả nổi nhớ hoà trong nhau tan vỡ mổi khi đêm về.
Thật bất ngời khi đêm đến bạn đã từng ngồi nghe bản nhạc của Trịnh với tiếng hát của Khánh Ly, da diết quá, thấm đẩm cả nổi buồn cùng sự nhớ nhung nó mung lung huyền ảo và nhất là thật buồn. Buồn! Đến nao lòng bạn nhỉ, thâm một cơn mưa dai giẵng ở Huế và quán cà phê hắt hiu đèn vàng vọt....Chao ôi! Cảnh vật, âm nhạc và tâm trạng của một thằng tôi trong những đêm mưa như bao đêm mưa khác thật sự hoà chung với nhau để rồi vở oà trong buổi bình minh vừa hé.
Lại phải chia tay nàng Đêm rồi để vươn dậy mà bươn chải học, học và đi làm thêm. Cuộc đời kéo ta chạy cả ngày để khi đêm thực sự về ta lại trở về với chính mình bên quán caffe với không gian chật hẹp sau cái sân vận động to đùng ấy, Nhưng rồi ngày qua ngày ta cô đơn, chơi vơi và đôi khi hụt hững, sông như kẻ mộng du rồi ra trường với tấm bằng loại khá, đi làm thế là cỏi nhớ ngày xưa chợt bắt gặp khi đọc được bài của bạn, co lẽ toi phải quay về tìm lại cái quán xưa vào một đêm mưa khi có thể/ hiềm một nỗi quán củ nay còn chăng?

,
Đỗ Minh Thắng, Huong Hoa - Quang Trị, gửi lúc 24/11/2009 08:36:14

Cũng như bạn,tôi đã bao đêm thức để suy nghĩ về mình về gia đình về những người xung quanh mình. Có lẽ về đêm con người mới có nhiều cảm xúc hơn,có nhiều thời gian hơn để nhìn lại mọi thứ. Về đêm tôi khác hẳn với con người tôi thường ngày,trầm tư hơn lắng đọng hơn và thấy mình lớn hơn. Cảm ơn bạn vì bài viết !

,
Leduc, Ha noi, gửi lúc 24/11/2009 04:01:46

Đêm, đấy là khi người ta được sống thật nhất với lòng mình, không cần phải cố gắng, phải gồng mình lên để người khác thấy mình mạnh mẽ. Đêm, là khi người ta có thể khóc, khóc vì nhớ một người, khóc vì đau rồi sáng mai lại mang bộ mặt hớn hở ra đường. Đêm, là khi người ta thấm thía đến tận cùng sự cô đơn, khi cay đắng nhìn lại, vẫn chỉ có một mình..

,
Phạm Hồng Hạnh, Hà Nội, gửi lúc 23/11/2009 21:38:09

Đọc bài này sao tôi lại có tâm trạng giống bạn như vậy? Cảm ơn bạn về bài viết này nhé. Hãy mỉm cười với cuộc sống và cuộc sống lại mỉm cười với mình bạn ah`!Chúc bạn hp!

,
Dạ Lan, TP.Buôn Ma Thuột, gửi lúc 23/11/2009 19:00:06

viết cho Người hay viết cho Ta?
HAY! ĐỒNG CẢM! SẺ CHIA

,
KUEm_pro, QB, gửi lúc 23/11/2009 16:31:27

Một tâm trạng quá phức tạp, đầy những suy nghĩ, cảm nghĩ sâu sắc, càng đọc sao càng thấy giống mình quá!híc
Dù sao cũng rất cảm ơn bạn đã sẻ chia những cảm xúc về đêm,

,
lê thị nga, đà nẵng, gửi lúc 23/11/2009 16:10:46

Đêm những tin nhắn gửi đi không được hồi âm. Ta buồn. Vì sao vậy? Ta không biết. Ta hiểu rất rõ không nên buồn vì một người bạn như thế. Bạn không trân trọng tình bạn của ta, thì thôi nhé. Ta không đủ kiên trì nữa rồi. Trái tim nhỏ bé lắm, hãy giữ tình yêu thương sự quan tâm để sống sao cho trọn vẹn với những người ta yêu thương. Từ nay bạn và ta hãy đứng bên lề cuộc sống của nhau bạn nhé. Đừng cố tình chạm vào tổn thương nhau. Nếu ngày nào đó, gặp nhau trên phố, chúng ta sẽ đi qua nhau, không cười, không chào nữa, cả cái vẫy tay cũng thôi, sẽ xa lạ như hàng nghìn những người xa lạ kia. Thế bạn nhé. Vô tình phải không bạn. Ta không thích sự hời hợt. Ta quá mệt mỏi rồi bạn có biết không ?

,
_110985, _110985, gửi lúc 23/11/2009 11:38:20

Đêm, khiến lòng ta mang mang sầu hận và điên cuồng với bao nuối tiếc...!

,
bachlien, Hà Nội, gửi lúc 23/11/2009 09:51:24

Đọc bài viết của bạn tôi thấy hình ảnh của mình trong đó. Cám ơn rất nhiều vì chính những điều bạn viết đã nói hộ lòng tôi, những cảm xúc đó là những khoảnh khắc tuyệt vời mà không phải khi nào ta cũng bắt gặp trong cuộc sống. Ta khắc ghi những khoảnh khắc đó vào trong lòng và tự nhủ " đêm rồi sẽ tan và ngày mai đến tươi sáng ". Hãy bước đi bạn nhé cuộc sống là ở phía trước. Nếu có thể ta có thể làm bạn với nhau được không.

,
pham long, gửi lúc 23/11/2009 08:56:46

Cam on vi bai viet cua ban. Minh cung da di qua nhieu dem nhu the! Cuoc song cu tiep dien và chung ta cung se truong thanh! Chuc ban hanh phuc!

,
nguyễn thị vĩnh hạnh, quảng bình, gửi lúc 23/11/2009 08:36:56
 

Ấn tượng nhất với bài viết là khi bạn nói đến tình yêu! Tôi mong những người con gái khác đủ dũng cảm và lý trí để bước ra khỏi thứ cảm giác mộc mị, hư ảo như bạn đã làm được! Cái gì ko phải của mình thì đừng nên níu kéo, phải ko bạn? vì nếu không chỉ mình bạn đau khổ thôi.

,
Lành Hữu, USSH, gửi lúc 23/11/2009 03:47:31

Cảm ơn bạn nhiều lắm,cảm ơn bạn đã nói ra giúp mình nhiều điều mà mình đã muốn nói từ lâu.Mình cũng như bạn gần 10 năm nay cũng đã hi vọng và chờ đợi câu trả lời từ một người...Cũng nhiều đêm không ngủ ngồi nghe nhạc Trịnh hay suy nghĩ vẩn vơ !Nhưng chúng ta cũng có một cuộc đời để sống phải không bạn,cuộc sống là một hành trình dài và ta đang đi trên con đường đó,mọi chuyên rồi cũng sẽ ở sau lưng chúng ta,đôi lúc ta cho phép mình buồn một chút để rồi ngày mai ngủ dậy ta lại cười và bước tiếp :)."Sống Hạnh phúc bạn nhé"

,
Thanh Long, thanhlong214t@yahoo.com, gửi lúc 22/11/2009 21:38:53

hay quá ! thấy mình thật may mắn khi đọc bài viết sâu lắng đến thề ! thật không ngờ mình và người viết lại "đồng cảm" đến vậy ! cảm ơn bạn , cảm ơn vì bạn đã chuyển "cảm xúc " của mình và của nhiều người ban khác thành ngôn từ hay đến như vậy! cảm ơn đời, cảm ơn đời vì đời cho tôi cuộc "hội ngộ" để được chia sẽ , được "đồng cảm" , được kết bạn với "tri kỷ vô hình" và được thấy lại mình trong "cảm nhận cuộc đời " của người khác!

,
taurakhoi, quang ngai, gửi lúc 22/11/2009 21:01:39

Cảm ơn về bài viết ... Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu. Đêm lạnh và buồn. Đêm đưa ta về miền kí ức xa xăm và cứ thế... nước mắt lăn dài...

,
Jess, gửi lúc 22/11/2009 16:39:05

bài viết của bạn hay lắm. " Em hãy đứng lên bước đi, gói những tổn thương bỏ lại phía sau, đừng quay nhìn lại bước thẳng về phía trước, và hãy sống vô cảm một chút em sẽ thấy bình yên " nếu ngta đã muốn thế thì bạn hãy cố gắng sống tốt để ng ấy đc vui lòng...
Chúc bạn sớm tìm đc thứ gọi là "Hạnh phúc" của bạn nhé!!!

,
Thiên Vy, gửi lúc 22/11/2009 15:28:03
 

cảm ơn bài viết

,
dieugiandi, gửi lúc 22/11/2009 14:39:59

nhận thấy mình trong hình ảnh của nhân vật...biết mình phải sống thế nào

,
shmily, gửi lúc 22/11/2009 13:17:20

... cám ơn Blog Radio cám ơn muathubuonva_binhminhmua ... mình muốn viết cho bạn rất nhiều nhưng như một mớ ngổn ngang không biết bắt đầu từ đâu cả. Những khoảng khắc của cuộc đời mình đã bước qua như chợt lóe lên hiện về qua từng khúc tâm sự xẻ chia của bạn. Giống giống đến kỳ lạ ... Cám ơn bạn nói hộ lòng mình cũng như bao người khác. Ai cũng có thể thấy ít nhiều phần thuộc về mình như được xẻ chia vậy. Lần nữa cám ơn bạn!!! cám ơn rất nhiều

,
Johnny, Singapore, gửi lúc 22/11/2009 08:57:12

lâu lắm mới có bài hay và sâu lắng thế này. thanks!

,
Mons, nghe an, gửi lúc 22/11/2009 07:43:53

Cho minh xin cai list bai hat trong cau truyen lan nay ko ??

,
Le Duc Trung , gửi lúc 21/11/2009 23:27:06
 

từ bao giờ, ta học được cách trò chuyện cùng đêm, trò chuyện cùng chính ta, một ta khác ta dưới rực rỡ mặt trời...
từ bao giờ, ta biết ta phải học cách quên...
học cách buông tay ra...
đêm dạy ta nhiều thứ...
và cũng có nhiều điều ta chỉ có thể trút vào đêm...

,
Phùng Ngọc Anh, gửi lúc 21/11/2009 21:44:34

Cám ơn bạn muathubuonva_binhminhmua, đọc blog của bạn tôi nhận thấy chính mình trong đó. Cám ơn bạn đã thay tôi viết lên những lời tâm sự mộc mạc, chân thành từ trái tim mình... Cám ơn bạn thật nhiều:).

,
HT, ha noi, gửi lúc 21/11/2009 20:59:52

Đêm! Rất dài và rất sâu.

Trong cuộc đời của mỗi con người có biết bao đêm đi qua. Nhưng sao khi nhìn lại cuộc đời thấy ngắn ngủi quá, ta vẫn chẳng làm được gì, vẫn sống vô nghĩa như thế.

,
quynhtrinh, HN, gửi lúc 21/11/2009 19:50:36

Ngày mai trời lại sáng. Tớ nghĩ rồi mọi chuyện sẽ qua. Những buồn, vui, những trở ngại mà bạn đã từng trải đều qua đi. Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ phải không bạn? Chúc bạn mỏi ngày đều tốt lành!
" Đừng vội thất vọng vì ngày hôm nay bạn không may mắn. Vì trước mắt bạn còn cả một cuộc đời cơ mà" Hãy vui lên nhé!

,
huongthu2411, MC, gửi lúc 21/11/2009 19:06:03

mình là sinh viên năm nhất nên thật sự cũng có nhiều tâm sự lắm.nỗi lo đi kèm là sự nhớ nhà da diết.thực sự mình đã tìm cho mình được một suy nghĩ lạc quan hơn cho những ngày tháng sắp đến.cảm ơn!

,
MAI TAN, DA LAT, gửi lúc 21/11/2009 17:47:29
 

DEM, NGHE BLOG RADIO VA TOI KHOC. DON GIAN LA TOI CUNG THIEN VE DEM NHU CHINH TAC GIA BAI VIET. CO NHUNG DEM MOI MON CHO SMS CUA 1 AI DO, CO NHUNG DEM TOI DOI DIEN VOI CHINH MINH, VOI BONG DEM CO DOC VA KHOC. DON GIAN CHI LA VAY!

,
TRAN TRA MY, DONG HA QUANGTRI, gửi lúc 21/11/2009 17:40:42

cảm ơn ban! 1 bài viết thật ý nghĩa và đầy cảm xúc, mình đông cảm với bạn, mình là con trai và mình cũng đang ở tuổi 23, cuộc sống không như ta ước mơ, có đôi lúc thấy thật buồn nhưng hiện tại mình vẫn phải sống và cống hiến, để cuộc đời mình không còn vô nghĩa khi ước mơ của ta không như ta mong đợi! cảm ơn bạn 1 lần nữa,

,
lehoangvnn, gửi lúc 21/11/2009 17:32:17

Cám ơn Giọt sầu rơi trong đêm Đông lạnh! Bạn quá sâu sắc

,
Alan, gửi lúc 21/11/2009 14:42:04

không biết bao lần kết thúc một ngày mình thốt lên giá như... Chúc bạn vui nhé.

,
Bích Hà, Hà Nội, gửi lúc 21/11/2009 13:38:49

uh! đã lâu lắm rồi mới nghe một tâm sự đêm, trước đây là của con bạn hay là của chính mình. Bây giờ thức đêm chỉ đơn giản là để "một mình", có thể là cafe và nhạc, guitar hoặc rock nhẹ. Mình chưa yêu và cũng chưa từng trải nên không có những cảm nhận như bạn.
Cảm ơn nhé, câu chuyện rất hay..."Hà nội lạnh, mặc ấm vào nhé" ...

,
Linh, Hà Nội, gửi lúc 21/11/2009 13:10:33
 
ong minh cung dang nang triu nhung tam tu.. minh cam on bai viet cua ban. roi ngay moi se den ...kg co cho cho nhung suy tu trang tro, kg co nhung khuat lap nang triu tam hon ma thay vao do la nhung no luc, niem tin...phan phat huong vi cua hanh phuc va tinh nguoi.
"vi cuoc doi dau co bao lau dau ma hung ho " chuc ban thanh cong trong cuoc song.
,
nguyen le tien cong, gia lai, gửi lúc 21/11/2009 10:25:48

...Vậy đó bạn ah!cuộc sống cần lắm những điều dở dang để mình được lớn hơn,cứng cáp hơn..Nhưng đổi những điều đó để lấy một tình yêu thì đắt quá...Mình cũng buồn,buồn như bạn lúc này đấy khi tình yêu mà bọn mình đã xây dựng 10 năm đổ vỡ..Vì những điều không tên..

,
Nguyễn Ngọc Hiếu, Sai gon , gửi lúc 21/11/2009 08:38:04

23 tuổi không phải là một quãng đường dài cho một đời người những cũng không ngắn cho những ai vừa bước vào đơi. Bạn đã có những cảm nhận thật sâu sắc về cuộc sống này. Đêm yên bình nhưng nhiều sóng gió. Con người ta rất sợ đêm vì đó là khi con người mình phải đối mặt với chính bản thân mình, con người thật của mỗi con người. Chúc bạn thành công với những bài học cuộc đời mà bạn thu nhặt được!

,
Jane Nguyen, HCM, gửi lúc 21/11/2009 07:56:33

Cảm ơn blogradio. Thật ấm áp

,
Cao Phương Khanh, gửi lúc 21/11/2009 07:30:46

bài viết đi vào lòng người qua từng câu chữ,ban ngày là khoảng thời gian của hoạt động,nhưng ko phải thế mà ban đêm là sự ngừng nghỉ.sự suy nghĩ cứ trôi đi...miên man...và...có biết bao câu hỏi trong đêm ta cần trả lời....hạnh phúc...sự thành đạt...lương tâm và cuộc sống của ngày mai ra sao ???

,
Lê Vũ Việt Long, ĐH Kiến trúc HN, gửi lúc 21/11/2009 02:22:21
 
 

Cảm ơn bạn, dường như mình và bạn cùng tâm trạng như nhau. Đã bao đêm mình thức trắng để nhớ về một người, những tin nhắn đi không một lần hồi âm để riêng mình ngồi gậm nhấm những nỗi buồn và cô đơn cùng với màn đêm lạnh lùng dài tựa thể kỷ. Mình đã thấy trong cuộc sống đôi khi phải học cách từ bỏ cái gì không phải là của mình, dù rất yêu thương thì cũng đành chôn dấu trong lòng để rồi ta hãy đi bên lề cuộc đời nhau và cầu chúc cho nhau hạnh phúc và tìm được sự bình yên trong cuộc sống. Và như thế mình cũng thấy hạnh phúc rồi đúng không bạn, mình đã nghe được ai nói rằng " hãy cố gắng cho tình yêu lớn lên trong tim người đó nhưng nếu không được thì cũng đừng buồn vì nó đã lớn lên trong tim ta rồi ". Hãy cố gắng lên bạn nhé ! ! !

,
Đêm trắng và những nỗi buồn, Ha Noi, gửi lúc 21/11/2009 01:53:55
 

 
 

Thật quá cảm động! Bởi mình cũng cũng một lần trong đời được gặp, được biết, được quen, được hiểu, được quan tâm, được sống đúng nghĩa...Nhưng gìơ tất cả chỉ còn là ký ức - một ký ức đẹp xen lẫn nuối tiếc... Và cũng phải thốt lên da diết: "CÁM ƠN U ĐÃ ĐI QUA CUỘC ĐỜI I!"

 
 
 
 

niềm vui là âm thanh bổng của cuộc sống thì nỗi buồn là âm trầm nếu ko có âm trầm thì làm sao nổi bật âm bổng

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 10: Tuyết ấm   (07/01/2009)
Blog Radio 105: Những lá thư gửi trước mùa đông!   (24/11/2009)
Blog Radio 104: Và như thế, Em yêu Anh!   (11/11/2009)
Blog Radio 103: Người cha mù   (11/11/2009)
Blog Radio 102: Yêu em mười phần   (27/10/2009)
Blog Radio 101: Mắt yêu   (27/10/2009)
Blog Radio 100: Em đã ở trong trái tim tôi!   (19/10/2009)
Blog Radio 99: Ở đâu đó trong cuộc đời này...   (13/10/2009)
Blog Radio 98: Con vẹt xanh   (02/10/2009)
Blog Radio 97: Người ta yêu nhau trong mùa thu   (02/10/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!
 
2012 – Cùng “Cafe Blog” chào đón năm mới!
 
Khám phá bí mật để rinh quà và cực nhiều Voucher may mắn
 
Mời bạn tham gia bình chọn 30 bài thi xuất sắc nhất cuộc thi Tôi và thần tượng!
 
Tham gia sự kiện nhận quà miễn phí - “Mánh” lừa mới trên Facebook
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Ghét. Thích. Và yêu anh!  
TRUYỆN ONLINE
  Lời tỏ tình đêm mưa  
BLOG FAMILY
  Mẹ có biết...  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
CAFEBLOGGER
  Cho những điều tốt đẹp đang ở phía trước…  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.