| |
Blog Việt
Khi entry ’Gieo đi bởi không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời...’ được đăng, có một bạn nói rằng ’Có những người gieo yêu thương nhưng nhận về chỉ là nỗi đau...’ Tôi lại thấy muốn được chia sẻ...
....
Tôi dám chắc mọi người trong chúng ta, ít nhất cũng đã một lần yêu thương ai đó...
Khi bạn yêu một người... Làm sao biết được rằng bạn và người yêu mình sẽ cùng nhau đi trọn cuộc đời hay mỗi người sẽ phải chấp nhận đi một con đường khác không có nhau ?!
Nhưng “Chẳng ai biết ngày mai sẽ ra sao để mà lo lắng” (Nguyễn Phong Việt). Nên ngay hiện tại khi bạn đang nắm tay người mình yêu thương, bạn sẽ nắm tay người ấy chặt hơn hay vì lo sợ một ngày nào sẽ không còn nhau nữa mà buông tay người ấy ra...?!
Dẫu có là núi cao hay vực sâu... Không đi thì làm sao đến phải không bạn ?!
 |
| Ảnh minh hoạ: Raysoda.com |
Khi bạn gặp một người ăn xin bên đường, thấy thương, chẳng vì sợ mình bị lừa mà tiếc cất 2000 đồng trở lại... Có thể người ta chỉ giả vờ đáng thương, nhưng theo tôi, việc tốt bạn đã làm rồi, nếu có gì không ổn thì chỉ là ở người nhận thôi...
Khi bạn gặp một người xa lạ mỉm cười với mình, bạn sẽ quay đi vì trong lòng bạn đang buồn hay bạn sẽ mỉm cười lại với họ để thấy chẳng phải chỉ mặt trời mới làm ta ấm ?!
Và bản thân tôi...
Tôi cũng đã yêu, yêu một cách dại khờ. Để khi tình yêu không còn bên mình nữa, tôi đã đau, đã khóc, đã chán ghét cuộc sống, chán ghét yêu thương. Và rơi tõm xuống vực sâu tưởng chừng sẽ là thù hận. Nhưng thật may, khi thù hận chưa kịp lớn lên trong lòng thì tôi đã nhận được rất nhiều sự đồng cảm, sẻ chia. Từ những người cũng bước hụt như tôi. Và tôi cảm nhận mình lại được yêu thương và muốn yêu thương cả những nỗi đau mình.
Bây giờ, mỗi khi co mình lại trong thinh lặng, tôi biết vết thương vẫn còn sâu lắm, đau lắm... Nhưng tôi không hối hận. Vì tôi đã yêu, đã được yêu... Và quan trong hơn chính những nỗi đau ấy đã dạy tôi biết yêu như thế nào để không phải hối hận.
Có thể tôi vẫn sẽ thất bại, vẫn sẽ đau nhưng tôi vẫn sẽ yêu. Vẫn cứ gieo thật nhiều với niềm tin sâu sắc rằng rồi sẽ có ngày tôi được gặt hoặc giả như không phải tôi thì cũng sẽ có người được gặt...
Xin kết lại bằng một câu nói mà tôi đã đọc được ở đâu đó rằng: “Cuộc đời như dòng sông, ai nói trước được nó sẽ qua những thác ghềnh nào. Nhưng hôm nay, dòng sông đang trôi qua những bờ cỏ mịn màng, đang in bóng trời xanh mây trắng. Lẽ nào sợ thác ghềnh mà sông không dám chảy....?"
- Gửi từ email tiny_fish - tiny_fish660
Chia sẻ của bạn đọc:
minh nguyet, TAN YEN, gửi lúc 15/12/2009 08:33:29
sg, SG, gửi lúc 14/12/2009 22:23:58
hien, ha noi, gửi lúc 13/12/2009 16:49:10
trang, TP Vinh, Nghệ An, gửi lúc 11/12/2009 22:37:24
thuy duong, so 2 duong quang ham, gửi lúc 11/12/2009 22:35:23
đậu thị sen, gửi lúc 11/12/2009 19:59:53
koxe_ch, vĩnh phúc, gửi lúc 10/12/2009 22:20:40
Tú Ân, Nghệ An, gửi lúc 10/12/2009 21:59:51
Thu Lan , Quảng Bình, gửi lúc 10/12/2009 19:59:08
Mai Thu, gửi lúc 10/12/2009 19:16:16
Vũ Quang, HP, gửi lúc 10/12/2009 16:58:38
Hoàng Ngọc Linh, Lào Cai, gửi lúc 10/12/2009 14:19:17
Hải Hà, gửi lúc 10/12/2009 08:58:24
Hoang Huyen, pleiku gialai, gửi lúc 10/12/2009 08:15:25
amalone, hanoi, gửi lúc 10/12/2009 07:23:35
Phan Hữu Trí, 311 Lý Thường Kiệt Q11, gửi lúc 10/12/2009 00:16:07
maybe, Hà Nội, gửi lúc 09/12/2009 23:33:48
Hiiiiiheeee, Hà Nội, gửi lúc 09/12/2009 23:05:41
quynhanh, gửi lúc 09/12/2009 22:04:41
Ngô Phú Hòa, 411 Hùng Vương, Quy Nhơn, Bình Định, gửi lúc 09/12/2009 21:26:07
Thương Trần, Hải phòng, gửi lúc 09/12/2009 18:51:34
hohkhoa, hue, gửi lúc 09/12/2009 18:40:28
Phong KIm, Sai Gon, gửi lúc 09/12/2009 16:26:46
Khánh Cường, gửi lúc 09/12/2009 14:24:49
Meo con, Hải Phòng, gửi lúc 09/12/2009 13:01:35
hàn vĩ an, gửi lúc 09/12/2009 12:56:14
Quynh Anh, 130, Đường 37, Phường Tân Quy, Quận 7, gửi lúc 09/12/2009 12:32:02
yono, NEU, gửi lúc 09/12/2009 11:42:47
thu huyền, hưng yên, gửi lúc 09/12/2009 11:11:00
Giấc mơ buồn, HN, gửi lúc 09/12/2009 10:57:18
|
|