| |
Blog Việt
Một ngày nữa lại qua...
Đã tự làm cho mình bận rộn từ lúc mở mắt ra nhưng vẫn không tránh khỏi những suy nghĩ cứ đến tự nhiên như mưa thì phải rơi vậy.
Người ta nói rằng buồn thì cứ kiếm gì đó làm, đi đâu đó, gặp gỡ mọi người sẽ hết buồn... Hết buồn thật không?
Anh cũng đã từng nói vậy đấy, nhưng anh và mọi người có làm được như thế không, có hết buồn không, có hết cảm thấy buốt nhói trong lòng không khi mỗi buổi chiều nhìn mặt trời héo hắt ngoài cửa sổ, phố xá ồn ã nhao nhác, “người ta về với người ta” còn mình thở dài và cũng chỉ một mình mình nghe...?
Vẫn biết cuộc sống phải luôn nhìn về phía trước... nhưng tại sao không một lần thành thật nhìn xuống lòng mình xem mình có thật sự ổn không...?
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Sợ sẽ đau…?! Vậy những cảm giác khi vô tình chạm vào thứ gì có hình bóng của quá khứ thì không phải là đau đấy sao…?!
Sợ sẽ nhớ ...?! Có ai tự tin nói rằng có thể quên ai đó như chưa từng nhớ không..?!
Sợ sẽ rơi nước mắt…?! Những giọt nước rơi xuống môi mặn chát là nước mắt, còn những giọt nuốt vào tê tái thì không phải là nước mắt sao…?!
Chính bản thân mình cũng đang mâu thuẫn với mình như vậy...
Mỗi sáng dậy, tự cười với mình một cái trong gương... Hát ông ổng trong khi luồn lách, lao vù vù trên đường đi học... Gặp bạn bè, kể những chuyện nhăn nhở, chọc ghẹo người này người kia, cười sằng sặc....Vui!
Tưởng rằng thế là xong... Nhưng những gì thuộc về yêu thương hay niềm đau thì không cho phép con người ta có thể quên như phủi bụi được....
Và cuộc sống...! Làm sao không gặp những ngày mưa u ám, làm sao tránh khỏi những tấm gương mà soi vào đó ta thấy quá khứ đã qua, thấy những yêu thương từng là của mình, nay đã bỏ mình đi, những niềm vui mình từng cười, những hạnh phúc làm mình rơi nước mắt... và cả con người mình yêu thương và cũng yêu thương mình... “mà do ta, do họ hay do hoàn cảnh nên phải xa nhau’*...” - * Đình Long
Những lúc bất chợt như vậy thường chỉ cười nhạt, im lặng bình thản... để một lúc nào đó tất cả không còn bình thản được nữa thì khóc nấc hay ít lắm thì cũng thở dài như trút cho vơi cái cồn cào trong lòng.... để rồi lại quay về với bộ mặt dửng dưng bình thản và rất – không - thật ít ra với mình là như thế ...
 |
| Ảnh minh họa: Raysoda.com |
Viết ra như thế để làm gì..?! Có lí do cả đấy...
Hồi chiều gặp thằng bạn thân hồi xưa, thân kiểu gì mà hơn năm trời không gặp, thân ai nấy lo. Chưa hỏi được một câu bà có khỏe không hay những câu đại loại thế! Nhảy vào mắng xơi xơi như mắng con, nguyên văn thế này này:
- Ê có phải bà không đó?! Tướng ngơ ngơ không khác gì hồi xưa... À bà kia, có người yêu rồi hả?
- Sao biết?
- Lâu rồi không gặp tui tưởng bà bớt khờ, thiệt sai lầm... Sao bà dốt thế đem phơi lưng lên mạng thế rồi mai mốt lỡ ra còn thằng nào dám yêu bà nữa... Mà tui bảo bà đợi tui mà, sao mà ham lấy chồng quá vậy?
...
Không kể tiếp khúc sau được, thằng này nó khùng đẳng cấp...!
Làm mình về bưng đầu suy nghĩ, vì chẳng phải một mình nó nói vậy... Nhưng cuối cùng thì mình nghĩ mình cũng chẳng làm gì sai cả hơi cố chấp tí, đáng ra phải nói là mình không chắc là mình đúng nhưng mà mình không bao giờ sai… thôi kệ. Mình không để bạn bè mình thấy mình rơi nước mắt... Nhưng những gì đã ở trong lòng mình thì tất nhiên không thể chối cãi, mình không nói, mọi người không biết, không có nghĩa là nó không tồn tại. Mình tin ai cũng như vậy thôi vì ai cũng là con người, sống khác, nghĩ khác nhưng cảm nhận về hạnh phúc hay niềm đau thì không hề khác...Và mình chọn cách viết ra để trải lòng thay vì trút vơi bằng những cái thở dài như mấy thằng bạn mình nó hay làm có lẽ vì con trai không có can đảm trong việc khóc lóc hay viết lách như con gái...
Nếu người đó - tức nhân vật chính làm mình đau có đọc thì đã làm sao, đó là cảm xúc thật, nếu người ta cười mình đó là sai lầm của họ vì đã không nhận một món quà mà trong vô số người mình chỉ chọn một người để tặng... và nếu họ không cười nghĩa là họ sẽ hiểu mình một cách sâu sắc hơn...
Sau này lỡ có chuyện gì... Thì những người đến sau nếu có, mà chắc chẳng có và cũng cầu cho đừng có nữa.... có thương mình thì đương nhiên sẽ chấp nhận tất cả vì đó là một phần không thể chối bỏ của mình...Còn nếu không làm được thì họ có thương mình đâu, nên không tiếc...
Mình đã không nói dối nhưng cũng không nói sự thật với bạn bè mình, không phải vì mình không tin tưởng họ nhưng vì mình nghĩ nếu ai mà cũng như mình thì có mà dắt nhau xuống lỗ hết, nên mình chọn cách này để mình thấy nhẹ lòng, để sống thật với mình thôi....
Ai cười cứ cười, nhưng bạn mình sẽ không cười mình đâu, mình tin vậy...
Chia sẻ của bạn đọc:
không phải chỉ có bạn của bạn không cười đâu, còn có những người như tớ!...
,
Ngọc Mai, gửi lúc 03/11/2009 12:00:44
lê Hà Thanh, gửi lúc 02/11/2009 21:37:08
Le Van Thuyen, Hai duong, gửi lúc 02/11/2009 20:32:52
paolo, on the heaven, gửi lúc 02/11/2009 17:31:35
dinh thien, gửi lúc 02/11/2009 12:19:04
Cuộc sống là vậy đó
mỗi ngày cố gắng 1 chút
học cách chấp nhận nữa nha
,
Thủy Anh, gửi lúc 02/11/2009 10:34:36
Lê Văn Lương, Xóm 3-Đông Vinh-Đông Hưng-Thái Bình, gửi lúc 01/11/2009 19:28:19
kokoro_ntth, gửi lúc 31/10/2009 19:57:22
hùng, Quảng bình, gửi lúc 31/10/2009 12:19:20
Vũ Thanh Hoa, gửi lúc 31/10/2009 09:10:28
..Nếu người đó - tức nhân vật chính làm mình đau có đọc thì đã làm sao, đó là cảm xúc thật, nếu người ta cười mình đó là sai lầm của họ vì đã không nhận một món quà mà trong vô số người mình chỉ chọn một người để tặng... và nếu họ không cười nghĩa là họ sẽ hiểu mình một cách sâu sắc hơn...cam on* cau chuyen cua ban !!!...
,
snowflake_101, bac giang, gửi lúc 30/10/2009 21:15:25
nguoidung_daudo, Tp.HCM, gửi lúc 30/10/2009 20:00:39
vuongnguyen, Dongnai, gửi lúc 30/10/2009 12:54:21
Tường Vi, gửi lúc 29/10/2009 23:21:05
nohsslw, TPHCM, gửi lúc 29/10/2009 21:36:42
ban viet hay lam,cam xuc yeu thuong ma,trong cuoc song ai chang co luc gap phai .Nhung minh ngoc hon ban vi minh lai viet nhung cam xuc do va gui ngay cho nguoi do nguoi minh yeu va cung la nguoi lam minh dau that ngoc phai khong ban vi lam nhu vay minh lai cang khong the nao quen dc.va cung lam cho nguoi ta cang vao the kho xu.chia se voi tat ca moi nguoi moi lam cho minh nhe nhom hon.
,
nguyen thi hang, hoc vien tai chinh, gửi lúc 29/10/2009 20:56:18
tuongkhongsao, gửi lúc 29/10/2009 18:27:57
ngocnguyen, tphcm, gửi lúc 29/10/2009 13:55:51
buikimoanh, an giang, gửi lúc 29/10/2009 12:26:25
phonglinh, hà nội, gửi lúc 29/10/2009 10:25:44
thanks ban vi pai viet cua ban kha an tuong,mjnh thay rat hay va y nghja.ban that dung cam de doi mat voi tat ca.
nhung ban oi,co doi luc mjnh cung nen mo long mjnh ra ban nha.
trong cuoc doi nay mjnh con nhju ban be ng thanma mjnh co the tintuong ma
dung gju moi c tring long ban a
du ban la ng manh me.....
NEU BAN K MO LONG TAM SU,BAN SE K CHO NHUNG NG YEU THUONG BAN CO CO HOI DC YEU BAN NHJIEU HON,ban a!
,
tam hon thach anh, nam dinh, gửi lúc 29/10/2009 10:00:30
LAmVu, HaTinh, gửi lúc 29/10/2009 08:22:50
than thi hong phuong, tinh doan tncs hcm dak nong, gửi lúc 29/10/2009 08:07:00
cold.boy.guitar.198x, HaNoi, gửi lúc 29/10/2009 08:05:32
cold.boy.guitar.198x, HaNoi, gửi lúc 29/10/2009 08:05:32
có ai đó đã từng nói , sống giữa cuộc đời phải nếm đủ vị của cuộc sống thì mới biết được ý nghia của nó . hạnh phúc đến với mỗi người bằng những cách và những con đường khác nhau . và tôi . bạn chúng ta cảm nhận về hạnh phúc cũng không giống nhau .bạn sống với hoài niềm và coi quá khứ như kho báu , mình hiểu và tôn trọng điều đó , càng khâm phục hơn khi bạn dám sống thật với lòng mình . còn mình không đủ can đảm để thừa nhận sự thật là :người mà minh thương yêu nhất chưa bao giờ là một nửa của mình ..........
,
nguyễn phượng, học viện báo chí và tuyên truyền, gửi lúc 29/10/2009 01:47:16
thuy_nguyen0206, gửi lúc 28/10/2009 21:56:37
Tung Linh, Hà Nội, gửi lúc 28/10/2009 21:49:23
thien miu, nghệ an, gửi lúc 28/10/2009 20:01:54
luongtran, nam định, gửi lúc 28/10/2009 19:36:58
Bạn viết hay lắm, mình cảm nhận được điều đó vì mình cũng từng đau khi mất đi người mình yêu như bạn, mình ko có thói quen tâm sự hay trải lòng cùng bạn bè mà mình luôn im lặng và chịu đừng. Rồi thời gian cũng làm mình nguôi ngoai tất cả. Mỗi người đều có 1 cách để vượt qua nổi đau mà họ gặp phải nên mình nghĩ sẽ ko ai nỡ lòng nào mà cười bạn đâu. Hy vọng trong cuộc sống sau này bạn (và cả tôi nữa) sẽ gặp thật nhiều niềm vui để thay cho những giọt nước mắt mà bạn đã rơi. Cố lên bạn nhé. Mong rằng bạn sẽ có thêm nhiều bài viết hay và sâu lắng!
,
Thuy Truc, BMT, gửi lúc 28/10/2009 16:54:04
bà già , hà tĩnh, gửi lúc 28/10/2009 16:36:36
ChoCho, gửi lúc 28/10/2009 16:12:21
nhuy, ha tinh, gửi lúc 28/10/2009 16:02:16
Mot Minh , Phuoc Long - Binh Phuoc, gửi lúc 28/10/2009 14:09:01
Đọc bài này, thấy mình trong đó. Cảm ơn bạn nhé
,
Hằng, gửi lúc 28/10/2009 13:30:48
phuctv, Bac Giang, gửi lúc 28/10/2009 13:14:40
Thuy Duong, Hn, gửi lúc 28/10/2009 13:09:16
quynhtrinh, HN, gửi lúc 28/10/2009 12:55:10
Nhu Y , gửi lúc 28/10/2009 12:42:28
Đêm an lành cho bạn tôi ngoan giấc
Trái tim hiền hòa sẽ thôi nhịp đập xốn xang
Ấm nhé!
,
Kem, Hà Nội, gửi lúc 28/10/2009 12:41:35
yunangocanh, gửi lúc 28/10/2009 12:28:07
blackbee, dhbk đà nẵng, gửi lúc 28/10/2009 12:04:25
HTrang, HN, gửi lúc 28/10/2009 11:55:42
yendang, chua lang,ha noi, gửi lúc 28/10/2009 11:45:54
nếu ai cười khi đọc bài viết của bạn,họ thật sự quá vô tâm và ko đáng để nhận những điều tốt đẹp.Bạn biết không,tôi rất tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả.Chính vì vậy nếu ai đó không tôn trọng quá khứ của bạn,đừng yêu người ấy,họ không xứng đáng để bạn dành tình cảm.
,
Lê Vũ Việt Long, ĐH KIẾNTRÚC HN, gửi lúc 28/10/2009 10:31:36
quynhquynh, gửi lúc 28/10/2009 09:38:01
|
|