Thứ Tư, 23/5/2012, 02:57 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Những con đường từ trong tâm thức...
  08:36, 26/8/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt

- Nhỏ nè!

- Dạ?

- Anh Bim đố Nhỏ con đường chi xa nhất?

- Đường từ quê mình lên thành phố hả anh?

- Không phải. Là đường tới tương lai ngốc à!

- Ủa, tương lai xa lắm hả anh Bim?

- Ừ, nhưng nếu Nhỏ ngoan ngoãn và chăm chỉ, tương lai của Nhỏ sẽ không xa đâu.

- Hì, em lúc mô cũng ngoan hết, ba má dặn chi em cũng nghe lời. Em cũng chăm chỉ nữa, ngày mô em chẳng dẫn trâu đi ăn với ra ruộng nhà bà Năm cắt lúa phụ ba má.

- Ừ, rứa là giỏi đó Nhỏ.

- Nhưng mà em nghe người ta nói phải học mới có tương lai. Em chăn trâu thì có có tương lai không anh Bim?

- … Ngày mai anh Bim dạy Nhỏ học chữ nghe?

- Dạ, em cám ơn anh Bim. Em ưng học chữ lắm, nhưng mà ba má kêu học là tốn tiền, nhà em không có đủ anh Bim à.

- Anh Bim sẽ dạy Nhỏ miễn phí luôn, Nhỏ đừng lo. À, anh Bim đố Nhỏ nữa nghe? Nhỏ có biết đường chi rộng nhất không?

- À, đường trên huyện đúng không anh? Mấy lần em dẫn trâu ngang đó, em thấy cái đường rộng thênh à, 3 cái xe bò đậu mới hết đó anh.

- Sai rồi Nhỏ. Đường đời mới là rộng nhất!

- Ơ, răng em thấy đời em có rộng chi mô? Ngày mô em cũng làm đi làm lại chừng đó chuyện à, không cần ai nhắc em cũng nhớ được, rứa mà rộng hả anh?

- Hì, Nhỏ còn ngây thơ quá. Đường đời rộng bởi vì không có ai đi hết được con đường đó một cách trọn vẹn và đúng đắn đâu Nhỏ à. Mai mốt lớn bằng anh Nhỏ sẽ biết.

- Lỡ em không biết luôn là anh Bim phải trả lời lại cho em đó nghe!

- Ừ, anh nhớ mà. Rứa anh Bim đố Nhỏ đường chi là gần nhất?

- A, cái ni em biết nè ! Đường từ nhà em qua nhà anh Bim là gần nhất đúng không? Ngày mô qua nhà anh em cũng đếm hết, có 7 bước chân là tới hà.

- Nhỏ ngốc! Đường từ trái tim tới trái tim là gần nhất đó Nhỏ!

- Ơ, rứa lỡ hai người ở xa nhau, hai trái tim cũng ở xa nhau thì đường đi tới đó cũng phải xa chớ anh?

- À, rứa anh Bim ví dụ nghe, lỡ mai mốt anh Bim đi xa rồi, Nhỏ có nhớ anh Bim không? Có còn thương anh Bim như chừ không?

- Có chớ! Anh Bim xa mấy em cũng thương anh Bim hết, tại vì anh Bim hồi mô cũng tốt với em mà.

- Đó chính là đường từ trái tim tới trái tim đó Nhỏ. Trái tim là tình cảm, tình yêu của con người Nhỏ à. Nhỏ nhớ anh Bim tức là trái tim Nhỏ đang hướng tới anh Bim. Tình cảm từ trái tim làm cho người gần người hơn, hiểu chưa Nhỏ?

- Em hiểu sơ sơ.

- Khi mô lớn bằng anh Nhỏ sẽ hiểu nhiều hơn.

- Anh Bim nè, răng mà anh Bim biết nhiều rứa?

- Hì, thì anh lớn hơn Nhỏ mà. Anh đọc sách nên biết nhiều á. Khoảng 4, 5 năm nữa, Nhỏ sẽ bằng anh bây chừ, lúc đó Nhỏ sẽ hiểu ra dễ dàng.

- Có học sướng quá anh Bim hè…

- Rồi anh sẽ dạy cho Nhỏ mà, Nhỏ đừng buồn nghe?

- Dạ, em biết mà. Anh Bim đố nữa đi!

- Được rồi. Bây chừ Nhỏ trả lời cho anh nghe đường chi là hẹp nhất?

- Chắc là đường làng chạy qua trước nhà mình hả anh? Em thấy nó có xíu à.

- Hì, Nhỏ lại sai nữa rồi. Đường hẹp nhất là đường của toan tính và ích kỉ.

- Ủa, toan tính và ích kỉ cũng có đường hả anh Bim?

- Ừ, nhưng nó rất hẹp Nhỏ à. Nhỏ không được đi vô con đường đó nghe chưa?

- Dạ, tuân lệnh anh Bim!

- Hì, tốt lắm Nhỏ. À, để anh Bim đố Nhỏ câu ni nữa. Đường chi là vô tận Nhỏ biết không?

- Đường lên trên núi quê mình phải không anh? Em hay lên núi gánh củi với ba má mà em thấy đường cứ dài dài miết.

- Nhỏ của anh Bim khờ quá! Đường chất chứa tình yêu thươgn của ba má mới là đường vô tận đó Nhỏ. Tấm lòng của ba má không bao giờ cạn đâu Nhỏ à.

- Rứa hả anh? Rứa là em phải thương ba má nhiều hơn rồi.

- Giỏi lắm! Rứa mới là em ngoan của anh Bim chớ!

- Chết rồi anh Bim ơi, trời chiều quá rồi. Anh Bim giứp em lùa trâu về với, không trời tối em sợ lắm.

- Được rồi, anh sẽ đi cùng Nhỏ mà, Nhỏ đừng sợ nữa nghe.

- À, anh Bim đi chơi với em ri ba má có la anh không? Nhà anh Bim to rứa mà anh Bim đi lùa trâu, coi chừng ba má đập anh Bim đó.

- Không răng đâu, Nhỏ yên tâm. Ba má anh thương anh lắm, cũng thương Nhỏ nữa. Biết anh bày cho Nhỏ mấy điều ni chắc ba má anh cũng vui lắm.

- Hì, rứa mà em cứ sợ…

Ảnh minh họa

Buổi chiều của hai đứa nhỏ làng quê nghèo kết thúc ở đó. Thằng nhỏ nhâm nhi cọng cỏ nơi đầu môi, phất phất ngọn roi mây lùa trâu về cùng con bé. Ngồi vắt vẻo trên lưng trâu, con bé tung tăng ngọn cỏ lau trong tay, vẫy vẫy trong gió rồi nghêu ngao hát suốt dọc con đường mòn. Hoàng hôn phủ một màu vàng ấm xen lẫn chút tím lành lạnh bao trùm lên hai đứa nhỏ. Vài đợt gió nhẹ thổi qua khiến cánh đồng lúa vàng rực ngả tắp lự theo một chiều. Tóc con bé chợt rối lên, tung bay theo bụi tuổi thơ và khẽ vương vào tâm hồn thằng bé chút luyến lưu xa xăm về những con đường mà mai đây tụi nó sẽ phải bước… Buổi chiều chợt rơi vào im lặng, như để nghe và cảm nhận tiếng cười trong vắt và tâm hồn thơ trẻ đang hòa tan trong gió. Trong một vài khoảnh khắc cuối ngày ấy, gió cũng nghe bên mình chút xuyến xao, vì những câu hỏi ngây thơ của con bé, vì những câu trả lời sâu xa của thằng nhỏ… Đường về nhà dường như không còn tối tăm nữa…


“Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay…”

- Chào cô giáo!

- A, chào anh, luật sư Bim.

- Hì, em vẫn thích gọi anh bằng cái tên đó à?

- Tất nhiên rồi. Đó là tuổi thơ của em mà. Nơi ấy chôn giấu nhiều kỉ niệm, là cả một khoảng trời quê hương anh à…

- … Ngẫm lại thấy thời gian trôi nhanh quá Nhỏ nhỉ?

- Vâng. Chiều qua mới dắt trâu dạo đường làng, hôm nay đã trở thành người lớn, chẳng biết rồi mai sau sẽ ra sao anh nhỉ? Về thăm lại quê mà kỉ niệm rót đầy trong trí nhớ…

- Nhỏ nè!

- Dạ!

- Anh đố Nhỏ đường nào khó đi nhất?

- Hi, anh làm em thèm được trở lại là con bé chăn trâu ngày nào quá. Khó đi à? Chắc chắn không phải là đường lên núi hay ra đồng nữa rồi. Em nghĩ con đường đến thành công mới là khó đi nhất anh à.

- Haha, em lớn thế rồi kia à. Anh thấy em thành công rồi đấy – thành công rất nhiều là đằng khác kìa.

- Vậy theo anh đường nào mới khó đi ạ?

- Là đường đến trái tim em đó Nhỏ…

- Ơ… Vậy thì để em hỏi anh nha, anh nghĩ con đường nào là bình yên nhất?

- Lại bắt chước anh đấy à? Umh, là đường đến tuổi thơ? Nó gập ghềnh nhưng rất êm đềm?

- Hì, đến bây giờ anh lại ngốc hơn em sao? Là đường đến trái tim anh đấy, Bim ngốc…!

Đà Nẵng, ngày 29/11/2010


N.Đ.T.V


Ps: Một số từ trong bài được viết theo ngôn ngữ của quê hương.

  • Gửi từ email pe iu lyz lak-  one_wish_for_you_289@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Chỉ cần nhớ số Blog Radio yêu thích và bấm phím, bạn sẽ được hòa mình vào những câu chuyện, những bản nhạc ấn tượng của Blog Radio đã in sâu trong tâm trí bạn!


Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 
 

Bài viết rất hay, êm đềm và nhẹ nhàng... Mình rất thích. Cảm ơn Cỏ Lau đã mang những con đường nối những con đường đi đến trái tim.

 
 
 
 

Mình không bít nữa...khi mình đọc hết bài này mình đã nghẹn ứ cổ họng, những kỷ niệm của tuổi thơ cws lần lượt ùa về. Ngày trước mình cũng đi chăn trâu trên cánh đồng ở quê mình, mình cũng có một mối tình đẹp và đầy thơ dại như thế nhưng mình đã không giữ được tình yêu của mình và để nó vụt bay. Cảm ơn bài viết của bạn, nó đã đưa mình trở lại tuổi thơ rất êm đềm của mình....

 
 
 
 

@ Lê Tuyền: Đây chỉ là một câu chuyện mình tự nghĩ ra trong một khoảnh khắc của buổi chiều, khi mà hình ảnh đứa bé chăn trâu đột nhiên thoáng hiện lên trong tâm trí, thật không ngờ nó lại hợp với bạn đến như vậy. Rất cảm ơn những chia sẻ của bạn.

 
 
 
 

@ Lea: Vốn dĩ cuộc sống này quá xô bồ rồi nên mình chỉ muốn thông qua câu chuyện này gợi nhắc cho con người ta nhớ rằng vẫn còn đó rất nhiều những yêu thương êm đềm mà trong thoáng chốc nào đó ta đã vô tình bỏ lỡ. Mình vẫn mong là giữa nhịp sống bận rộn này sẽ vẫn còn những cảm tình đẹp như thế...Cảm ơn bạn đã đọc bài viết của mình!

 
 
 
 

Đọc bài viết thấy lòng bình yên lạ !

 
 
 
 

Vy của e, ngọt ngào..và sâu lắng...:)

 
 
 
 

Em không thắng được chính mình, cũng có nghĩa là em thua lý trí, rồi vẫn yêu thương anh trong những hỗn đỗn của những mảng trời cũ, nồng nàn như anh vẫn còn đâu đấy, gần lắm. Em sẽ lưu giữ lại những cái nheo mắt hiền lành của anh theo cách của riêng em, em cũng sẽ ép những nụ hôn vào trang nhật ký cũ, có thể anh sẽ không bao giờ hiểu được điều này đâu, bởi vì đôi khi trong tình yêu người ta thích làm những điều huyễn hoặc như thế, hay có khi vì em là kẻ quá nhu nhược trong tình yêu. Dù có yêu theo cách nào đi chăng nữa thì em vẫn muốn được yêu bằng tình yêu của một trái tim có linh hồn.

 
 
 
 

Dễ thương quá! Rất ngọt ngào, lãng mạn, chân chất và bình yên!

 
 
 
 

Bình yên, nhẹ nhàng, sâu lắng...Cho tôi một vé đi về tuổi thơ...thời gian ơi...

 
 
 
 

Cảm ơn vì đã được đọc bài viết. Bao nhiêu kỷ niệm về ngày xưa trỗi dậy... Cũng cắt cỏ, chăn bò... Còn giờ thì lớn tướng - Tân cử nhân Luật và Luật sư tương lai như ai!!!

 
 
 
 

Con đường nào gập ghềnh nhất? đường đợi ạh.hic

 
 
 
 

thật thà chân thật và de thuong ngay tho nua!

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Cứ gieo đi, không yêu thương nào là vô nghĩa trong đời   (23/08/2011)
Gió thổi yêu thương   (05/08/2011)
Tìm trong mắt nhau   (18/02/2011)
Yêu tự nhiên và yêu định hướng   (14/02/2011)
“Nhận” là một hạnh phúc, nhưng “cho” còn hạnh phúc hơn nhiều…   (01/01/2011)
Hãy dám thất bại, bạn nhé!   (20/10/2010)
Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời   (04/10/2010)
Chỉ một cái chìa tay, có thể thay đổi một cuộc đời   (04/10/2010)
Câu chuyện về ngọn hải đăng   (20/09/2010)
Chuyện "bí mật" của cỏ dại và cây lúa   (15/09/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
THO BLOGGER
 
Sắc tím bằng lăng
 
Xin cho tôi nắm lấy tay em đến cuối cuộc đời
 
Tức cảnh xuân quê
 
Gửi mưa cho nắng
 
Thiên thần cuối mùa thu
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Gió tháng 5  
TRUYỆN ONLINE
  Vị mặn của cà phê muối  
BLOG FAMILY
  Chiếc khăn tặng cha  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.