Chủ Nhật, 12/2/2012, 22:26 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Đời người đâu phải phép tính mà đem so
  16:24, 16/12/2009 (GMT+7)
 

Blog Việt

Hôm nay, tôi nhận được tin mối tình đầu của mình sắp lấy vợ. Chỉ là do tình cờ nên tôi biết được tin đó. Đang tự hỏi bản thân mình buồn hay vui vì tin đó, tôi thấy buồn cười kì lạ.

Anh bạn hỏi tôi rằng:

- Nếu người đó mời, em đi không?

- Em không đi!

Chẳng phải tôi thấy buồn tủi, hờn ghen hay trách móc gì người đã phụ mình. Cũng chẳng phải tôi không đủ can đảm để chúc phúc cho người mình đã từng yêu. Chẳng vì bất cứ lí do gì cả. Chỉ vì tôi không biết phải nói gì khi gặp nhau. Vui mừng ư, thế thì quá giả dối. Buồn bực ư, vậy thì quá tầm thường.

Anh bạn lại hỏi tôi về nhan sắc của người mà mối tình đầu sắp lấy làm vợ. Tôi cho anh xem, và anh đưa ra những nhận xét của bản thân mình.

Ngày trước, tôi cũng hay tự so sánh mình với người khác. Có đủ thứ chuyện trên đời để mà so. Nào là gia cảnh, học thức, sắc đẹp, địa vị… Ôi thôi, nhiều vô kể. Càng so sánh, tôi lại càng thấy phần thua về mình và sau đó lại buồn và tủi. Ngày xưa cô giáo dạy phép so sánh có dấu lớn, dấu bé, dấu bằng. Nhưng trong cuộc sống này làm gì có dấu bằng xảy ra. Chỉ có lớn hoặc bé hơn thôi.

Ảnh minh hoạ: pinkpar

Lớn hơn một chút, tôi nhận ra rằng chẳng có phép so sánh nào công bằng cả. Không thể phủ nhận rằng, người ta thường làm phép so sánh khi mà chính người đó không được tự tin vào chính bản thân mình. Người ta muốn kết quả phải nghiêng về mình, chứ ít ai biết rằng càng so sánh thì họ càng bị tổn thương hơn. Còn nếu một người có đủ tự tin, thì có lẽ mọi phép so sánh đối với họ đều thừa thãi.

Hiện tại, tôi đã thôi so sánh mình với người. Tôi thôi nghĩ xem người ta đẹp cỡ nào, giỏi cỡ nào, giàu cỡ nào, còn mình thì ra sao. Tôi cũng thôi dằn vặt số phận đặt mình vào một hoàn cảnh “không bằng người khác”. Tôi từng nghe một câu nói “Cuộc sống vốn dĩ bất công, và việc của mình là chấp nhận và bước qua”. Tôi hiểu đây không có nghĩa là nhu nhược. Nhưng ai cũng đều hiểu, cuộc sống này luôn luôn tồn tại những quy luật, biết nói thế nào nhỉ, những quy luật “bất di bất dịch”. Còn tôi, tôi chỉ biết rằng, hạnh phúc với tôi là bằng lòng với những gì mình đang có.

Cô bạn thân từng hỏi tôi rằng “Nếu bạn lọt vào phần thi ứng xử một cuộc thi sắc đẹp, và được hỏi: Theo bạn thì thí sinh nào là xứng đáng với  ngôi vị cao nhất”. Tôi đã không ngần ngại trả lời “Theo em thì chính em sẽ xứng đáng với ngôi vị cao nhất”. Bạn phì cười và bảo tôi tự tin.

Ừ thì tôi tự tin đấy. Nhưng với tôi, tự tin chẳng bao giờ thừa cả. Đó là tự tin khi có đủ trình độ thuyết phục rằng những gì mình nói ra hoàn toàn có cơ sở. Chẳng phải là nói suông hay ba hoa, mà là nói thật, dù biết đôi khi lắm người bĩu môi bảo mình hoang tưởng.

Với tôi, không gì quan trọng bằng việc mình phải tôn trọng bản thân mình. Cho dù cả thế giới này có ghét bỏ tôi thì tôi vẫn biết rằng, có ít nhất một người vẫn luôn tôn trọng tôi, đó là chính bản thân. Tính tôi vốn không khinh ai vì lí do gì, tôi tôn trọng tất cả, và mong mình cũng được tôn trọng dù ở mức độ tối thiểu. Tôi cho rằng đó là một cách sống để mọi người dung hòa với nhau. Hoàn toàn tự do và bình đẳng.

Ảnh minh hoạ: SilentDistractions

Nhân đây tôi cũng xin nhắn rằng, những ai đang mặc cảm, tự ti và thích so sánh mình với người khác, xin hãy nhìn lại bản thân mình. Đời người đâu phải phép tính mà đem so. Có một sự thật hiển nhiên là trong hơn sáu tỷ người trên trái đất này, tìm đâu được một người thứ hai như mình. Hãy tự tin rằng mình là duy nhất và mãi mãi không thể thay thế được.

Hãy biết rằng, được sinh ra và được sống đã là hạnh phúc. Nỗi khổ của mình thì thắm vào đâu so với nỗi khổ của thiên hạ. Và cũng chẳng có lí do gì để ngồi than vãn và gặm nhấm đau khổ để mong nhận được sự thương hại từ người khác. 

Hãy sống và vì chính mình.  

 

Chia sẻ của bạn đọc:

Mình đồng ý với ý kiến của bạn. Hi hi, mình đã từng cãi nhau với bạn trai mình vì phép so sánh. Anh bạn ấy mình đã chia tay, chỉ đơn giản vì mình nói rằng: hãy sống vì hiện tại và tương lai, quá khứ là những kỷ niệm dù buồn hay vui. Nhưng anh ấy mãi chìm đắm vào trong quá khứ, và đôi khi tự so sánh anh ấy với một người không quen nào đó và ghen. Mình rất khó chịu, và sau trận cãi nhau thì đường ai lấy đi. Buồn nhưng mình không thấy tiếc.

,
Lều Thị Thái Anh, Xóm3 Đại Từ - Đại Kim - Hà Nội, gửi lúc 16/12/2009 11:30:41

 

bài viết thật sâu sắc.Tôi đã ở tuổi trung niên.khi đọc những trang viết này cảm thấy rất khâm phục các bạn trẻ.Sống rất bản lĩnh.cần phát huy.

,
den mung, Ninhbình, gửi lúc 15/12/2009 19:38:51

 

Vẫn biết rằng, được sinh ra và được sống đã là hạnh phúc. Nỗi khổ của mình thì thắm vào đâu so với nỗi khổ của thiên hạ. Vẫnbiết rằng cũng chẳng có lí do gì để ngồi than vãn và gặm nhấm đau khổ nhưng nhiều khi vẫn thấy sao số mình khổ thế. Mong rằng mình luôn cảm thấy rằng, mình đang sống rất hạnh phúc...

,
Lê Thanh, Thanh Xuân- Hà nội, gửi lúc 12/12/2009 17:16:37

 

Đọc bài biết, mình thấy rất hay và ý nghĩa. Mình rất ghét người khác so sánh mình với người khác Nhưng mình không phủ nhận rằng: Thỉnh thoảng, minh cũng so sánh mình với người khác. So sánh để mình càng vươn lên thì cũng tốt thôi. Nhưng nói chung cái gì cũng có chừng mực thì sẽ tốt nhất. Ta được sinh ra để cười mà. "Có một sự thật hiển nhiên là trong hơn sáu tỷ người trên trái đất này, tìm đâu được một người thứ hai như mình. Hãy tự tin rằng mình là duy nhất và mãi mãi không thể thay thế được". Tôi thích nhất câu đó của bạn. Vì tôi luôn là tôi, tôi không thể là ai khác và không có ai có thể thay thế tôi.
Cảm ơn thông điệp của bạn.

,
ungthuhuong, gửi lúc 12/12/2009 13:51:45

 

chị này giống tính em ghê

,
cóc, gửi lúc 11/12/2009 19:31:43

 

thích những bài viết của bạn, tất cả đều tràn đầy cảm xúc và trải nghiệm. Và hơn nữa tôi còn tìm được niềm an ủi cho chính mình từ những bài viết ấy nữa...
Cảm ơn bạn!

,
yono, NEU, gửi lúc 11/12/2009 18:24:25

 

Tôi thích câu chuyện này vì nó rất có ý nghĩa triết lý bởi vì chính bản thân tôi là một người tự ti và hay mặc cảm. Tôi luôn đem mình ra so sánh với những ai duoc may mắn hơn tôi để rồi một mình ngồi buồn than trách cho số phận

,
ngô thị kim quyên, gửi lúc 11/12/2009 12:37:26
 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Có ai gieo yêu thương để nhận về nỗi đau?   (16/12/2009)
Một sớm mai khi tất cả thành hư vô trong đời…   (16/12/2009)
Hoan hô những cái tát!   (16/12/2009)
Lúa gặt rồi còn để lại rơm thơm…   (01/12/2009)
Bàn tay ấm không thể tự sưởi cho chính mình   (11/11/2009)
Biết thế nào là đủ?   (11/11/2009)
Chạm vào quá khứ   (03/11/2009)
Triết lý mang tên... đồng tiền   (03/11/2009)
Sống và không hối tiếc...   (03/11/2009)
Em hãy ngủ đi!   (29/10/2009)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
THO BLOGGER
 
Ai?
 
Độc thoại
 
Lạnh...
 
Mùa yêu
 
Gửi gió mong manh
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Sao chưa bao giờ anh mở trái tim mình cho em?  
TRUYỆN ONLINE
  Hạnh phúc có đo được không anh?  
BLOG FAMILY
  Những mùa hoa bỏ lại…  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Ai cũng có thể bay  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Ai cũng cần một bóng mát cho tâm hồn!  
BLOG RADIO
  Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu  
THO BLOGGER
  Ai?  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.