| |
Blog Việt
Hai mươi tuổi, bạn tặng em cuốn “Tất cả những dòng sông đều chảy”. Từ đó, hơn năm năm đã trôi qua. Và ở những khúc quanh khó khăn nhất của con sông đời mình, em đều đọc lại cuốn sách ấy, thấy nó như viết cho mình.
Cuộc đời đúng là một dòng sông, cho dù là khi êm đềm chảy qua những cánh đồng vàng rực mênh mông, dù là khi dữ dội những vỉa đá ngầm giữa hai bờ sông đỏ rực dựng đứng, hay khi cạn khô trong một vũng lầy buồn bã tiếng chim hú gọi, dù khi mở ra mênh mông hòa vào đại dương, đó vẫn là một sự vận động không ngừng của sự sống. Không có bắt đầu mà cũng không có kết thúc, không có dừng lại, càng không có sự chảy ngược nào vĩnh viễn, dù ở hình thái nào, phút giây nào, con sông cũng đang chảy đi, chảy về phía biển và từ đó lại sinh ra… Mỗi lần dừng lại ở một khúc quanh khó khăn và quay nhìn lại, em thường tự nhủ mình cuộc sống là như thế. Không có nỗi đau nào chỉ đơn giản là một nỗi đau, có khi nó chính là động lực cần thiết để dòng nước không mắc cạn vĩnh viễn, mà lại có thể trôi đi…
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Nhìn lại một quãng đời, một tình yêu, người ta thường thấy cay đắng. Đôi khi em cũng thế. Đôi khi em cũng nhìn lên tay mình, lên những đường vân chằng chịt và những điều được vận để thấy lòng mình có chút đắng cay. Đôi khi em cũng thấy lòng ngập tràn oán trách và hờn tủi. Nhưng những giây phút ấy qua rất nhanh, rất nhanh khi em tự nhủ mình không bao giờ được oán trách và hối tiếc. Không ai hoàn hảo cả. Ai cũng có lỗi lầm. Và lỗi lầm nào cũng có nguyên nhân sâu xa của nó. Em vẫn tin, sống trên đời, không ai muốn làm đau người khác cả. Cảm giác oán trách người khác chỉ làm mình cay đắng hơn. Còn cảm giác hối tiếc chỉ khiến mình hoang mang hơn. Vậy thì sao không mỉm cười bao dung trên những điều đã không còn là thực tế nữa, và để cho tất cả những vui buồn từng là quan trọng ấy qua đi? Thời gian dành để oán trách người khác và hối tiếc những gì mình chưa làm được ấy sao không để sống cho trọn vẹn thời khắc hiện tại của mình? Đành rằng chẳng dễ dàng để quên, để tha thứ, để lòng mình nhẹ nhàng đi trong bao dung. Nhưng em tin cuộc sống là do mình tạo ra, chỉ cần mình muốn thì sẽ làm được. Có thể sẽ cần thời gian và nhiều nước mắt trước khi sẽ lại mỉm cười, nhưng con sông tù túng trong vũng cạn rồi sẽ lại đổ nước và rồi sẽ lại xuôi dòng…
Có những người đi mãi, đi mãi không bao giờ thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn của những oán hờn người khác, khóc thương bản thân mình hay oán trách cuộc đời. Em không muốn một ngày mình cũng thành như thế.
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Có thể có những giây phút chúng ta tin rằng cuộc đời thế là hết, rằng chúng ta sẽ không bao giờ thương yêu ai nữa, rằng ta sẽ sống như một ẩn sĩ ở một bến bờ lặng lẽ nào đó bên một dòng sông không bao giờ chảy nữa.
Có thể có những khúc quanh hiểm nghèo, khi nỗi mất mát quá lớn, ta cảm thấy như mình không thể vượt qua một hàng rào xám xịt với những cọc cao, và phía trước là một con đường dài xám xịt, trống rỗng của cuộc đời thiếu hẳn hình bóng người mình yêu. Có thể có những khoảnh khắc khi nỗi đau và nỗi tủi thân chạm vào đến những chỗ sâu nhất trong tim mình, ta cảm thấy oán giận đến nỗi tin rằng ta sẽ không bao giờ tha thứ được, sẽ không bao giờ được để ai làm tổn thương ta như thế nữa, và rằng ta có thể làm đau họ nhiều hơn thế…Nhưng tin hay không, rồi tất cả sẽ qua. Chúng ta sẽ vượt qua những khúc quanh cuộc đời đó. Và một ngày nào đó nhìn lại, ta sẽ tự hỏi tại sao mình có thể cảm thấy như vậy…
Em muốn mình mỉm cười. Vượt qua những đau xót, những hờn giận, những hối tiếc, em muốn mình tha thứ và mỉm cười.
Bởi vì: Sống, không phải là cứ bước đi không nhìn lại.
Nhưng nhìn lại, không phải để oán trách hay dằn vặt.
Sống là không hối tiếc những điều đã qua đi…
Chia sẻ của bạn đọc:
bai viet nay qua that rat dung doi voi minh thoi diem hien tai .theo minh thay tac gia cua bai viet nay cung la nguoi tung trai va doc nhieu sach.minh hi vong se co gang de thoat khoi tinh trang hien tai
,
duong ngoc trang, ha noi, gửi lúc 31/10/2009 09:25:21
KU3M_PRO, Lệ Thuỷ-QB, gửi lúc 31/10/2009 07:19:48
do thi trang, viet yen -bac giang, gửi lúc 31/10/2009 00:41:52
Lan Phương, Đà Nẵng, gửi lúc 30/10/2009 21:58:30
nguyễn lý, thanh xuân- hà nội, gửi lúc 30/10/2009 19:41:58
"Có thể có những khoảnh khắc khi nỗi đau và nỗi tủi thân chạm vào đến những chỗ sâu nhất trong tim mình". Đã có lúc tôi như thế.Nhưng thời gian qua đi cuộc sống con người sẽ thay đổi. Với tôi, sự thay đổi bắt đầu khi tôi gặp a- người cho tôi cuộc sống bình yên và gia đình hạnh phúc. Hãy sống với hiện tại và tương lai bạn ạ, đến lúc đó "chúng ta sẽ vượt qua những khúc quanh cuộc đời. Và một ngày nào đó nhìn lại, ta sẽ tự hỏi tại sao mình có thể cảm thấy như vậy…". Tất cả còn đang ở phía trước. Hãy cố vượt qua bạn nhé.
,
Kim Oanh, Tp Điện Biên, gửi lúc 03/11/2009 10:32:38
NHV , danang, gửi lúc 03/11/2009 00:30:05
candy, nam dinh, gửi lúc 02/11/2009 18:20:32
Thamlam, QN, gửi lúc 01/11/2009 07:57:31
bài viết của bạn rất ý nghĩa. Trong chúng ta có lẽ ai cũng phải nếm trải những nỗi đau và mất mát. Tôi cũng là người đã tứng gặm nhấm nỗi đau và oán trách trong sự cô dơn và tuyệt vọng, Trong thời khắc ma mọi thứ dường như đang chống lại mình, tôi tan vào tuyệt vọng và hận cuộc đời đã sinh ra mình. Tôi hối hận, oán trách. Nhưng cuộc sống đến một lúc nào đó sẽ đỏi thay, tôi tin va vưng vàng đứng lên để tìm kiếm những giá trị đích thực của cuộc sống.
,
leo, dhnn, gửi lúc 30/10/2009 17:53:04
Dinh Dinh, Quảng Ninh, gửi lúc 30/10/2009 15:53:31
hoàng thị hải vân, buôn hồ - đăk lăk, gửi lúc 30/10/2009 12:57:31
dang loan, quang ngai, gửi lúc 30/10/2009 09:19:48
phuong lam, gửi lúc 30/10/2009 08:15:47
Bài viết thật hay, cám ơn bạn rất nhiều! " Có thể sẽ cần thời gian và nước mắt trước khi sẽ lại mỉm cười"... Vậy đúng như bạn nói, tại sao ta lại không mỉm cười bao dung cho những gì không còn là thực tế nữa và để sống cho trọn vẹn thời khắc hiện tại của mình, phải không bạn? Ai đó có thể làm ta đau nhưng họ không thể làm ta gục ngã. Hãy xếp lại quá khứ và cất nó vào một ngăn nhỏ trong trái tim để đón chờ ngày mới...Để ngày nào đó nhìn lại, ta cũng không phải hối tiếc cho những gì dã sống hôm nay...
,
ht, ha noi, gửi lúc 29/10/2009 22:48:13
Hải Định, 51 Võng Thị - Tây Hồ - Hà Nội, gửi lúc 29/10/2009 20:57:33
nguyễn thị hồng thơm, Lớp:sinh2a,trương dhsp hue, gửi lúc 29/10/2009 16:18:12
thuy ngoc, nghĩa đồng,nghĩa hưng,nam định, gửi lúc 29/10/2009 13:17:05
Thanks, Hà Nội, gửi lúc 29/10/2009 10:41:47
Cho bản thân 1 bước nghỉ để những bước kế tiếp vững vàng hơn. Quá khử là kỷ niệm để khi nhớ lại ta tự mỉm cười: "Sao hồi đó ta ngốc quá, có 1 chuyện chút xíu à, đã làm cuộc sống ta dừng lại 1 chỗ quá lâu."
,
Nguyen, KH, gửi lúc 29/10/2009 08:59:14
nhu toan phuong, nghệ an, gửi lúc 28/10/2009 21:42:55
kingkongvn@yahoo.com.vn, gửi lúc 28/10/2009 16:03:41
Cẩm chướng, Ban Mê, gửi lúc 28/10/2009 13:58:45
Ngọc, ĐN, gửi lúc 28/10/2009 12:09:27
Chào bạn! bạn viết thật hay và giãi bày tâm trạng thật sâu lắng và thiết tha ! Đúng như vậy trong cuộc đời cũng như con sông vậy sao tránh khỏi những khúc quanh, những tủi buồn mất mát có thể ko do mình gây ra nhưng lại là người hệ lụy.Nhưng người có đủ bản lĩnh để ko đánh mất mình cũng ko phải là tất cả . Tôi cũng có thời gian đã trải qua khúc quanh đó như bạn, nhưng đã thanh thản vượt qua và định hướng phấn đấu cho mình là phải tự hoàn thiện về mọi mặt để ngang với một tầm cao khác xứng đáng hơn với mình. Với đọng cơ đó và những mục tiêu cụ thể cho từng giai đoạn mình đã thanh thản và ung dung nhìn lại khúc quanh đó và mỉm cười thanh thản !
chào bạn,
chúc bạn sớm qua khỏi khúc quanh đó và hoàn toàn khỏe mạnh về mọi phương diện!
,
a.luungoc, KCN Vũng Áng Hà Tĩnh, gửi lúc 28/10/2009 08:24:44
Hanh, HN, gửi lúc 27/10/2009 20:01:52
Đỗ Phương, Nam Định, gửi lúc 27/10/2009 16:04:06
Nguyen Nga, Bien Hoa, gửi lúc 27/10/2009 13:41:46
Nguyen Nga, Bien Hoa, gửi lúc 27/10/2009 13:37:55
Rất hay. Rất ý nghĩa. Câu chuyện của bạn có tôi. Thanks.
,
Hoang Phuong, TPHCM, gửi lúc 27/10/2009 12:49:00
nguyễn thị hạnh, thái nguyên, gửi lúc 27/10/2009 12:32:08
Nguyen Khanh Ly, gửi lúc 27/10/2009 12:23:32
Nguyễn Hồng Nhung, gửi lúc 27/10/2009 01:12:07
thaonguyen, vinhphuc, gửi lúc 27/10/2009 00:51:32
Đã có lúc mình muốn buông thả mọi thứ,cảm thấy có vẻ cuộc sống này đã đối xử bất công với mình. khi mình không đạt được điều mình muốn thì có vẻ như là tại thiên,tại số chứ không phải tại mình. Nghĩ lại thấy buồn cười,đúng là dù thế nào đi nữa thì dòng sông vẫn trôi và mình vẫn phải sống. không những thế mà còn phải sống mãnh liệt hơn nữa để chứng minh là mình đang "chảy mạnh" và "nuột" hơn trước rất nhiều. Mong là bạn sẻ có nhiều bài viết hay hơn nữa.
,
ongchunho, Ha Noi, gửi lúc 26/10/2009 22:44:02
kokoro, gửi lúc 26/10/2009 20:03:49
Han Ngo, gửi lúc 26/10/2009 18:09:37
Saodoingoi_2050, gửi lúc 26/10/2009 15:30:06
linhtinh_linh21, BAC LIEU, gửi lúc 26/10/2009 15:26:18
Bạn ơi, sao những dòng chữ của bạn lại thân thiết với mình đến vậy? Từ hồi chia tay "hắn", mình vẫn mang trong lòng một nỗi hận, hận "hắn" đã lừa dối tình cảm chân thành của mình, hận "hắn" đã bỏ mình để đến với người con gái sát bên cạnh "hắn". Mình nghỉ mình sẽ không bao giờ tha thứ cho "hắn" và "hắn" cũng từng nói rằng "hãy tha thứ cho anh" nhưng mình không thể. Nhưng khi đọc những dòng tâm sự của bạn thì mình thấy sao mình cứ phải nuôi lòng hận thù với "hắn" làm gì cơ chứ, sao không bỏ qua hết để thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Có lẽ mình sẽ không nuôi lòng hận thù làm gì cả, mình sẽ cố gắng sống thật thanh thản bởi vì:
Sống, không phải là cứ bước đi không nhìn lại.
Nhưng nhìn lại, không phải để oán trách hay dằn vặt.
Sống là không hối tiếc những điều đã qua đi…
,
như hằng, phố núi biên giới, gửi lúc 26/10/2009 14:08:20
Sunsun, Mua hoa sua, gửi lúc 26/10/2009 13:07:51
domdomdem, 51 tô hiến thành _huế, gửi lúc 26/10/2009 12:48:19
conmua_7788, HN, gửi lúc 26/10/2009 10:52:29
|
|